Chương 31 - Chương 31: Danh Sách Từ Thiện
Chương 31: Danh Sách Từ Thiện
08:17, tiếng rung của cánh cổng BA-02 đã tắt, nhưng Trạch Hành vẫn còn nghe nó trong tai như một âm trầm bị giữ lại dưới lớp kim loại. An Chi đứng ở đầu hẻm, dùng nắp capo của một chiếc xe đỗ sát vỉa hè làm mặt bàn tạm. Cô gửi ba yêu cầu bảo toàn hồ sơ, lần lượt tới đơn vị phòng cháy, bộ phận cấp phép xây dựng và cơ quan quản lý hoạt động trợ giúp xã hội. Mỗi yêu cầu chỉ nêu mã công trình, khoảng thời gian cần giữ và căn cứ rằng hồ sơ có thể liên quan đến quyền lợi của người chưa thành niên. Không có tên Nhật Minh. Không có tên Minh Thư.
Khi biên nhận điện tử cuối cùng hiện lên, Trạch Hành nhìn về phía mái thấp sau hai lớp hàng rào. “Tôi muốn biết ai đang dùng nó bây giờ.” An Chi khóa màn hình. “Còn tôi muốn biết ai đã trả tiền để nó tồn tại. Tòa nhà sẽ không biến mất trong mười phút. Một tệp trên hệ thống thì có thể.” Câu nói khiến anh rời khỏi đầu hẻm. Sáu năm trước, anh đã đuổi theo những địa chỉ nhìn thấy được và bỏ qua những dòng nhỏ nằm dưới chữ ký. Lần này, anh không để nỗi sốt ruột chọn thứ tự thay mình.
Họ tới phòng đọc dữ liệu an sinh của quận lúc 08:43. Căn phòng chỉ có bốn máy tính, một máy quét cũ và tiếng quạt tản nhiệt rền dưới mặt bàn. An Chi dùng tài khoản tra cứu công khai của trung tâm hỗ trợ để tìm báo cáo hoạt động của Bình An trong năm Minh Thư mất tích. Từ khóa BA-02 và “cơ sở tiếp nhận số 2” đều không có kết quả. Chỉ khi cô tìm theo cụm “lưu trú ngắn hạn”, một báo cáo dài sáu mươi ba trang mới xuất hiện.
Trong mục cơ sở vật chất, khối nhà phía đông mang một tên mềm hơn: “Hạng mục Chỗ Nghỉ Tạm Bình An, khu phụ trợ B”. Nguồn kinh phí ghi là xã hội hóa, kèm danh sách tiếp nhận tài trợ. Hai mươi bảy đơn vị được liệt kê, phần lớn tặng thực phẩm, chăn, sữa hoặc thuốc thông thường. Chỉ một dòng ghi hoàn toàn bằng tiền mặt: Công ty TNHH Dịch vụ Cộng đồng Cầu An, tổng giá trị một tỷ ba trăm hai mươi triệu đồng.
An Chi không nhìn số tiền trước. Cô nhìn ngày tiếp nhận: 27 tháng 9. Hai ngày trước thời điểm tiếng chuông thử và tuyến 16B dừng sau nhà thờ. Trạch Hành kéo cuốn sổ về phía mình rồi viết ba cột: nguồn, điều chứng minh, điều chưa chứng minh. Dòng đầu tiên là: “Danh sách tài trợ — Cầu An chuyển tiền cho hạng mục phụ trợ B — chưa chứng minh tiền dùng cho BA-02, chưa liên quan Minh Thư.” An Chi đọc qua vai anh, không sửa chữ nào. Chỉ đến khi anh đặt bút xuống, cô mới nói: “Tiếp tục.”
Cổng thông tin doanh nghiệp cho thấy Cầu An được thành lập trước khoản tài trợ bảy mươi mốt ngày. Địa chỉ đăng ký là một phòng dịch vụ hồ sơ, vốn điều lệ thấp hơn khoản tiền đã công bố tài trợ, ngành nghề trải từ tổ chức sự kiện đến vận tải hành khách theo hợp đồng. Công ty đổi người đại diện hai lần rồi giải thể sau mười ba tháng. Không chi tiết nào tự nó chứng minh đây là công ty vỏ bọc, nhưng vòng đời ngắn và việc một doanh nghiệp mới dồn nguồn lực vào một hạng mục duy nhất đủ khiến Trạch Hành khoanh tên nó bằng bút chì.
