Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 23 - Chương 23: Người Điều Dưỡng Run Tay

Chương 23: Người Điều Dưỡng Run Tay

Bản gốc đơn bổ sung của Gia Khánh được nộp lúc tám giờ mười hai phút sáng. Lạc Dĩ Hằng chỉ nhắn cho Phó Dao một dòng xác nhận kèm số tiếp nhận. Đề nghị bảo toàn đã được chuyển đến An Tâm Viện trước đó mười bốn phút, phạm vi giữ nguyên như tối qua và bổ sung sổ cấp thẻ tạm thời, sổ bàn giao ngoài giờ cùng dữ liệu ra vào tầng ba. Trình Vi đọc ba lần cụm “thẻ tạm thời”. Đó là một đường hợp lý để kiểm tra mã 09 mà không cần biến con số thành tên người.

Phó Dao vừa đặt điện thoại xuống thì máy bàn phòng thư ký đổ chuông. Người phụ nữ ở đầu kia chỉ nói muốn chuyển một câu cho “bác sĩ đã hỏi về quy trình tầng ba”, rồi im lặng lâu đến mức nhân viên trực tưởng đường dây bị ngắt. Hứa Ninh nhận máy dưới sự chứng kiến của Phó Dao, không bật ghi âm.

“Đừng gọi lại số này.” Giọng khàn, thấp, bị tiếng xe ngoài đường cắt thành từng đoạn. “Họ đang thu thẻ cũ. Cả sổ bàn giao phụ.”

Trình Vi nhận ra Khương Bội. Cô nhớ bàn tay đã siết mép khay thuốc đến trắng đốt ngón ở hành lang tầng ba, nhớ cách chị lùi đúng vào vùng khuất camera rồi nói rằng người được gọi lên trước không phải bác sĩ.

Khương Bội hẹn họ lúc mười một giờ ở khu bán đồ ăn cũ cạnh bến xe phía bắc. Cuộc gọi kết thúc trước khi Hứa Ninh kịp hỏi thêm. Phó Dao lập tức báo Lạc Dĩ Hằng bằng số công vụ, thuật lại đúng câu chữ và không gọi đó là đề nghị giao chứng cứ. Lạc nhắc giới hạn: không yêu cầu chị lấy tài liệu của cơ sở, không hứa bảo vệ nhân chứng thay cơ quan điều tra, không dùng câu hỏi dẫn dắt và không nhận bản gốc ngoài thủ tục. Anh sẽ bố trí người ở vòng ngoài, chỉ xuất hiện nếu có nguy cơ rõ ràng.

Hứa Ninh viết bốn dòng lên giấy: không ghi âm khi chưa xin phép; không yêu cầu tài liệu; không hứa ẩn danh tuyệt đối; không công bố. Cô đẩy tờ giấy sang cho Trình Vi như một cách tự khóa mình trước khi rời tòa soạn.

Khu bán đồ ăn đã đóng quá nửa quầy. Mùi dầu cũ và nước lau sàn trộn với hơi nóng từ bãi đỗ. Khương Bội xuất hiện lúc mười một giờ ba phút, mặc áo sơ mi nâu nhạt, tóc giấu dưới mũ vải, không mang túi. Bước chân chị đều cho đến khi điện thoại của một người bán hàng rung trên quầy. Bàn tay phải của chị khựng lại giữa không trung, các ngón co vào như vừa chạm phải vật nóng.

“Tôi gọi vì sáng nay quản lý bắt từng tầng nộp lại thẻ cũ để đổi mã,” Khương Bội nói sau khi ngồi xuống mép ghế. “Bốn năm không kiểm kê. Sáng nay lại thu trước cả giờ giao ca.”

Trình Vi đặt hai bản photo giấy chuyển viện lên bàn, che toàn bộ thông tin bệnh nhân và chỉ để lộ phần người bàn giao cùng ký hiệu 09. “Chúng tôi có hai tài liệu do hai gia đình cung cấp. Chị không cần xác nhận nếu việc nhìn chúng khiến chị gặp nguy hiểm.”

