Chương 18 - Chương 18: Người Mẹ Không Báo Án
Mười một giây không đủ để một người chạy từ cổng nam vào khu vực khóa, nhưng đủ để một ống kính giấu gửi đi vài chục khung hình. Trạch Hành không tranh luận với Hoàng Sơn. Anh giật tấm chắn phản quang khỏi khay kiểm tra, ép thẳng lên vòm camera vừa tháo, rồi ra lệnh mở cửa phụ bằng cơ cấu tay. Anh Hòa kéo Sơn qua khoảng tối giữa hai lớp cổng, không dùng bộ đàm nối mạng và không bật lại bất kỳ thiết bị nào trên hành lang.
Tưởng Nghiên đếm thời gian bằng đồng hồ cơ của Phó Nhiên. Đến giây thứ chín, sợi dây mảnh sau ống kính bị cắt khỏi đầu nối. Đến giây thứ mười một, không có tiếng báo, không có đèn trạng thái và cũng không có dấu hiệu nào cho thấy họ đã ngăn được gói hình cuối cùng. Cô không gọi đó là thành công. Cô cho toàn bộ cụm camera vào túi chắn, đánh dấu thời điểm cắt dây, sau đó yêu cầu đội ngoài cổng đổi vị trí ngay lập tức.
Hoàng Sơn được đưa vào phòng chứa hồ sơ giấy, căn phòng duy nhất ở tầng trệt không có camera và không nối với mạng nội bộ. Ông ta vẫn chưa chịu ngồi. Hai bàn tay giữ chặt mép áo khoác, các đầu ngón tay trắng bệch, mắt liên tục dừng ở ổ thông gió và đầu báo cháy trên trần.
“Ông nói mười một giây là gì?” Trạch Hành hỏi.
Sơn nhìn cánh cửa đã khóa rồi mới trả lời. “Không phải khoảng mất dữ liệu. Là cửa sổ nghe trực tiếp.”
Tưởng Nghiên đặt máy ghi âm độc lập lên bàn nhưng chưa bật. Cô cho ông ta nhìn thấy thiết bị, giải thích nó không truyền ra ngoài và chỉ hoạt động sau khi ông ta đồng ý ghi lời khai. Sơn gật đầu, song vẫn yêu cầu phủ một tờ giấy lên mặt kính đen của máy. Tưởng Nghiên làm theo. Nỗi sợ của ông ta chưa chứng minh ông ta vô tội, nhưng ép một người đang hoảng loạn tin vào thứ họ vừa phát hiện có thể theo dõi mình là cách nhanh nhất để làm lời khai vô dụng.
“M-04 có một kênh chẩn đoán cho kỹ thuật viên nghe thử âm thanh trước khi nó vào bộ ghi chính,” Sơn nói. “Bình thường chỉ dùng khi cân chỉnh. Khi mở đúng mười một giây, hệ thống không tạo cảnh báo quá thời lượng. Người nghe có thể lấy đoạn đó, còn file chính được nối lại như chưa từng bị tách.”
“Ai đặt giới hạn mười một giây?”
“Không phải tôi.” Sơn nuốt khan. “Tôi chỉ từng viết phần vá để đồng hồ cuộc gọi không lệch khi chuyển kênh. Sau đó họ dùng nó vào việc khác.”
Trạch Hành không hỏi “họ” là ai ngay. Anh đẩy mảnh giấy ba dãy số lại trước mặt Sơn. “Những số này.”
“Ba hồ sơ bị buộc vào nhau. VY-0016, VY-0017 và một mã đơn thuốc.” Sơn chỉ dãy ở giữa. “VY không phải mã thiết bị. Là cách PawCare đánh dấu trẻ được ghi nhận là tự nguyện rời nhà. Khi đã gắn nhãn đó, cuộc gọi về sau dễ bị hạ xuống tranh chấp gia đình hoặc bỏ nhà, không còn là nguy cơ bắt giữ.”
An Chi nghe câu cuối qua loa độc lập đặt trong phòng khóa. Bàn tay cô vẫn đặt trên lồng ngực Bơ. Con mèo đã tự thở đều hơn, nhưng mỗi lần cựa mình, cơ bụng vẫn co mạnh. Cô kiểm tra nướu, điều chỉnh chăn sưởi rồi mới hỏi: “VY-0017 là Diệp Vân?”
