Chương 16 - Chương 16: Tiếng Tàu Đêm
Đèn trên bảng điện cửa sau tắt, nhưng khóa từ không nhả. Một tiếng “tạch” khô vang trong hành lang, nhỏ đến mức nếu không ai đang chờ một kẻ lạ chui qua hệ thống, nó có thể bị coi là tiếng rơ-le co lại vì điện yếu.
“Giữ nguyên vị trí.” Trạch Hành không nâng giọng. Anh Hòa lập tức chặn khoang đệm, kiểm tra chốt cơ và camera phụ. Điều phối viên PawCare bị đưa lùi thêm một cửa, Hà My đứng sát vách kính. Phó Nhiên chuyển sang ghi thời gian trên một tờ mới. Không ai được chạm vào bảng điện phía sau trước khi Tưởng Nghiên xác định cú đăng nhập đến từ đâu.
Tưởng Nghiên mở lớp giám sát cổng bảo trì, khóa phiên HS.LOCAL-04 ở chế độ chỉ quan sát rồi sao chép gói tin sang vùng cách ly. Trên bản đồ mạng, nguồn truy cập được đánh dấu ngay tại cửa sau. Nhưng khi đối chiếu số hiệu cổng với sơ đồ thi công, vị trí đó không tồn tại. Cửa sau chỉ có mạch khóa, camera và chuông báo. Không có cổng dữ liệu M-04.
“Bản đồ mạng bị gắn tọa độ giả,” cô nói. “Phiên này đi qua một đường bảo trì cũ, nhưng hệ thống đang vẽ nó như thể thiết bị nằm trong trạm.”
Trạch Hành nhìn dòng địa chỉ nhấp nháy. “Truy ngược được không?”
“Nếu nó chưa cắt. Nhưng đường này chạy qua bộ chuyển đổi nối tiếp, không giữ địa chỉ đầu cuối như mạng bình thường.” Tưởng Nghiên kéo nhật ký sang màn hình riêng. “Tôi cần một mốc vật lý để loại các nhánh.”
Ở bàn khám, An Chi đặt hai ngón tay lên động mạch đùi của Bơ. Nhịp tim vẫn nhanh nhưng đều hơn. Con mèo hé mắt một lần rồi lại khép xuống. Cô chỉnh lượng ôxy, không rời tay khỏi thân nó. Cú “tạch” khiến Bơ giật nhẹ, phản xạ yếu nhưng còn. An Chi biết đó là dấu hiệu tốt. Cô cũng biết một người đang mất tích ngoài kia không có ai đo nhịp tim cho mình.
Loa phân tích vẫn để mở bản ghi cuộc gọi. Sau câu “…họ nghe”, âm trầm ở cuối tệp kéo thành một dải thấp rồi chìm xuống. Tưởng Nghiên lọc tiếng thở và tiếng nén đường truyền, giữ lại phần nền. Căn phòng nghe thấy một nhịp rung dày, đều, sau đó là tiếng kim loại rít xa dần. Không giống xe tải tăng ga. Không giống máy phát điện.
Phó Nhiên ngẩng đầu. “Tàu hàng.”
“Chưa kết luận.” Trạch Hành nói, nhưng mắt anh vẫn ở trên dải sóng.
Tưởng Nghiên phóng lớn phổ tần. Phần âm thấp có ba đỉnh cách nhau gần bằng nhau, phía trên là một vệt cao ngắn bị lớp nén làm méo. “Có tiếng bánh qua mối nối ray. Vệt này có thể là còi tàu, cũng có thể là phanh khí.”
Hà My bước sát kính hơn. “PawCare từng có điểm bàn giao gần đường sắt.”
Điều phối viên ở đầu kia lập tức nói lớn rằng cô đang suy diễn. Anh Hòa ra hiệu giữ ông ta im lặng. Trạch Hành yêu cầu Hà My kể theo thứ tự cô biết, không nhìn bản đồ và không nghe gợi ý.
