Bỏ qua nội dung

Vo Quy Ky

Chương 12: Sổ Vận Lương

Chương 12: Sổ Vận Lương

Lục Hoài Trầm nói tra sổ Phù Dung phường, giọng hắn rất bình, nhưng trong căn phòng vừa tạnh mưa ấy, tôi nghe ra một tiếng cửa khác đang mở. Không phải cửa hàng son phấn ở phố Đông Bình, cũng không phải cánh cổng son của những phủ đệ quyền quý mà Thẩm Như Sơ nhắc đến. Đó là cánh cửa dẫn xuống một tầng sâu hơn của vụ án, nơi mùi son ngọt lạnh trên môi Tô Vãn Ninh dần lẫn vào mùi giấy ẩm, mực cũ và những con số vốn tưởng chỉ thuộc về kho lương, xe vận, quan ấn. Một người chết trong Tàng Thư Các, một hộp son từ phủ quyền quý, một chữ Hứa cháy dở trong thư, tất cả nếu chỉ nhìn riêng thì như những mảnh tro rời rạc. Nhưng lịch sử thường không bị bẻ cong bằng một nhát dao. Nó bị bẻ bằng từng nét bút nhỏ, từng trang sổ đổi chỗ, từng con số được viết lại dưới ánh đèn đủ tối.

Thẩm Như Sơ được lệnh niêm lại hộp son và chiếc khăn lụa. Cố Tử Khiêm đứng bên cạnh, sắc mặt trắng hơn cả giấy trước mặt. A Tự đã khóc đến không còn tiếng, hai tay ôm chặt tay áo như sợ chỉ cần buông ra, chút ký ức cuối cùng về Tô Vãn Ninh thật cũng sẽ bị người ta lấy mất. Tôi nhìn hộp gỗ bị khép nắp, trong lòng không hề nhẹ đi vì đã tìm được dấu độc. Ngược lại, tôi càng thấy nặng hơn. Chứng cứ biết nói, nhưng nó nói rất chậm. Nếu người nghe không đủ kiên nhẫn, hoặc cố tình bịt tai, một đời người chết oan vẫn có thể bị chôn lại dưới vài chữ “tự sát nhận tội”.

Đến gần canh tư, thân vệ của Lục Hoài Trầm mang về một tập sổ mỏng bọc vải dầu. Phù Dung phường đương nhiên không dám giao sổ chính trong đêm, nhưng người của phủ tướng quân đã lấy được bản sao ghi đơn giao hàng tháng trước, kèm vài tờ vận đơn dùng để đối chiếu xe ngựa ra vào phố Đông Bình. Lục Hoài Trầm đặt tập giấy lên bàn, nhìn tôi một cái. “Chỉ xem. Không tự chạm.” Câu ấy vẫn lạnh, nhưng lần này tôi hiểu không phải hắn muốn giam tay tôi lại. Hộp son có độc còn ở cạnh đó, hồ sơ có thể dính thuốc, và quan trọng hơn, tên Tô Vãn Ninh vẫn đang treo dưới một bản án chưa gỡ. Một nữ quan bị nghi phản quốc nếu tự tiện đụng đến giấy tờ liên quan phủ quyền quý, chỉ cần có người bắt lỗi, mọi phát hiện của tôi đều có thể biến thành tội mới.

Tôi gật đầu, lùi nửa bước để hắn mở sổ. Trang đầu ghi mấy khoản son phấn bình thường: phấn lê hoa, cao dưỡng tóc, son phù dung màu nhạt, giao đến các phủ có tên quen tai trong kinh. Tôi không hiểu hết thứ bậc quan lại Đại Lương, nhưng nhìn sắc mặt Cố Tử Khiêm hơi đổi khi thấy vài cái tên, tôi biết Thẩm Như Sơ nói không sai. Những người có thể mua loại son này không thiếu quyền, cũng không thiếu cách để một hộp nhỏ đi nhầm vào phòng một nữ quan đã bị cô lập. Nhưng điều khiến tôi dừng mắt lại không phải tên phủ, mà là giấy.

“Lật chậm lại.” Tôi nói.

Lục Hoài Trầm dừng tay. Ánh đèn nghiêng trên trang sổ, để lộ một vệt nước rất mờ chạy qua mép dưới. Vệt ấy không giống vết ẩm ngẫu nhiên. Nó cong như vành trăng khuyết, cắt qua ba dòng liên tiếp, rồi biến mất ở gáy sổ. Tôi nhìn sang trang kế tiếp. Cũng có vệt ấy, nhưng vị trí lại lệch lên gần nửa phân. Nếu là một tập giấy bị thấm nước cùng lúc, vệt nước phải nối liền tự nhiên qua các trang. Còn ở đây, nó giống có người lấy một tờ từ nơi khác ghép vào, sau đó cố làm ẩm để che màu giấy mới.

“Trang này từng bị thay.” Tôi nói rất khẽ.

Cố Tử Khiêm lập tức cúi xuống. “Chỉ là sổ giao son, vì sao phải thay?”

