Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 8: Ba trang biến mất

Chương 8: Ba trang biến mất

Phòng hồ sơ tầng mười bảy yên đến mức tiếng quạt tản nhiệt trong tủ máy chủ cũng giống một nhịp thở bị nén lại. Sau câu nói của Lục Thừa Chu, Tống Nghiên không lập tức đáp. Cô nhìn tập hồ sơ AX-17 đang mở trên bàn, nhìn khoảng nhảy lạnh lẽo từ trang 09 sang trang 13, rồi nhìn màn hình điện thoại của Chu Dịch. Một tài khoản thuộc nhóm kiểm nghiệm Vĩnh An cũ, chủ tài khoản đã chết, vừa cố truy xuất mục lục gốc. Nếu đây là phim, người ta có thể gọi đó là ma. Nhưng Tống Nghiên là luật sư. Với cô, “ma” chỉ là tên gọi hoa mỹ của một người sống đang dùng dấu vết của người chết để che tội.

“Chủ tài khoản tên gì?” cô hỏi.

Chu Dịch đặt máy tính xách tay lên bàn, kết nối với hệ thống lưu trữ nội bộ bằng quyền giám sát pháp chế. Mấy dòng nhật ký truy cập hiện ra dưới ánh đèn trắng. Anh cau mày rất nhẹ. “Hứa Duy Bình. Cựu phụ trách kiểm nghiệm lâm sàng của Vĩnh An, thuộc nhóm theo dõi phản ứng bất lợi An Tức số 7. Hồ sơ nhân sự ghi nhận đã mất mười hai năm trước.”

Cái họ Hứa lướt qua tai Tống Nghiên như một hạt bụi lạnh. Cô chưa biết người này là ai, nhưng trong những vụ án cũ, người chết để lại tài khoản thường không phải điểm kết thúc. Đó là nơi có người cố ý đặt một cánh cửa giả. “Mất trước hay sau khi ba trang này biến mất?”

Chu Dịch không trả lời ngay. Anh kéo sâu vào mục lịch sử phiên bản, yêu cầu hệ thống hiển thị toàn bộ bản ghi thay đổi của tập báo cáo phản ứng bất lợi AX-17. Lục Thừa Chu đứng bên cạnh Tống Nghiên, không chạm vào hồ sơ, cũng không chen lời. Từ lúc tên Diệp Lan xuất hiện, sự im lặng của anh không còn giống kiểm soát tình huống. Nó giống một người đang cố giữ tay mình khỏi run trước vết thương đã được mở lại quá sạch.

Tống Nghiên đặt một tờ giấy trắng bên cạnh tập hồ sơ. “Trước khi xem tiếp, tôi cần xác nhận quy trình bảo toàn.”

Chu Dịch ngẩng đầu. “Tống luật sư, cô định lập biên bản với cả chiếc máy tính của tôi sao?”

“Nếu chiếc máy tính của anh đang đọc thứ có thể quyết định danh dự của người chết, thì đúng.” Giọng cô bình tĩnh đến mức gần như lạnh. “Từ thời điểm này, mọi thao tác phải ghi màn hình, ghi người thao tác, thời gian hệ thống, thời gian thực, quyền truy cập, mã phiên bản và bản băm của file xuất ra. Bản sao không được lưu một mình trong máy chủ Lục thị. Tôi muốn một bản đưa đến trung tâm bảo toàn chứng cứ điện tử độc lập ngay trong đêm.”

Chu Dịch nhìn Lục Thừa Chu. Lục Thừa Chu chỉ nói một chữ: “Làm.”

Sự đồng ý ấy rơi xuống quá gọn. Tống Nghiên vốn đã chuẩn bị sẵn một câu phản bác, nhưng nó mắc lại trong cổ họng. Cô không nhìn anh, chỉ cúi xuống ghi từng mục cần bảo toàn. Cô không cho phép mình mềm đi chỉ vì một lần hợp tác. Người có thể mở cửa cho cô cũng có thể là người biết cánh cửa nào không nên mở. Trong những vụ án mà dữ liệu từng bị chỉnh sửa, lòng tin chưa bao giờ là chứng cứ.

