Chương 15 - Chương 15: Cuộc Gọi Bị Đánh Dấu
Khoảng trống mười một giây không phát ra âm thanh. Chính vì vậy, nó ồn hơn bất kỳ tiếng động nào trong phòng.
Tưởng Nghiên kéo thanh phát lùi lại, đặt con trỏ ngay tại điểm giọng người phụ nữ biến mất. Trên màn hình, dải sóng không hạ xuống thành một đường thẳng như khi đường truyền im lặng. Nó bị cắt gọn ở mép một khung dữ liệu, rồi nối thẳng sang nhịp thở ở phía sau. Cô không bật lại loa ngay. Cô mở thông tin gói, đối chiếu bộ đếm của tổng đài với dung lượng tệp đã lưu. “Không phải mất sóng,” cô nói. “Hệ thống nhận đủ bốn mươi ba giây. Tệp hiện tại chỉ giữ ba mươi hai giây. Mười một giây bị lấy ra sau khi cuộc gọi đã vào máy chủ.”
Trạch Hành nhìn đồng hồ treo trên tường. Hai mươi ba giờ ba mươi bảy. Lệnh gộp VY-0016 sang VY-0017 vẫn nằm trong vùng cách ly, bộ đếm đồng bộ tiếp tục lùi về nửa đêm. Anh yêu cầu Tưởng Nghiên tạo ba bản sao độc lập: một bản nguyên trạng, một bản chỉ đọc kèm mã băm, một bản phục vụ nghe và phân tích. Anh Hòa được gọi tới chứng kiến việc niêm phong số, còn Phó Nhiên ghi từng mốc giờ bằng tay. Không ai nói chuyện phải làm nhanh hơn. Trong căn phòng này, nhanh mà sai đồng nghĩa với giúp người khác xóa dấu vết.
An Chi đứng bên bàn khám, một tay giữ ống ôxy khỏi trượt khỏi mõm Bơ. Thân nhiệt con mèo đã tăng thêm hai phần mười độ, nhịp thở bớt gấp nhưng vẫn nông. Cô nghe tiếng quạt của máy sưởi, tiếng gõ phím khô và đều, rồi tiếng điều phối viên PawCare tranh cãi ngoài hành lang. Những âm thanh ấy chồng lên nhau, nhưng cô vẫn nhớ rõ giọng Bảo Cường trước khi cúp máy: Các anh giữ được cửa thì chưa chắc giữ được hồ sơ.
“Tôi phát bản nghe,” Tưởng Nghiên báo.
Loa phát ra một lớp nhiễu thấp. Có tiếng vật cứng va vào thành kim loại, không mạnh, chỉ như một chiếc móc kéo lướt qua vách. Sau đó là giọng phụ nữ trẻ, bị nén đến mỏng đi: “Xin đừng chuyển cuộc gọi về đơn vị cũ. Tôi không gọi nhầm. Tôi không quấy rối. Mã của tôi là…”
Âm thanh biến mất.
Mười một giây trôi qua trên đồng hồ tệp, nhưng loa không phát gì. Khi giọng nói trở lại, người phụ nữ chỉ còn đủ hơi để nói hai chữ: “…họ nghe.” Một tiếng động trầm vang ở rất xa, kéo dài rồi tắt. Cuộc gọi kết thúc bằng tiếng chạm như đầu ngón tay trượt khỏi màn hình.
Phó Nhiên siết cây bút. “Giọng giống chị Vân.”
Trạch Hành không phủ nhận, cũng không cho phép câu đó trở thành kết luận. “Giống ở điểm nào?”
“Cách chị ấy hụt hơi trước chữ cuối. Chị Vân bị hen nhẹ khi căng thẳng.” Cậu nhìn sang An Chi, như muốn tìm một người xác nhận thay mình. “Nhưng tệp bị nén quá. Tôi không dám chắc.”
“Ghi là nhận định sơ bộ của người quen giọng,” Trạch Hành nói. “Không ghi xác định danh tính.”
