Chương 14 - Chương 14: Người Trực Cũ
Chương 14: Người Trực Cũ
Tiếng mở khóa điện tử chỉ kéo dài chưa đầy một giây, nhưng cả phòng đều nghe rõ hai nhịp cơ khí trong cánh cửa. Anh Hòa lao tới trước khi chốt nam châm nhả hoàn toàn, gạt khóa cơ xuống rồi chống vai vào khung. Bên ngoài, điều phối viên PawCare giật lùi; tài xế dừng bên hông xe, hai tay nâng ngang ngực. Cô bác sĩ nhìn thẳng vào khe cửa, sắc mặt trắng dưới đèn mái hiên. An Chi không rời bàn khám. Cô nghe tiếng Bơ thở, một nhịp ngắn, một nhịp kéo dài, rồi nói: ‘Khóa bằng tay. Không ai được chạm bảng điện.’
‘Ngắt uplink được không?’ Trạch Hành hỏi. Tưởng Nghiên đã mở nắp hộp mạng dưới bàn. ‘Ngắt toàn bộ thì camera ngoài và đồng bộ kho cũng mất. Tôi cô lập cổng quản trị trước.’ Cô kéo một sợi cáp, chuyển đường truyền sang thiết bị ghi cục bộ rồi gõ lệnh chặn phiên đang mở. Trên màn hình, dòng bind VY-0016 to VY-0017 chuyển từ màu vàng sang xám, phía sau xuất hiện chữ pending local quarantine. Lệnh chưa bị hủy, nhưng cũng không thể chạy tiếp ra hệ thống trung tâm. Gần như cùng lúc, biểu tượng cửa trước đổi sang màu đỏ. Tưởng Nghiên thở ra một hơi ngắn. ‘Mở cửa không đến từ bàn phím ngoài. Là remote unlock qua kênh bảo trì.’
Anh Hòa nhìn qua kính. Không ai trong ba người PawCare đứng gần đầu đọc thẻ. Điều phối viên lại gõ cửa, nói lớn rằng họ đang bị giữ trái phép. Trạch Hành ra hiệu cho camera tiếp tục ghi và yêu cầu tổ đầu hẻm xác nhận người, phương tiện tại chỗ. An Chi cúi xuống khi monitor tụt một vạch. Nướu Bơ nhợt, lồng ngực co nhanh dưới chăn sưởi. Cô chỉnh ôxy, kiểm tra đường truyền dịch và bảo Phó Nhiên đọc mốc giờ. Cậu đáp, giọng vẫn run: ‘Hai mươi ba giờ hai mươi mốt. Sau lần mở khóa, nhịp thở tăng, không có âm quét mới.’ An Chi gật đầu. Trong căn phòng đầy người nhìn vào cửa, Bơ là thứ duy nhất không thể tự lên tiếng.
Tưởng Nghiên phóng lớn audit trail. Phiên mở cửa và phiên đổi mã dùng cùng một chứng thư, nhưng tên tài khoản không còn bị che hoàn toàn sau khi cô chuyển hệ thống sang chế độ cục bộ. Trên màn hình hiện ra chuỗi BCUONG.NIGHT-OLD. Anh Hòa nhìn thấy trước mọi người. Bàn tay đang giữ khóa của anh khựng lại. ‘Bảo Cường?’ Anh quay sang Trạch Hành. ‘Ông ấy từng trực đêm ở trạm này. Nghỉ khỏi ca gần hai năm rồi.’ Tưởng Nghiên kiểm tra danh sách nhân sự. Hồ sơ không ghi nghỉ việc, chỉ ghi chuyển sang khối kiểm soát chất lượng của mạng lưới cứu hộ tư nhân. Quyền cửa đã thu hồi, nhưng chứng thư bảo trì vẫn còn hiệu lực vì được gắn vào một nhóm cũ không còn hiển thị trên giao diện thường.
Tên người trực cũ khiến căn phòng đổi hẳn không khí. Đó là một cái tên có chữ ký trong sổ giao ca và đủ hiểu biết để biết cửa nào mở được từ xa. Trạch Hành yêu cầu Tưởng Nghiên xuất chứng thư, đóng dấu thời gian, gửi bản sao cho tổ điều tra ở kho. Sau đó anh gọi số công vụ trong hồ sơ nhân sự, bật loa ngoài nhưng không đi qua tổng đài trạm. Chuông đổ bốn lần. Đến lần thứ năm, một giọng đàn ông cất lên, khô và tỉnh táo. ‘Ai đang dùng số này?’