Mười phút sau, phòng hồ sơ có thêm hai camera ghi cố định, một nhân viên kỹ thuật dữ liệu của Lục thị và đường kết nối bảo toàn chứng cứ bên thứ ba. Tống Nghiên yêu cầu nhân viên kỹ thuật đọc rõ từng bước trước khi thao tác. Chu Dịch ở bên cạnh ghi biên bản, vẻ châm biếm thường ngày bị ép xuống dưới nét nghiêm túc hiếm thấy. Không ai nói về mưa ngoài cửa kính nữa. Đêm Thượng Hải nằm dưới tòa nhà như một mặt nước tối, còn trong căn phòng này, quá khứ được kéo ra bằng từng dòng log trắng lạnh.

Bản mục lục gốc của báo cáo AX-17 có mười tám trang. Trang 10 ghi: “Phân tích nhóm bệnh nhân đồng mã lô AX-17 – mẫu đối chiếu mười hai ca.” Trang 11 ghi: “Bảng thời điểm dùng thuốc và phản ứng bất lợi nghiêm trọng.” Trang 12 ghi: “Ý kiến giám sát an toàn: đề nghị tạm dừng sử dụng lô và báo cáo khẩn cấp.”

Tống Nghiên đọc ba dòng ấy rất chậm. Mỗi chữ đều giống một mảnh kim loại mỏng cào qua cổ họng cô. Nếu ba trang này còn ở đó, An Tức số 7 không thể được xử lý bằng câu “bệnh nền tiến triển tự nhiên”. Nếu ba trang này từng tồn tại, cha cô năm xưa không phải người duy nhất nhìn thấy dữ liệu bất thường. Và nếu ai đó cố ý rút chúng đi, vậy thứ bị xóa không chỉ là giấy, mà là cơ hội sống của những bệnh nhân đã uống thuốc sau đó.

“Cho tôi xem lịch sử phiên bản,” cô nói.

Nhân viên kỹ thuật thao tác theo đúng biên bản. Trên màn hình hiện ra các mốc thời gian của tập báo cáo. Phiên bản 1.0 được tạo bởi nhóm giám sát an toàn. Phiên bản 1.1 thêm kết quả xét nghiệm của bệnh viện Thụy An. Phiên bản 1.2 bổ sung phiếu khiếu nại thân nhân. Đến phiên bản 1.3, hệ thống ghi nhận đủ mười tám trang, có chữ ký điện tử của hai người kiểm nghiệm. Sau đó là một khoảng trống hơn ba mươi sáu giờ. Rồi phiên bản 1.4 xuất hiện lúc 00:17, nội dung thay đổi: “chuẩn hóa định dạng, thay thế trang 10-12 bằng bản trống nội bộ, cập nhật số trang.”

Ngón tay Tống Nghiên dừng trên mép giấy. “Ai thao tác phiên bản 1.4?”

Chu Dịch nhìn dòng tên trên màn hình, sắc mặt thật sự trầm xuống. “Hứa Duy Bình.”

“Ngày đó ông ta còn sống không?”

Lần này, không ai trả lời nhanh được. Nhân viên kỹ thuật mở hồ sơ nhân sự lưu kèm trong kho Vĩnh An. Trường trạng thái nhân sự hiện ra: tử vong do tai nạn y khoa ngoài ca trực, ngày ghi nhận tử vong là một ngày trước thời điểm phiên bản 1.4 được tạo. Chu Dịch hiếm khi mất lời, nhưng lúc ấy anh im hẳn. Một người chết không thể nửa đêm đăng nhập để xóa ba trang then chốt. Một tài khoản của người chết có thể.

Tống Nghiên nghe tiếng tim mình gõ rất nhỏ trong lồng ngực. Mười hai năm qua, cô đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần: cha cô có thật sự bị đẩy vào bẫy không, hay ông đã từng đứng ở ranh giới mờ của tội lỗi? Bây giờ, trước mặt cô không phải câu trả lời hoàn chỉnh. Nhưng ít nhất có một đường nứt. Dữ liệu bị thay thế sau khi một tài khoản bất thường xuất hiện, sau khi người phụ trách tài khoản đã chết, và sau khoảng thời gian cha cô bị đình chỉ quyền truy cập. Đây không phải minh oan. Đây là điểm bắt đầu của một cuộc lật lại.

