Chương 13: Đêm Truy Người
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 13: Đêm Truy Người
Lục Hoài Trầm vừa nói chữ “đuổi”, cả gian phòng như bị một bàn tay vô hình đẩy nghiêng về phía cửa. Thân vệ lao đi trước, tiếng giày đạp qua hành lang ẩm sau mưa dồn dập đến mức ngọn đèn trên bàn cũng run lên. Tôi còn đứng cạnh mép bàn, mùi mực đổ tanh lạnh bám vào cổ họng, mắt vẫn không rời cuốn sổ vận lương đã được hắn khép lại bằng một tay. Triệu Lâm không chỉ chạy vì sợ bị hỏi tội. Một người giữ sổ nhiều năm sẽ biết bỏ chạy trước mặt đại tướng quân đồng nghĩa tự nhận mình có vấn đề. Hắn làm vậy vì có thứ còn đáng sợ hơn án chết đang chờ ở phía sau kho lưu hồ sơ.
Lục Hoài Trầm ném cuốn sổ cho thân vệ đứng gần nhất. “Niêm lại. Không để ai chạm.” Sau đó hắn quay người đi rất nhanh. Tôi theo bản năng bước theo, nhưng mới đến ngưỡng cửa, cánh tay hắn đã chắn ngang trước mặt. “Ở lại.” Giọng hắn thấp, không có nửa phần thương lượng. Nếu là lúc vừa tỉnh dậy trong thẩm phòng, có lẽ tôi sẽ lùi lại. Nhưng bây giờ, dòng tám nghìn thạch còn đè trong đầu tôi như một vết mực chưa khô. Tôi nói nhanh: “Hắn chạy về kho lưu, không phải để thoát thân. Hắn muốn hủy thứ gì đó. Nếu tôi không đi, các người có thể chỉ thấy một đống giấy cháy.”
Ánh mắt Lục Hoài Trầm tối xuống. Trong khoảnh khắc rất ngắn, tôi thấy hắn muốn bác bỏ. Hắn là tướng quân, quen đẩy người nguy hiểm ra khỏi trận, còn tôi trong mắt hắn vẫn là một nữ quan vừa thoát án tử, một thân phận đứng trên mép dao. Nhưng tiếng quát của thân vệ ngoài hành lang truyền lại, nói Triệu Lâm đã lẩn vào dãy kho sau Tàng Thư Các, nơi cửa phụ có ba lối thông nhau. Lục Hoài Trầm thu tay, chỉ nói: “Đi sau ta. Không tự ý chạm gì.” Tôi gật đầu. Câu ấy nghe giống mệnh lệnh, nhưng cũng là cách hắn mở cho tôi một khoảng rất hẹp bên cạnh sự thật.
Đến sân sau Tàng Thư Các, ba lối kho mở ra trước mặt. Lối bên trái dẫn đến kho sách mục nát, lối giữa là kho hồ sơ quân vụ cũ, lối bên phải thông ra cửa vận chuyển gỗ và than. Một thân vệ quỳ xuống xem nền đất ướt, nói dấu chân rối quá, không phân biệt được hướng. Tôi cúi người, không chạm tay xuống nền, chỉ nhìn vệt nước mỏng trên đá. Dấu giày của nhiều người chồng lên nhau, nhưng Triệu Lâm mặc giày vải thư lại, đế mỏng hơn giày da của thân vệ. Quan trọng hơn, lúc hắn hất nghiên mực, vạt áo bên phải của hắn bị mực bắn. Trên nền sân có vài giọt đen rất nhỏ kéo về phía kho giữa, rồi đột ngột biến mất ở bậc cửa bên phải.
“Hắn đổi hướng ở đây.” Tôi nói, hơi thở còn chưa đều. “Ban đầu chạy về kho quân vụ để kéo người đuổi theo, sau đó men sang cửa vận chuyển. Vết mực chỉ tới bậc thứ ba, sau đó không còn, vì nền bên trong phủ tro than, mực bị hút xuống.” Lục Hoài Trầm nhìn theo hướng tôi chỉ. Hắn không hỏi tôi chắc không, chỉ vung tay ra hiệu chia người. Hai thân vệ lập tức lao vào kho giữa, Cố Tử Khiêm theo sau họ. Còn hắn dẫn tôi và một thân vệ khác rẽ sang kho bên phải. Cánh cửa kho than hé mở một khe rất hẹp, ổ khóa không bị phá, nhưng trên then gỗ có một vết xước mới như vừa bị chìa khóa vội vàng cắm lệch.
