Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 31 - Chương 31: Người Bị Kiện

Chương 31: Người Bị Kiện

Lạc Dĩ Hằng không hỏi Trình Vi bản scan đang ở đâu ngay sau khi cô nói xong. Anh kéo màn hình chứa metadata hồ sơ Mạc Thu Dung ra khỏi tầm nhìn của những người không tham gia, yêu cầu cán bộ kỹ thuật dừng mở nội dung và lập một biên bản mới. Dòng đầu tiên chỉ ghi thời điểm Trình Vi tự nguyện khai mình đang giữ một bản sao nội bộ. Không có chữ “chứng cứ” ở đó. Cũng không có câu nào nói bản scan là thật. Cho đến khi nguồn gốc, thiết bị lưu và quá trình giữ tệp được làm rõ, nó chỉ là một tài liệu chưa được tiếp nhận.

“Cô không gửi tệp cho tôi, không mang thiết bị tới bằng cách tự đi lấy và không mở nó thêm lần nào,” Lạc nói. “Trước hết, cô khai chính xác nó được tạo thế nào.” Trình Vi nhìn tờ giấy trắng trước mặt. Bảy năm qua, cô từng tưởng tượng mình sẽ nói chuyện này trong một phòng kín, nhưng không nghĩ câu đầu lại là tên chiếc máy quét. Cô ghi số phòng, loại máy và ca trực. Số sê-ri đã quên; vết xước chéo ở góc mặt kính thì cô vẫn nhớ vì nó để lại một đường sáng nhạt trên các bản quét.

Bản cô giữ được tạo sau khi nhóm giám định hoàn tất dự thảo đầu tiên của hồ sơ Mạc Thu Dung và trước cuộc họp duyệt cuối. Trong dự thảo, phần mô tả có câu: “Vết bầm mặt trong cánh tay phải có hình thái không phù hợp hoàn toàn với cơ chế va đập khi ngã, cần đối chiếu khả năng có tác động trước thời điểm mất thăng bằng.” Sau cuộc họp, câu ấy bị thay bằng: “Không đủ căn cứ xác định dấu tác động độc lập làm thay đổi kết luận tai nạn.” Trình Vi đã phản đối việc bỏ yêu cầu đối chiếu, nhưng khi bản cuối được đưa lại, cô vẫn ký vào biên bản chuyên môn của nhóm.

Lạc không cho cô dùng chữ “bị ép” nếu chưa mô tả được ai nói gì. Trình Vi sửa lời khai. Lâm Tuệ khi ấy là người chủ trì duyệt hồ sơ và nói chi tiết đó chưa đủ sức thay đổi kết luận, việc giữ lại sẽ kéo dài tranh chấp với đơn vị chăm sóc. Một người của bộ phận hành chính pháp lý có mặt, nhưng Trình Vi không còn chắc tên. Cô không thấy ai trực tiếp sửa tệp. Cô chỉ nhận bản in mới, biết câu cũ đã biến mất và ký sau khi ghi ý kiến bảo lưu trên một tờ làm việc không đi cùng hồ sơ chính thức.

“Vì sao cô scan?” Lạc hỏi. “Vì tôi sợ sau này họ nói câu đó chưa từng tồn tại.” “Vì sao không giao nộp?” Trình Vi giữ đầu bút sát giấy đến mức móng tay trắng đi. “Vì lúc đó tôi sợ mất việc. Sau đó tôi sợ việc giữ bản scan khiến mọi thứ tôi nói không còn đáng tin. Mỗi năm trôi qua, lý do ấy càng tệ hơn.” Không có ngày thích hợp nào kéo dài bảy năm. Chỉ có một tài liệu bị giữ ngoài quy trình và một người đã im lặng quá lâu.

Thiết bị lưu là một ổ cứng di động cũ đặt trong hộp kim loại có khóa tại nhà Trình Vi. Tệp chưa từng được gửi qua thư hay đồng bộ đám mây, nhưng cô từng sao thư mục sang ổ khác để kiểm tra rồi xóa bản sao. Lạc ghi riêng chi tiết ấy: việc xóa không chứng minh bản sao đã biến mất, và lời cô không thay thế giám định dữ liệu. Anh gọi hai cán bộ khác, yêu cầu chuẩn bị biên bản giao nộp tự nguyện, túi niêm phong và camera hành trình. Từ giây phút này, Trình Vi không còn được tham gia với tư cách người hỗ trợ chuyên môn ở phần hồ sơ Mạc Thu Dung.

