Bỏ qua nội dung

Vet Son Tren Co Tay

Chương 10 - Chương 10: Dao Nói Dối

Chương 10: Dao Nói Dối

‘Người đó từng làm việc ở Hình bộ.’

Dao nói xong, tiếng mưa ngoài hiên như lùi xa một nhịp. Trong phòng thị nữ, nén hương cháy dở nằm trên khăn trắng, đoạn hương cũ được bọc riêng, ấm trà nguội và chén trà giả vờ có người từng uống đều đã bị niêm lại. Vật chứng yên lặng hơn người sống nhiều, nhưng cũng nặng hơn. Thanh nhìn Dao, không hỏi ngay tên vị khách. Nàng hỏi một câu khác, lạnh và thẳng như mũi nhíp vừa khép lại: ‘Cô biết từ lúc nào?’

Gia đinh quỳ ngoài cửa run lên. ‘Tiểu thư, Hầu gia đang chờ ở tiền sảnh.’ Dao không nhìn hắn. Nàng chỉ khẽ đáp: ‘Ta biết.’ Rồi nàng quay sang Thanh, sắc mặt vẫn trắng nhưng không tránh mắt nữa. ‘Ta biết trong tiệc có người từng ở Hình bộ từ trước đêm xảy ra án. Còn việc người đó chưa rời phủ, ta mới biết khi gia đinh đến báo.’ Thanh đặt khăn bọc hương vào hộp vật chứng, nắp hộp đóng xuống một tiếng rất nhẹ. ‘Vậy điều cô giấu không phải vị khách. Là Kỷ Hòa.’

Dao im lặng. Sự im lặng ấy không giống sự kiêu ngạo của tiểu thư quyền quý, cũng không giống sợ hãi của kẻ bị bắt lỗi. Nó giống một người đã tự buộc tay mình bằng lời hứa, nay mới nhận ra dây buộc ấy đang siết lên cổ người chết. Thanh ghét cảm giác mình hiểu điều đó. Hiểu không làm lời nói dối bớt là lời nói dối. Nàng bước qua Dao, ra hành lang, nói với Đỗ Mạnh: ‘Dẫn Lưu quản sự tách khỏi A Phúc. Không để hai người họ nói chuyện. Cử thêm một người canh kho áo.’ Đỗ Mạnh gật đầu, nhưng vẫn liếc Thanh như muốn hỏi có phải nàng định đi tiền sảnh ngay. Thanh không đáp. Nàng quay lại nhìn Dao. ‘Trước khi gặp Hầu gia, cô nói cho rõ. Ta không mang một lời nói dối nữa vào trước mặt người chết.’

Dao đi theo nàng đến đoạn hành lang khuất gió. Mưa từ mái hiên chảy xuống thành một rèm bạc mỏng, che bớt tiếng người trong sân. Ở nơi này, gia đinh không dám lại gần, bộ khoái cũng tự biết lùi ra vài bước. Dao đặt tay lên mép lan can gỗ. Ngón tay nàng rất sạch, móng được cắt gọn, không dính bùn, không dính tro, khác hẳn đôi tay Thanh lúc nào cũng như mang theo mùi sắt lạnh của dụng cụ nghiệm thi. Nhưng khi Dao mở miệng, giọng nàng không sạch sẽ như vẻ ngoài nữa. ‘Đêm đó, cuối canh hai, Kỷ Hòa chạy tới tìm ta. Nàng ấy ướt từ vai xuống, chân không đi giày, trên tay có son. Không phải son trang điểm. Là thứ bị lau từ cổ tay người chết sang.’

Thanh đứng yên. ‘Nàng ấy thấy gì?’

‘Nàng ấy không chịu nói hết.’ Dao khép mắt một thoáng. ‘Nàng chỉ nói nếu bị giao cho quản sự, nàng sẽ không sống qua đêm. Lưu quản sự đã sai người tìm nàng trước khi nha môn tới. Không phải tìm để hỏi, mà tìm như tìm một món đồ rơi phải nhặt về trước khi người ngoài thấy.’

‘Thế là cô giấu nàng trong kho áo tang.’

‘Phải.’ Dao mở mắt. ‘Ta giấu nàng.’

Câu thừa nhận quá đơn giản khiến cơn giận của Thanh không có chỗ va vào. Nàng muốn Dao biện hộ, muốn nghe vài lời mềm mỏng của Hầu phủ, để có thể lạnh lùng cắt ngang. Nhưng Dao chỉ đứng dưới mái hiên, để sự thật tự rơi xuống giữa hai người như giọt nước lạnh. Thanh nói: ‘Cô để ta đi quanh thi thể, hỏi từng người, đo từng vết dây, trong khi một nhân chứng sống bị cô giấu sau rèm. Dao tiểu thư, với cô đó là bảo vệ người sống. Với ta, đó là đặt thêm một lớp vải lên miệng người chết.’