Tôi chưa trả lời ngay. Trên trang bị lệch vệt nước, dòng giao hàng ngày mười bảy tháng ba ghi một hộp son men xanh hương dạ hợp, màu đào, giao đến Bình Xương bá phủ. Cạnh đó có ghi số xe vận: Bảy mươi hai. Một cửa hàng son phấn có số xe vận cũng không lạ, nhưng nét mực ở hai chữ “bảy mươi” đậm hơn phần còn lại. Người viết đã đồ lại sau khi mực cũ khô, đầu bút dừng hơi lâu ở nét cuối, để lại một chấm đen nhỏ như hạt bụi. Tôi từng thấy kiểu sửa ấy trên bản cáo trạng của Tô Vãn Ninh. Khi một người muốn sửa mà không cạo giấy, họ thường đồ nét lên con số gần giống, khiến mực mới dày hơn, bóng hơn và ăn giấy không đều.

Lục Hoài Trầm nhìn theo ngón tay tôi nhưng không hỏi thừa. Hắn chỉ quay sang thân vệ. “Mang sổ xe vận của phố Đông Bình và bản lưu cửa thành ngày mười bảy tháng ba.”

Thân vệ đi rất nhanh. Trong lúc chờ, căn phòng lại rơi vào im lặng. Tôi nghe tiếng mưa còn đọng trên mái nhỏ xuống hiên, từng giọt rất đều, giống ai đang đếm thời gian cho chúng tôi. Cổ tay dưới lớp băng âm ỉ nóng. Tôi không biết Vô Quy Ký đang nhắc tôi điều gì, hay chỉ đơn giản là nó vui mừng khi thấy tôi bước thêm một bước vào nơi lịch sử từng bị sửa sai. Nhưng càng gần sự thật, tôi càng sợ. Không phải sợ chết như những ngày đầu tỉnh dậy trong thẩm phòng, mà sợ một điều khác: nếu tôi thật sự thay Tô Vãn Ninh mở miệng, những gì nàng muốn giữ lại có thể cũng sẽ bị lật ra dưới ánh đèn, kể cả nỗi đau nàng từng cố giấu khỏi Cố Tử Khiêm.

Gần nửa canh giờ sau, sổ xe vận được đưa tới. Lần này người mang sổ không phải thân vệ, mà là một thư lại gầy mặc áo xanh xám, mặt dài, mắt luôn cúi xuống. Hắn tự xưng là Triệu Lâm, phụ trách bản lưu vận đơn từ phố Đông Bình sang kho thành Tây. Khi nghe Lục Hoài Trầm hỏi xe số bảy mươi hai, đầu ngón tay hắn run một cái rất nhỏ. Nếu tôi không quen nhìn những chuyển động vụn trên mặt giấy, có lẽ đã bỏ qua. Lục Hoài Trầm thì không. Ánh mắt hắn rơi xuống bàn tay Triệu Lâm một thoáng, lạnh đến mức người kia lập tức quỳ thấp hơn.

Sổ xe vận dày hơn bản sao của Phù Dung phường. Giấy vàng hơn, mép có mùi kho ẩm và tro đèn lâu ngày. Lục Hoài Trầm lật đến ngày mười bảy tháng ba. Xe số bảy mươi hai trong sổ không chở son phấn. Nó ghi chở bao gai rỗng, đi từ phố Đông Bình đến kho thành Tây rồi trả xe trước giờ Dậu. Nhưng bên dưới dòng ấy, có một dấu ấn đỏ rất mờ của Ty Vận Lương. Tim tôi bỗng chìm xuống. Một xe chở hàng trong phố không nên dính ấn vận lương quân vụ, trừ khi nó từng được mượn danh hoặc đi chung lộ trình với đoàn lương.

“Có sổ vận lương ngày đó không?” Tôi hỏi.

Triệu Lâm ngẩng phắt đầu lên, rồi lập tức cúi xuống. “Tô… Tô nữ quan, đó là hồ sơ quân vụ. Người ngoài không được xem.”

Hai chữ “người ngoài” làm căn phòng lạnh đi. Trước đây, tôi bị gọi là nghi phạm. Bây giờ, khi cần đến chứng cứ, tôi lại thành người ngoài. Tôi không trách hắn, vì theo luật Đại Lương, hắn nói đúng. Nhưng đúng luật không có nghĩa là sạch. Tôi nhìn Lục Hoài Trầm. Hắn im lặng một nhịp, rồi nói: “Mang ra. Ta lật.”

Triệu Lâm toát mồ hôi. “Tướng quân, sổ vận lương biên Bắc có niêm của Binh bộ. Nếu để nàng xem, hạ quan…”

“Ta chịu.” Lục Hoài Trầm cắt lời.

Hai chữ ấy rất ngắn, ngắn đến mức không có chỗ cho cảm xúc chen vào. Vậy mà tôi vẫn nghe cổ họng mình nghẹn lại. Từ ngày đến Đại Lương, rất nhiều người muốn tôi nhận tội thay một người chết, rất nhiều người muốn dùng thân phận Tô Vãn Ninh để bịt miệng tôi. Lục Hoài Trầm không nói tin tôi, cũng không an ủi, chỉ lạnh lùng đặt trách nhiệm về phía hắn. Có lẽ với hắn, đó là cách duy nhất để một lời nói không trở nên rỗng.

