Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 24 - Chương 24: Bản Tin Bị Gỡ

Chương 24: Bản Tin Bị Gỡ

Tin nhắn của Phó Dao đến khi Trình Vi và Hứa Ninh vừa bước khỏi khu bán đồ ăn cũ. Chỉ có một câu: “Đừng về bằng cửa chính. Bản tin lúc chín giờ ba mươi sáu đã bị gỡ.” Hứa Ninh dừng giữa lối đi, ngón tay giữ chặt điện thoại. Bản tin đó không có lời Khương Bội, không có mã 09 hay ba mốc giờ vừa được viết trên mép giấy. Nó chỉ ghi nhận việc gia đình ông Lý Văn Đạt đã nộp đơn bổ sung đề nghị bảo toàn camera, bảng phân ca, log ra vào và hồ sơ bàn giao cấp cứu, tất cả dựa trên bản đơn đã có số tiếp nhận.

Trình Vi nhìn dòng người dồn về cửa bến xe. Khương Bội rời đi chưa đầy mười phút. Cô không hỏi vì sao bài bị gỡ trước, chỉ hỏi ai biết về cuộc gặp. Ngoài bốn người trong nhóm và Lạc Dĩ Hằng, không ai được báo. Hai người đi sang con phố kế tiếp mới bắt xe về Minh Tuyến. Đó không phải cách tránh theo dõi tuyệt đối, chỉ là cách không để một lịch trình dễ đọc nối thẳng bến xe với tòa soạn.

Phó Dao đón họ ở lối giao hàng phía sau. Trong phòng họp nhỏ, cô đã in bản HTML khi bài còn hiển thị, ảnh chụp trang chủ, log xuất bản và email của bộ phận pháp chế công ty chủ quản. Lệnh tạm ẩn chỉ có một dòng: rà soát rủi ro kiện tụng. Không có chữ “đính chính”, cũng không có kết luận nội dung sai. Hứa Ninh mở bản lưu. Tiêu đề vẫn là “Gia đình ông Lý Văn Đạt đề nghị bảo toàn dữ liệu tầng ba”. Phần thân chỉ nêu thời điểm đơn được tiếp nhận, danh mục dữ liệu cần giữ và phản hồi rằng An Tâm Viện sẽ hợp tác theo quy định.

“Họ không gỡ vì một câu sai,” Hứa Ninh nói. “Họ gỡ vì không muốn người khác biết có đơn bảo toàn.” Phó Dao đẩy sang email Tạ Quân gửi lúc mười giờ lẻ ba, hai mươi bảy phút sau khi bản tin lên trang. Anh ta yêu cầu loại bỏ nội dung “gây suy diễn rằng An Tâm Viện đang tiêu hủy chứng cứ”, đồng thời đề nghị tòa soạn xác nhận không tiếp nhận tài liệu nội bộ liên quan “thẻ mã sự cố, sổ bàn giao phụ hoặc thông tin nhân sự tầng ba”. Những cụm đó không xuất hiện trong bản tin.

Căn phòng im đi. Trình Vi đọc phần header rồi mới nói: “Văn bản bảo toàn gửi cho An Tâm Viện có sổ cấp thẻ tạm thời và sổ bàn giao ngoài giờ. Họ có thể suy ra từ đó.” Cô dừng ở hai chữ “thẻ mã sự cố”. Cách gọi này gần với lời Khương Bội hơn cách nhóm ghi trong đơn, nhưng chưa đủ để kết luận nguồn đã lộ. Nó có thể là thuật ngữ nội bộ vốn vẫn được dùng. Phó Dao khóa email cùng bản tin bị gỡ vào thư mục chứng cứ truyền thông và lập biên bản ba người cùng chứng kiến.

Lạc Dĩ Hằng gọi lúc mười hai giờ hai mươi mốt. Anh đã bố trí một phòng làm việc tại trụ sở phụ, dự kiến tiếp nhận Khương Bội lúc mười sáu giờ ba mươi. Anh không hứa chế độ bảo vệ nhân chứng ngay trong ngày, nhưng sẽ ghi nhận chính thức nguy cơ trả đũa với con chị và kiểm tra hợp đồng giữa công ty cung ứng với An Tâm Viện. Khương Bội chưa phải mang sổ tay đến lần đầu; việc trước mắt là xác nhận danh tính, phạm vi chị trực tiếp biết và thống nhất cách giao nộp an toàn. Số điện thoại chị dùng buổi sáng đã tắt, nên Lạc nhắc họ không được chủ động gọi lại bằng một số khác.