Môi Dao nhợt đi. ‘Ta nói dối cô, không nói dối xác chết.’

‘Trong nghề của ta, hai việc ấy nhiều lúc là một.’ Thanh nhìn về phía phòng thị nữ. ‘Người chết không còn cổ họng để tranh cãi. Ai sửa giờ chết, ai đổi áo, ai thay trà, ai giấu nhân chứng, tất cả đều đang nói thay nàng. Cô nói dối vì muốn cứu Kỷ Hòa, ta có thể hiểu. Nhưng khi cô để ta tin hiện trường thiếu nhân chứng, cô cũng giúp người sửa hiện trường sống lâu thêm một đoạn trong lời khai.’

Dao cúi đầu rất khẽ. Hàng mi nàng rung, nhưng không rơi nước mắt. Thanh từng thấy nhiều người khóc trước thi thể để che tội, nên nước mắt không làm nàng mềm lòng. Chính sự không khóc của Dao lại khiến nàng khó chịu hơn, vì nó giống tự phạt. Một lúc sau, Dao nói: ‘Kỷ Hòa bắt ta thề. Nàng ấy nói nếu ta giao nàng ra, người chết sẽ chết uổng, người sống cũng chết theo. Ta hỏi nàng vì sao. Nàng nói nàng biết một cái tên bị đổi.’

Gió lạnh lùa qua hành lang. Thanh nghe rất rõ tiếng chốt cửa ở xa, tiếng chân bộ khoái kéo Lưu quản sự đi, tiếng A Phúc nấc nghẹn bị chặn lại sau tay áo. Nàng hỏi: ‘Tên ai?’

‘Ta không biết.’ Dao ngẩng lên, vội thêm trước khi Thanh kịp cười lạnh, ‘Ta thật sự không biết. Nàng ấy chỉ nói người nằm trong phòng không thể được chôn dưới cái tên phủ đã ghi. Nếu tên ấy đóng vào quan tài, sẽ không còn ai tìm được người thật nữa.’

Thanh nhìn Dao rất lâu. Từ đầu vụ án đến giờ, nàng đã gặp quá nhiều thứ bị đặt sai chỗ: ghế không có bụi chân, rèm có vết kéo, áo tang không đúng số đo, nén hương cắm lệch, chén trà không có dấu môi. Bây giờ đến tên người cũng bị đặt sai trên xác chết. Một cái tên sai còn nguy hiểm hơn một chiếc ghế sai. Ghế chỉ dựng hiện trường. Tên sai có thể dựng cả một đời người giả.

‘Vậy cô định giấu đến khi nào?’ Thanh hỏi.

Dao không né nữa. ‘Đến khi ta chắc Kỷ Hòa không bị giết ngay sau khi mở miệng.’

‘Và bao giờ mới chắc? Sau khi Hầu gia cho phép? Sau khi vị khách Hình bộ rời phủ? Hay sau khi thi thể được đóng quan?’

Câu cuối làm mặt Dao tái hẳn. Thanh biết mình nói nặng, nhưng không rút lại. Có những câu nếu nói nhẹ sẽ biến thành một loại lễ phép vô dụng. Dao bám tay vào lan can, khớp ngón trắng ra. ‘Ta sai.’ Nàng nói rất thấp. ‘Ta cứ nghĩ chỉ cần giữ Kỷ Hòa sống thêm một đêm, ta còn có thể tìm cách. Nhưng mỗi khắc ta giấu nàng, người khác cũng có thêm một khắc để sửa lời khai. Ta biết.’

Thanh không đáp ngay. Nàng không thích người nhận sai quá nhanh; nhận sai quá nhanh đôi khi chỉ là một cách xin người khác đừng hỏi tiếp. Nhưng Dao nhìn nàng bằng vẻ mệt mỏi không tránh né, như đã tự bóc hết lớp đoan trang thường dùng để đi qua Hầu phủ. Thanh chợt nhớ ánh mắt Kỷ Hòa sau rèm: sợ Thanh, sợ Dao, sợ cả cái tên của chính mình nếu nó bị đọc to. Người sống đôi khi nói dối để sống. Người chết thì không có quyền chọn cách im lặng.

‘Đưa ta gặp Kỷ Hòa.’ Thanh nói.