Trong phụ lục quyết toán của Bình An, cùng mã số thuế Cầu An xuất hiện mười một lần dưới các nội dung “tư vấn tiếp nhận”, “vận chuyển khẩn cấp”, “lưu kho vật dụng” và “hỗ trợ điều phối ban đêm”. Tổng tiền Bình An trả lại thấp hơn khoản tài trợ công bố chưa đầy bốn mươi triệu. Các khoản được chia thành nhiều hóa đơn gần bằng nhau, không có tên người được vận chuyển, không có mã ca hỗ trợ và chỉ dẫn chung tới “khu phụ trợ”.
“Cho tiền bằng cửa trước, nhận lại bằng cửa sau,” Trạch Hành nói. An Chi lắc đầu rất nhẹ. “Đó là một khả năng. Cũng có thể họ tài trợ rồi được thuê làm dịch vụ hợp pháp.” Anh gạch câu vừa nói khỏi sổ. Dòng thay thế ngắn hơn: “Dòng tiền quay lại cùng pháp nhân — cần hợp đồng, hóa đơn gốc và chứng từ thực hiện.” Anh không thích sự thận trọng ấy. Nhưng anh hiểu vì sao nó cần thiết. Một giả thuyết đúng được viết như kết luận vẫn có thể làm hỏng cả chuỗi chứng cứ.
09:26, biểu tượng thông báo trên màn hình An Chi chuyển đỏ. Tệp danh sách nhà tài trợ bị đánh dấu “đang thay thế theo đề nghị đơn vị cung cấp”. Cô lập tức tải bản hiện tại, lưu mã kiểm tra và gọi nhân viên lưu trữ. Người trực xác nhận lúc 09:18, phía quản lý cũ của Bình An yêu cầu đổi phụ lục vì “có thông tin liên hệ không còn phù hợp để công khai”. Hệ thống đã tự động chuyển yêu cầu sau khi nhận truy vấn bảo toàn của An Chi, vô tình báo cho bên giữ hồ sơ rằng có người đang nhìn vào.
“Khóa cả hai phiên bản giúp tôi,” An Chi nói. “Chỉ giữ lịch sử sửa đổi, chưa cần dữ liệu cá nhân.” Người trực do dự vì hồ sơ thuộc một đơn vị đã giải thể. An Chi đọc số biên nhận bảo toàn, đề nghị chuyển cho phụ trách pháp chế và yêu cầu ghi log thời điểm. Mười hai phút sau, trạng thái tệp đổi thành “tạm ngừng xử lý”. Phiên bản cũ được đóng dấu thời gian trong kho lưu trữ. Ít nhất danh sách ấy không thể biến mất như chưa từng tồn tại.
Phiên bản mới xuất hiện ở chế độ xem trước lúc 09:51. Dòng Cầu An vẫn còn, nhưng tên người liên hệ và ghi chú mục đích đã bị thay bằng cụm “nhóm nhà tài trợ doanh nghiệp”. Tổng tiền không đổi. Ở phiên bản cũ, sau tên công ty có một chú thích nhỏ: “đầu mối tiếp nhận thư cảm ơn và điều phối hạng mục: V.T. Lâm”. Bên dưới là bốn số cuối của một điện thoại đã ngừng hoạt động. Trạch Hành phóng lớn tới mức chữ bị vỡ thành những ô vuông xám. Anh chép nguyên văn, không tự điền họ tên.
Huy gọi lúc 10:07. An Chi bật loa ngoài và đặt điện thoại giữa bàn. Huy nghe chuỗi nguồn rồi hỏi ba câu: tệp có dấu thời gian không, mã số thuế có trùng giữa khoản tài trợ và khoản chi không, yêu cầu thay tệp do ai gửi. “Đủ để tôi xin bảo toàn hợp đồng, hóa đơn và hồ sơ phương tiện của Cầu An,” anh nói. “Chưa đủ khám BA-02, chưa đủ gọi ai là nghi phạm.” Trạch Hành đáp: “Tôi biết.” Huy hỏi khô khốc: “Biết bằng miệng hay bằng cách làm?” Trạch Hành nhìn ba cột trong sổ. “Bằng cách làm.”
