Chương 17 - Chương 17: Mười Một Giây
Mỗi lần chấm tín hiệu hiện lên, nó đã đi thêm gần một trăm mét trong phần trắng của bản đồ. Khoảng cách giữa các lần cập nhật đều nhau đến khó chịu: mười một giây. Đội hiện trường không còn nhìn màn hình trên xe. Họ đọc cột cây số bên đường ray qua bộ đàm độc lập, còn Phó Nhiên ghi từng mốc bằng tay cạnh giờ nhận gói tin.
“Cây số mười sáu cộng tám trăm. Hướng bắc. Tốc độ khoảng ba mươi tám.”
Tưởng Nghiên đặt tốc độ đó cạnh dữ liệu điều độ. Đoàn tàu Bắc Cảng kéo mười chín toa rỗng đang rời khu nội đô với vận tốc ba mươi bảy đến bốn mươi cây số một giờ. Chấm tín hiệu không chỉ đi cùng hướng. Nó giữ gần như nguyên vị trí so với đuôi tàu.
“Điểm di động ở trên đoàn hàng,” cô nói. “Hoặc đủ gần để hệ thống tưởng như vậy.”
Trạch Hành không rút đội khỏi đường dịch vụ. Anh yêu cầu cảnh sát đường sắt chặn đoàn tàu tại bãi tránh phía bắc, đồng thời giữ một tổ quét ngược từ sân kiểm dịch theo từng đoạn năm trăm mét. Nếu thiết bị chỉ là mồi, người đưa Diệp Vân đi có thể đã rẽ khỏi đường ray ngay khi mọi ánh mắt bị kéo về phía đoàn hàng.
An Chi nghe các lệnh qua loa ngoài trong khi thay túi dịch cho Bơ. Nhịp tim của con mèo đã xuống thêm một chút, nhưng niêm mạc vẫn nhợt và hơi thở còn nông. Cô hạ lưu lượng ôxy rất chậm, chờ ba nhịp rồi mới buông tay khỏi van. Bơ không tụt bão hòa. Đó là tiến triển nhỏ nhất có thể đo được, cũng là thứ duy nhất trong căn phòng này chưa bị ai sửa trên màn hình.
“Đừng dồn hết người lên bãi tránh,” cô nói. “Nếu bình ôxy ở sân kiểm dịch gần cạn, họ có thể đã đổi phương tiện ở đó. Diệp Vân không chịu được một quãng dài nếu không có ống hít.”
Trạch Hành nhìn sang cô. “Tổ quét ngược vẫn giữ nguyên. Không ai bỏ tuyến đường dịch vụ.”
Anh không nói rằng họ đang tìm một người có thể đã khó thở suốt hơn nửa giờ. An Chi cũng không hỏi. Cô đặt bàn tay lên lồng ngực Bơ, cảm nhận chuyển động mỏng dưới lớp lông ẩm, rồi tiếp tục nghe từng mốc cây số được đọc về.
Đoàn hàng bị giữ tại bãi tránh sau sáu phút. Không ai được trèo lên toa trước khi cắt điện khu vực và xác nhận phanh. Cảnh sát đường sắt dùng máy dò vô tuyến đi từ đầu máy về phía sau. Chấm tín hiệu nhảy thêm hai lần, vẫn cách nhau đúng mười một giây, rồi đứng yên dưới toa thứ mười chín.
Thiết bị nằm trong túi chống nước màu xám, ép bằng nam châm vào dầm dưới toa. Nó nhỏ bằng bao thuốc, không có màn hình, chỉ có một đèn trạng thái bị dán băng đen. Mô-đun bên trong nhận gói từ M-04, phát lại qua mạng di động và tự xóa bộ nhớ sau mỗi chu kỳ.
Không có dấu hiệu Diệp Vân từng ở trên đoàn tàu.
Căn phòng im đi. An Chi vẫn giữ tay trên Bơ, các ngón tay siết lại. Kẻ phía sau đã chuẩn bị một điểm di động đủ thuyết phục để kéo cuộc truy đuổi ra khỏi thành phố.
