Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 30 - Chương 30: Tiếng Chuông Nhà Thờ

Chương 30: Tiếng Chuông Nhà Thờ

22:14, tiếng chuông từ đoạn video cũ trên màn hình điện thoại vang lên hai lần, mỗi lần bị loa nhỏ làm méo thành một âm kim loại khô.

Trạch Hành đứng dưới mái hiên quán Bà Lan, nghe lại đoạn clip công khai của giáo xứ Tân Phúc. Video quay một buổi phát quà cách đây bảy năm, không liên quan đến Bình An, nhưng phần cuối có tháp chuông lọt vào khung hình.

Một đoạn video khác năm, khác thời tiết và khác vị trí không thể xác nhận ký ức của Bà Lan. Nó chỉ cho anh biết tiếng chuông đủ lớn để người đứng ở trạm xe bên kia cầu vượt nghe rõ.

An Chi bắt máy sau hồi chuông thứ ba.

“Tôi gửi chị ảnh hai mặt lịch tuyến và mã khu đất,” Trạch Hành nói. “Không có thông tin của Nhật Minh.”

“Tôi thấy rồi. Anh đang ở đâu?”

“Trước quán.”

“Và anh không định tới nhà thờ lúc này.”

Anh nhìn con đường tối chạy về phía cầu vượt. “Tôi chỉ cần xem lối công cộng.”

“Lúc gần nửa đêm, một người đang bị đình chỉ đi quanh khu đất từng liên quan trẻ mất tích sẽ tạo ra nhiều vấn đề hơn câu trả lời.” Giọng An Chi vẫn đều, không lớn nhưng không để khoảng trống cho anh lách qua. “Văn phòng giáo xứ mở lúc bảy giờ. Tôi đã gọi số công khai, người phụ trách đồng ý cho xem sổ bảo trì chuông cũ nếu chúng ta không hỏi tên người từng lưu trú.”

Trạch Hành im lặng một nhịp. “Chị gọi nhanh vậy?”

“Tôi gọi để đặt lịch, không phải để điều tra thay anh.” Cô dừng lại. “Còn hợp tác xã xe buýt?”

“Tôi tìm thấy một thông báo thi công thoát nước cuối tháng chín năm đó. Tuyến 16B có đổi điểm dừng, nhưng bản quét bị mất phụ lục.”

“Vậy sáng mai kiểm tra phụ lục ở phòng lưu trữ giao thông. Bây giờ về ngủ.”

“Chị cũng chưa ngủ.”

“Tôi không phải người vừa mất sáu năm để học cách không tự phạt mình.”

Cuộc gọi kết thúc trước khi anh kịp trả lời. Trạch Hành cất điện thoại, chào Bà Lan rồi đi về phía trạm taxi. Trong túi áo, tờ 1187/AS-XN cọ vào lớp vải theo từng bước. Lần đầu tiên anh không thấy nó như một lời thúc phải đi nhanh hơn. Nó giống một giới hạn phải đo cho đúng.

06:53 sáng hôm sau, nhà thờ Tân Phúc hiện ra sau hàng cây dầu, tường vôi xám vì bụi đường. Tháp chuông không cao so với những khối nhà mới mọc quanh nó, nhưng âm thanh đầu ngày vẫn phủ qua mái tôn, biển hiệu và tiếng xe buýt khởi động ở ngã tư.

An Chi đứng cạnh cổng phụ với hai cốc cà phê giấy. Cô đưa anh một cốc, nhìn quầng thâm dưới mắt anh rồi không hỏi anh đã ngủ bao lâu.

“Người phụ trách tên ông Quý,” cô nói. “Ông ấy chỉ cho xem sổ thiết bị. Không hỏi về trẻ, không hỏi danh sách từ thiện, không chụp tài liệu nếu chưa được đồng ý.”

Trạch Hành gật đầu.

Điện thoại An Chi rung trước khi họ vào cổng. Người bảo vệ quyền lợi báo Nhật Minh đã nói đủ mười phút, chưa đồng ý chuyển nơi ở nhưng chấp nhận một cuộc gọi kiểm tra khác vào buổi trưa. Không có địa điểm, không có lời khai mới.

“Đủ tốt cho sáng nay,” Trạch Hành nói.

“Và không phải lý do để chúng ta đi nhanh hơn giới hạn,” An Chi đáp.

