Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 4: Tiếng Mưa Trong Ống Cống

Tổ trưởng Nam-3 vẫn giữ bộ đàm mở. Qua lớp nhiễu lẫn tiếng mưa, Duy nghe được hơi thở của anh ta đứt thành từng quãng ngắn, kiểu thở của người đang đứng trước một khoảng tối mà mắt chưa kịp quen. Nắp kỹ thuật nằm đâu đó phía sau bờ kè, bị bùn che gần hết, bên dưới là tiếng nước va vào thành bê tông và một tiếng vọng chưa đủ rõ để gọi là người. Trên màn hình của Duy, tuyến C7 hiện thành một đường xanh mảnh chạy dưới bãi trống. Nó im lặng như một ký hiệu kỹ thuật không ai bật lên trong ca trực bình thường.

“Nam-3, giữ nguyên vị trí. Không mở nắp khi chưa có đội cứu nạn và đơn vị thoát nước,” Duy nói. “Tôi cần các anh mô tả âm thanh, không phán đoán. Nước chảy mạnh hay nhỏ? Tiếng vọng kéo dài bao lâu? Có mùi khí lạ không?” Đầu bên kia có tiếng người hạ giọng trao đổi, rồi tổ trưởng đáp rằng nước không chảy mạnh, nghe như rỏ từ trên xuống và có dòng dưới đáy, mùi bùn với rác ẩm nhưng chưa thấy mùi ga rõ. Duy ghi từng chữ vào log. Những câu tẻ nhạt ấy mới là thứ có thể cứu mạng, không phải trực giác được nói cho hay trong phòng kín.

Khánh Vy mở sơ đồ C7 trên màn hình phụ, phóng to đến mức đường cống vỡ thành những đoạn thẳng thô. “Tuyến này có ba hố kỹ thuật trong bán kính hai trăm mét quanh tọa độ cuối. Một ở bờ kè, một cạnh đường bê tông dẫn về trạm cân, một gần kho phụ dưới cầu Cầu Đen. Nhưng bản đồ cũ không ghi chiều cao lòng cống.” Cô nuốt khan. “Nếu bé ở dưới đó, nước mưa dâng lên thì sao?” Duy nhìn vạch lượng mưa ở góc màn hình. Cống hộp cũ không cần một cơn lũ để thành bẫy; chỉ cần một đoạn nghẹt, một cửa xả bị chắn, hoặc một đứa trẻ hoảng loạn đi nhầm vào chỗ thấp hơn.

Kênh điều phối chung bật sáng cùng giọng Bảo Cường. “Duy, tôi thấy yêu cầu cứu nạn đô thị của cậu. Căn cứ là gì? Hiện trường mặt đất đã âm tính.” Duy kéo đoạn ghi âm cuộc gọi vào cửa sổ phân tích, đánh dấu ba lớp âm: loa thông báo xa, tiếng mưa dội trong không gian kín, tiếng nước rỏ xuống nền cứng. “Căn cứ là không gian âm thanh không khớp hiện trường mặt đất, tuyến C7 đi qua đúng điểm ghim và Nam-3 xác nhận có nắp kỹ thuật bị bùn che, bên dưới có vọng. Tôi yêu cầu kiểm tra an toàn, không yêu cầu người xuống.” Bảo Cường im một nhịp rồi nói: “Cậu đang mở rộng một ca chưa đủ dữ liệu.” Duy đáp nhỏ nhưng rõ: “Tôi đang giữ một ca khỏi bị đóng khi dữ liệu có dấu hiệu bỏ sót phần dưới mặt đất.”

Anh biết câu đó sẽ nằm trong log, và cũng biết nó có thể bị đọc theo cách bất lợi nếu bên dưới chỉ là nước, bùn và sự tưởng tượng của một người chưa thoát khỏi cái chết của em gái. Nhưng nỗi sợ bị sai không thể lớn hơn nỗi sợ bỏ sót một đứa trẻ. Duy tua lại ba giây cuối cuộc gọi. Vệt nhiễu trắng trườn qua loa, rồi có tiếng kim loại đóng sầm. Không giống cửa xe, không giống thùng container. Âm vang của nó ngắn ở đầu, rỗng ở giữa, cuối âm bị nước nuốt mất. Ở đâu đó rất sâu trong trí nhớ, Minh Thư cũng đã để lại một âm gần như vậy.