Khương Bội tự kéo tờ trên cùng lại. Bàn tay chị run rõ hơn khi ngón trỏ dừng trên nét số chín. Cơn run không liên tục; nó xuất hiện theo từng nhịp, mạnh lên khi chị chạm vào dòng chữ, rồi giảm khi chị siết cổ tay bằng tay còn lại.

“Chữ này là của tôi,” chị nói.

Hứa Ninh giữ nguyên khoảng cách. “Cả hai tờ?”

Khương Bội gật đầu. “Ông Lý và bà Trần ở cơ sở liên kết. Tôi là người đi cùng xe cấp cứu.”

Câu trả lời làm khoảng không giữa ba người chặt lại. Trình Vi chờ đến khi Khương Bội tự đặt giấy xuống. “Vì sao chị không ghi tên?”

“Không phải tôi chọn mã 09. Nó không phải mã nhân viên. Đó là mã bàn giao sự cố. Ai được cử đi viện cũng phải dùng. Tên thật chỉ được ghi trong sổ bàn giao phụ ở phòng quản lý, còn giấy đưa sang bệnh viện chỉ để số 09.”

“Quy định bằng văn bản?” Trình Vi hỏi.

“Không có trong quy trình công khai. Quản lý nói để thống nhất đầu mối, tránh bệnh viện gọi thẳng cho nhân viên ca. Sau vụ đầu tiên, tôi mới hiểu nó còn làm một việc khác.” Khương Bội nhìn hai tờ giấy. “Nếu bệnh nhân chết, không ai biết ai đã đưa họ đi, ai nghe lời bàn giao đầu tiên, ai biết họ ở trạng thái nào trước khi bác sĩ bên kia tiếp nhận.”

Hứa Ninh hỏi về phiếu nhắc ca trực lúc hai mươi hai giờ lẻ sáu có dòng chờ M.T.A xác nhận trước khi gọi người nhà. Khương Bội im lặng khi tiếng loa bến xe vang lên. Khuỷu tay chị chạm mép bàn, làm cốc nước nghiêng đi. Trình Vi giữ lại trước khi nó rơi. Da tay Khương Bội lạnh bất thường dù căn phòng nóng.

“Tôi viết phần giờ và câu đó,” chị nói. “Mã 09 đã được đóng sẵn ở góc phiếu. Ô người ghi bị yêu cầu để trống.”

“Ai yêu cầu?”

“Quản lý Tôn. Anh ta bảo đó là chỉ đạo từ trên. Tôi không nghe người ở trên nói trực tiếp.”

Trình Vi chỉ ghi đúng cấu trúc ấy: Khương Bội nói quản lý Tôn yêu cầu; Khương Bội không trực tiếp nghe người ra chỉ đạo cuối cùng. Cô không thay nó bằng một mũi tên dẫn tới bất kỳ cái tên nào.

“Người được gọi lên trước bác sĩ là ai?” Hứa Ninh hỏi.

“Tôi không biết tên đầy đủ. Họ gọi người đó là anh Quân, nhưng tôi không chắc có phải luật sư trong hồ sơ của các cô hay không. Tôi chỉ biết tối đó quản lý Tôn gọi một số lưu trong máy là TQ. Sau cuộc gọi, chúng tôi phải chuyển ông Lý khỏi hành lang, chờ Mạnh Thời An xác nhận rồi mới báo gia đình.”

Hứa Ninh siết bút. Trình Vi đặt một ngón tay lên mép sổ của cô, nhắc cô đừng chạy nhanh hơn lời chứng.

“Chị có tài liệu ghi việc gọi TQ không?” Trình Vi hỏi.

“Trong sổ tay riêng của tôi.” Lần đầu tiên Khương Bội trả lời dứt khoát. “Tôi không mang nó đi làm, cũng không mang đến đây. Trong đó có ba ca. Tôi ghi lại vì sổ phụ ở cơ sở từng bị thay trang.”

Hứa Ninh hít vào nhưng không hỏi nơi cất sổ. “Chị có đồng ý giao nó cho cơ quan điều tra theo biên bản, khi có phương án bảo vệ chị không?”

Bàn tay Khương Bội lại run. Chị úp nó xuống mặt bàn. “Con tôi đang làm ở một công ty cung ứng có hợp đồng với An Tâm Viện. Nếu tôi nói, họ có thể làm nó mất việc trước khi cảnh sát kịp bảo vệ ai.”

