Bỏ qua nội dung

Vet Son Tren Co Tay

Chương 15 - Chương 15: Trước Mặt Hầu Gia

Chương 15: Trước Mặt Hầu Gia

Mảnh tro trong hộp đồng không nặng bao nhiêu, nhưng khi Lục Thanh bước qua ngưỡng chính đường, nó như kéo trĩu cả vạt áo nàng. Mưa ngoài sân sau còn dính trên gấu váy, khói kho củi còn cay nơi cổ họng, Kỷ Hòa đi bên cạnh Thẩm Dao, mỗi hơi thở đều khàn như vừa nuốt than. Trước mặt họ, chính đường Vĩnh An Hầu phủ sáng rực đèn, gia nhân đứng thành hai hàng, im đến mức tiếng nước rơi từ mái hiên cũng thành thứ bị xét hỏi. Thẩm Hoài Cẩn ngồi ở ghế chủ vị, áo ngoài chưa thay, gương mặt nặng và sạch, sạch như những người quen để kẻ khác dính bùn thay mình.

Trịnh Bỉnh đứng dưới bậc, vừa thấy Thanh liền đưa tay. “Vật trong hộp đồng giao cho bổn quan.” Thanh không động. Đỗ Mạnh từ phía sau bước lên nửa bước, giọng còn thô nhưng lần này rất tỉnh: “Đại nhân, vật ấy lấy từ kho củi đang cháy, có mặt ti chức và hai bộ khoái làm chứng. Chưa lập biên xong, chuyển tay e khó nói rõ.” Trịnh Bỉnh quay phắt lại nhìn hắn. Đỗ Mạnh cúi đầu đúng phép, chỉ có vai không hề lùi. Thanh nhận ra cái vẻ ồn ào thường ngày của hắn không biến mất, chỉ bị ép vào trong, thành một cái chốt cửa thô ráp mà dùng được.

Hầu gia đặt chén trà xuống. “Lục ngỗ tác, ngươi đã làm Hầu phủ náo loạn từ linh đường đến kho củi. Bây giờ trước mặt mọi người, nói cho rõ. Ngươi muốn lật điều gì?” Thanh ngẩng mắt. Nàng không thích chính đường của quyền quý. Quá nhiều gỗ thơm, quá nhiều rèm dày, quá nhiều ánh mắt nghĩ rằng một nữ ngỗ tác đứng ở đây đã là xúc phạm nền gạch. Nhưng người chết không chọn chỗ để được nói thật. “Tiểu nhân không lật phủ,” nàng đáp. “Tiểu nhân chỉ không thể viết rằng người trong quan tài là Tô Mộc tự vẫn khi dấu vết không cho phép viết như vậy.”

Trong hàng gia nhân có tiếng hít khẽ. Hầu gia nhìn nàng rất lâu rồi cười nhạt. “Một mảnh tro cháy, một thẻ gỗ không rõ từ đâu, và lời của một thị nữ đang sợ chết. Chừng đó đủ để ngươi phủ nhận danh sách nội viện của Hầu phủ?” Thanh mở hộp đồng, nhưng chỉ hé vừa đủ để người ngồi gần thấy ba mảnh giấy cháy nằm trên lớp khăn ẩm. “Không đủ để kết án ai. Đủ để không khép án. Thẻ gỗ Lưu Hương nằm trong vật giấu của Tô Mộc. Kỷ Hòa khai Tô Mộc từng dặn tìm giấy dưới viên gạch lỏng trong kho củi. Khi chúng ta đến đó, có lò than âm đặt sẵn, giấy đang cháy, cửa bị khóa từ ngoài, và ngoài cửa có người hỏi: ‘Đốt xong chưa?’ Nếu đây là giấy vô dụng, người trong phủ không cần dùng lửa trước khi nha môn đọc nó.”