Hứa Ninh vẫn ngồi ngoài hành lang khi Trình Vi bước ra cùng hai cán bộ. Cô nhìn túi hồ sơ trống trên tay họ, rồi nhìn gương mặt Trình Vi. Không có câu hỏi nào được đặt ra. Trình Vi dừng lại nửa nhịp. “Tôi phải về nhà lấy một thiết bị.” Hứa chỉ gật đầu. “Tôi sẽ không đi theo.” Trình Vi muốn nói tên Mạc Thu Dung ngay lúc ấy, nhưng quy trình vừa lập ra chính là để ngăn cô dùng sự tin tưởng làm lối tắt.

Trình Dung mở cửa khi đoàn tới căn hộ. Bà nhìn hai cán bộ và camera đang ghi rồi lùi sang một bên. Trình Vi tự mở ngăn tủ dưới sự chứng kiến của mọi người. Chiếc hộp kim loại nằm sau chồng hồ sơ cũ. Bên trong là ổ cứng màu xám, một dây cáp đã ố và mảnh giấy cô viết từ bảy năm trước: “Không được xóa thư mục MTD.” Mẹ cô đọc thấy dòng chữ nhưng không hỏi MTD là ai.

“Con giữ thứ không nên giữ à?” bà hỏi khi cán bộ đang chụp hiện trạng. Trình Vi đáp sau một khoảng im lặng vừa đủ để không biến câu trả lời thành lời trấn an. “Con giữ sai cách một thứ đáng lẽ phải được nói ra.” Trình Dung đặt tay lên lưng ghế. “Vậy lần này nói cho đúng cách.” Trình Vi ký niêm phong. Ổ cứng được đưa vào túi chống tĩnh điện rồi vào túi chứng cứ có mã riêng. Không ai mở nguồn.

Trở lại trụ sở phụ, Lạc thông báo bản sao pháp y số sẽ được tạo dưới giám sát của đơn vị kỹ thuật độc lập. Họ sẽ kiểm tra dấu thời gian, phần mềm quét, lịch sử truy cập, vùng dữ liệu đã xóa và đối chiếu log thiết bị cũ nếu còn. Nội dung chỉ được mở sau khi ảnh sao được khóa bằng mã kiểm tra. Lời khai về việc Trình Vi giữ tài liệu nội bộ sẽ được chuyển riêng để xem xét. “Cô giao nộp không xóa được việc cô đã giữ nó,” anh nói. “Tôi biết.” “Và việc cô có thể bị kỷ luật không làm tài liệu tự động thành giả.” Trình Vi nhìn túi niêm phong. “Tôi cũng biết.” Lần đầu tiên hai điều ấy đứng cạnh nhau mà cô không cố dùng điều này để trốn điều kia.

Điện thoại Hứa Ninh gọi tới khi biên bản vừa hoàn tất. Cô không hỏi về thiết bị. Giọng Phó Dao vang ở đầu dây bên kia, ngắn và phẳng: “Về tòa soạn ngay. Tòa đã gửi thông báo thụ lý.” Khi Trình Vi và Hứa tới Minh Tuyến, phòng họp pháp chế đã có ba bản sao hồ sơ đặt thành hàng. Tờ đầu mang tên bên khởi kiện là Công ty Cổ phần Dịch vụ Chăm sóc An Tâm. Phần bị đơn ghi cơ quan chủ quản của Minh Tuyến và Hứa Ninh, nhà báo trực tiếp thực hiện tuyến bài.

Đơn kiện yêu cầu cải chính, xin lỗi, bồi thường thiệt hại danh tiếng và chấm dứt việc tiếp tục phổ biến “các cáo buộc chưa được cơ quan có thẩm quyền kết luận”. Kèm theo đó là đề nghị tạm thời ngăn xuất bản nội dung dựa trên tài liệu nội bộ không rõ nguồn. Phó Dao nói rõ đây chưa phải quyết định cấm đăng. “Tòa chưa chấp nhận phần này. Nhưng mọi bản nháp, email, lịch sử sửa và đường nhận tài liệu phải được giữ nguyên.” Hứa ghi giờ tiếp nhận rồi đề nghị pháp chế lập danh mục thiết bị, tránh về sau có người nói cô sửa hồ sơ sau khi bị kiện.