Bên trong tối hơn tôi tưởng. Mùi than ẩm, gỗ mục và giấy lâu ngày bị nhốt trong một không gian hẹp khiến tôi suýt ho. Lục Hoài Trầm rút kiếm, lưỡi thép phản lại ánh đèn lồng thành một đường sáng lạnh. Tôi giữ khoảng cách sau hắn, cố ép mình quan sát thay vì sợ. Sát tường phía trong có mấy giá gỗ đặt thùng hồ sơ cũ, bên trên phủ vải dầu. Một thùng bị kéo lệch khỏi hàng, để lại vệt bụi rõ ràng trên nền. Nếu Triệu Lâm chỉ muốn trốn, hắn sẽ không mất công động vào thùng. Hắn đang tìm đường, hoặc tìm thứ đã giấu sẵn.
Trên nền có một đường mảnh sạch hơn xung quanh, chạy từ chân thùng đến bức tường phía sau. Tôi từng thấy những vệt tương tự quanh tủ âm tường: bụi không nằm đều vì có luồng gió rất nhỏ thổi qua khe. Tôi bước lên nửa bước, Lục Hoài Trầm lập tức nghiêng kiếm chặn trước tôi. “Đứng đó.” Tôi hạ giọng: “Tường phía sau không kín. Đèn ở góc trái nghiêng lửa về phía trong, không phải vì gió ngoài cửa.” Hắn quay đầu nhìn ngọn đèn. Ngọn lửa quả nhiên đổ về một hướng, rất nhẹ, nhưng đủ để làm mép sáng trên vách rung lên như nước.
Thân vệ tiến lên đẩy thùng gỗ ra. Sau lớp vải dầu là một mảng tường khác màu, đá xếp khít nhưng hàng dưới cùng có dấu mài mòn. Lục Hoài Trầm đặt tay lên mép đá, xoay mạnh. Một tiếng cạch trầm vang lên, như tiếng xương cũ trong căn nhà thức dậy sau nhiều năm. Bức tường mở ra một khoảng tối chỉ đủ một người cúi mình đi qua. Hơi lạnh từ bên trong phả ra, mang theo mùi đất ẩm và mùi tro giấy rất nhạt, khiến cổ tay tôi nóng rát như bị gọi tên.
“Đường hầm sau Tàng Thư Các.” Tôi lẩm bẩm. Lục Hoài Trầm nghe thấy, nhưng không hỏi vì sao tôi biết bốn chữ ấy đáng sợ. Hắn chỉ ra hiệu cho thân vệ thắp thêm đèn rồi bước vào trước. Tôi theo sau, bàn tay siết chặt trong tay áo để khỏi run. Đường hầm hẹp, tường đất được chống bằng gỗ cũ. Trên vài thanh chống có vết khắc ký hiệu vận chuyển, không giống ký hiệu thư khố mà giống dấu kiểm hàng của kho lương. Một lối bí mật nối sau Tàng Thư Các với kho vận chuyển không thể chỉ dùng để giấu một thư lại; nó đủ kín để chuyển giấy, sổ, hoặc những lệnh điều lương không bao giờ nên rời khỏi quân vụ.
Phía trước vang lên tiếng thở gấp và tiếng vật nặng va vào tường. Triệu Lâm chưa chạy xa. Lục Hoài Trầm tăng tốc, tôi cũng cố chạy theo, váy áo vướng vào mép gỗ làm đầu gối đau buốt. Đèn trong tay thân vệ quét qua nền, soi thấy một mảnh giấy nhỏ bị giẫm nát trong bùn. Tôi chỉ kịp thấy trên đó có một nửa dấu trăng khuyết do nước thấm, giống hệt vệt trên sổ vận lương, nhưng Lục Hoài Trầm không cho ai cúi nhặt lúc này. “Bắt người trước.” Hắn nói. Tôi hiểu. Chứng cứ chết vẫn nằm đó nếu chúng tôi còn sống quay lại. Người sống thì không chờ được lâu.