“Xuất toàn bộ log quyền truy cập của Tống Kính Thành trong cùng giai đoạn,” cô nói.

Lục Thừa Chu nhìn sang cô. “Cô muốn chứng minh dữ liệu bị sửa sau khi cha cô mất quyền?”

“Tôi muốn chứng minh thời gian nói thật hơn người sống.” Tống Nghiên ngước mắt, ánh nhìn sắc nhưng dưới đáy mắt có một vệt đau không giấu được. “Nếu cha tôi từng sai, tôi sẽ nhìn thẳng. Nhưng nếu ông bị tước quyền trước khi dữ liệu bị sửa, tôi sẽ không để một bản án giấy trắng tiếp tục chôn ông thêm mười hai năm.”

Lục Thừa Chu không tránh ánh mắt ấy. Anh khẽ gật đầu, như một người chấp nhận để cô dùng chính hệ thống của anh làm dao. “Tôi sẽ mở quyền truy xuất phần đó.”

“Không phải mở cho tôi.” Cô sửa lại. “Mở cho biên bản.”

Khóe môi Chu Dịch giật nhẹ, không rõ vì buồn cười hay vì cay đắng. “Tống luật sư, cô đúng là người duy nhất có thể khiến một yêu cầu điều tra nghe giống một bản tuyên chiến.”

“Tuyên chiến với dữ liệu giả thì không cần mềm mỏng.”

Không khí căng cứng bởi một câu nói ấy, nhưng lần này không ai thấy nó quá đáng. Lục Thừa Chu quay mặt nhìn tập hồ sơ Diệp Lan. Từ đầu đến giờ anh không động vào nó, chỉ để ánh mắt rơi trên dòng mô tả ngừng tuần hoàn bốn mươi tám giờ sau lần dùng thuốc thứ ba. Tống Nghiên bắt gặp khoảnh khắc ấy. Anh đứng rất thẳng, vai không hề sụp, nhưng bàn tay đặt bên hông đã siết đến mức đốt ngón tay tái đi. Cô bỗng nhớ mình từng nghĩ nỗi đau của Lục gia là một chiếc áo choàng được may bằng lợi ích. Giờ cô chưa rút lại suy nghĩ ấy. Cô chỉ biết bên dưới chiếc áo ấy, ít nhất có một vết thương thật.

Điện thoại của Tống Nghiên rung lên. Là Đường Tư Kỳ. Cô vừa bắt máy, giọng Đường Tư Kỳ đã hạ thấp: “Cậu đang ở Lục thị đúng không? Trên mạng có một tài khoản marketing đăng ảnh cậu vào trụ sở Lục thị lúc nửa đêm. Chú thích rất bẩn: ‘Con gái người làm giả dữ liệu thuốc bí mật gặp người thừa kế kho hồ sơ Vĩnh An.’ Bài chưa nổ lớn, nhưng có người đang đẩy.”

Tống Nghiên nhắm mắt một nhịp rất ngắn. Người nặc danh ở ga, tài khoản người chết, ba trang biến mất, rồi ảnh bị thả lên mạng. Tất cả đều như những mũi kim châm đúng vào nơi dễ chảy máu nhất. “Chụp lại nguồn đầu tiên, thời gian đăng, tài khoản chuyển tiếp đầu. Đừng cãi nhau với họ.”

“Cậu thì sao?” Đường Tư Kỳ hỏi.

“Tớ đang ở nơi cần ở.” Tống Nghiên nhìn màn hình log trước mặt. “Nếu họ muốn dùng thân phận con gái Tống Kính Thành để ép tớ rời bàn chứng cứ, chứng tỏ bàn chứng cứ này có thứ họ sợ.”

Cúp máy, cô phát hiện Lục Thừa Chu đang nhìn mình. Anh nói: “Tôi có thể cho bộ phận pháp vụ xử lý bài đăng.”

“Xử lý thế nào? Xóa sạch, ép gỡ, rồi để ngày mai họ nói Lục thị che miệng truyền thông?” Tống Nghiên bỏ điện thoại xuống. “Không. Giữ lại. Ghi chứng cứ. Nếu nó là một phần của chuỗi gây áp lực, tôi muốn biết ai trả tiền cho nó.”

“Cô không cần một mình chịu phần này.”