“Thiết bị chưa xóa hết,” Tưởng Nghiên nói. “Đừng tháo pin. Cho nó vào túi chắn sau khi tôi lấy ảnh bộ nhớ.”
Kỹ thuật viên hiện trường nối cáp đọc một chiều theo hướng dẫn của cô. Dữ liệu trả về chỉ là các gói bắt tay, thời điểm phát và mã phiên. Không có vị trí gốc, không có tên người dùng. Nhưng chu kỳ phát được đặt ở 11.000 mili giây, không sai một nhịp nào từ lúc rời sân kiểm dịch.
Phó Nhiên đặt bút xuống. “Mười một giây.”
Tưởng Nghiên đã nghĩ tới điều đó trước khi anh nói. Cô kéo bản ghi cuộc gọi bị hạ cấp sang cạnh nhật ký M-04. Khoảng trống mà họ chưa phục hồi cũng dài đúng mười một giây. Trước đây, hệ thống mô tả nó như mất gói do tín hiệu yếu. Nếu vậy, số thứ tự gói âm thanh phải nhảy, bộ giải mã phải để lại lỗi hoặc ít nhất phải có một đoạn nhiễu bù. Nhưng dãy số vẫn liền. Đồng hồ cuộc gọi vẫn chạy. Chỉ có phần âm thanh biến mất.
Cô mở lớp nhật ký mà phiên HS.LOCAL-04 vừa cố chạm tới. Ở thời điểm người gọi ngừng giữa câu “…họ nghe”, bộ ghi chính đổi trạng thái từ PRIMARY sang DIAG-MONITOR. Mười một giây sau, nó trở lại PRIMARY. Hai lần chuyển đều được ký bằng cùng một khóa bảo trì đã hết hạn.
“Đoạn đó không rơi khỏi đường truyền,” Tưởng Nghiên nói. “Nó bị chuyển sang kênh chẩn đoán trước khi bộ ghi chính nhận được.”
Trạch Hành bước tới sau lưng cô. “Nội dung còn ở đâu?”
“Chưa biết. Kênh chẩn đoán dùng bộ đệm vòng. Bình thường nó tự ghi đè sau ba mươi phút, nhưng mỗi lần mở phải tạo một dấu băm và một đích nhận.” Cô phóng lớn dòng lệnh. “Dấu băm còn. Đích nhận bị xóa. Thời gian trên file chính được viết lại để người nghe không thấy có chỗ nối.”
Phó Nhiên kiểm tra biên bản cũ. “Vậy đây là cắt có chủ ý.”
“Có chủ ý và có quyền bảo trì.” Tưởng Nghiên chỉ vào mã khóa: M04-HS-2. “Khóa này từng được cấp cho một kỹ thuật viên định vị.”
Tên hiện trên hồ sơ nhân sự cũ: Tạ Hoàng Sơn.
An Chi ngẩng lên khỏi bàn khám. Cái họ giống cô chỉ là một trùng hợp không đáng để ai dừng lại, nhưng tên người khiến Hà My ở sau vách kính đổi sắc mặt.
“Tôi từng thấy anh ta ở PawCare,” Hà My nói. “Không mặc đồng phục. Anh ta đến kiểm tra thiết bị định vị trên xe chuyển ca. Lần nào cũng yêu cầu quay camera kho sang hướng khác vì ánh hồng ngoại làm nhiễu máy.”
Điều phối viên PawCare lập tức phản đối rằng kỹ thuật viên ngoài đến kiểm tra là chuyện bình thường. Trạch Hành không tranh luận. Anh yêu cầu Phó Nhiên ghi nguyên văn lời Hà My, sau đó cho tách hồ sơ công việc của Hoàng Sơn khỏi hệ thống đang bị can thiệp.
Tưởng Nghiên tra tuyến cảnh báo cũ của hộp M-04. Khi cô cắt quyền thực thi ở chương trình quản trị, hộp chuyển đổi đã phát một cảnh báo phá niêm phong tới số trực kỹ thuật từng đăng ký. Số đó không còn trong danh bạ nội bộ, nhưng biên nhận cho thấy tin đã được chuyển thành công lúc 21 giờ 22 phút 41 giây.
