Chương 9: Thân nhân bệnh nhân
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 9: Thân nhân bệnh nhân
Trời vừa sáng, bài đăng về việc Tống Nghiên xuất hiện ở trụ sở Lục thị lúc nửa đêm đã bị chuyển qua mấy tài khoản marketing nhỏ. Nó chưa đủ lớn để thành khủng hoảng, nhưng đủ để những người từng nghe ba chữ Tống Kính Thành ngẩng đầu thêm một lần. Trong thang máy xuống bãi đỗ xe, Tống Nghiên đọc lướt vài bình luận, ngón tay dừng ở câu “con gái kẻ làm giả thuốc lại đi gặp người giữ kho hồ sơ”. Cô tắt màn hình. Màn hình đen phản chiếu gương mặt trắng nhợt vì cả đêm không ngủ, nhưng ánh mắt cô vẫn tỉnh đến mức gần như lạnh. Một bản sao bảo toàn chứng cứ đã được gửi ra ngoài. Một dòng thời gian đã được đóng dấu. Vậy những câu chửi trên mạng, dù bẩn đến đâu, cũng chỉ là tiếng ồn quanh bàn chứng cứ.
Xe của Lục Thừa Chu đã đợi dưới tầng hầm. Anh đứng bên cửa xe, áo khoác đen còn vương hơi ẩm của đêm mưa. Thấy cô đi tới, anh không hỏi cô có ngủ không, cũng không nói những lời thừa thãi như “đừng xem bình luận”. Lục Thừa Chu chỉ đưa cho cô một tập mỏng. “Địa chỉ Lâm Tố Cầm. Sau khi Ngô Như Bình qua đời, bà ấy chuyển khỏi khu nhà cũ, hiện mở một tiệm giặt nhỏ ở ngõ Phong Nam, quận Thanh Phổ.”
Tống Nghiên nhận tập giấy nhưng không lập tức lên xe. “Nguồn địa chỉ?”
“Hồ sơ bồi thường cũ, đăng ký kinh doanh mới và dữ liệu dân sự công khai.” Anh dừng một chút. “Chu Dịch đã tách nguồn tra cứu khỏi hệ thống hồ sơ AX-17, tránh ảnh hưởng chuỗi bảo toàn.”
Cô nhìn anh. Sau đêm qua, anh dường như đã học cách trả lời trước cả khi cô hỏi đến điểm yếu pháp lý. Điều ấy không làm cô tin anh hơn, chỉ khiến cô bớt phải lãng phí thời gian để phản bác. “Tôi sẽ tự ghi âm cuộc gặp. Nếu bà ấy không đồng ý, ghi âm dừng ngay.”
“Được.”
“Không ép, không dùng danh nghĩa Lục thị, không hứa bồi thường, không nói thay người chết.”
Lục Thừa Chu mở cửa xe cho cô, giọng trầm và thấp. “Tống luật sư, tôi không đưa cô đến đó để mua một lời khai.”
Tống Nghiên bước lên xe. “Tốt nhất là vậy.”
Ngõ Phong Nam nằm ở rìa thành phố, nơi ánh sáng của Thượng Hải đã mờ đi sau những bảng hiệu cũ và dây điện chằng chịt. Tiệm giặt của Lâm Tố Cầm kẹp giữa một quán mì và cửa hàng sửa khóa, cửa kính dán lớp decal bạc đã phai màu. Bên trong, tiếng máy giặt quay đều đều như một trái tim mệt mỏi. Người phụ nữ sau quầy khoảng hơn năm mươi, tóc buộc thấp, cổ tay có vết sẹo bỏng cũ. Khi nghe tên Tống Nghiên, bà không thay đổi sắc mặt. Nhưng khi nghe đến “Ngô Như Bình” và “An Tức số 7”, bàn tay đang gấp áo sơ mi của bà bỗng bóp chặt mép vải đến nhăn lại.
“Mười hai năm rồi.” Lâm Tố Cầm nói, giọng khàn như bị bột giặt ăn mòn qua nhiều mùa đông. “Các người còn muốn hỏi gì nữa?”
Tống Nghiên đặt danh thiếp luật sư lên quầy, không đẩy quá gần bà. “Tôi muốn hỏi những điều năm đó không được ghi vào hồ sơ.”
Ánh mắt Lâm Tố Cầm rơi xuống tên cô. Bà đọc hai chữ “Tống Nghiên” rất lâu. Sau đó, sự im lặng trong tiệm giặt đột nhiên lạnh đi. “Tống? Cô là gì của Tống Kính Thành?”
Câu hỏi ấy không bất ngờ, nhưng vẫn giống một mũi kim đâm thẳng vào nơi Tống Nghiên đã ép mình chai cứng. Cô đáp: “Ông ấy là cha tôi.”
Lâm Tố Cầm cười một tiếng rất nhẹ, không có chút vui nào. “Vậy cô đến nhầm chỗ rồi. Năm đó chồng tôi chết, giấy kết luận nói dữ liệu không có vấn đề. Người ký tên trong nhóm chất lượng có cha cô. Bây giờ con gái ông ta đến hỏi tôi bi kịch bị ai mua im lặng à?”
