Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 25 - Chương 25: Chữ Ký Lặp Lại

Chương 25: Chữ Ký Lặp Lại

Lạc Dĩ Hằng không gửi ảnh chiếc phong bì. Anh chỉ đọc lại từng bước: người đón nhìn thấy nó sau ghế chờ, không di chuyển cho đến khi cán bộ trực tiếp nhận, mặt ngoài được chụp tại chỗ, giấy bên trong cho vào túi riêng. Trình Vi nghe hết rồi mới hỏi thời điểm phát hiện. “Mười sáu giờ mười chín,” Lạc đáp. “Câu viết tay nằm trên bản in giả. Tôi sẽ không cho ai đối chiếu nét chữ qua ảnh.” Cô nói anh làm đúng. Bên kia bàn, Hứa Ninh đứng trước cửa kính, hai tay giữ chặt đến mức các khớp ngón trắng đi.

Phó Dao đóng toàn bộ cửa sổ mạng xã hội. Bài giả vẫn được chia sẻ, nhưng việc cần làm không phải đuổi theo từng bản sao mà là giữ đường đi của bản đầu tiên. Kỹ thuật tòa soạn lập mã băm cho PDF xem trước, ảnh giả và bản HTML thật; mọi thao tác đều ghi người thực hiện cùng giờ mở tệp. Trình Vi kéo tờ giấy hai cột của Hứa Ninh về gần, thêm vào phần phải giữ kín: phong bì tại điểm hẹn, chưa xác định người viết.

Mười sáu giờ bốn mươi bảy, Lạc gọi lại. Thẻ nhân sự của Khương Bội được quét vào khu hành chính An Tâm Viện lúc mười hai giờ năm mươi tám và quét ra ở cổng dịch vụ lúc mười lăm giờ ba mươi sáu. Dữ liệu đó chỉ chứng minh chiếc thẻ đã đi qua hai đầu đọc, không chứng minh người cầm thẻ là chị. Camera cổng dịch vụ chưa được giao. Điện thoại Khương Bội vẫn tắt, nhưng camera giao thông gần điểm hẹn ghi được người phụ nữ có dáng và trang phục tương tự lên taxi lúc mười sáu giờ hai mươi sáu. Lạc đang xác minh biển số, chưa coi đó là xác nhận an toàn.

“Tôi đến đó,” Hứa Ninh nói. Phó Dao không ngẩng lên. “Cô đến, người theo dõi chị ấy sẽ có thêm một khuôn mặt để bám.” Hứa Ninh quay sang Trình Vi, nhưng cô chỉ nói: “Để Lạc tìm người. Chúng ta tìm giấy.” Câu nói nghe lạnh hơn ý định. Hứa Ninh im lặng rồi ngồi xuống. Trình Vi không giải thích rằng bình tĩnh chỉ là cách không để nỗi sợ chọn thay mình.

Kết quả kỹ thuật đến lúc năm giờ lẻ ba. Ảnh giả không được dựng từ ảnh chụp trang web công khai. Ở góc dưới tiêu đề có một vệt răng cưa chỉ xuất hiện trong bản PDF xem trước do hệ thống Minh Tuyến xuất lúc chín giờ ba mươi hai. Dòng “nguồn điều dưỡng trưởng” được chèn sau đó, nhưng nền là đúng tệp mà tài khoản bộ phận kinh doanh đã tải bốn phút trước khi bài bị ẩn. Phó Dao yêu cầu người phụ trách quảng cáo trả lời bằng email. Anh ta thừa nhận đã gửi PDF cho một công ty truyền thông trung gian theo yêu cầu của đối tác mua gói quảng cáo chăm sóc người cao tuổi, nhưng vẫn không nêu khách hàng cuối.

Đường rò rỉ đã hẹp hơn, chưa khép lại. Tệp có thể bị chuyển tiếp nhiều lần; người gửi đầu tiên không nhất thiết là người chèn câu giả. Phó Dao lưu email, khóa tài khoản và chuyển vụ việc cho pháp chế nội bộ. Hứa Ninh nhìn tên miền công ty trung gian rồi gõ vào ô tìm kiếm. Trình Vi đặt bút ngang bàn phím. “Đừng báo cho họ biết chúng ta đã có tên.” Hứa Ninh rời tay khỏi phím. “Tôi chỉ muốn xem họ làm cho ai.” “Chính vì vậy càng phải để dấu vết của họ đứng yên.”