‘Lục Trạch Hành. Trạm cứu hộ khu Tây. Chứng thư BCUONG.NIGHT-OLD vừa gửi lệnh đổi mã và mở cửa trạm.’ Không có tiếng hỏi lại. Chỉ có một khoảng im ngắn, phía sau vang tiếng quạt công nghiệp đều đều. Bảo Cường nói: ‘Chứng thư cũ được giữ cho giai đoạn chuyển hệ thống. Có thể một tác vụ tự động chưa tắt.’ Tưởng Nghiên lập tức đáp: ‘Tác vụ tự động không chọn manual bind, không phát remote unlock và không xác thực hai lần bằng cùng token trong ba mươi bảy giây.’ Giọng bên kia thấp xuống. ‘Cô là ai?’ ‘Người đang giữ bản audit trước khi nó bị sửa.’
An Chi nghe Bảo Cường hít vào. Rất nhẹ, nhưng đủ để cô biết ông ta không bất ngờ vì hệ thống bị can thiệp; ông ta chỉ bất ngờ vì họ nhìn thấy lớp dữ liệu phía dưới. Trạch Hành hỏi thẳng mã 0016 và 0017 thuộc hồ sơ nào. Bảo Cường không trả lời. Ông ta chuyển sang yêu cầu họ nối lại đường truyền, bàn giao Bơ cho đơn vị có giấy ủy quyền và không tự ý giữ dữ liệu bệnh nhân. An Chi đặt tay lên chăn sưởi, cảm nhận hơi ấm đang trở lại chậm chạp dưới lòng bàn tay. ‘Ông chưa nhìn thấy Bơ, chưa xem chỉ số, nhưng biết chúng tôi đang giữ nó. Ai báo cho ông?’ Lần này khoảng im lặng kéo dài hơn. Ngoài hiên, điều phối viên PawCare quay mặt khỏi cửa, điện thoại áp sát tai nhưng màn hình không sáng.
Bảo Cường đáp rằng báo cáo sự cố đã tự động chuyển lên khối kiểm soát. Tưởng Nghiên mở bảng gửi đi và lắc đầu. Không có báo cáo nào rời khỏi trạm sau khi cổng quản trị bị cô lập. An Chi hỏi tiếp: ‘Vậy ông biết Diệp Vân đang ở đâu không?’ Phó Nhiên ngẩng phắt lên. Trạch Hành không ngăn cô, nhưng ánh mắt anh giữ cô trong giới hạn của một câu hỏi, không phải một lời buộc tội. Ở đầu dây bên kia, tiếng quạt vẫn đều. Sau đó Bảo Cường nói: ‘Đừng đưa tên đó vào cuộc gọi này.’ Chỉ một câu, nhưng nó xác nhận ông ta biết Diệp Vân trước khi bất kỳ ai trong phòng nói về hồ sơ của cô trên đường dây.
Bộ đàm rè lên. Tổ tại kho báo đã vào cửa chính cùng quản lý siêu thị và lực lượng hỗ trợ. Khu lạnh phía tây không còn người. Nền kho có vệt kéo mới dẫn qua cửa dịch vụ phía đông, nơi camera bị xoay lệch. Họ thu được thẻ 0016, một đoạn dây balo bị cắt và bao bì thuốc an thần thú y đã bóc nhãn. Không tìm thấy Diệp Vân. Xe tải trắng vẫn bị chặn, nhưng khoang xe trống và máy lạnh còn rất thấp. Trạch Hành yêu cầu niêm phong, kiểm tra lối thông sang dãy gara và không đọc tên nạn nhân trên bộ đàm mở. Phó Nhiên vẫn đứng cạnh Bơ, đầu bút tì lên giấy đến rách một chấm nhỏ.
Bảo Cường nói qua loa: ‘Các anh đang làm sự việc nghiêm trọng hơn.’ Trạch Hành hỏi nghiêm trọng cho ai. Ông ta không trả lời, chỉ nhắc lại rằng mã 0016 là mã tạm, phải được gộp trước khi qua ngày mới để tránh hai hồ sơ cùng tồn tại. Tưởng Nghiên kéo đồng hồ hệ thống lên góc màn hình: còn ba mươi bốn phút đến nửa đêm. ‘Ai đặt quy tắc đó?’ cô hỏi. ‘Vì sao một mã tạm có quyền đổi vị trí, mở cửa và sửa nhãn bệnh nhân?’ Bảo Cường bỗng nói nhanh hơn: ‘Người trực cũ chỉ làm theo biểu mẫu. Đừng biến một quy trình lưu trữ thành án hình sự.’ Ông ta dừng lại ngay sau chữ người trực cũ, như vừa nhận ra mình đã đứng quá gần điều cần giấu.