Tin nhắn của An Nhiên hiện lên: Nếu kết nối lại, cho bé lựa chọn đơn giản. Có nước tới mắt cá hay tới đầu gối? Có nhìn thấy ánh sáng không? Đừng hỏi vì sao bé ở đó. Duy chuyển cho Khánh Vy ghim vào bảng câu hỏi. Gần như ngay sau đó, An Nhiên gửi tiếp: Nói với bé rằng chú nghe thấy tiếng mưa giống chỗ của bé. Để bé biết mình không bị bỏ quên. Duy nhìn câu ấy, cổ họng nghẹn nhẹ. Trong nghề của anh, đôi khi một người sống thêm được vài phút chỉ vì họ tin có ai đó đang nghe đúng thứ họ nghe.

Nam-3 báo đội cứu nạn đô thị còn tám phút. Đơn vị thoát nước trực đêm đang điều xe, nhưng cần xác nhận vị trí hố ga để mang móc nâng và máy đo khí. Duy yêu cầu Khánh Vy chồng bản đồ cống cũ lên ảnh vệ tinh mới. Hai lớp dữ liệu lệch nhau gần bốn mét vì dự án chỉnh bờ kè sau đợt ngập. Bốn mét trên bản đồ là một con số nhỏ; ngoài hiện trường, nó có thể là một nắp cống bị bùn lấp hoặc một ngã rẽ khiến tiếng người đi về hướng khác. Khánh Vy đánh dấu lại ba điểm nghi vấn, gửi Nam-3 kiểm tra bằng đèn từ trên mặt đất. “Nhắc họ đi thành đôi,” Duy nói. “Không ai tách ra.”

Trong lúc chờ, anh yêu cầu Nam-3 đặt bộ đàm gần khe nắp kỹ thuật trong mười giây và giữ im lặng. Âm thanh truyền về mỏng, méo và đầy hạt mưa, nhưng đủ để phòng trực lặng đi. Tiếng nước bên dưới không chảy đều. Nó rơi từng nhịp, va vào một bề mặt cứng rồi chạy qua lòng ống. Giữa nhịp thứ tư và thứ năm có một tiếng cọ rất khẽ, như vải ướt quệt lên bê tông, hoặc như thứ gì đó bị dòng nước đẩy qua. Khánh Vy nhìn Duy, mắt mở to. Duy giơ tay ra hiệu chưa kết luận. Anh cắt đoạn âm, so với đoạn gọi của cô bé. Độ vọng không trùng hoàn toàn, nhưng cùng một kiểu bị ép lại trong không gian thấp.

“Có thể đoạn của bé không ở ngay dưới nắp này,” Duy nói. “Tiếng vọng đi theo ống. Nếu gọi lớn, âm sẽ chạy và làm bé hoảng, cũng có thể làm người khác nghe thấy.” Anh chuyển kênh cho Nam-3. “Không gọi tên, không hô lớn. Gõ nhẹ ba nhịp vào nắp, cách nhau một giây. Sau đó im lặng nghe.” Ba tiếng gõ vang qua bộ đàm. Cộc. Cộc. Cộc. Không mạnh, không dồn, chỉ đủ chạm vào lớp kim loại ướt. Trong khoảng im sau đó, ký ức cũ lại chen vào: căn phòng năm xưa, file ghi âm của Minh Thư, ba tiếng kim loại cuối cùng không ai chịu phân tích vì hồ sơ đã cần một kết luận nhanh. Duy bấu ngón tay vào mép bàn. Cô bé đêm nay chưa trở thành một bản ghi. Miễn là còn có người nghe, em chưa được phép biến thành một bản ghi.

Đến giây thứ sáu, từ dưới nắp vọng lên một âm rất khẽ. Không phải tiếng đáp rõ ràng. Không phải tiếng gọi cứu. Nó giống một tiếng cào ngắn bị nước phủ qua, rồi tắt. Nam-3 đồng loạt nín thở. Khánh Vy bật dậy khỏi ghế nhưng không nói. Duy nhìn phổ âm vừa nhảy lên, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. “Lặp lại một lần nữa, nhẹ hơn,” anh nói. Bảo Cường chen vào kênh, giọng gắt hơn: “Duy, cậu đang dùng âm thanh không xác minh để dẫn hiện trường.” Duy không rời mắt khỏi đồng hồ. “Tôi đang dùng âm thanh để giữ hiện trường đứng yên cho đến khi đội có thiết bị tới. Nếu anh muốn hủy yêu cầu, xin nói rõ trên kênh log.”

