Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 5 - Chương 5: Ba Tiếng Kim Loại

Chương 5: Ba Tiếng Kim Loại

Ba tiếng kim loại ấy không biến mất ngay sau khi tắt. Chúng nằm lại trong tai Duy như ba vết lõm nhỏ, mỗi vết đè đúng vào một điểm cũ mà anh tưởng mình đã học cách khóa kín. Trên kênh hiện trường, Nam-3 hỏi lại lệnh, giọng bị tiếng mưa nuốt mất một nửa. Duy nhìn đồng hồ, nhìn phổ âm vừa lưu, rồi buộc mình hít vào đủ chậm để câu tiếp theo không vỡ ra. “Không ai tiến vào sâu nếu chưa có dây an toàn, máy đo khí và người giữ đầu dây. Đặt bộ đàm ở miệng cống. Mọi tiếng động dưới đó phải được ghi lại.”

Khánh Vy mở ba lớp bản đồ cùng lúc. Lớp mới nhất chỉ hiện tuyến C7 như một đường mảnh chạy đến gần cầu Cầu Đen rồi cụt lửng. Lớp cũ hơn, bị mờ vì scan từ hồ sơ giấy, lại có thêm một nhánh chữ nhỏ: C7-S3, cửa chắn rác tạm. Cô phóng lớn, tay run nhưng mắt không rời màn hình. “Anh Duy, đoạn này từng có cửa chắn rác sau đợt ngập năm đó. Bản đồ mới không còn ghi, có thể đã tháo, cũng có thể chỉ bị bỏ khỏi hồ sơ cập nhật.” Một cửa chắn rác trong cống hộp, nếu kẹt, có thể giữ rác, giữ vải, giữ cả một đứa trẻ đang cố bám vào chỗ cao hơn dòng nước.

Bảo Cường chen vào kênh điều phối. “Tôi cần nhắc, hiện trường chưa nhìn thấy nạn nhân. Đừng biến tiếng gõ thành kết luận.” Duy kéo đoạn âm mới lên, đánh dấu khoảng cách giữa ba tiếng: tiếng đầu và tiếng hai cách nhau chưa đầy một giây, tiếng ba trễ hơn rõ rệt. Không đều, không giống thao tác máy móc, cũng không giống vật bị nước đẩy va ngẫu nhiên theo chu kỳ. “Tôi không kết luận có nạn nhân từ tiếng gõ,” anh nói. “Tôi kết luận có nguồn âm sâu hơn trong C7 và nguồn đó cần kiểm tra theo quy trình cứu nạn. Nếu anh giữ ý kiến khác, tôi sẽ ghi đầy đủ vào log.”

Đội cứu nạn đô thị bắt đầu xuống bậc thang đầu tiên. Camera gắn ngực gửi về hình ảnh chao nhẹ: bê tông ướt, bùn bám thành vệt, nước đục chảy sát đáy ống và một mảnh vải sáng mắc ở cạnh bậc như lá cờ nhỏ của một người không còn sức hét. Duy hỏi độ sâu nước, hướng gió, kết quả khí, khoảng cách đến nhánh nam. Những câu hỏi khô khốc nối nhau trên màn hình, nhưng phía dưới chúng là một câu duy nhất mà anh không được phép nói ra: còn kịp không. Nam-3 báo nước đến dưới đầu gối người lớn ở đoạn vào, sâu hơn có chỗ trũng. Cứu nạn dùng gậy dò từng bước, dây an toàn căng thành một đường trắng trong bóng tối.

Tin nhắn của An Nhiên xuất hiện ở góc màn hình. Nếu tìm thấy bé, đừng để nhiều người nói cùng lúc. Một người nói. Câu ngắn. Cho bé biết mình đang ở hiện tại. Duy chuyển ngay cho Nam-3 và đội cứu nạn. Trong ca này, từng mét bản đồ quan trọng, nhưng từng câu nói cũng quan trọng không kém. Một đứa trẻ có thể sống sót qua nước lạnh rồi gãy ở khoảnh khắc bị kéo dồn bởi quá nhiều giọng người.