Ông Quý khoảng ngoài sáu mươi, đi chậm vì một chân cứng, dẫn họ qua hành lang bên hông nhà nguyện tới một phòng nhỏ có tủ sắt và mùi giấy ẩm. Ông đặt lên bàn ba cuốn sổ bìa cứng. Mỗi cuốn ghi năm bằng bút lông dầu.

“Chuông dùng bộ hẹn giờ điện từ trước khi thay hệ thống mới,” ông nói. “Hỏng thì hoặc không kêu, hoặc chạy sai. Hai người cần tháng chín năm đó?”

“Chúng tôi cần kiểm tra một ký ức về thời điểm,” An Chi đáp. “Không cần tên người.”

Ông Quý mở cuốn sổ giữa, lật đến những trang cuối tháng chín. Nét chữ đổi qua từng ngày vì nhiều người thay nhau ghi. Trạch Hành đọc từ trên xuống, không bỏ qua những mục thay bóng đèn, kiểm tra cầu dao, vệ sinh tủ điện. Ở ngày hai mươi chín, một dòng được gạch chân bằng mực đỏ: “Bộ định thời chạy nhanh 8 phút 42 giây sau sụt áp. Chuông tối phát sớm. Tạm chuyển sang đánh tay, thử hai hồi lúc 21:52 và 22:07.”

Bên dưới là chữ ký của người sửa thiết bị và ghi chú đã thay rơ-le vào sáng hôm sau.

Trạch Hành không chạm vào trang giấy. “Ông có nhớ hai hồi thử này không?”

“Không nhớ bằng đầu,” ông Quý nói. “Nhưng sổ là để khỏi phải nhớ bằng đầu.”

“Có thường thử hai lần không?”

“Nếu lần đầu không đủ điện áp thì thử lại sau khi chuyển nguồn dự phòng. Hôm đó khu này sụt điện. Chuông thứ hai lúc 22:07 là để kiểm tra sau khi nổ máy phát.”

Bà Lan nhớ chuông vang sớm gần mười phút. Sổ ghi 8 phút 42 giây. Bà nhớ Minh Thư hỏi chuyến xe sau tiếng chuông thứ hai. Sổ ghi chính xác hai lần thử trong khoảng chuyến cuối tuyến 16B đi qua khu vực.

Hai nguồn độc lập chạm nhau, nhưng Trạch Hành vẫn giữ cây bút trên mép sổ, không viết “Minh Thư có mặt”. Anh chỉ ghi: “29/9 — chuông thử 21:52, 22:07 — sai lệch 8’42’’ — nguồn: sổ bảo trì giáo xứ, xem trực tiếp.”

Ông Quý cho phép An Chi chụp đúng trang đó sau khi ông che các số điện thoại cá nhân ở lề. Trước khi đóng sổ, ông chỉ vào một ghi chú nhỏ phía dưới: “Có phản ánh từ khu lưu trú phía đông vì tiếng máy phát và chuông thử. Đề nghị báo trước nếu kiểm tra sau 22 giờ.”

“Khu lưu trú phía đông là đâu?” Trạch Hành hỏi.

Ông Quý lắc đầu. “Không thuộc nhà thờ. Hồi đó sau bức tường đông có một cơ sở thanh thiếu niên. Họ dùng lối khác, không đi qua cổng này. Tôi chỉ biết vì họ từng phàn nàn tiếng ồn.”

“Có địa chỉ không?”

“Nếu có thì nằm trong công văn cũ, không nằm ở sổ chuông.”

An Chi nhìn Trạch Hành trước khi anh hỏi tiếp. Anh dừng lại đúng giới hạn. Họ cảm ơn ông Quý và rời phòng lúc 07:26.

Phòng lưu trữ giao thông quận nằm cách đó ba con phố. Nhân viên trực tìm theo số thông báo thi công. Sau mười bảy phút, màn hình hiện sơ đồ tạm tuyến 16B từ ngày hai mươi bốn tháng chín đến hết ngày hai tháng mười.

Điểm cuối chính thức trước cổng Cơ sở Thanh thiếu niên Bình An bị đóng vì đào cống. Xe phải vòng qua đường nhà thờ, trả khách tại “điểm kỹ thuật Tân Phúc, cổng hậu”, sau đó quay đầu ở bãi đất phía đông. Điểm này không được cấp mã trạm vì chỉ tồn tại chín ngày, nên không xuất hiện trên bản đồ tuyến phát cho hành khách. Trên phụ lục, nó chỉ là một chấm đen và mũi tên viết tay.

“Ngày hai mươi chín nằm giữa thời gian đổi điểm,” An Chi nói.