Sổ vận lương được đặt lên bàn sau đó, nặng hơn tất cả những tập giấy trước. Bìa da đã sờn, góc dưới loang một mảng nước cũ. Tôi đứng cách bàn đúng khoảng Lục Hoài Trầm cho phép, hai tay giấu trong tay áo để không ai có cớ nói tôi động vào hồ sơ quân vụ. Hắn lật từng trang, chậm và đều. Đến ngày mười bảy tháng ba, tôi thấy vệt nước hình trăng khuyết lại xuất hiện. Lần này nó cắt ngang cột ghi số thạch lương xuất kho. Dòng ấy viết: tám nghìn thạch, chuyển tuyến Bắc, do xe số bảy mươi hai nhập đoàn ở cửa Tây.

“Không đúng.” Tôi nói.

Cố Tử Khiêm nhìn tôi. “Không đúng chỗ nào?”

Tôi chỉ vào mép dưới trang giấy, nhưng vẫn giữ tay cách mặt sổ một khoảng. “Vệt nước đi qua chữ ‘tám’, nhưng phần mực của chữ đó không nhòe theo vệt ẩm. Nghĩa là khi giấy bị nước thấm, chữ này chưa tồn tại. Sau đó có người mới viết đè lên. Còn khoảng cách giữa cột số và cột tuyến lộ bị bóp hẹp hơn các dòng khác, chứng tỏ số ban đầu ngắn hơn.” Tôi nuốt xuống, thấy sống lưng lạnh dần. “Có thể trước đó không phải tám nghìn. Là ba nghìn, hoặc một nghìn. Số lương bị đội lên sau khi sổ đã ẩm.”

Không ai nói gì trong vài nhịp. Nhưng chính sự im lặng ấy khiến tôi hiểu phát hiện này nặng đến mức nào. Một hộp son độc có thể giết một nữ quan. Một sổ vận lương bị sửa có thể giết cả một đội quân ở biên Bắc, hoặc che đi việc năm nghìn thạch lương đã biến mất trước khi đến tay người cần sống nhờ nó. Tô Vãn Ninh có lẽ không chỉ nhìn thấy một lá thư phản quốc. Nàng đã nhìn thấy những con số sai, và vì thế bị biến thành người phải chết.

Lục Hoài Trầm khép hai ngón tay trên mép bàn. “Triệu Lâm.”

Thư lại áo xanh xám run lên. “Hạ quan… hạ quan chỉ giữ sổ theo lệnh. Chữ không phải hạ quan sửa.”

“Ta chưa hỏi chữ do ai sửa.” Giọng Lục Hoài Trầm thấp xuống. “Ngươi sợ điều gì?”

Triệu Lâm há miệng, nhưng không phát ra tiếng. Mồ hôi từ thái dương hắn rơi xuống nền gạch. Trong khoảnh khắc ấy, ngoài hiên đột nhiên có tiếng người gọi hắn, rất khẽ, như một ám hiệu bị gió cuốn qua. Triệu Lâm quay đầu. Tôi chỉ kịp thấy mắt hắn lóe lên một tia tuyệt vọng. Hắn bật dậy, hất nghiên mực trên bàn về phía đèn rồi lao ra cửa bên.

Mực đen đổ loang qua mép bàn, suýt chảy vào sổ vận lương. Lục Hoài Trầm phản ứng nhanh hơn tất cả. Hắn kéo tôi lùi lại, một tay chặn tập sổ khỏi vệt mực, tay kia đã rút kiếm khỏi vỏ nửa tấc. Thân vệ ngoài cửa lập tức đuổi theo, tiếng bước chân dồn dập xé nát sự yên tĩnh sau mưa.

Tôi đứng trong mùi mực đổ, tim đập mạnh đến đau. Trên trang sổ còn mở, chữ “tám nghìn thạch” nằm dưới ánh đèn run rẩy, đen và khô, không hề biết sợ. Nhưng người giữ nó thì đã sợ đến mức bỏ chạy. Cổ tay tôi nóng rát như bị than chạm vào. Tôi nhìn Lục Hoài Trầm. Hắn cũng đang nhìn trang sổ ấy, ánh mắt tối đến tận đáy.

Ngoài hành lang, tiếng thân vệ quát vang lên: “Triệu Lâm chạy về phía kho lưu hồ sơ!”

Lục Hoài Trầm khép sổ lại, giọng lạnh như lưỡi kiếm vừa rời vỏ. “Đuổi.”

Tôi biết từ giây phút ấy, vụ án của Tô Vãn Ninh đã không còn chỉ nằm trong hộp son men xanh. Nó đã chạm vào lương thảo, vào biên Bắc, vào những trang giấy có thể quyết định người sống kẻ chết. Và nếu Triệu Lâm chạy được, con số tám nghìn kia rất có thể sẽ là dòng cuối cùng chúng tôi còn kịp đọc trước khi cả sự thật lại bị đốt thành tro.