Từ camera, một thành viên cứu nạn dừng lại trước vết cào mới trên bê tông. Vết cào không cao, chỉ ngang tầm tay một đứa trẻ nếu phải men theo thành ống. Bùn quanh đó bị quệt thành mảng dài, có dấu trượt xuống rồi lại kéo lên, như ai đó đã cố giữ mình khỏi bị dòng nước đẩy đi. Khánh Vy thở bật ra một tiếng rất nhỏ. Duy không nhìn cô, nhưng giọng anh hạ thấp hơn. “Đo khoảng cách từ nắp đến vết cào. Đối chiếu với điểm C7-S3 trên bản đồ cũ. Nếu trùng trong sai số bốn mét, ưu tiên cửa chắn rác.”

Lần này, ba tiếng kim loại vang lên khi đội cứu nạn còn cách nhánh nam khoảng hai mươi mét. Âm gần hơn, sắc hơn, nhưng tiếng thứ ba vẫn trễ lại như có người phải gom sức. Một người trong đội định gọi lớn, Duy lập tức chặn. “Không hô. Không gọi tên. Gõ đáp một nhịp thôi, rồi im lặng nghe.” Trong đường ống, một tiếng gọi có thể dội thành nhiều hướng, khiến người mắc kẹt tưởng có ai đó ở phía khác, hoặc tệ hơn, khiến người không nên nghe cũng nghe thấy. Nam-3 truyền lệnh xuống. Một tiếng gõ nhẹ đáp lại trên thành ống. Cộc. Cả phòng trực nín thở.

Sáu giây sau, từ sâu trong C7 vang lên một tiếng cộc rất khẽ, rồi tiếng kim loại kéo lê ngắn ngủi. Không phải gió. Không phải rác. Duy nhắm mắt đúng một nhịp để nghe lại độ vọng. Âm đáp đến sau sáu giây qua bộ đàm, nhưng đường truyền có độ trễ, tiếng nước có độ dội, người dưới cống có thể đã di chuyển. Anh mở công cụ đánh dấu âm, yêu cầu Khánh Vy nhập lại khoảng cách từng hố kỹ thuật. “Nguồn âm lệch về cửa chắn rác, phía dưới điểm trung chuyển tạm. Có thể bé bị kẹt sau song chắn hoặc trên gờ bảo trì.” Khánh Vy gõ nhanh đến mức móng tay va vào phím nghe lách tách. “Em gửi sơ đồ cho hiện trường rồi.”

“Duy, cậu đang kéo cả đội theo một bản đồ cũ chưa xác minh,” Bảo Cường nói. Lần này Duy quay hẳn sang màn hình kênh chung. “Bản đồ mới thiếu đoạn. Bản đồ cũ có chi tiết phù hợp với âm thanh, dấu vải và vết cào. Đội cứu nạn đang đi có dây, có đo khí, có kiểm soát. Đây là xác minh, không phải suy diễn.” Nói xong, anh nghe tim mình đập mạnh đến đau. Trước đây, trong hồ sơ Minh Thư, cũng từng có một người nói rằng một tiếng động không đủ để mở hướng tìm kiếm mới. Một câu đúng quy trình đã đứng yên như bức tường, và sau bức tường ấy là em gái anh.

Camera dưới cống rung mạnh khi đội cứu nạn rẽ vào nhánh nam. Hình ảnh tối đi vì trần ống thấp hơn, nước sâu hơn và ánh đèn bị hơi nước tán thành quầng trắng đục. Một khung kim loại hiện ra sau lớp mưa chảy từ miệng hở phía trên, nghiêng lệch trong bùn. Cửa chắn rác không còn nằm đúng bản lề. Một góc của nó bị kẹt vào thành bê tông, tạo ra khoảng hẹp phía dưới đủ để dòng nước đi qua, nhưng không đủ để một đứa trẻ chui ngược ra nếu hoảng loạn, lạnh và kiệt sức. Trên song sắt có một sợi dây buộc tóc màu vàng nhạt. Khánh Vy che miệng. Duy nhìn sợi dây ấy, lưng anh lạnh buốt.

“Có nghe thấy chú không?” đội trưởng cứu nạn hỏi, giọng đã được hạ xuống theo đúng hướng dẫn của An Nhiên. “Con không cần trả lời nhiều. Nếu nghe thấy, gõ một tiếng.” Trong vài giây đầu, chỉ có tiếng nước. Rồi một tiếng cộc vang lên từ phía bên kia cửa chắn. Tiếng kim loại nhỏ, yếu và run, như vật cứng va vào song sắt từ bàn tay đã tê. Phòng trực vỡ ra trong một hơi thở chung, nhưng Duy không để tiếng ấy biến thành hỗn loạn. “Một người nói thôi. Báo với bé là đang mở cửa. Không hứa thời gian. Không bảo bé tự bò ra.”