Năm giờ hai mươi sáu, Lạc báo đã tìm được tài xế taxi. Người phụ nữ được đưa đến khu khám ngoại trú Bệnh viện Thành phố, xuống xe một mình và trả tiền mặt. Tổ công tác địa bàn tìm thấy Khương Bội trong phòng chờ tầng một. Chị không bị thương rõ ràng, nhưng từ chối về nhà và chỉ đồng ý làm việc sau khi cảnh sát xác nhận con chị chưa bị công ty gọi đến. Lạc không đọc lời khai qua điện thoại. Anh chỉ nói Khương Bội đã an toàn và yêu cầu Hứa Ninh mang tờ ghi chép chưa ký từ cuộc gặp buổi sáng đến để bàn giao chính thức.

Trụ sở phụ nằm sau một dãy nhà hành chính cũ. Khi Trình Vi và Hứa Ninh đến, trời đã tối. Lạc tiếp nhận tờ giấy trong túi tài liệu, lập biên bản nguồn gốc và tách nó khỏi chiếc phong bì. Anh không cho hai tờ đặt sát nhau. “Đối chiếu chữ viết là việc của giám định tài liệu,” anh nói. “Hai cô chỉ được nói mình nhận ra hay không, không được biến cảm giác thành kết luận.” Trình Vi gật đầu. Đó chính là ranh giới cô đã giữ suốt từ sáng.

Chiếc phong bì được mở lại dưới camera phòng tiếp nhận. Bản tin giả nằm trong túi trong suốt, dòng khoanh đỏ nổi lên như một vết cắt. Khi cán bộ lật mặt sau để chụp đủ hai phía, Hứa Ninh nghiêng người. Phía sau không phải giấy trắng mà là nửa dưới của một biểu mẫu nội bộ in lỗi, còn lại các dòng “người được đối chiếu”, “nội dung bảo mật” và “người chủ trì”. Ô dành cho người lao động để trống. Ở góc phải, dưới chức danh “cố vấn chuyên môn”, có chữ ký Mạnh Thời An.

Hứa Ninh mở hồ sơ gia đình, lấy bản photo thỏa thuận của ông Lý Văn Đạt và phiếu bàn giao của bà Trần Ngọc Sương, đặt từng tờ vào túi riêng rồi đưa Lạc. Ba chữ ký nằm ở ba tài liệu khác nhau, cách nhau nhiều tháng, thuộc hai cơ sở và ba loại thủ tục. Trình Vi nhìn bằng mắt thường. Nét đầu chữ M đều khuyết ở cạnh trái; khoảng trắng giữa hai nét giữa giống nhau; đuôi chữ cuối kết thúc bằng một chấm mực vuông nhỏ. Sự giống nhau không chỉ nằm ở cách ký mà ở cả khuyết điểm của bản sao.

Lạc cho kỹ thuật quét ba vùng chữ ký ở cùng độ phân giải trên máy không nối mạng. Khi lớp ảnh được đặt chồng bán trong suốt, đường mực khít gần như hoàn toàn. Trình Vi chỉ vào chấm xám nằm cách nét cuối đúng một khoảng bằng nhau trên cả ba bản. “Có thể là bụi của lần quét gốc hoặc lỗi trong ảnh chữ ký,” cô nói. “Nếu là ba lần ký bằng bút, một hạt bụi không nên đi theo chữ ký qua ba tờ giấy.” Lạc ghi nguyên văn: dấu hiệu cùng một hình ảnh hoặc con dấu chữ ký được tái sử dụng, cần giám định bản gốc.

Biểu mẫu sau bản tin giả có giờ in mười ba giờ lẻ sáu. Phần còn đọc được ghi người lao động đã được “giải thích về thông tin báo chí liên quan mã sự cố” và cam kết không liên hệ cá nhân với nhà báo Hứa Ninh. Khi đó, ảnh giả chưa xuất hiện công khai; bản tin thật cũng không hề có mã 09. Hứa Ninh đọc tên mình trong văn bản được chuẩn bị trước chiến dịch trên mạng. Cô chỉ đặt hai tay dưới mép bàn để Lạc không thấy chúng run.