An Chi gật nhẹ với Phó Nhiên. Cô hiểu sự tàn nhẫn của quy trình lúc này. Nếu họ ghi chắc chắn khi chưa đủ căn cứ, người muốn bác bỏ toàn bộ hồ sơ chỉ cần đánh vào một sai sót đó. Cô cúi kiểm tra đồng tử Bơ, buộc mình nhìn vào phản xạ thật thay vì nỗi sợ đang lớn lên quanh cái tên Diệp Vân.
Tưởng Nghiên mở bảng phân loại cuộc gọi. Bản ghi hiện tại chỉ có một nhãn: TEST-CALL / INSUFFICIENT DATA. Cô chuyển sang lịch sử thay đổi đã sao chép từ bộ nhớ đệm trước khi tài khoản BCUONG.NIGHT-OLD bị thu hồi. Dòng đầu tiên xuất hiện lúc 21 giờ 14 phút 03 giây: “Nguy cơ cưỡng ép, cần xác minh vị trí.” Mức ưu tiên màu cam. Mười chín giây sau, nhãn bị đổi thành “không đủ dữ liệu”. Thêm tám giây nữa, một đánh dấu khác được chèn vào trường ẩn: Q7 – quấy rối lặp lại.
“Q7 cần điều kiện gì?” Trạch Hành hỏi.
“Ít nhất hai cuộc gọi trước đó từ cùng nguồn, đã được nhân viên xác minh không có nguy cơ thật.” Tưởng Nghiên rà lại lịch sử. “Ở đây không có cuộc gọi trước. Không có biên bản xác minh. Không có người trực thứ hai duyệt. Nhãn này không thể sinh tự động.”
Ngoài hành lang, cô bác sĩ PawCare lại gõ nhẹ lên kính, lần này chỉ một nhịp. Anh Hòa đưa cô vào khoang đệm giữa hai lớp cửa sau khi kiểm tra người và để camera ghi liên tục. Điều phối viên phản đối nhưng bị giữ ở đầu kia hành lang. Cô bác sĩ tự giới thiệu là Hà My, bàn tay vẫn lạnh đến mức không mở được khóa màn hình ở lần đầu.
“Tôi từng thấy Q7,” cô nói. “Trong ứng dụng nội bộ của PawCare, nó không hiện chữ quấy rối. Nó hiện một chấm xám cạnh mã bệnh nhân. Khi có chấm đó, bác sĩ không được gọi lại số liên hệ, không được chuyển đơn vị công và phải bàn giao cho điều phối trung tâm.”
“Vì sao cô biết không được nối lại mạng?” Trạch Hành hỏi.
Hà My nuốt khan. “Khoảng hai mươi phút trước, điện thoại công vụ của tôi nhận thông báo bắt buộc đồng bộ hồ sơ 0016. Dòng ghi chú nói sau khi đồng bộ, mọi bản cục bộ sẽ bị thay bằng hồ sơ chuẩn. Nhưng hồ sơ chuẩn trên máy tôi không có lịch sử khám, không có ảnh, chỉ có lệnh bàn giao. Tôi mở phần chi tiết thì ứng dụng tự thoát. Điều phối viên bảo đó là lỗi và yêu cầu tôi không nhắc lại.”
“Cô từng gặp Diệp Vân chưa?”
“Không biết tên.” Hà My nhìn qua cửa kính về phía Bơ. “Ba tuần trước, có một cô gái gọi đến hỏi nếu một con vật bị đổi mã sau khi tiếp nhận thì có tìm lại được hồ sơ gốc không. Tôi nói phải có mã vòng hoặc mẫu xét nghiệm. Cô ấy cúp máy trước khi tôi hỏi thêm.”
Phó Nhiên bước lên nửa bước rồi dừng lại. Trạch Hành yêu cầu Hà My mô tả giọng, thời điểm và số gọi, tuyệt đối không gợi ý. Cô chỉ nhớ giọng trẻ, nói nhanh, phía sau có tiếng rung đều như xe đang chạy. Không đủ để xác nhận là Diệp Vân, nhưng đủ để tạo thêm một điểm cần kiểm tra.