“Anh ta biết chúng ta đã chạm vào M-04,” cô nói.
Trạch Hành ra lệnh xác minh nơi ở và thiết bị của Hoàng Sơn, nhưng chưa kịp truyền hết, bộ đàm của Anh Hòa vang lên. Bảo vệ cổng dịch vụ phía nam báo có một người đàn ông yêu cầu gặp người phụ trách. Ông ta không xuất trình giấy tờ qua ô kính, không bước vào vùng sáng và nhất quyết đứng ngoài tầm camera.
Màn hình an ninh chuyển sang cổng phía nam. Người đàn ông mặc áo khoác mỏng sẫm màu, tóc ướt mồ hôi dù đêm lạnh. Ông ta đứng sát mép tường, nơi mái che cắt khuôn mặt thành hai nửa. Mỗi khi camera xoay, ông ta lại lùi đúng một bước.
Tưởng Nghiên mở ảnh hồ sơ nhân sự. Gương mặt trên màn hình cũ đầy hơn, không có quầng thâm dưới mắt, nhưng vết sẹo nhỏ sát lông mày trái trùng khớp.
“Hoàng Sơn.”
Trạch Hành cùng Anh Hòa xuống cổng. Anh không cho mở cửa ngay. Hai cảnh sát đứng ở góc khuất làm đối chứng, một tổ khác kiểm tra lối ngoài. Qua bộ đàm nội bộ, giọng Trạch Hành vẫn bình tĩnh.
“Ông Tạ Hoàng Sơn?” Người đàn ông gật đầu nhưng không nhìn anh. Mắt ông ta dán vào vòm camera phía trên cửa. “Tôi có thể giải thích mười một giây,” Sơn nói. “Nhưng phải tắt camera.”
“Không.” Trạch Hành đáp. Sơn lập tức nói: “Vậy tôi không vào.”
Trạch Hành yêu cầu ông ta bỏ điện thoại, chìa khóa và mọi thiết bị điện tử vào khay kiểm tra. Sơn làm theo ngay. Trong túi ông ta chỉ có một điện thoại đã tháo pin, thẻ xe buýt và mảnh giấy ghi ba dãy số bằng bút chì. Không có vũ khí hay thiết bị phát.
“Tất cả camera ở đây lưu cục bộ,” Trạch Hành nói. “Không truyền ra mạng ngoài.” Sơn cười rất khẽ, không phải vì thấy buồn cười. “Camera của các anh thì đúng.”
Câu trả lời truyền lên loa làm Tưởng Nghiên quay sang sơ đồ an ninh. Cô cô lập camera cổng nam khỏi mạng, khóa cổng quản trị và yêu cầu Anh Hòa rút cả dây nguồn để loại khả năng bị xem trực tiếp. Hình ảnh trên màn hình tắt. Đèn báo trên thân camera cũng tắt theo.
Sơn vẫn không bước tới. Khi Trạch Hành hỏi còn gì nữa, ông ta nâng một ngón tay, chỉ vào lớp vòm khói đã tối. “Bên trong có hai mắt.”
Anh Hòa dựng thang, tháo nắp vòm dưới sự chứng kiến của hai người. Camera chính nằm đúng vị trí, dây nguồn đã rút. Sau nó, ép sát khe thông gió, là một ống kính nhỏ hơn đầu đũa. Sợi dây mảnh của nó chạy ngược vào tường.
Ở phòng khóa, An Chi nghe tiếng Bơ thở qua mặt nạ ôxy và tiếng kim loại rất nhỏ khi Anh Hòa đặt chiếc vòm xuống khay chứng cứ. Hà My áp tay lên miệng. Tưởng Nghiên không chạm vào bàn phím nữa.
Ngoài cổng, Hoàng Sơn lùi thêm một bước khi ống kính thứ hai được lộ ra. Gương mặt ông ta trắng bệch.
“Nó đã thấy tôi đến đây,” ông ta nói. “Bây giờ các anh chỉ còn mười một giây để quyết định có tin tôi hay không.”