Trình Vi đẩy cốc nước sang phía cô. “Tên cô ở đây không chứng minh họ biết toàn bộ cuộc gặp,” cô nói. “Nó chứng minh họ đã chọn một câu hỏi để ép người khác trả lời.” Hứa Ninh nhìn cô. “Khác nhau ở đâu?” “Khác ở chỗ chúng ta chưa được phép điền phần còn lại giúp họ.” Một lúc sau, Hứa Ninh uống một ngụm. Động tác nhỏ ấy đủ để cô không đứng dậy lao ra khỏi cửa.

Lạc trở lại sau cuộc trao đổi với Khương Bội. Chị xác nhận đã bị yêu cầu có mặt lúc mười ba giờ để đối chiếu thẻ cũ. Điện thoại bị giữ ngoài phòng với lý do bảo mật. Quản lý Tôn đặt trước mặt chị bản tin giả và một biên bản yêu cầu xác nhận chưa từng tiếp xúc báo chí. Khương Bội không ký phần xác nhận, chỉ ký danh sách có mặt, sau đó bị giữ lại để “làm rõ trách nhiệm” đến hơn ba giờ rưỡi. Lạc nhấn mạnh chị không nói mình bị khóa cửa hay bị đe dọa trực tiếp; dấu hiệu cưỡng ép vẫn cần camera, nhân chứng và quy chế lao động.

“Bản giấy này vì sao ở chỗ chị ấy?” Phó Dao hỏi qua loa ngoài. Lạc đáp: “Họ in bản tin giả lên mặt trắng của một tờ biểu mẫu bị lỗi. Khương Bội xin giữ bản để đọc lại trước khi ký. Khi rời cơ sở, chị phát hiện có người đi theo nên đặt nó ở điểm hẹn, viết cảnh báo rồi đổi xe đến bệnh viện.” Sổ tay không ở cùng chị. Chị chỉ nói nó chưa bị An Tâm Viện lấy được và chưa nêu nơi cất cho đến khi phương án bảo vệ con chị thành thủ tục rõ ràng.

Phát hiện ấy chưa chứng minh ai tạo ảnh giả, nhưng nối ba đường trước đó rời nhau: PDF rò từ tòa soạn, bản giả xuất hiện trong cuộc họp nội bộ trước khi lên mạng và biểu mẫu mang chữ ký Mạnh Thời An được dùng để ép nguồn phủ nhận liên hệ. Hứa Ninh nhìn lớp ảnh chữ ký chồng lên nhau. “Ông ta ký mọi thứ?” cô hỏi. Trình Vi lắc đầu. “Hoặc có người dùng chữ ký của ông ta để làm mọi thứ trông như đã được chuyên môn cho phép.” Hai khả năng cần Mạnh Thời An trả lời, nhưng bằng những câu hỏi khác nhau.

Lạc sẽ đề nghị bảo toàn bản gốc biểu mẫu, danh sách người dự họp, camera khu hành chính và thiết bị đã in tài liệu lúc mười ba giờ lẻ sáu. Trình Vi nhắc thêm log truy cập thư mục mẫu biểu và quyền sử dụng ảnh chữ ký. Trong một hệ thống, người ký có thể không chạm vào giấy, nhưng hệ thống vẫn phải để lại dấu ai đã gọi chữ ký ấy ra. Lạc ghi lại, không hứa sẽ lấy được ngay.

Trước khi họ rời phòng, Lạc nhận một mảnh ghi bổ sung từ Khương Bội. Chị nói Mạnh Thời An không có mặt trong cuộc họp chiều nay. Chữ ký của ông đã nằm sẵn trên biểu mẫu khi quản lý Tôn đặt giấy xuống. Chị từng thấy cùng kiểu biểu mẫu trong ngăn tủ phòng quản lý sau hai ca tử vong trước, phần tên người bệnh và ngày giờ còn để trắng nhưng góc cuối đã có chữ ký.

Không ai nói ngay. Trên màn hình, ba chữ ký lặp lại chồng khít thành một nét duy nhất. Trình Vi nhớ khoảng trắng bị xóa trong báo cáo, mã 09 thay cho tên người và những trang sổ có thể bị đổi mà không để lại người chịu trách nhiệm. Lần này, dấu vết không nằm ở chỗ ai đã ký. Nó nằm ở việc một chữ ký có thể được chuẩn bị trước cả sự việc mà nó sẽ hợp thức hóa.