Chương 30 - Chương 30: Chiếc Ghế Trống
Chương 30: Chiếc Ghế Trống
Điện thoại Trình Vi rung khi xe của Hứa Ninh chưa về tới trung tâm thành phố. Lạc Dĩ Hằng chỉ gửi một ảnh chụp từ camera khu tiếp nhận tư trang Bệnh viện Minh Phúc. Trong khung hình có mép băng ca, một nhân viên hành chính cúi trên bàn và chiếc ghế nhựa màu xanh đặt sát ô dành cho người đi cùng. Ghế trống. Dưới ảnh, Lạc viết: “Camera đã được sao lưu. Cần xem cả chuỗi, không kết luận từ ảnh.” Trình Vi đọc xong, bảo Hứa Ninh quay lại trụ sở phụ. Hứa không hỏi nội dung.
Phòng kỹ thuật đã tắt bớt đèn khi Trình Vi tới. Lạc cho chạy đoạn hình từ 21 giờ 26 đến 21 giờ 45 theo tốc độ thật. Bà Trần Ngọc Sương được đẩy qua cửa lúc 21 giờ 27, người cấp cứu đi hai bên băng ca, phía sau không có thân nhân. Một khay nhựa đựng túi vải, vòng tay và điện thoại màu đen được đặt lên bàn lúc 21 giờ 28. Nhân viên hành chính kiểm từng món, dán nhãn rồi kéo chiếc ghế xanh ra gần bàn như một động tác quen tay. Không ai ngồi xuống. Từ lúc băng ca vào đến khi điện thoại bị đưa sang tủ tư trang, chiếc ghế ấy chỉ đổi vị trí hai lần vì người qua lại đá phải chân ghế.
Mốc 21 giờ 29 trên phiếu bàn giao vì thế không còn có thể được đọc như bằng chứng rằng người mang mã 09 đã đứng tại bàn. Nó chỉ khớp với lúc nhân viên bệnh viện nhận chiếc điện thoại từ khay cấp cứu. Lạc yêu cầu dừng hình ở từng lần có người đi qua vùng máy quay, đối chiếu danh sách nhân viên trực và vị trí camera khác. Không ai mặc thường phục dừng ở quầy đủ lâu để giao tư trang hoặc nhận trách nhiệm báo thân nhân.
Bản xuất lịch sử hệ thống đến sau đoạn camera. Phiếu giấy được in lúc 21 giờ 44, nhưng trường giờ tiếp nhận được nhập là 21 giờ 29. Hai mục “người giao: 09” và “người đi cùng chịu trách nhiệm thông báo thân nhân: hoàn tất” không do tài khoản nhân viên quầy nhập. Chúng đi kèm gói dữ liệu chuyển viện từ cơ sở Minh Phúc, được tạo lúc 21 giờ 18 và đồng bộ vào bệnh viện khi xe cấp cứu đang trên đường. Trình Vi nhìn ba cột thời gian tách rời: thời điểm tạo gói, thời điểm sự kiện được ghi và thời điểm in. Một tờ giấy có thể trông như được lập ngay tại bàn chỉ vì hệ thống cho phép những ô đã điền trước đi cùng bệnh nhân.
Nhân viên hành chính được mời trở lại phòng làm việc. Chị nhận ra chữ ký tắt của mình ở ô người nhận và xác nhận đã kiểm điện thoại, vòng tay, túi vải. Chị không nhớ có người nhà hay nhân viên cơ sở đứng cạnh. Khi Lạc hỏi vì sao không gạch mục người giao, chị nói biểu mẫu đã khóa các trường chuyển viện; chị chỉ được sửa số lượng tư trang và tình trạng niêm phong. “Tôi nghĩ 09 là mã của bên đưa tới,” chị nói. “Tôi không biết đó là ai.” Lạc hỏi chị có tự đánh dấu đã thông báo thân nhân không. Chị lắc đầu. “Dòng đó hiện sẵn. Tôi thấy đã hoàn tất nên không gọi lại.” Câu trả lời được ghi nguyên văn, không biến thành kết luận rằng bệnh viện cố ý bỏ qua gia đình.
