Chương 9 - Chương 9: Nén Hương Lệch Giờ
Chương 9: Nén Hương Lệch Giờ
Thanh rời kho áo trước, Đỗ Mạnh theo sau nửa bước, còn tiếng thở gấp của Kỷ Hòa bị giữ lại phía sau rèm tang như một nốt run chưa kịp tắt. Nàng không ngoái đầu. Nếu ngoái, nàng sẽ nhìn thấy Dao đứng cạnh Kỷ Hòa, một tay đặt rất nhẹ lên vai cô gái kia, như sợ chỉ cần dùng thêm chút lực sẽ làm người vừa được kéo khỏi bóng tối vỡ ra. Thanh biết mình không nên giận vào lúc này. Giận làm mắt người ta nóng lên, mà mắt nóng thường bỏ sót dấu lạnh trên vật chứng. Nhưng nàng vẫn giận. Dao đã giấu một người sống trong kho áo tang; Hầu phủ đã giấu một người chết dưới cái tên rỗng; nha môn thì đứng cạnh hai lời giấu ấy, chỉ chờ chọn lời nào tiện nhất để viết vào giấy.
Hành lang dẫn về phòng thị nữ hẹp và tối hơn khi nãy. Mưa ngoài sân rơi xiên qua mái hiên, gõ vào bậc đá những tiếng đều đều, giống ai đang đếm từng khắc đã mất. Lưu quản sự bị hai bộ khoái áp đi phía sau, chân bước hụt mấy lần. Trịnh Bỉnh cũng đi, mặt âm như đáy giếng, nhưng ông ta không còn thúc người nữa. Tờ lệnh chưa viết trong kho áo đã biến sự sốt ruột của ông ta thành một thứ phải nuốt vào bụng. Dao đi bên cạnh Thanh, cách một khoảng vừa đủ để không chạm áo. Nàng nói khẽ: ‘Phòng thị nữ đã khóa từ lúc cô ra lệnh niêm lại. Người của ta và Đỗ bộ khoái đều đứng ngoài.’ Thanh đáp: ‘Từ giờ, điều cô nói chỉ tính nếu cô tận mắt thấy.’ Dao khựng một nhịp rất nhỏ, rồi gật đầu. ‘Ta hiểu.’ Hai chữ ấy mềm, nhưng không biện bạch. Chính vì không biện bạch, cơn giận của Thanh lại càng khó tìm chỗ đặt xuống.
Cửa phòng thị nữ mở ra, mùi ẩm, mùi dầu đèn và mùi trà nguội lập tức quấn lấy người. Căn phòng không lớn. Một giường nhỏ kê sát tường, chiếc ghế bị đặt lại ngay ngắn quá mức, bàn gỗ cạnh cửa sổ còn nguyên ấm trà men trắng, bên cạnh là lư hương nhỏ dùng để đốt hương an thần cho người canh tang. Trên mặt đất, vệt lau cũ đã khô thành một đường mờ, không sạch hẳn mà cũng không bẩn hẳn, như thể người lau chỉ muốn xóa thứ mắt thường nhìn thấy. Thanh đặt hộp dụng cụ xuống bàn, không chạm vào ấm trà trước. Nàng nhìn nén hương trước.
Nén hương cắm trong lư đã cháy quá nửa một chút, đầu tàn cong xuống, màu xám còn giữ hình nhưng không rơi. Chân hương cắm hơi lệch, không thẳng theo lỗ tro cũ. Thanh cúi thấp hơn, dùng que tre gạt nhẹ lớp tro quanh chân hương. Tro phía trên tơi, còn tro ở đáy bị nén cứng, có một vòng rỗng cũ nằm lệch sang bên. Người thắp hương lâu ngày sẽ cắm vào giữa, theo thói quen của tay. Người cắm vội mới cắm vào chỗ trống nhìn thấy trước mắt. Nàng hỏi: ‘Ai nói nén hương này được thắp đầu canh ba?’ Lưu quản sự lập tức đáp: ‘Là lệ trong phủ. Phòng có người mất phải thắp hương, thay nước đèn, thay trà. Đầu canh ba lão nô đã cho người làm.’ Thanh không nhìn ông ta. ‘Ta hỏi ai nói, không hỏi lệ.’ Ông ta nghẹn lại.