Điện thoại nội bộ của Duy rung lên đúng lúc đó. Không phải cuộc gọi của cô bé. Là cảnh báo hệ thống cập nhật: ca được đề xuất hạ mức ưu tiên do chưa xác định nạn nhân tại tọa độ chính, lực lượng hiện trường chưa tiếp cận mục tiêu. Dưới dòng chữ lạnh lẽo ấy có một nút xác nhận. Khánh Vy nhìn thấy và mặt cô trắng đi. Duy chụp lại màn hình, lưu vào hồ sơ ca, rồi khóa cảnh báo sang một bên. Anh không bấm xác nhận. Ngoài hiện trường, còi xe cứu nạn đô thị bắt đầu vọng qua bộ đàm, xa và mỏng, như một đường chỉ kéo căng giữa mặt đất và lòng cống.

Nắp kỹ thuật được nhấc lên từng chút một sau khi máy đo khí cho kết quả tạm an toàn. Âm thanh đầu tiên không phải tiếng người, mà là tiếng mưa rơi xuống khoảng tối rồi vang dội như có hàng trăm hạt nhỏ đang chạy trong một chiếc hộp bê tông khổng lồ. Tiếng mưa trong ống cống khác hẳn tiếng mưa trên mặt đất. Nó không mở ra bầu trời. Nó bị ép xuống, dồn qua các cạnh, gãy ở những khúc cua và mang theo mùi bùn, rác, sắt rỉ. Duy nghe nó, và lần đầu tiên trong đêm, bản đồ trước mặt không còn là thứ phẳng lì. Thành phố như bị lật lên một mép, để lộ phần tối mà mọi người vẫn bước qua mỗi ngày.

“Có dấu vải màu sáng mắc ở bậc thang xuống,” tổ trưởng Nam-3 nói, giọng thấp đến mức gần như sợ làm vỡ thứ gì đó. “Không thấy người trong tầm đèn. Có một nhánh cống hướng nam. Trên thành bê tông có vết cào mới.” Khánh Vy che miệng, mắt đỏ lên nhưng tay vẫn gõ. Duy giữ giọng chậm. “Chụp ảnh, đánh dấu, không chạm vào nếu không cần. Cứu nạn kiểm tra nhánh nam trước, dùng dây an toàn. Đơn vị thoát nước xác nhận cửa xả tiếp theo.” Anh muốn hỏi có thấy cô bé không, nhưng câu ấy sẽ chỉ làm lộ sự tuyệt vọng của mình. Người điều phối không được ném tuyệt vọng xuống hiện trường.

Rồi từ bên dưới, qua bộ đàm đặt gần miệng cống, vang lên ba tiếng kim loại. Không phải tiếng móc nâng. Không phải nắp cống vừa mở. Ba tiếng ấy đến từ sâu hơn trong tuyến C7, cách nhau không đều, như ai đó hoặc thứ gì đó đang gõ vào thành ống bằng một vật cứng. Cộc. Cộc… Cộc. Duy đứng chết lặng. Trong ngực anh, sáu năm bị khóa lại bỗng bật chốt. Cùng lúc đó, đoạn ghi âm của Minh Thư hiện lên trong trí nhớ rõ đến tàn nhẫn: tiếng mưa, tiếng thở, rồi ba tiếng kim loại cuối cùng. Khánh Vy quay sang nhìn anh, không dám hỏi. Duy bấm lưu đoạn âm mới, đặt tên bằng mã ca hiện tại, rồi nói vào kênh chung bằng giọng khàn đi: “Tất cả giữ nguyên vị trí. Tiếng gõ không ở dưới nắp này. Nó ở sâu hơn trong C7.”

Đội cứu nạn yêu cầu thêm sơ đồ cửa xả. Khánh Vy kéo tuyến C7 về phía nam, nơi nó đi dưới điểm trung chuyển tạm rồi biến mất khỏi bản đồ mới vì một đoạn cải tạo chưa cập nhật. Duy nhìn khoảng trống đó. Một đoạn không có dữ liệu, một tiếng gõ từ sâu trong ống, một cô bé chưa gọi lại và một ký hiệu âm thanh giống hệt vết thương cũ của anh. Anh biết từ giây phút này, ca trực không còn chỉ là tìm một nạn nhân trong mưa. Nó đã chạm vào thứ từng nuốt mất Minh Thư. Bảo Cường gọi tên anh trên kênh chung, nhưng Duy chưa trả lời ngay. Anh đang nhìn đoạn trắng trên bản đồ, nơi tuyến C7 biến mất như bị ai đó cố tình xóa đi, và nghe tiếng mưa trong ống cống tiếp tục dẫn họ xuống sâu hơn.