Sau cuộc gọi, Hứa Ninh mở hệ thống quản trị và chọn khôi phục bài. Phó Dao đặt tay lên bàn phím trước khi cô nhấn. “Không.” Hứa Ninh nhìn bàn tay ấy. “Bài không sai.” “Tôi biết.” “Vậy chúng ta để họ biến việc gỡ bài thành bằng chứng rằng chúng ta thừa nhận sai?” Phó Dao không rút tay. “Tạ Quân vừa hỏi thẳng chúng ta có tài liệu về thẻ và sổ phụ hay không. Cô khôi phục lúc này, anh ta sẽ nhìn từng chữ cô thêm vào để đo xem chúng ta biết đến đâu.”

Trình Vi thấy Hứa Ninh hít vào rất sâu. Sự giận dữ không bùng lên như những lần đầu họ gặp nhau mà bị ép xuống thành một động tác nhỏ: cô rời tay khỏi chuột. “Bị gỡ không làm nó sai,” Hứa Ninh nói. “Không,” Trình Vi đáp. “Nhưng phản ứng của cô có thể làm lộ người đang đúng.” Vẻ mệt mỏi trên mặt Hứa Ninh rõ hơn sự tức giận. Cuối cùng cô lưu bản nháp ngoại tuyến thay vì khôi phục.

Phó Dao yêu cầu kỹ thuật bảo toàn log ai đã xem, sửa hoặc tải bản nháp từ tám giờ đến mười một giờ. Trình Vi đề nghị thêm lịch sử xuất dữ liệu và thay đổi quyền tài khoản. Cô đã quá quen với việc một câu chữ có thể bị sửa mà bản in cuối cùng không còn vết. Đến một giờ mười bảy, trang chính thức của An Tâm Viện đăng thông báo rằng một cơ quan báo chí đã chủ động gỡ “nội dung thiếu kiểm chứng”. Họ không nêu Minh Tuyến, nhưng đính kèm ảnh chụp tiêu đề đã làm mờ logo.

Bên dưới thông báo, nhiều tài khoản lặp lại cùng một câu: gia đình thay đổi lời khai, nhà báo dựng chuyện, bác sĩ bị đình chỉ cung cấp tài liệu trái phép. Tên Trình Vi xuất hiện ở một bình luận cùng chức danh cũ của cô. Hứa Ninh chụp màn hình, lưu đường dẫn và không trả lời. Trình Vi quan sát cô ghi giờ, mã bài, danh sách các tài khoản đăng cùng nội dung trong vòng ba phút. Niềm tin giữa họ không được nói thành lời. Nó nằm trong việc Hứa Ninh không hỏi cô có sợ hay không, và cô không bảo Hứa Ninh tránh xa.

Lúc hai giờ lẻ năm, kỹ thuật gửi log đầu tiên. Không ai sửa nội dung bản tin, nhưng trước khi bài bị ẩn bốn phút, một tài khoản thuộc bộ phận kinh doanh đã tải bản xem trước dạng PDF. Người đó phụ trách quảng cáo y tế, không có lý do biên tập để mở bài. Khi Phó Dao gọi, anh ta giải thích một đối tác lớn yêu cầu kiểm tra xem bài có nhắc tên họ hay không, nhưng không chịu nêu tên đối tác. Phó Dao ghi nguyên văn, khóa quyền xem bản nháp của bộ phận kinh doanh và không gọi đó là nội gián. Đường gây áp lực đã hiện ra, nhưng chưa phải chứng cứ về người đứng sau.