Sơn quay về phía loa. “Tên đó nằm trên hồ sơ sau. Hồ sơ trước dùng một tên khác, nhưng cùng ngày sinh, cùng tiền sử hen và cùng số lô thuốc xịt.”
“Cô bé đã gọi gì trong mười một giây?”
Sơn im lặng đủ lâu để tiếng quạt thông gió trở nên rõ. Khi nói lại, giọng ông ta nhỏ hơn. “Con bé nói đừng gọi cho mẹ. Nó nói mẹ sẽ bảo nó tự bỏ đi.”
Không ai trong phòng chen vào. Tưởng Nghiên đối chiếu dấu băm còn lại với giờ chuyển kênh, rồi nhập mã đơn thuốc vào hệ thống tra cứu theo lệnh khẩn cấp. Kết quả trả về một nhà thuốc ở khu dân cư phía đông, cách dãy gara chưa đến hai cây số. Đơn thuốc được mua bằng tiền mặt bốn tháng trước, người nhận ký tên là mẹ của Diệp Vân. Trong hồ sơ cư trú, không hề có báo án mất tích nào mang tên cô bé.
Phó Nhiên gọi đơn vị địa bàn. Hai cảnh sát khu vực đến địa chỉ trong vòng mười phút, không bật còi và không gõ cửa theo cách dễ khiến người trong nhà hoảng sợ. Trạch Hành yêu cầu họ chỉ xác minh an toàn, chưa công bố thông tin Diệp Vân có thể đang bị giữ. Cuộc trao đổi được chuyển qua đường dây độc lập, tiếng rè nhẹ chen dưới từng câu.
Người phụ nữ mở cửa chỉ hé một gang tay. Bà xác nhận là mẹ Diệp Vân, nhưng khi nghe từ “mất tích”, bà lập tức lắc đầu.
“Nó không mất tích. Nó tự đi.”
“Chị đã gặp con lần cuối khi nào?” viên cảnh sát hỏi.
“Không nhớ.”
“Thuốc hen gần nhất chị mua cho cháu vào ngày nào?”
Ở đầu dây bên này, An Chi nghe rõ một nhịp thở bị giữ lại. Người mẹ không trả lời ngay. Phía sau bà có tiếng ghế kéo trên nền gạch, sau đó là giọng đàn ông hỏi ai đang đứng ngoài cửa. Cánh cửa khép thêm một chút.
“Không có chuyện gì cả,” bà nói nhanh. “Các anh về đi.”
Trạch Hành ra hiệu cho cảnh sát địa bàn không đẩy cửa, không nhắc đến bắt cóc và không yêu cầu bà ký biên bản trước mặt người đàn ông. Anh chuyển câu hỏi cho An Chi. Cô không hỏi tại sao một người mẹ không báo án. Câu hỏi đó quá lớn và quá dễ biến thành buộc tội.
“Chị nghe tôi được không?” An Chi nói. “Tôi là bác sĩ đang hỗ trợ tìm Diệp Vân. Tôi chỉ cần biết lúc ở nhà, thuốc xịt của cháu do ai giữ.”
Đường dây im lặng. Rồi người mẹ đáp: “Tôi.”
“Cháu có được tự lấy khi khó thở không?”
Một tiếng động khô vang lên, như móng tay cào qua cạnh cửa. “Không phải lúc nào cũng được.”
“Vì sao?”
Người đàn ông phía sau hỏi lại, lần này gần hơn. Người mẹ nói với cảnh sát rằng bà cần thay quần áo rồi đóng cửa. Hai phút sau, bà đi ra bằng lối hông với một túi rác trên tay. Viên cảnh sát nữ theo bà đến cuối ngõ, nơi tiếng xe máy và quạt hút của quán ăn đủ che cuộc nói chuyện.
Bà không khóc. Bà chỉ bóp miệng túi nilon đến nhăn nhúm. “Ông ấy nói con bé giả bệnh để chống đối. Có lần nó lên cơn, ông ấy khóa thuốc trong tủ. Tôi phải đập kính lấy ra.”
“Ông ấy là ai?” An Chi hỏi.
“Chồng tôi.”
“Diệp Vân bỏ nhà sau lần đó?”