Lưu quản sự đang quỳ dưới cột lập tức dập đầu. “Nô tài oan! Nô tài chỉ phụng lệnh tìm người, thấy kho có khói nên hoảng. Câu kia không phải nô tài nói.” Thanh nhìn ông ta. “Ngươi nói kho củi có khói nên hoảng, nhưng lúc phá cửa vào, việc đầu tiên người của ngươi làm là đá lò than vào đống tro. Người hoảng vì lửa sẽ dập lửa. Người hoảng vì chữ sẽ dập giấy.” Lưu quản sự nghẹn lại, mồ hôi chảy xuống thái dương. Trịnh Bỉnh cau mặt quát: “Suy đoán!” Thanh đáp ngay: “Vậy xin đại nhân ghi là suy đoán dựa trên hành vi sau khi phá cửa, vị trí lò than, lời nói ngoài cửa và vật chứng còn lại. Ghi đủ bốn điểm, rồi hãy bác.”

Thẩm Dao bỗng bước lên. Nàng vẫn đứng sau Kỷ Hòa nửa thân, không tranh lời Thanh, nhưng khi lên tiếng, cả chính đường tự nhiên nhớ nàng là tiểu thư Hầu phủ. “Phụ thân, kho củi cấm lửa. Lối ấy chỉ người trong nội viện biết. Nếu Lưu quản sự vô can, xin phụ thân cho lập biên hỏi rõ ai sai ông ta đến đó, ai giữ chìa chốt ngoài, ai biết dưới viên gạch có giấy.” Hầu gia nhìn nàng, ánh mắt lạnh hơn ánh đèn. “Dao nhi, con có biết mình đang nói gì không?” Dao cúi đầu, lễ vẫn trọn. “Con biết. Con đang xin Hầu phủ tự chứng minh mình trong sạch trước khi người ngoài chứng minh điều ngược lại.”

Câu ấy mềm, nhưng sắc đến mức vài bà tử già cúi thấp hơn. Thanh không nhìn Dao quá lâu. Nàng sợ mình sẽ thấy bàn tay nàng ấy vẫn run trong tay áo, rồi lại nhớ khoảnh khắc Dao đứng trước cửa kho, lấy thân phận mỏng manh của mình chắn cho một thị nữ. Tin một người sống là việc khó hơn đọc vết bầm trên người chết. Nhưng đêm nay, Dao đã trả giá bằng chính chỗ đứng của nàng trong phủ.

Hầu gia chuyển mắt sang Kỷ Hòa. “Ngươi nói Tô Mộc không phải người trong phủ từ đầu. Vậy nàng ta là ai? Ai đưa nàng ta vào?” Kỷ Hòa run đến mức đầu gối khuỵu xuống. Dao đỡ lấy nàng, nhưng không nói thay. Thanh cũng im. Lời khai bị ép ra bằng uy quyền dễ gãy như giấy ướt; phải để người nói tự bám vào phần thật mà đứng. Một lúc sau, Kỷ Hòa khàn giọng: “Nô tỳ không biết tên thật của Mộc tỷ. Nàng chỉ nói nàng từng ở Lưu Hương, được đổi tên trước khi vào phủ. Người đưa nàng tới không đi cửa chính. Hôm đó trời mưa, Lưu quản sự bảo chúng nô tỳ không được nhìn. Nhưng nô tỳ thấy tay áo người ấy có viền xanh và mùi mực son, không giống người trong phủ.”

Trịnh Bỉnh lập tức chen vào: “Viền xanh đầy kinh thành đều có. Một đứa thị nữ hoảng loạn lấy gì làm bằng?” Thanh khép hộp đồng lại. “Nên mới cần sổ nhập phủ, sổ may áo và bản nghiệm trạng gốc. Sổ may áo ghi dáng tay, cổ tay, thói quen dùng kim của từng thị nữ trong nội viện. Thi thể được gọi là Tô Mộc có vết chai ở lòng bàn tay trái, móng tay ám thuốc nhuộm cũ, cổ tay có vết son bị lau vội. Nhưng trang may áo của Tô Mộc mà tiểu nhân từng xem lại ghi người ấy thuận tay phải, đầu ngón có vết kim thêu lâu năm, cổ tay trái nhỏ hơn một tấc so với thi thể. Người sống có thể nói dối, sổ cũng có thể bị sửa, nhưng thân thể chết không tự đổi tay cho vừa lời khai.”