Đường hầm bất ngờ mở rộng ở đoạn cuối, dẫn đến một gian đá thấp. Ở đó có một cửa gỗ thông ra vườn sau, bị chặn bằng then ngang từ bên trong. Triệu Lâm đang ở trước cửa, hai tay run rẩy kéo then, tóc tai rối loạn, áo xanh xám dính mực và bùn. Nghe tiếng chúng tôi, hắn quay phắt lại. khuôn mặt hắn không còn vẻ khúm núm của một thư lại giữ sổ, chỉ còn nỗi sợ bị dồn đến đường cùng. “Ta không sửa!” Hắn bật khóc, giọng khàn đến vỡ. “Ta chỉ giữ chìa khóa. Bọn họ bảo nếu nói ra, cả nhà ta…”
“Ai?” Lục Hoài Trầm tiến lên một bước. Mũi kiếm của hắn hạ thấp, không phải để giết mà để chặn đường chạy. “Nói rõ, ta giữ mạng cho ngươi.” Triệu Lâm nhìn hắn, rồi nhìn sang tôi. Ánh mắt ấy làm sống lưng tôi lạnh đi. Hắn nhận ra tôi là Tô Vãn Ninh, hoặc nhận ra người chết từng hỏi hắn cùng một câu. “Nàng cũng từng đến đây.” Hắn nói rất nhỏ. “Đêm mười bảy, nàng cầm nửa tờ vận đơn, hỏi ta xe bảy mươi hai chở gì. Ta không dám trả lời. Ta tưởng nàng chỉ bị giáng chức, ta không biết họ sẽ…” Hắn nghẹn lại, hai vai run bần bật. Tô Vãn Ninh thật đã đi đến tận đây, một mình, để hỏi một câu đủ khiến nàng mất mạng.
“Nửa tờ vận đơn ở đâu?” Tôi hỏi. Giọng tôi vang lên trong gian đá, nghe xa lạ như không phải của mình. Triệu Lâm run rẩy thò tay vào ngực áo. Lục Hoài Trầm lập tức nhấc kiếm, nhưng tôi thấy động tác của Triệu Lâm không giống rút dao. Hắn lấy ra một mảnh vải dầu nhỏ, bên trong có thứ gì đó đã ẩm. “Ta giấu… ta giấu trong hốc…” Hắn chưa kịp nói hết, ngọn đèn trong tay thân vệ bỗng phụt tắt một nửa. Từ khe cửa gỗ phía sau Triệu Lâm vang lên một tiếng rất khẽ, nhỏ đến mức nếu không phải cả gian đá đang nín thở, tôi sẽ tưởng đó chỉ là giọt nước rơi.
Lục Hoài Trầm gần như lao lên cùng lúc. Nhưng ánh bạc mảnh hơn sợi tóc đã xuyên qua khe cửa trước khi hắn chạm tới Triệu Lâm. Thư lại áo xanh xám khựng lại. Mảnh vải dầu rơi khỏi tay hắn, lăn xuống nền bùn. Hắn cúi đầu nhìn ngực mình, nơi chỉ có một chấm đỏ rất nhỏ hiện ra, nhỏ đến vô lý so với nỗi kinh hoàng đang mở rộng trong mắt hắn. Lục Hoài Trầm chém một kiếm vào khe cửa, thân vệ phá then xông ra ngoài, nhưng ngoài vườn chỉ còn bóng trúc ướt nước lay động trong gió. Kẻ ra tay đã tính sẵn đường lui, nhanh và im lặng như một nét mực bị ai kéo khỏi trang giấy trước khi khô.
Triệu Lâm đổ xuống trước mặt chúng tôi. Tôi quỳ xuống theo bản năng, nhưng Lục Hoài Trầm kéo cổ tay áo tôi lại trước khi tôi chạm vào người hắn. “Đừng động.” Giọng hắn rất thấp. Tôi nhìn hắn, rồi nhìn Triệu Lâm đang cố há miệng. Máu không trào ra nhiều, chỉ một vệt đen đỏ thấm qua áo, nhưng sắc mặt hắn tái đi trong chớp mắt. Hắn dùng hết sức nâng ngón tay, chỉ về phía mảnh vải dầu trên nền. Môi hắn mấp máy. Tôi cúi gần hơn một chút, vẫn không chạm vào. Trong tiếng thở đứt quãng, tôi nghe được vài chữ vụn: “Không… phải… Bình Xương…”
Sau đó mắt hắn mở lớn, như còn muốn nói tên thật của người đứng sau, nhưng hơi thở đã tắt trước khi âm cuối kịp thành hình. Gian đá chìm vào im lặng. Ngoài kia, thân vệ hô không thấy người. Cố Tử Khiêm từ đầu đường hầm chạy tới, vừa nhìn thấy Triệu Lâm nằm dưới đất đã khựng lại, sắc mặt trắng bệch như đêm Tô Vãn Ninh chết lại lặp trước mắt hắn. Tôi đứng giữa mùi đất ẩm, tro giấy và máu rất nhạt, cổ tay nóng đến tê dại. Trên cổ áo Triệu Lâm, một cây kim nhỏ cắm nghiêng, thân kim đen sẫm, đuôi kim có đường hoa văn mảnh gần như bị bóng tối nuốt mất. Manh mối sống duy nhất vừa bị giết trước mặt chúng tôi, và kẻ giết hắn vẫn ở đâu đó ngoài kia, đủ gần để nghe hắn định nói ra sự thật.