“Chúng tôi không thể hứa thay họ,” Trình Vi nói. “Nhưng có thể chuyển nguyên văn yêu cầu của chị cho Lạc Dĩ Hằng. Chị không cần đưa sổ hôm nay.”

Khương Bội nhìn cô rất lâu. “Cô không muốn biết trong đó có gì sao?”

“Muốn. Nhưng muốn không phải lý do đủ để khiến chị mang nó ra khi chưa có đường giữ an toàn.”

Khương Bội xin một tờ giấy trắng. Chị tự viết ngày, giờ, địa điểm gặp rồi dừng ở dòng thứ hai. Nét bút nghiêng, run nhẹ ở những chữ đầu và ổn dần khi câu hoàn chỉnh hiện ra: “Tôi là người đã viết số 09 trên giấy bàn giao cấp cứu của ông Lý Văn Đạt và bà Trần Ngọc Sương theo yêu cầu dùng mã sự cố thay tên.”

Chị không ký. Phía dưới, chị viết thêm: “Sổ bàn giao phụ và sổ cấp thẻ 09 từng tồn tại tại phòng quản lý cơ sở Đông Bình.”

“Tôi sẽ ký khi gặp cảnh sát ở nơi không thuộc cơ sở,” chị nói. “Nhưng còn một việc. Trong sổ tay của tôi, đêm ông Lý có một dòng tôi chép từ màn hình điện thoại của quản lý Tôn. Tôi chỉ nhìn thấy vài giây.”

Khương Bội viết ở mép dưới ba cụm ngắn: “21:52 – gọi TQ”; “22:06 – chờ M.T.A”; “22:14 – mới gọi 115”.

Hứa Ninh nhìn chuỗi giờ, sắc mặt thay đổi. Hồ sơ gia đình ghi cấp cứu được khởi động ngay sau khi phát hiện bất thường. Ba dòng trước mặt họ lại cho thấy một khoảng hai mươi hai phút bị lấp bằng những chữ viết chung chung.

Điện thoại Khương Bội rung. Chị giật mạnh đến mức đầu bút rơi khỏi tay. Trên màn hình chỉ là thông báo nội bộ: “Nhân sự tầng ba có mặt lúc 13:00 để đối chiếu thẻ và ký biên bản bảo mật.” Chính sự bình thường của nó khiến mặt chị tái đi.

Khương Bội đứng dậy. Hứa Ninh chỉ hỏi liệu chị có đồng ý để họ báo Lạc rằng chị sẵn sàng gặp chính thức hay không.

“Có. Nhưng đừng nói tôi có sổ cho đến khi anh ấy cho tôi một cách đưa nó ra.”

Khương Bội đi qua cửa thoát hiểm, hòa vào dòng người từ bến xe. Trình Vi chờ đủ ba phút mới nhắn cho Phó Dao và Lạc bằng kênh đã thống nhất. Cô tách rõ phần Khương Bội trực tiếp biết, phần nghe từ quản lý Tôn và phần chỉ nhìn thấy trên màn hình.

Phản hồi của Lạc đến khi họ còn chưa rời bàn. An Tâm Viện đã xác nhận nhận văn bản bảo toàn, nhưng trong danh mục sơ bộ, cơ sở ghi: “Không tồn tại hệ thống thẻ mã 09 hoặc sổ bàn giao phụ ngoài quy trình chính thức.”

Trình Vi nhìn chiếc ghế trống. Trên mặt bàn còn một vệt nước mỏng và dấu đầu bút chạm xuống khi tay Khương Bội run. Một người có thể bị buộc thay tên mình bằng hai con số. Một cuốn sổ có thể bị tuyên bố chưa từng tồn tại ngay trong buổi sáng người ta bắt đầu thu lại thẻ cũ.

Cô kéo sổ của Hứa Ninh về giữa bàn, khoanh ba mốc 21 giờ 52, 22 giờ 06 và 22 giờ 14. Bên cạnh hai chữ TQ, Trình Vi không viết tên ai. Cô chỉ ghi: nguồn nội bộ sẵn sàng làm việc chính thức, cần bảo vệ trước khi sổ biến mất.