Trạch Hành yêu cầu ông ta đến trạm làm việc trực tiếp. Bảo Cường từ chối, viện lý do không còn thuộc ca hiện trường và mọi liên hệ phải qua văn bản. Khi Trạch Hành nói chứng thư của ông ta đang là công cụ trong một vụ có người mất tích, giọng Bảo Cường lần đầu lộ ra một vết nứt. ‘Anh không hiểu cái anh đang giữ.’ ‘Vậy ông giải thích.’ ‘Tôi không thể.’ ‘Hay ông không dám?’ Bên kia im lặng. Trong nền, ngoài tiếng quạt, An Chi nghe thấy một âm báo hai nốt ngắn rồi một nốt dài. Tưởng Nghiên cũng nghe ra; cô mở cửa sổ ghi âm và đánh dấu thời điểm. Âm báo giống tiếng thiết bị kiểm soát nhiệt độ trong camera kho, nhưng thấp hơn nửa cung. Chưa đủ để kết luận vị trí, chỉ đủ để biết Bảo Cường không gọi từ một căn phòng yên tĩnh như ông ta muốn họ tin.
Ngoài cửa, cô bác sĩ PawCare bất ngờ bước sang bên, giơ màn hình điện thoại áp sát kính. Trên nền trắng là dòng chữ: ĐỪNG NỐI LẠI MẠNG. Điều phối viên lập tức giật điện thoại xuống và kéo cô ta lùi lại. Anh Hòa ghi lại bằng camera phụ. Trạch Hành yêu cầu tách ba người lấy lời khai riêng, chưa cho ai rời vị trí. Bảo Cường dường như nghe thấy tiếng xô xát. Ông ta nói rất nhỏ: ‘Các anh giữ được cửa thì chưa chắc giữ được hồ sơ.’
Tưởng Nghiên nhìn thanh trạng thái. Dù đã cô lập cổng quản trị, một bộ đếm vẫn đang chạy dưới lệnh bind: thời gian chờ đến khi hệ thống trung tâm tự đồng bộ lại. Cô không thể hủy lệnh bằng quyền hiện tại; chỉ có thể giữ nó trong vùng cách ly và sao chép toàn bộ trước nửa đêm. Trạch Hành bảo cô ưu tiên bảo toàn dữ liệu, đồng thời yêu cầu Anh Hòa chuyển khóa cửa sang nguồn độc lập. An Chi kiểm tra Bơ lần nữa. Nhịp thở đã chậm hơn, thân nhiệt nhích lên, nhưng con mèo vẫn không mở mắt. Cô nói vào điện thoại, giọng bình tĩnh hơn chính cô tưởng: ‘Ông Cường, nếu hồ sơ biến mất, Bơ vẫn còn ở đây. Thẻ 0016 cũng đã được thu hồi. Ông không thể đổi cả hai bằng một cú nhấp.’
Bảo Cường không phản bác. Khi ông ta lên tiếng lại, câu nói không còn dành cho cả phòng. ‘Cô An Chi, đừng rời trạm một mình sau ca này.’ Trạch Hành hỏi đó là đe dọa hay cảnh báo. Bảo Cường chỉ đáp: ‘Tùy anh ghi vào biên bản thế nào.’ Cuộc gọi tắt. Ngay sau đó, chứng thư BCUONG.NIGHT-OLD bị thu hồi từ phía trung tâm, nhưng quá muộn để xóa bản sao Tưởng Nghiên đã khóa. Cô mở hồ sơ liên kết của tài khoản. Danh sách ca trực cũ hiện lên, phần lớn chỉ là các đợt bàn giao thiết bị. Ở cuối có một mục bị gắn nhãn kiểm thử, ngày trùng với đêm Diệp Vân mất liên lạc lần đầu. Người trực: Nguyễn Bảo Cường. Mã tiếp nhận: VY-0016.
Tưởng Nghiên nhấp vào bản ghi âm. Hệ thống báo thời lượng cuộc gọi bốn mươi ba giây, nhưng tệp thực chỉ dài ba mươi hai giây. Giữa hai con số là một khoảng trống đúng mười một giây. Dòng phân loại bên dưới ghi: cuộc gọi thử, không đủ dữ liệu, không chuyển lực lượng. An Chi nhìn dấu thời gian rồi nhìn Bơ đang nằm dưới chăn sưởi. Người trực cũ không chỉ để lại một chìa khóa chưa thu hồi. Ông ta đã để lại một cuộc gọi bị cắt mất phần quan trọng nhất.