Hứa Ninh mở tài liệu trắng, chia hai cột. Cột thứ nhất là những gì có thể công bố: đơn bảo toàn có số tiếp nhận, bản tin bị ẩn, An Tâm Viện gọi nó thiếu kiểm chứng. Cột thứ hai là những gì phải giữ kín: Khương Bội, sổ tay, mã 09, ba mốc giờ và nỗi lo cho con chị. Trình Vi thêm vào cột hai cách gọi “thẻ mã sự cố” trong email Tạ Quân. Nó chưa buộc được ai, nhưng là một dấu cần giữ nguyên.

Hai giờ ba mươi tám, một tài khoản nặc danh đăng ảnh chụp bản tin đã bị gỡ. Giữa đoạn thứ hai xuất hiện thêm câu: “Nguồn điều dưỡng trưởng xác nhận mã 09 được dùng để che danh tính người bàn giao.” Phông chữ lệch nửa cỡ, khoảng cách dòng hẹp hơn và dấu chấm cuối câu không thẳng lề. Hứa Ninh nhận ra ngay vì cô chưa từng viết cụm “che danh tính”. Ảnh giả được chia sẻ nhanh hơn bản thật từng được đọc.

Phó Dao yêu cầu kỹ thuật lưu toàn bộ trang và chưa gửi yêu cầu gỡ. Nếu phản ứng quá sớm, họ sẽ giúp người đăng biết câu nào đã chạm đúng chỗ. Trình Vi phóng lớn ảnh. Dòng chèn thêm không chỉ bịa nội dung; nó gọi đúng chức vụ của Khương Bội và ghép chức danh ấy với mã 09. “Họ đang câu nguồn,” Hứa Ninh nói. “Hoặc dọa nguồn,” Trình Vi đáp. “Nếu chị ấy phản ứng, xin nghỉ, bỏ ca hoặc gọi cho cô, họ sẽ thu hẹp được người.” Hứa Ninh cầm điện thoại rồi đặt xuống. Cô không gọi.

Ba giờ mười hai, Lạc xác nhận phòng tiếp nhận đã sẵn sàng. Ba giờ hai mươi bảy, anh báo người đón ở điểm trung gian chưa thấy Khương Bội. Ba giờ bốn mươi, vẫn không có tín hiệu. Cuộc hẹn còn năm mươi phút nên anh chưa coi đó là mất liên lạc bất thường, nhưng yêu cầu nhóm tuyệt đối không phát nội dung nào liên quan mã 09. Trong căn phòng đã tắt bớt đèn, ảnh bản tin giả vẫn nằm trên màn hình Hứa Ninh như một vết mực vừa khô.

Đúng bốn giờ lẻ hai, máy bàn phòng thư ký đổ chuông. Phó Dao ghi nhận giờ rồi bật loa ngoài. Đầu dây không có lời chào, chỉ có tiếng cửa đóng, tiếng giấy bị lật và một đoạn ghi âm phát từ loa điện thoại khác: “Chúng tôi cần biết chị có từng tiếp xúc với nhà báo Hứa Ninh hay không.” Sau đó là tiếng một phụ nữ nói rất nhỏ, không đủ rõ để nhận từ. Cuộc gọi ngắt sau mười một giây.

Trình Vi không nói đó là Khương Bội. Cô chỉ ghi âm sắc tương tự, cần đối chiếu, không kết luận. Lạc được báo ngay. Anh yêu cầu giữ nguyên máy bàn, không gọi lại số hiển thị và chuyển bản ghi theo thủ tục. Hứa Ninh đứng cạnh cửa kính, cả người bất động. “Chị ấy biết chúng ta sẽ không đăng,” cô nói. “Chị ấy chỉ biết lời hứa sáng nay,” Trình Vi đáp. “Bây giờ phải giữ nó đúng khi họ cố buộc cô phản ứng.”

Bốn giờ hai mươi ba, Lạc gọi lại. Khương Bội chưa đến điểm hẹn. Người đón chỉ tìm thấy một phong bì trắng đặt sau ghế chờ, không có sổ tay. Bên trong là bản in của bài báo giả, dòng “nguồn điều dưỡng trưởng” được khoanh bằng mực đỏ. Ở mép dưới, có một câu viết tay run mạnh đến mức vài nét gần như đứt: “Bản họ đưa tôi xem có câu này trước khi nó xuất hiện trên mạng.”