“Tôi không một mình.” Cô chỉ vào camera, biên bản và màn hình đang ghi log. “Tôi có chứng cứ.”

Câu đó lạnh đến gần như tàn nhẫn, nhưng Lục Thừa Chu không phản bác. Anh hiểu cô không chỉ nói với anh. Cô đang nói với chính mình. Sau mười hai năm sống giữa lời thề và định kiến, Tống Nghiên đã học cách không dựa vào ai trước khi có bản sao, dấu thời gian và chuỗi lưu trữ đủ sạch.

Nhân viên kỹ thuật đột nhiên lên tiếng: “Tìm thấy bản ghi quyền truy cập của Tống Kính Thành. Quyền tài khoản bị đình chỉ lúc 18:42, ngày mười bảy tháng chín. Từ thời điểm đó, ông ấy chỉ còn quyền xem mục lục chung, không thể sửa, xuất hay thay thế file. Phiên bản 1.4 bị thay lúc 00:17, ngày mười chín tháng chín.”

Căn phòng im xuống.

Tống Nghiên nhìn hai mốc thời gian cách nhau hơn một ngày, nhưng trong lòng cô, khoảng cách ấy dài như mười hai năm. Cha cô bị khóa khỏi hệ thống trước khi ba trang bị thay. Dữ liệu này chưa đủ để xóa bản án, nhưng đủ để hỏi lại câu hỏi quan trọng nhất: ai còn quyền sửa sau khi ông bị tước quyền, và vì sao bản án cuối cùng lại rơi lên người không còn chạm được vào file?

Chu Dịch tiếp tục kéo xuống. “Có một gói xuất tạm được tạo cùng thời điểm phiên bản 1.3, trước khi ba trang bị thay. Tên gói bị mã hóa một phần, nhưng hệ thống vẫn giữ mô tả ngắn.” Anh đọc ra, giọng càng lúc càng thấp: “Danh sách thân nhân đã nhận thông báo miệng – nhóm mười hai ca AX-17.”

Tống Nghiên lập tức ngẩng đầu. “Mở mô tả.”

Màn hình hiện ra một cửa sổ nhỏ đã mất phần lớn nội dung. Chỉ còn vài dòng metadata và một ảnh thu nhỏ bị vỡ nét của trang đầu. Trên ảnh thu nhỏ ấy, sau nhiều lần phóng lớn, những chữ đầu tiên hiện ra mờ như được kéo lên từ đáy nước: “Ca 03 – Ngô Như Bình. Thân nhân: Lâm Tố Cầm. Ghi chú liên hệ lâm sàng: bác sĩ Hứa…” Phần tên sau bị cắt mất, nhưng chữ “Hứa” đã đủ khiến căn phòng lạnh thêm một tầng.

Lục Thừa Chu nhìn dòng chữ ấy, giọng trầm hẳn. “Hứa Duy Bình không chỉ là chủ tài khoản.”

Tống Nghiên khép tập hồ sơ lại, nhưng bàn tay vẫn đặt trên gáy chữ AX-17. “Ông ta từng đứng giữa bệnh nhân và báo cáo.”

Ngay lúc ấy, hệ thống bảo toàn chứng cứ báo hoàn tất bản sao log đầu tiên. Chu Dịch in ra trang xác nhận, đặt trước mặt Tống Nghiên. Ở dòng cuối cùng, hệ thống ghi rõ thao tác thay thế trang 10-12 của phiên bản 1.4: tài khoản Hứa Duy Bình, trạng thái nhân sự tại thời điểm thao tác: đã tử vong.

Tống Nghiên nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Rồi cô cầm bút ký vào biên bản, từng nét chậm và rõ. “Ngày mai tôi muốn gặp thân nhân ca 03.”

Lục Thừa Chu hỏi: “Cô chắc họ còn chịu nói?”

“Nếu họ đã từng bị buộc im lặng, vậy ít nhất phải có người đến hỏi họ bằng một giọng không mua sự im lặng đó.” Cô ngẩng đầu, ánh mắt vẫn lạnh, nhưng trong đó có thứ gì rất sáng và rất đau. “Ba trang đã biến mất. Người chết không thể tự xóa chúng. Vậy chúng ta đi hỏi người sống.”