Lần này Trịnh Bỉnh không quát ngay. Ông ta nhìn Hầu gia, rồi nhìn xuống nền như thể trên đó bỗng có một dòng chữ không muốn đọc. Hầu gia vẫn ngồi thẳng. “Đem sổ nội viện ra.” Lưu quản sự ngẩng đầu quá nhanh. Hầu gia liếc xuống, một cái nhìn đủ làm ông ta cúi rạp. “Cả sổ may áo, sổ nhập phủ, sổ cấp thẻ bài. Nếu Hầu phủ bị vu, đêm nay sẽ rửa sạch trước mặt mọi người.”

Gia nhân chạy đi. Chính đường rơi vào một khoảng im lặng dài. Kỷ Hòa ho khẽ, Dao lấy khăn cho nàng, động tác nhỏ đến mức gần như không ai thấy. Thanh lại thấy. Nàng cũng thấy mảnh tro trong hộp đồng đã bết vào khăn ẩm, mép son đỏ còn sót giống một con mắt không chịu nhắm. Nàng không có đủ giấy. Nàng chỉ có phần giấy còn sống sót sau lửa, lời khai còn sống sót sau sợ hãi, và một tiểu thư đang tự cắt từng sợi dây buộc mình vào phủ này. Chừng ấy chưa đủ để thắng, nhưng đủ để bước thêm một bước.

Ba cuốn sổ được đem vào trên khay gỗ. Cuốn sổ may áo có bìa vải xám, góc đã sờn. Thanh xin phép mở, Hầu gia gật đầu. Nàng không lật nhanh. Giấy cũ có tiếng riêng: trang thường mềm, mép thấm dầu tay; trang bị thay sẽ cứng hơn, màu sạch hơn, mùi hồ còn non. Đến mục Tô Mộc, đầu ngón nàng dừng lại. Trang ấy sạch quá. Sạch đến vô lý giữa một cuốn sổ đã dùng nhiều năm. Mép trong có một vệt cắt mảnh, được dán bằng hồ trong, nếu nhìn qua ánh đèn sẽ thấy sợi giấy lệch hướng.

Thanh nâng trang giấy lên sát đèn. “Trang này từng bị thay.” Chính đường xôn xao. Trịnh Bỉnh bước tới, mặt tái đi. Hầu gia cuối cùng cũng đứng dậy. “Ngươi chắc?” Thanh chỉ vào gáy sổ. “Chỉ mục trước và sau đều xơ ở mép buộc, riêng trang này không xơ. Mực ghi tên Tô Mộc chưa ăn sâu vào giấy, còn nét cũ dưới lớp hồ chưa cạo hết.” Nàng nghiêng trang. Dưới ánh đèn, một nửa nét chữ lộ ra ở mép dán, mảnh như xương cá. Không phải chữ Mộc. Là nửa chữ Hòa.

Kỷ Hòa phát ra một tiếng nghẹn nhỏ. Dao siết tay nàng. Hầu gia nhìn trang sổ, sắc mặt lần đầu mất đi vẻ uy nghiêm được tôi luyện bằng nhiều năm ngồi trên ghế chủ vị. Thanh đặt cuốn sổ xuống, giọng thấp nhưng rõ: “Hầu gia, nếu trang này vốn không ghi Tô Mộc, vậy người chết trong quan tài đã bị gọi bằng một cái tên được dán lên sau. Xin Hầu phủ giao toàn bộ hồ sơ nội viện cho nha môn lập phong, và xin Trịnh đại nhân cho mở lại nghiệm trạng trước khi trời sáng.”

Bên ngoài, chuông canh ba vừa điểm. Ngay khi âm cuối rơi xuống, một gia nhân từ cổng trước chạy vào, quỳ phịch dưới thềm, hai tay dâng một phong thư còn nguyên sáp đỏ. “Bẩm Hầu gia, người của Hình bộ đưa đến. Nói án thị nữ tự vẫn trong phủ đã có chỉ thị: sáng mai giao toàn bộ nghiệm trạng về kho án, không được tự ý sao chép.” Thanh nhìn dấu sáp đỏ trên phong thư. Cùng màu son với mảnh tro trong hộp đồng, nhưng lần này nó chưa kịp cháy.