Dao gật đầu. Lần này nàng không hỏi vì sao. Hai người quay về kho áo tang qua lối nhỏ, tránh khoảng sân đang đầy gia nhân chạy tới chạy lui vì lệnh Hầu gia. Đỗ Mạnh thấy họ đổi hướng thì bước theo, nhưng Thanh giơ tay ngăn. ‘Ở ngoài. Nếu có người từ tiền sảnh tới thúc, nói ta đang giữ vật chứng.’ Đỗ Mạnh nhăn mặt. ‘Câu đó nghe như đổ tội cho ta nếu Hầu gia nổi giận.’ Thanh liếc hắn. ‘Ngươi có thể nói là ta đang giữ vật chứng rất chậm.’ Hắn nghẹn một chút, rồi lùi lại. Giữa một đêm đầy xác chết và lời khai giả, chút bực bội đời thường ấy đáng lẽ buồn cười, nhưng Thanh không cười nổi.

Trong kho áo, Kỷ Hòa ngồi co bên rương gỗ, hai tay ôm đầu gối. Tiểu Liễu đứng cạnh nàng, mặt cũng trắng bệch. Khi thấy Thanh, Kỷ Hòa lập tức lùi vào góc, như nghề ngỗ tác của Thanh còn đáng sợ hơn quản sự ngoài kia. Dao bước lên một bước, nhưng Thanh giữ nàng lại. ‘Đừng nói thay nàng nữa.’

Dao khựng lại. Câu ấy đánh trúng hơn mọi lời trách. Nàng nhìn Kỷ Hòa, giọng mềm đi: ‘Kỷ Hòa, ta đã hứa giấu muội. Nhưng lời hứa ấy sắp biến thành khóa trên quan tài người kia. Nếu muội còn im, họ sẽ chôn nàng ấy bằng một cái tên không phải của nàng.’

Kỷ Hòa run bần bật. Nàng nhìn Dao, rồi nhìn Thanh. ‘Nếu muội nói, quản sự sẽ giết muội.’

‘Ta không hứa điều ta không giữ được,’ Thanh nói. ‘Ta không thể nói không ai hại được ngươi. Nhưng ta có thể nói nếu ngươi không nói, người kia đã bị hại xong, còn ngươi sẽ chỉ là người kế tiếp bị viết sai tên trong sổ.’

Căn kho lặng xuống. Bên ngoài có tiếng gia đinh gọi tiểu thư lần nữa, vội hơn, sợ hơn. Dao không quay đầu. Kỷ Hòa cắn môi đến bật máu, nước mắt cuối cùng rơi xuống cằm. Nàng nói rất nhỏ, nhỏ đến mức Thanh phải nghiêng người mới nghe được: ‘Người chết… không phải Tiểu Thuận.’

Thanh nheo mắt. ‘Tiểu Thuận là tên trong sổ tang?’

Kỷ Hòa gật đầu, rồi lắc đầu ngay như chính nàng cũng sợ cái tên ấy. ‘Là tên họ muốn ghi. Nhưng người nằm đó không phải Tiểu Thuận. Tiểu Thuận còn sống khi bị đưa qua cửa hông. Muội thấy nàng ấy bị trùm áo mưa đen, tay bị buộc trong tay áo. Còn người trên xà…’ Giọng nàng vỡ ra. ‘Người trên xà được mặc áo của Tiểu Thuận để chết thay.’

Thanh cảm thấy toàn bộ những vật chứng nàng vừa niêm lại bỗng nối thành một sợi dây lạnh chạy qua lòng bàn tay. Áo sai số đo, son trên cổ tay, giờ chết bị kéo lệch, Kỷ Hòa bị truy tìm, vị khách Hình bộ chưa rời phủ. Từng thứ vốn đã nặng, nay cùng rơi xuống một điểm: thi thể không chỉ bị giết, mà còn bị mượn tên để xóa một người sống.

Ngoài cửa, tiếng bước chân dừng lại dồn dập. Giọng gia đinh vang lên, lần này sát hơn: ‘Tiểu thư, Hầu gia nói nếu Lục ngỗ tác còn chậm trễ, linh đường sẽ đóng cửa, không ai được vào nữa.’

Thanh nhìn Kỷ Hòa. Kỷ Hòa ôm chặt tay áo, run như chiếc lá ướt. Dao đứng bên cạnh, môi mím lại, vẻ đau đớn lẫn quyết tâm lần đầu hiện rõ qua lớp lễ nghi. Thanh nhặt hộp dụng cụ lên. ‘Vậy thì đi linh đường trước.’ Nàng nói. ‘Trước khi họ đóng nắp một cái tên giả lên người chết.’