Huy không xin vị trí Nhật Minh, cũng không hỏi họ đã thấy gì sau cổng. Trước khi cúp máy, anh dặn họ không gọi số cũ của Cầu An và không tới địa chỉ đăng ký. Nếu pháp nhân từng dùng vận tải để tiếp nhận trẻ, việc đánh động có thể làm người liên quan đổi xe, xóa sổ hành trình hoặc tìm nhân chứng trước cảnh sát. An Chi ghi lại lời dặn. Trạch Hành không phản đối. Sự im lặng ấy làm Huy dừng thêm nửa giây ở đầu dây, như thể cả hai cùng nhận ra một thay đổi quá nhỏ để nói thành lời.
11:56, người bảo vệ quyền lợi của Nhật Minh gửi cập nhật. Cậu đã tham gia cuộc kiểm tra thứ hai, nói chuyện bảy phút và đồng ý dùng một câu xác nhận riêng nếu cảm thấy bị theo dõi. Cậu vẫn không đồng ý chuyển nơi ở, không cung cấp địa điểm và không nhắc BA-02. Trạch Hành chỉ hỏi liệu có dấu hiệu nguy hiểm tức thời hay không. Câu trả lời là chưa phát hiện, nhưng mức an toàn không thể đảm bảo. Anh chấp nhận phần thông tin đó. Không ai biến Nhật Minh thành chiếc chìa khóa để mở một cánh cửa mà người lớn chưa đủ chứng cứ chạm vào.
Sau trưa, bản sao lịch sử được mở tại chỗ. Tệp gốc có thêm bảng phân công đầu mối: Cầu An phụ trách “điều phối lưu trú ban đêm” và “xe tiếp nhận ngoài giờ”. Mục phương tiện chỉ ghi hai xe mười sáu chỗ màu trắng, không có biển số trong bản công khai. Người phụ trách vẫn là V.T. Lâm; ở cột xác nhận, chữ ký đầy đủ bị bản quét làm nhòe phần họ.
Trạch Hành không cố đoán chữ ký. Anh tìm số quyết định thành lập ban vận động từ thiện được dẫn ở đầu trang. Một bản tin cũ của hội doanh nghiệp quận hiện ra, đăng sau lễ khởi động chương trình đúng ba tháng. Danh sách ban điều phối có bảy người. Sáu người mang chức danh của tổ chức hoặc doanh nghiệp rõ ràng. Người thứ bảy chỉ được giới thiệu là “đại diện nhóm tài trợ Cầu An”. Tên đầy đủ nằm ngay sau đó: Võ Thành Lâm.
An Chi đọc cái tên hai lần. Trên mạng, Võ Thành Lâm xuất hiện trong các bản tin trao quà, tài trợ xe cứu thương, xây phòng học và chụp ảnh cạnh biểu ngữ xanh. Không cáo buộc, không vụ án, không dòng nào nối ông ta với BA-02 ngoài danh sách vừa bị yêu cầu sửa và pháp nhân có dòng tiền quay lại.
“Một người làm từ thiện công khai không phải bằng chứng tội phạm,” An Chi nói. “Không,” Trạch Hành đáp. “Nó chỉ cho chúng ta một người đứng giữa tiền tài trợ, dịch vụ vận chuyển và hạng mục phụ trợ B.” Điện thoại Huy rung: hồ sơ cũ xác nhận Cầu An từng quản lý hai xe mười sáu chỗ màu trắng; thông tin chủ xe và người lái phải lấy bằng yêu cầu chính thức.
Trạch Hành nhìn lại bản danh sách. Ở phiên bản mới, nơi từng có tên người chỉ còn bốn chữ “ban vận động”. Ở phiên bản cũ, cái tên vẫn nằm cạnh dòng “xe tiếp nhận ngoài giờ”, đủ rõ để không thể coi là lỗi định dạng. BA-02 chưa mở cửa. Nhật Minh chưa nói thêm. Minh Thư vẫn chưa được chứng minh đã bước xuống chuyến xe cuối. Nhưng lần đầu tiên, dòng tiền phía sau địa điểm không số ấy dẫn tới một con người có tên đầy đủ: Võ Thành Lâm.