Lạc yêu cầu kỹ thuật bảo toàn bản gốc gói chuyển viện, tài khoản tạo, địa chỉ thiết bị, danh mục trường bị khóa và tài liệu hướng dẫn phần mềm tại thời điểm tám tháng trước. Trình Vi nhắc thêm lịch sử thay đổi cấu hình: nếu mục “hoàn tất” được đặt mặc định thì ý nghĩa khác với việc một người chủ động chọn; nếu nó được sao từ bản cũ thì phải tìm bản nào. Cô không chạm bàn phím. Quyền truy cập vẫn bị dừng; mọi dữ kiện cô nhìn thấy đều nằm trong phạm vi Lạc cho phép.
Gần tám giờ sáng, Mạnh Thời An tới cùng luật sư độc lập. Ông ngồi đối diện Lạc, còn chiếc ghế bên phải dành cho người đại diện cơ sở được để trống vì Minh Phúc xin làm việc vào buổi khác. Lạc đặt bản BM03 ca Sương cạnh lịch sử gói chuyển viện, che những phần không liên quan. Mạnh nhìn dấu chấm xám bên nét ký rồi xác nhận đó là ảnh chữ ký cũ của mình. Khi thấy giờ tạo 21 giờ 18, ông giữ im lặng lâu hơn. Hồ sơ phí tư vấn do luật sư mang tới ghi ca Sương được chuyển vào tài khoản ông lúc 21 giờ 47 với chú thích “bổ sung nhận định sau chuyển viện”.
“Ông đã được hỏi trước khi gọi 115 không?” Lạc hỏi. Mạnh lắc đầu. Ông nhớ ca này vì lúc mở hồ sơ, bệnh nhân đã ở khu cấp cứu và tệp đính kèm không có đủ chỉ số trước chuyển viện. Ông gửi lại một câu hỏi, sau đó bộ phận hành chính báo chỉ cần hoàn tất nhận định để đối chiếu hồ sơ. “Tôi đã biết chữ ký mình có thể bị chèn trước,” ông nói, mắt vẫn ở trên bản BM03. “Tôi từng phản đối một lần. Họ nói biểu mẫu chỉ là bản nháp, sau đó sẽ sửa theo ý kiến tôi. Tôi vẫn tiếp tục nhận phí tư vấn.” Luật sư đề nghị ghi rõ ông chưa xác nhận ai tạo gói dữ liệu và chưa biết trạng thái nào đã được gửi sang bệnh viện. Lạc bổ sung ngay vào biên bản.
Bản BM03 có ảnh chữ ký Mạnh trước lúc hồ sơ tư vấn xuất hiện trong tài khoản của ông gần nửa giờ. Phiếu tư trang có một người giao mang mã 09 dù camera không ghi nhận ai đứng ở chiếc ghế dành cho người đi cùng. Trình Vi không ghép hai khoảng trống thành một người chủ mưu. Cô chỉ thấy một quy trình đã biết cách lấp những vị trí bắt buộc: khi chưa có bác sĩ xác nhận, chèn sẵn chữ ký; khi không có người nhận trách nhiệm, dùng mã; khi gia đình chưa được gọi, đánh dấu hoàn tất rồi gửi một tin nhắn từ số của nạn nhân.
Mạnh ký từng trang lời trình bày sau khi sửa hai câu ông cho rằng vượt quá điều mình trực tiếp biết. Trước khi rời phòng, ông nhìn chiếc ghế bên phải. “Họ luôn nói giấy tờ chỉ để quy trình chạy tiếp,” ông nói. “Tôi đã tin vì cuối cùng vẫn có người thật tới xem hồ sơ.” Trình Vi không đáp. Người thật xuất hiện muộn không làm thời điểm giả ban đầu biến mất.
Hứa Ninh chờ ngoài hành lang, trước mặt cũng là một chiếc ghế trống. Cô đã mua hai cốc cà phê nhưng chỉ mở nắp một cốc, để cốc còn lại cách xa mép bàn. Khi Trình Vi bước ra, Hứa đẩy cốc chưa mở về phía cô rồi hỏi: “Có điều gì tôi cần tránh đăng thêm không?” Trình Vi đáp rằng tuyến bài chưa được nhắc mã 09, tin nhắn cuối, giờ tạo BM03 hay việc người nhà không có mặt. Hứa gật đầu, không hỏi ai đã cầm điện thoại. Sự im lặng của cô không còn là thiếu thông tin. Nó là một phần của cách giữ thông tin sống được.