“Tôi chưa từng tới đó. Trong ứng dụng chỉ ghi Trạm chuyển số Bốn. Hồ sơ bàn giao ban đêm có biểu tượng toa hàng màu xám. Tài xế nội bộ gọi nơi đó là ga thú y cũ.”
“Cô nghe tên tuyến nào chưa?”
Hà My lắc đầu, rồi khựng lại. “Có lần tài xế than phải chờ tàu Bắc Cảng chạy qua mới vào được cổng.”
Cùng lúc, bộ đàm của tổ tìm kiếm vang lên. Một điều phối mới vừa đẩy xuống tọa độ khẩn cấp cho Diệp Vân: kho số mười hai, dãy gara phía đông. Gói lệnh có mã xác nhận hệ thống và ghi tín hiệu điện thoại đã xuất hiện lại trong hai mươi giây.
“Không di chuyển theo lệnh đó.” Trạch Hành nói ngay.
Đội trưởng hiện trường báo họ đã quay đầu xe gần hai trăm mét. Tọa độ đến từ kênh chính thức, chữ ký số hợp lệ. Trạch Hành yêu cầu dừng ở điểm sáng, giữ camera hành trình và xác minh chéo bằng bộ đàm độc lập. Tưởng Nghiên kiểm tra gói lệnh. Chữ ký là thật, nhưng thời gian tạo sớm hơn lúc điện thoại được cho là xuất hiện lại mười bảy giây. Một hệ thống bình thường không thể ký cho dữ liệu chưa tồn tại.
“HS.LOCAL-04 dựng tọa độ trước, rồi chèn tín hiệu giả để hợp thức hóa,” cô nói. “Nó đang dẫn đội vào gara.”
Dãy gara cũ tối, nhiều cửa kín, đủ để giữ chân một tổ tìm kiếm hoặc kéo họ vào nơi đã chuẩn bị. Trạch Hành cho tách đội: một xe giám sát lối vào từ xa; xe còn lại quay về tuyến chính, chờ vị trí được xác minh bằng nguồn thứ hai. Anh không bỏ hẳn tọa độ giả, vì nơi đánh lạc hướng vẫn có thể chứa chứng cứ.
Tưởng Nghiên gọi trung tâm điều độ đường sắt qua đầu mối nghiệp vụ. Trong khoảng từ 21 giờ 13 đến 21 giờ 16 có hai đoàn hàng chạy qua thành phố: một đoàn trên tuyến Bắc Cảng, một đoàn trên tuyến ven sông. Tuyến gần dãy gara phía đông không có tàu đêm từ hơn ba năm trước.
Phó Nhiên nhìn bản đồ vẫn sáng tọa độ kho số mười hai. “Vậy tiếng tàu đã loại được chỗ họ muốn chúng ta tới.”
“Mới loại được một phần,” Trạch Hành đáp. “Chưa đủ để tìm người.”
Nhân viên điều độ gửi giờ qua từng đường ngang. Đoàn Bắc Cảng đi qua đường ngang số chín lúc 21 giờ 14 phút 18 giây, kéo mười chín toa rỗng. Đoàn ven sông qua cầu thép lúc 21 giờ 15 phút 02 giây, chậm hơn và có đầu máy kép. Cuộc gọi được tạo lúc 21 giờ 14 phút 03 giây. Âm trầm xuất hiện gần đúng thời điểm đoàn Bắc Cảng tiến vào đường ngang số chín.
An Chi nghe lại phần nền lần thứ ba. Cô từng đi theo xe cứu hộ động vật qua khu cảng. “Ở đường ngang có chuông cảnh báo. Nếu người gọi ở gần đó, phải có tiếng chuông.”
Tưởng Nghiên hạ tốc độ bản ghi xuống một nửa. Giữa hai nhịp bánh ray hiện ra một tiếng gõ cao, lặp bốn lần rồi mất. Nhân viên điều độ xác nhận đường ngang số chín dùng chuông điện đời cũ, bốn nhịp mở đầu trước khi thanh chắn hạ. Đường ngang tuyến ven sông dùng còi điện tử kéo dài.