Đỗ Mạnh kéo một tiểu đồng gầy đang đứng ngoài cửa vào. Thằng bé khoảng mười bốn, áo ướt nửa vai, hai tay run đến mức móng tay cào vào nhau. Nó tự xưng là A Phúc, phụ việc thay nước đèn ở dãy phòng này. Thanh không ép nó quỳ. Nàng chỉ chỉ vào lư hương. ‘Đêm đó ngươi cắm hương?’ A Phúc nhìn Lưu quản sự theo bản năng. Thanh nói: ‘Nhìn ta. Mắt quản sự không giúp ngươi nhớ rõ hơn.’ Thằng bé lập tức cúi đầu. ‘Không… không phải tiểu nhân. Tiểu nhân chỉ thay dầu đèn ở gian ngoài. Lư hương trong phòng này khi tiểu nhân tới đã có người cắm rồi.’ Lưu quản sự quát khẽ: ‘Nói bậy! Chính ngươi nhận với ta đã làm đủ.’ A Phúc sợ đến trắng mặt. Đỗ Mạnh đặt tay lên chuôi đao, giọng không lớn nhưng đủ nặng: ‘Ở đây có người ghi lời. Nói tiếp.’
Thanh chuyển sang khay đèn. Chậu nước nhỏ dùng hứng tàn dầu đặt dưới chân đèn có lớp bụi mỏng bám quanh mép trong, giữa mặt nước nổi một vòng dầu đã loang, không phải nước mới thay đầu canh ba. Nếu nước mới, mép chậu phải sạch vết bám, dầu chưa kịp tạo màng. Nàng đưa que tre chạm nhẹ, vòng dầu vỡ ra thành nhiều mảnh nhỏ rồi lại tụ, lờ đờ như mắt người chết không chịu khép. ‘Ngươi không thay nước đèn trong phòng này.’ A Phúc cắn môi đến bật máu. ‘Tiểu nhân… tiểu nhân bị quản sự gọi ra sau hiên. Ông ấy bảo cứ nhận đã thay. Ông ấy nói phòng này không được vào, nếu ai hỏi thì nói do thi thể xui xẻo, người hầu sợ quá không nhớ rõ.’ Lưu quản sự vùng lên: ‘Nó vu oan! Một thằng tiểu đồng thì biết gì!’ Thanh cuối cùng mới quay sang ông ta. ‘Nó không cần biết nhiều. Nó chỉ cần biết tay nó có chạm vào chậu nước hay không.’
Trịnh Bỉnh lạnh giọng: ‘Một chậu nước bẩn không đủ định giờ chết.’ Thanh gật đầu. ‘Đúng. Cho nên còn trà.’ Nàng mở nắp ấm. Hơi trà đã tan sạch, nhưng mùi chát cũ vẫn đóng dưới đáy. Lá trà trong ấm nở bung, chìm xuống thành một lớp dày, nước trà trên mặt sẫm màu, có váng mỏng ở rìa. Trên chén đặt cạnh ấm, vệt trà khô kéo từ miệng chén xuống nửa thân, đã se lại thành màu nâu nhạt. Thanh đặt đầu ngón tay gần thành ấm, không chạm trực tiếp, rồi dùng khăn sạch lót tay nâng lên. Ấm lạnh đều từ miệng tới đáy. Không phải lạnh vì mưa, mà lạnh vì đã để đủ lâu trong phòng kín. ‘Lời khai cũ nói nạn nhân còn sống sau đầu canh ba, uống nửa chén trà rồi mới treo cổ. Nếu vậy, ấm trà phải còn hơi ấm, hoặc ít nhất đáy ấm không lạnh đều thế này. Lá trà cũng không chìm hết thành lớp như bùn.’
Dao nhìn ấm trà, sắc mặt càng lúc càng trắng. Nàng hỏi rất khẽ: ‘Có thể người trong phòng pha trà từ trước, đến canh ba mới uống không?’ Thanh nhìn nàng. Câu hỏi ấy không phải để cứu lời khai của phủ, mà để chặn một kết luận vội. Nàng đáp: ‘Có thể. Nhưng chén này chỉ có vệt khô bên ngoài, không có dấu môi mới ở mép. Người sống uống trà sẽ để lại dầu môi, son, hoặc ít nhất vết ngắt trên lớp bụi mỏng. Chén này được rót, rồi đặt đó. Nó giống một đạo cụ hơn là thứ người sắp chết từng cầm.’ Nàng dừng một chút, rồi thêm: ‘Dao tiểu thư từng nói Hầu phủ không thiếu người biết đặt đồ cho đẹp mắt. Quả thật không thiếu.’
Câu ấy làm không khí trong phòng chùng xuống. Dao không phản bác. Lưu quản sự thì đã bắt đầu run như A Phúc ban nãy. Thanh lấy nửa que hương trong lư ra, đặt lên khăn, lại yêu cầu Đỗ Mạnh mang khay tro ngoài hành lang vào. Đỗ Mạnh đi rất nhanh. Một lúc sau, hắn trở lại với một khay đồng nhỏ đựng tàn hương cũ bị đổ lẫn trong tro giấy. Thanh dùng nhíp gắp ra một đoạn hương cháy hết gần sát chân. Màu hương, độ mịn, mùi thuốc thơm đều cùng loại với nén trong lư. Nhưng đoạn cũ đã cháy đến tận gốc, chân hương bị bẻ gãy vội, còn dính một chút tro ướt.