Tưởng Nghiên tìm thấy trường Q7 trong bản sao cơ sở dữ liệu. Nó không nằm cùng bảng với nhãn hiển thị, mà ở lớp định tuyến. Khi được áp dụng, cuộc gọi vẫn tồn tại nhưng bị loại khỏi hàng cảnh báo, không chuyển lực lượng và không xuất hiện trong báo cáo ca thông thường. “Đây không phải đánh dấu để nhân viên biết người gọi quấy rối,” cô nói. “Nó là công tắc khiến hệ thống không nghe người đó nữa.”
Căn phòng im đi. An Chi nhìn Bơ. Một sinh vật không thể tự gọi, được gắn một mã có thể bị hợp nhất. Một người phụ nữ đã gọi và nói mình không quấy rối, rồi bị hệ thống đánh dấu đúng bằng điều cô phủ nhận. Sự trùng khớp quá sạch để là ngẫu nhiên, nhưng họ vẫn chưa có phần mười một giây — phần có thể chứa mã đầy đủ, vị trí hoặc tên người mà Diệp Vân sợ.
Bộ đàm báo từ kho lạnh vang lên. Tổ tìm kiếm đã theo vệt kéo qua cửa dịch vụ phía đông tới một lối giao hàng nối với dãy gara cũ. Camera ngoài đường mất hình trong bảy phút, nhưng trên nền có hai loại vết lốp: xe tải đang bị giữ và một xe nhỏ hơn đã rời trước đó. Họ tìm được một mẩu băng dính có lông động vật và một thẻ từ trắng chưa in mã. Trạch Hành yêu cầu niêm phong, lấy mẫu, rà camera theo tuyến ra chứ không đuổi theo suy đoán. Diệp Vân vẫn chưa được tìm thấy.
Hai mươi ba giờ năm mươi hai.
Bộ đếm đồng bộ còn tám phút. Tưởng Nghiên tháo hẳn cáp uplink khỏi thiết bị chuyển mạch, nhưng cảnh báo vẫn không biến mất. Lệnh đã được đóng gói trong hàng đợi cục bộ; chỉ cần bất kỳ đường truyền quản trị nào được nối lại, nó sẽ chạy. Cô không xóa lệnh vì xóa cũng làm mất dấu người tạo. Thay vào đó, cô nhân bản toàn bộ hàng đợi sang thiết bị lưu trữ chỉ ghi một lần, rồi khóa cổng bằng khóa vật lý do Anh Hòa giữ.
“Có cách biết ai gắn Q7 không?” An Chi hỏi.
“Lịch sử hiển thị đã bị rút gọn.” Tưởng Nghiên mở bảng sự kiện thô. “Nhưng mỗi lần sửa nhãn phải gọi qua một dịch vụ định tuyến. Dịch vụ đó để lại mã phiên.”
Cô nhập mã, chờ hệ thống dò trên bản sao. Một dòng hiện ra rồi biến mất vì bộ lọc mặc định không nhận tài khoản đã bị xóa. Tưởng Nghiên tắt bộ lọc. Bản ghi trở lại.
21:14:22 — OVERRIDE ROUTE Q7.
Tài khoản thực hiện: HS.LOCAL-04.
Trạng thái tài khoản: không tồn tại trong danh mục nhân sự.
Bảo Cường xuất hiện ở dòng kế tiếp, tám giây sau, với thao tác xác nhận phân loại. Ông ta đã ký cho nhãn sai tồn tại, nhưng không phải người đầu tiên đặt nó.
Trạch Hành cúi sát màn hình. “Tài khoản này còn phiên nào khác không?”
Tưởng Nghiên truy vấn. Kết quả đầu tiên là ca của Diệp Vân. Kết quả thứ hai mang thời gian hiện tại, vừa được tạo lúc hai mươi ba giờ năm mươi ba phút, sau khi uplink đã bị tháo.
Cô ngẩng lên, sắc mặt thay đổi lần đầu tiên trong đêm. “Có. Nó vừa thử đăng nhập lại từ một cổng bảo trì nội bộ.”
Ngoài hành lang, đèn trên bảng điện cửa sau chớp một lần rồi tắt.