Việc mở cửa chắn kéo dài bảy phút mười chín giây. Duy biết vì anh nhìn đồng hồ từng giây như nhìn một sợi dây đang cháy. Trong bảy phút ấy, cô bé bên kia chỉ gõ thêm hai lần, mỗi lần yếu hơn. Đội cứu nạn nói với em bằng những câu rất ngắn. Chú đang ở đây. Con cứ ngồi yên. Đèn đang tới gần. Ký ức về Minh Thư chạm vào mép hiện tại, nhưng lần này Duy không để nó kéo mình đi. Anh dùng nó như một vết bỏng nhắc rằng không được chậm thêm nữa.

Khi góc cửa chắn được nâng lên đủ rộng, camera chỉ kịp bắt được một bóng người nhỏ co trên gờ bê tông trước khi nhân viên cứu nạn che khuất khung hình. Cô bé mặc áo khoác sáng màu đã bẩn gần hết, tóc bết nước, hai tay ôm chặt một mảnh kim loại dẹt giống miếng nắp hộp bị gãy. Chính thứ đó đã tạo ra ba tiếng kim loại. Em không khóc. Những đứa trẻ sợ quá lâu đôi khi không còn biết khóc lúc được tìm thấy. Đội trưởng nói nhỏ rằng họ sẽ đặt dây giữ người và đưa em qua cửa, từng chút một. Duy nghe tiếng Khánh Vy nấc lên rồi lập tức hít sâu để quay lại nhập log.

Cô bé được đưa lên mặt đất lúc 02:47. Mưa vẫn rơi, nhưng qua bộ đàm, tiếng mưa ngoài trời rộng hơn, thoáng hơn, như thể thành phố vừa mở lại một khe thở. Nhân viên y tế quấn chăn giữ nhiệt, kiểm tra đường thở, hỏi tên và tuổi. Lần đầu tiên trong suốt ca, Duy cho phép mình rời lưng khỏi mép ghế. Anh không đứng dậy ăn mừng. Anh chỉ cúi đầu, hai bàn tay đan vào nhau dưới mặt bàn, để cơn run đi qua mà không lọt vào micro. Trên màn hình, cảnh báo hạ mức ưu tiên vẫn nằm ở góc phải, lạnh lẽo như một con dấu đóng sai lên một sinh mạng vừa được kéo ra khỏi nước.

Rồi giọng nhân viên y tế vang lên qua kênh hiện trường, do dự hơn hẳn lúc trước. “Trung tâm, bé tỉnh nhưng phản ứng rất sợ khi hỏi tên. Bé nói… bé nói đừng ghi tên con vào hệ thống.” Duy mở mắt. Cả phòng trực vừa nhẹ đi chưa được một phút lại căng cứng. An Nhiên lập tức nhắn: Đừng ép. Hỏi bé muốn được gọi là gì trước. Duy chuyển chỉ dẫn xuống hiện trường, đồng thời yêu cầu tra cứu theo mô tả, khu vực mất tích và các cuộc gọi liên quan trong bốn mươi tám giờ qua. Khánh Vy chạy tìm kiếm. Một vòng quay nhỏ xoay trên màn hình, rồi trả về kết quả trắng xóa. Không có báo mất tích phù hợp. Không có hồ sơ trẻ lạc. Không có người giám hộ nào đang tìm em trong hệ thống.

Duy nhìn dòng chữ “không tìm thấy dữ liệu” và cảm giác lạnh từ lòng cống như bò ngược lên tận phòng trực. Một đứa trẻ vừa được cứu khỏi C7, dùng ba tiếng kim loại để sống sót, lại sợ nhất không phải bóng tối, nước mưa hay cửa chắn rác, mà là việc tên mình xuất hiện trong hệ thống. Bên ngoài loa, cô bé khàn giọng nói thêm một câu, rất nhỏ, nhưng đủ để mọi người trong phòng nghe thấy: “Con không có hồ sơ đâu. Nếu chú áo xám biết con còn sống, chú ấy sẽ quay lại.” Duy đưa tay lưu đoạn âm mới. Lần này, tên file không chỉ là mã ca. Anh thêm vào cuối dòng một ký hiệu riêng: ba tiếng kim loại, người sống sót, chưa xác định danh tính.