Trạch Hành phóng lớn phần chú giải. Từ chấm đen tới ranh khu đất Bình An có một lối nét đứt rộng chưa đầy hai mét. Bản đồ giao thông ghi “lối kỹ thuật”, còn bản đồ số hiện tại chỉ thể hiện một dải cây xanh liền với tường nhà thờ.

“Không phải trạm cuối trên lịch Bà Lan giữ,” anh nói. “Là điểm cuối tạm sau nhà thờ.”

“Vẫn chưa phải điểm giữ người.”

“Chưa.”

Họ xin bản sao có đóng dấu tra cứu. Đến 08:11, cả hai quay lại khu Tân Phúc, đi theo vỉa hè vòng ra phía đông. Lối kỹ thuật trong phụ lục vẫn còn, nhưng miệng lối bị một biển quảng cáo cũ che gần hết. Phía trong là con hẻm lát bê tông hẹp, một bên là tường nhà thờ, một bên là hàng rào tôn của kho vật liệu. Không có biển tên đường.

An Chi dừng ở đầu hẻm. “Chúng ta chỉ đi phần đường công cộng.”

Trạch Hành mở bản đồ địa chính công khai trên điện thoại. Ranh thửa đất của nhà thờ kết thúc ở bức tường bên trái. Khu đất từng mang tên Bình An nằm phía sau, nhưng giữa hai thửa có một hình chữ nhật nhỏ không ghi công năng. Trên bản đồ chính của thành phố, hình chữ nhật ấy bị gộp vào vùng cây xanh. Trên lớp dữ liệu phòng cháy cũ, nó hiện thành một khối riêng: “Nhà phụ trợ B — lưu trú ngắn hạn — lối tiếp cận kỹ thuật.”

Không có số nhà. Không có tên cơ sở. Chỉ có mã công trình BA-02.

Trạch Hành lấy tờ 1187/AS-XN ra, đối chiếu phụ lục địa điểm. “Cơ sở tiếp nhận số 2” dùng mã vận hành BA-02, nhưng địa chỉ trong văn bản chỉ ghi mã khu đất lớn. Người đọc bản đồ chính sẽ tới cổng trước của Bình An. Người đi theo lối kỹ thuật sẽ tới một khối nhà khác, khuất sau tường nhà thờ.

Đúng 08:15, chuông nhà thờ vang.

Âm đầu tiên dội thẳng qua con hẻm, chạm vào mái tôn rồi quay lại thành một lớp ngân mỏng. Ba giây sau, từ phía cuối lối xuất hiện một tiếng rung thấp, như cánh cửa kim loại lớn bị âm chuông làm cộng hưởng. Trạch Hành đứng yên, không bước thêm. Anh nhìn khoảng cách trên màn hình: từ điểm dừng tạm tới khối BA-02 chưa đầy một trăm tám mươi mét, ngắn hơn một nửa quãng đường tới cổng chính.

An Chi cũng nghe thấy tiếng rung. “Âm thanh đó không cho chúng ta quyền vào.”

“Nhưng nó cho biết khối nhà vẫn còn.”

Cuối hẻm, sau hai lớp hàng rào, một góc mái thấp lộ ra dưới tán cây. Không bảng hiệu, không số nhà, không lối vào thể hiện trên ứng dụng dẫn đường. Cánh cổng tôn quay lưng về phía phố lớn, trên hộp điện cạnh cổng còn một nhãn nhựa bạc màu: BA-02.

Trạch Hành chụp nhãn từ phần đường công cộng, kèm mốc thời gian và vị trí. Anh không thử cổng, không gọi số dán trên tường, không hỏi người dân về bên trong. An Chi soạn ngay một yêu cầu bảo toàn hồ sơ phòng cháy, giấy phép sử dụng và danh sách đơn vị từng vận hành mã công trình này. Phần điều tra con người sẽ phải đi qua người có thẩm quyền; phần họ vừa làm chỉ là chứng minh địa điểm tồn tại.

Trạch Hành gấp tờ 1187/AS-XN lại. Tiếng chuông cuối cùng tan dần trên mái nhà, nhưng âm rung từ cánh cổng vẫn còn trong trí nhớ anh.

Tuyến 16B không kết thúc ở Cơ sở Thanh thiếu niên Bình An như bản đồ cũ đã vẽ.

Trong chín ngày cuối tháng chín, nó kết thúc sau nhà thờ Tân Phúc, trước một khối lưu trú không có địa chỉ — một nơi bị xóa khỏi bản đồ chính nhưng vẫn mang mã BA-02.