Người mẹ gật đầu, rồi nhớ người ở đầu dây không nhìn thấy. “Nó đi hai ngày. Một phụ nữ gọi cho tôi, nói có chỗ ở tạm cho trẻ hay xung đột gia đình. Họ biết tên con bé, biết trường, biết cả bệnh hen. Họ bảo nếu tôi báo công an, người ta sẽ đưa nó về ngay, rồi chồng tôi sẽ biết tôi đã kể chuyện trong nhà.”
“Chị có ký giấy gì không?”
“Giấy đồng ý hỗ trợ ngắn hạn. Tôi không đọc hết.” Bà nhìn về phía căn nhà. “Sau đó con bé gọi một lần. Nó hỏi tôi có đến đón không. Tôi nghe chồng tôi đi xuống cầu thang nên bảo nó đừng gọi nữa.”
Câu nói đi qua đường dây không lớn, nhưng làm Hà My quay mặt vào vách kính. An Chi không trách người phụ nữ. Bà đã chọn cách im lặng để tránh một trận bạo lực trước mắt, rồi sự im lặng ấy bị người khác biến thành bằng chứng rằng đứa trẻ tự nguyện biến mất.
“Trong cuộc gọi đó, Diệp Vân có nói đang ở đâu không?” Trạch Hành hỏi.
“Không. Có tiếng chuông cửa tự động, rồi một người đọc số thứ tự. Nó bảo đang chờ lấy thuốc. Tôi nghĩ nhà thuốc.” Bà mở túi rác, lấy ra một mảnh giấy đã gấp nhiều lần. “Tôi giữ hóa đơn vì trên đó có số lô thuốc. Tôi định đi tìm, nhưng họ gọi lại. Họ nói con bé không muốn về và tôi phải tôn trọng.”
Viên cảnh sát chụp hóa đơn bằng thiết bị ngoại tuyến rồi đọc từng dòng qua máy. Thời gian giao dịch trùng với một lần cảnh báo định vị bị xóa khỏi M-04. Mã quầy thuốc trùng dãy số thứ ba trên giấy của Hoàng Sơn. Không có phép màu nào đưa họ thẳng đến Diệp Vân, nhưng lần đầu tiên, ba mảnh dữ liệu độc lập cùng chỉ về một nơi: nhà thuốc phía đông, lối giao hàng sau quầy và tuyến xe dịch vụ nối sang dãy gara.
Trạch Hành điều tổ quét ngược chuyển trọng tâm, đồng thời yêu cầu bảo vệ người mẹ và tách người chồng để xác minh hành vi bạo lực. Anh không hứa sẽ đưa Diệp Vân về nhà. Anh chỉ nói họ sẽ tìm cô bé và đánh giá nơi an toàn trước khi bàn giao cho bất kỳ ai.
Người mẹ siết mảnh hóa đơn còn lại trong tay. “Đừng đưa nó về đây,” bà nói. “Nó thà đi với người lạ còn hơn bước qua cửa này.”
Ở phòng khóa, An Chi nhìn Bơ nằm dưới mặt nạ ôxy. Con mèo đã cố bò khỏi chiếc lồng vận chuyển đến trầy cả móng; Diệp Vân cũng đã để lại dấu cào ở nắp bình ôxy. Trước giờ, họ nghĩ đó chỉ là dấu hiệu chống cự khi bị đưa đi. Bây giờ An Chi hiểu có những đứa trẻ không khai thật vị trí, không phải vì muốn làm khó người cứu, mà vì trong câu hỏi “nhà ở đâu” đã có sẵn một mối đe dọa.
Máy in cách ly của Tưởng Nghiên bỗng chạy. Một lệnh mới vừa được đẩy vào hàng chờ VY-0017 từ tài khoản quản trị khác, bỏ qua khóa mà cô đã đặt. Dòng đầu tiên đổi trạng thái Diệp Vân từ “nguy cơ cưỡng ép di chuyển” thành “tự nguyện rời nơi cư trú”. Dòng thứ hai tạo sẵn hướng xử lý khi tìm thấy.
BÀN GIAO CHO NGƯỜI GIÁM HỘ HỢP PHÁP.
Tưởng Nghiên chưa kịp chạm vào tờ giấy thì điện thoại nội bộ của Trạch Hành sáng lên. Người gọi hiển thị tên Nguyễn Bảo Cường.