Tạ Quân ký tên ở cuối văn bản với tư cách luật sư đại diện. Phần lập luận không gọi Hứa Ninh là người bịa đặt; nó ghép việc cô liên hệ thân nhân, hỏi về mã vận hành, yêu cầu bảo toàn camera và tiếp tục điều tra sau khi bài bị gỡ thành ý định gây tổn hại có hệ thống. Hứa đọc hết mà không đổi sắc mặt. Chỉ khi nhìn thấy tên mình dưới chữ “bị đơn”, cô mới khép nắp bút hơi mạnh. “Ít nhất họ đã ghi đúng tên người viết,” cô nói. Phó Dao không cười. “Đây không phải phần thưởng nghề nghiệp.” “Tôi biết.”

Trình Vi đứng ở cuối bàn, không có tư cách xem những tài liệu pháp chế không liên quan. Hứa Ninh tự kéo phần hồ sơ được phép chia sẻ về phía cô: danh mục tài liệu công khai kèm đơn và giấy tờ chứng minh tư cách khởi kiện của công ty. “Cô chỉ xem phần đăng ký doanh nghiệp,” Phó Dao nói. “Không xem chiến lược trả lời.” Trình Vi lật từng trang. Công ty An Tâm đã đổi tên hai lần và tiếp nhận kho dữ liệu từ một pháp nhân chấm dứt hoạt động sáu năm trước: Công ty Dịch vụ Dưỡng hộ Minh Sinh.

Đó là tên vừa xuất hiện trong metadata hồ sơ Mạc Thu Dung. Đó là đúng tên pháp nhân và mã đăng ký. Trình Vi không nói “tiền thân”. Cô chỉ đặt ngón tay cạnh dòng: “Tiếp nhận quyền, nghĩa vụ, hồ sơ vận hành và tài sản dữ liệu theo hợp đồng chuyển giao.” Bên nhận là công ty hiện sở hữu chuỗi An Tâm Viện. Người ký đại diện bên nhận trong phụ lục thay đổi đăng ký là Đường Kính Sơn.

Phó Dao yêu cầu sao chứng thực giấy tờ, giữ nguyên số bút lục và nguồn tòa gửi. Hứa không chụp bằng điện thoại; cô gọi Lạc qua số công vụ, đề nghị tiếp nhận bản sao theo đường chính thức. Lạc hỏi một câu: “Tài liệu có chỉ ra quan hệ chuyển giao không?” Hứa nhìn Trình Vi. “Có câu chữ về hồ sơ vận hành và tài sản dữ liệu. Chúng tôi chưa diễn giải vượt quá văn bản.” Lạc bảo giữ nguyên phong bì điện tử, không chuyển tiếp ngoài pháp chế.

Tên Hứa Ninh vẫn nằm trên trang đầu với tư cách người bị kiện. Tên Đường Kính Sơn nằm ở trang cuối của phụ lục với tư cách người nhận cả một kho dữ liệu cũ. Giữa hai cái tên là sáu năm chuyển giao dữ liệu và hồ sơ Mạc Thu Dung từng bị sửa một dòng. Trình Vi nhìn Hứa. “Cô có thể phải dừng một phần công việc.” Hứa đặt lại trang giấy đúng thứ tự bút lục. “Tôi sẽ dừng những gì tòa buộc phải dừng. Không dừng việc bảo toàn.”

Một email mới hiện lên trên màn hình của Phó Dao trước khi cuộc họp kết thúc. Tòa chuyển bổ sung danh mục chứng cứ của nguyên đơn. Mục cuối cùng không phải bài đã đăng, ảnh chụp mạng hay thư yêu cầu làm rõ. Đó là đề nghị buộc bị đơn giải trình nguồn của “tài liệu lưu trữ thuộc pháp nhân Minh Sinh đã được sử dụng để xây dựng tuyến nội dung”. Hứa Ninh chưa từng viết tên Minh Sinh trong bất kỳ bản tin nào. Trình Vi cũng chưa nói tên ấy với cô trước tối nay. Trong căn phòng đang khóa toàn bộ thiết bị, không ai chạm vào trang giấy thêm lần nữa. Vụ kiện không chỉ đến để ngăn một bài báo. Nó cho thấy bên khởi kiện đã biết có người đang lần ngược kho dữ liệu cũ.