Vị trí được thu hẹp quanh đường ngang số chín. Tưởng Nghiên chồng lên bản đồ công trình cũ. Không có “ga thú y” trên lớp dữ liệu hiện hành, nhưng bản quy hoạch mười hai năm trước có một sân kiểm dịch động vật cạnh nhánh hàng Bắc Cảng. Công trình đã bị xóa khỏi danh mục sử dụng, song tuyến cáp bảo trì vẫn nối về trung tâm qua hộp chuyển đổi M-04.
Con trỏ của cô dừng lại. “HS.LOCAL-04 không ở cửa sau trạm. Nó đang đi qua hộp M-04 tại sân kiểm dịch cũ.”
Trạch Hành truyền vị trí cho đội hiện trường bằng tọa độ đọc tay, yêu cầu không nhập lại vào hệ thống đang bị can thiệp. Cảnh sát đường sắt khóa hai đầu đường ngang. Một xe y tế đi sau, không còi, không đèn ưu tiên. Nếu Diệp Vân đang bị giữ, âm thanh đoàn xe có thể khiến người đưa cô đi chuyển chỗ.
Phiên HS.LOCAL-04 đột ngột tăng lưu lượng. Nó gửi ba lệnh mở cổng quản trị rồi thử khởi động lại hàng đợi bind VY-0016 sang VY-0017. Tưởng Nghiên để nó đi tới bước xác thực cuối, ghi lại chuỗi khóa và thiết bị trung gian, rồi mới cắt quyền thực thi. Dòng lệnh đứng yên ở trạng thái chờ. Người ở đầu kia biết mình đã bị nhìn thấy.
Đèn cửa sau chớp lần nữa. Lần này không ai quay đầu.
Bảy phút sau, đội hiện trường báo đã tới đường ngang số chín. Bản đồ trên xe vẫn khẳng định họ đang ở bãi đất trống cách đó gần sáu cây số. Trước mặt họ là hàng rào tôn cũ, biển kiểm dịch bị sơn phủ và vệt bánh xe nhỏ còn mới dẫn qua cổng phụ. Cửa chính khóa, nhưng hộp kỹ thuật bên hông đang sáng đèn.
Trạch Hành yêu cầu chờ lực lượng đủ vị trí rồi mới mở. Từ bộ đàm vọng về tiếng gió lùa qua ray và tiếng kim loại rung sau khi đoàn tàu đã đi xa. Âm thanh giống phần nền trong cuộc gọi đến mức Phó Nhiên vô thức nín thở.
Anh Hòa nhận báo cáo đầu tiên: bên trong có một phòng giữ động vật vừa được rửa, nền còn ướt; một lồng vận chuyển mang mã VY-0017; một bình ôxy cầm tay gần cạn; và nắp ống hít dưới ghế sắt. Không có Diệp Vân. Cổng sau mở ra đường dịch vụ chạy song song đường ray, camera đã bị xoay về phía tường.
An Chi khép tay quanh bàn chân lạnh của Bơ. Nắp ống hít chưa thể chứng minh thuộc về Diệp Vân, chiếc lồng cũng chưa chứng minh Bơ từng bị giữ ở đó. Nhưng nơi này có thật, vừa được sử dụng, và toàn bộ hệ thống đã cố vẽ nó thành một khoảng trống.
Tưởng Nghiên mở lại tuyến đi của hộp M-04. Sau khi quyền thực thi bị cắt, thiết bị trung gian gửi một gói cuối ra ngoài. Không phải về dãy gara. Nó chuyển sang một điểm đang di động trên đường dịch vụ phía bắc, cùng hướng với đoàn tàu hàng vừa rời thành phố.
Trạch Hành nhìn chấm tín hiệu trượt khỏi lớp bản đồ cứu hộ, nơi không có con đường nào được vẽ. “Đội hiện trường, bỏ tọa độ trên máy. Theo đường ray.”
Trên màn hình, vị trí thật tiếp tục chạy trong phần trắng của bản đồ.