Trình Vi uống một ngụm cà phê đã nguội bớt. “Mã 09 trong ca này chưa dẫn tới một người cụ thể,” cô nói. Hứa nhìn cô. “Vậy nó dẫn tới đâu?” “Một trường dữ liệu được điền trước. Một trách nhiệm được ghi là đã có người nhận.” “Nhưng không có ai ở đó?” Trình Vi nhìn chiếc ghế đối diện. “Camera chỉ cho thấy ghế trống.” Hứa không ghi câu ấy. Cô đặt điện thoại úp xuống, như thể chỉ cần một động tác nhỏ cũng đủ xác nhận mình hiểu giới hạn giữa điều đáng nhớ và điều được phép xuất bản.
Trong phòng kỹ thuật, Lạc không dừng ở ca Sương. Anh yêu cầu truy vấn toàn bộ gói chuyển viện từng dùng cùng cấu hình trường khóa, cùng mẫu BM03 và cùng cách ghi mã thay tên. Truy vấn được thực hiện bằng mã phiên bản biểu mẫu, không bằng tên nạn nhân, để tránh bỏ sót những hồ sơ đã đổi mã hoặc chuyển cơ sở. Kết quả đầu tiên trả về mười một gói trong bốn năm. Ba gói liên quan các ca tử vong họ đang đối chiếu. Bốn gói khác thuộc cơ sở liên kết. Những gói còn lại nằm trong kho lưu trữ cũ được nhập sang khi hệ thống An Tâm Viện thay nhà cung cấp phần mềm.
Một cán bộ đọc từng mã, yêu cầu mở metadata trước nội dung. Ở gói thứ chín, mã phiên bản lùi xa hơn tất cả các bản còn lại nhưng cấu trúc trường khóa giống nhau: người đi cùng mang mã thay tên, trạng thái thông báo thân nhân được điền trước, phần xác nhận chuyên môn được phép gắn tệp chữ ký ảnh. Cơ sở nguồn không mang tên An Tâm Viện. Dòng pháp nhân cũ chỉ ghi một đơn vị chăm sóc đã chấm dứt hoạt động rồi chuyển hồ sơ và tài sản dữ liệu sang công ty kế nhiệm. Lạc yêu cầu chưa gọi đó là “tiền thân” cho tới khi đối chiếu đăng ký doanh nghiệp và hợp đồng chuyển giao.
Tên người bệnh nằm ở dòng dưới cùng. Mạc Thu Dung.
Trình Vi không nghe rõ tiếng bàn phím trong vài giây tiếp theo. Cô từng biết cái tên ấy sẽ trở lại, nhưng không nghĩ từ một biểu mẫu chuyển viện. Bảy năm trước, trong hồ sơ Mạc Thu Dung, phần ghi chú ban đầu về dấu tác động trước khi ngã đã bị sửa thành câu không đủ căn cứ làm thay đổi kết luận tai nạn. Trình Vi từng nhìn chiếc ghế của người nhà bỏ trống trong phòng họp rồi ký biên bản, tự thuyết phục rằng một chi tiết nhỏ không cứu được ai.
Lạc quay sang cô nhưng không hỏi ngay. Anh để màn hình ở metadata, chưa mở nội dung hồ sơ cũ. “Cô biết ca này?” Trình Vi đặt cốc cà phê xuống. Đáy cốc chạm mặt bàn khẽ đến mức gần như không có tiếng. Ngoài hành lang, Hứa Ninh vẫn ngồi nơi cũ, không bước vào dù nhìn thấy sắc mặt cô thay đổi. Trình Vi biết từ giây phút này, im lặng không còn giữ cô ở ngoài vụ án. Nó chỉ giữ một phần chứng cứ nằm ngoài chuỗi tiếp nhận.
“Tôi từng tham gia hồ sơ Mạc Thu Dung,” cô nói. Lạc chờ. Trình Vi nhìn tên mình trong danh sách nhóm giám định cũ rồi nói tiếp, lần đầu không dùng quy trình để lùi câu trả lời sang một ngày khác. “Và tôi có một bản scan được tạo trước khi dòng ghi chú bị sửa.”