Thanh đặt hai đoạn hương cạnh nhau. ‘Nén hương đầu tiên đã cháy hết. Sau đó có người bẻ chân, vứt vào khay tro, rồi cắm nén mới vào lư để kéo thời gian về sau.’ Trịnh Bỉnh nhíu mày: ‘Ngươi dựa vào hương mà dám nói sửa giờ chết?’ Thanh đáp: ‘Không chỉ hương. Hương cắm lệch, nước đèn không thay, trà nguội quá giờ, chén không có dấu uống, và tiểu đồng không vào phòng. Năm thứ cùng lệch một hướng thì không còn là ngẫu nhiên.’ Nàng nhìn Lưu quản sự. ‘Ông không sửa hiện trường để che tự vẫn. Ông sửa để làm người chết sống thêm một đoạn trong lời khai.’
Lưu quản sự há miệng, nhưng không phát ra tiếng. Thanh tiến thêm nửa bước. ‘Vì sao phải làm nàng sống thêm? Vì nếu nàng chết trước đầu canh ba, lúc đó trong phủ có người không thể bị gọi tên vào phòng thị nữ. Còn nếu nàng chết sau canh ba, mọi người sẽ tin nàng tự vào phòng, tự uống trà, tự thắp hương, rồi tự tìm dây.’ Đỗ Mạnh buột miệng: ‘Vậy nàng chết trước canh ba?’ Thanh nhìn mưa ngoài cửa sổ. ‘Không muộn hơn lúc nén hương đầu tiên cháy quá nửa. Tức là khoảng cuối canh hai đến trước đầu canh ba. Khi chúng ta được gọi tới, nàng đã bị đẩy sang một thời điểm khác.’
Dao đột ngột siết tay áo. Thanh thấy, nhưng lần này không hỏi ngay. Nàng biết có những sắc mặt trắng đi không phải vì sợ xác chết, mà vì người sống vừa bị đặt vào cùng một khung giờ với tội lỗi. Trịnh Bỉnh cũng nhận ra. Ông ta hỏi trước, giọng sắc lên: ‘Thẩm tiểu thư, cuối canh hai đầu canh ba, Hầu gia ở đâu?’ Dao ngẩng mặt. Một thoáng, vẻ đoan trang của nàng giống chiếc bình sứ bị nứt nhưng chưa rơi khỏi bàn. ‘Phụ thân ta đang đãi khách ở tiền sảnh. Có quan Hình bộ, có hai vị tộc thúc, còn có người của nha môn đến chúc thọ muộn.’
Căn phòng im phăng phắc. A Phúc cúi đầu sát ngực. Lưu quản sự gần như khuỵu xuống. Thanh không nhìn Dao nữa, vì nếu nhìn, nàng sẽ thấy nỗi đau của Dao trước khi kịp thấy chứng cứ tiếp theo. Nàng chỉ cầm đoạn hương cũ lên, bọc vào khăn, giọng thấp và rõ: ‘Vậy lời khai của quản sự không chỉ sai. Nó đã cố kéo người chết ra khỏi giờ tiệc của Hầu gia.’ Ngoài hành lang, tiếng mưa bỗng bị một tiếng bước chân vội cắt ngang. Một gia đinh chạy tới, mặt tái mét, quỳ sụp trước cửa: ‘Tiểu thư, Hầu gia cho gọi người ra tiền sảnh ngay. Khách đêm ấy… có một vị chưa rời phủ.’
Thanh nhìn nén hương cháy dở trên khăn. Tro hương nhẹ đến mức chỉ cần thở mạnh cũng tan, nhưng giờ nó nặng hơn mọi lời khai trong phòng. Nàng nói với Đỗ Mạnh: ‘Giữ Lưu quản sự. Niêm ấm trà, chén, lư hương và khay tro. Không để ai thay nước đèn.’ Rồi nàng quay sang Dao. Cơn giận vẫn còn đó, mỏng và sắc như mép nhíp trong tay, nhưng dưới cơn giận ấy có một điều khác vừa lạnh vừa rõ. ‘Dao tiểu thư, lần này nếu cô còn biết điều gì về tiệc đêm đó, hãy nói trước khi người chết lại bị đổi sang một giờ khác.’ Dao nhìn nàng, môi nhợt đi. Một lúc sau, nàng đáp: ‘Ta biết vị khách chưa rời phủ là ai.’ Nàng dừng lại, như mỗi chữ tiếp theo đều chạm vào gai. ‘Người đó từng làm việc ở Hình bộ.’