Lục Thừa Chu đứng sau Tống Nghiên nửa bước. Khi nghe câu đó, ánh mắt anh trầm xuống, nhưng anh không chen lời. Tống Nghiên cũng không tránh. Cô đã nghe rất nhiều phiên bản của câu này trong mười hai năm qua: cha cô hại người, cha cô nhận tiền, cha cô chết là đáng. Nhưng đây là lần đầu nó được nói ra bởi một thân nhân bệnh nhân thật sự, một người có quyền hận bất kỳ ai từng xuất hiện trong hồ sơ đó. Vì vậy cô không phản bác bằng cảm xúc.
Cô lấy từ túi hồ sơ ra một bản timeline đã được che các phần chưa thể công khai, chỉ giữ lại mốc quyền truy cập và trạng thái phiên bản. “Tôi không đến để yêu cầu bà tha thứ cho cha tôi. Tôi cũng không có tư cách thay ông ấy nhận hay từ chối lời kết tội của bà. Tôi chỉ muốn bà nhìn một mốc thời gian: tài khoản của Tống Kính Thành bị đình chỉ trước khi ba trang phản ứng bất lợi bị thay thế. Nếu bà không muốn nói, tôi sẽ rời đi ngay. Nhưng nếu năm đó có ai đó dùng tiền hoặc sự sợ hãi để khiến bà im lặng, tôi muốn ghi lại chuyện đó đúng cách.”
Lâm Tố Cầm nhìn tờ giấy, rồi nhìn Tống Nghiên. “Đúng cách?” Bà nhắc lại, khóe mắt đỏ lên nhưng không có nước mắt. “Năm đó tôi cũng muốn đúng cách. Tôi muốn khám nghiệm tử thi. Tôi muốn hỏi vì sao một người chỉ uống thuốc tim theo đơn lại đau ngực, co giật rồi ngừng tim trong hai ngày. Tôi muốn hỏi vì sao bác sĩ đổi lời nhanh như vậy, sáng còn nói có thể liên quan thuốc, chiều đã nói bệnh nền tiến triển. Nhưng con trai tôi khi đó mới mười ba tuổi, nó phải phẫu thuật tai. Họ nói nếu tôi ký thỏa thuận hỗ trợ nhân đạo, tiền sẽ đến ngay. Nếu tôi không ký, tôi có thể kiện, nhưng không ai bảo đảm kiện đến năm nào, cũng không ai bảo đảm con tôi còn nghe được.”
Tiếng máy giặt phía sau chuyển sang chu kỳ vắt, âm thanh rung lên từng đợt. Tống Nghiên thấy ngón tay Lâm Tố Cầm run rất nhẹ. Bà không giống người yếu đuối. Người yếu đuối không thể sống mười hai năm với một tiệm giặt nhỏ, nuôi con lớn lên, mỗi ngày gấp áo cho người khác trong khi chiếc áo bệnh viện của chồng mình vẫn treo ở ký ức. Nhưng người mạnh đến đâu cũng có chỗ bị ép gãy. Chỗ gãy của bà là đứa con trai đang cần tiền chữa bệnh.
“Thỏa thuận đó còn không?” Tống Nghiên hỏi rất khẽ.
Lâm Tố Cầm im lặng hồi lâu. “Bản chính bị người của Vĩnh An lấy đi. Tôi chỉ còn một bản photo. Năm đó họ dặn không được giữ, nhưng tôi giấu dưới đáy hộp kim chỉ.”
Bà xoay người đi vào gian trong. Lục Thừa Chu lúc này mới thấp giọng: “Nếu bà ấy đổi ý, dừng ở đây.”
Tống Nghiên không nhìn anh. “Tôi biết.”
“Tống Nghiên.” Anh gọi tên cô, không phải để ngăn cản mà như muốn kéo cô khỏi vệt lạnh trong mắt chính mình. “Đừng để bản thân biến thành người chỉ biết ép người đau mở miệng.”
Cô khựng lại. Câu nói ấy không sắc, nhưng chạm đúng vào phần cô sợ nhất. Cô luôn tin mình đang tìm công lý, nhưng công lý nếu bị nôn nóng đẩy đi quá xa, cũng có thể biến thành một bàn tay lật tung vết thương của người khác. Tống Nghiên siết nhẹ bìa hồ sơ. “Tôi sẽ không ép bà ấy. Nhưng tôi cũng không thể vì sợ bà ấy đau mà để người khác tiếp tục dùng sự im lặng đó làm bằng chứng vô tội.”
Lục Thừa Chu nhìn nghiêng gương mặt cô. Trong ánh sáng nhạt của tiệm giặt, sự mệt mỏi khiến đường nét Tống Nghiên mềm hơn thường ngày, nhưng giọng cô vẫn cứng như một đường bút ký trên biên bản. Anh bỗng nhớ Diệp Lan cũng từng nằm giữa những tờ giấy trắng như vậy, một bệnh án đầy thuật ngữ thay cho đau đớn thật sự. Anh không nói nữa. Có những lời an ủi, nếu chưa đủ tư cách, sẽ chỉ giống một cách chiếm chỗ của sự thật.
Lâm Tố Cầm quay lại với một túi nilon bọc nhiều lớp. Bà mở từng lớp như mở một phần đời không muốn thấy ánh sáng. Bản photo đã ố vàng, mép giấy sờn, chữ có chỗ mờ vì ẩm. Trên đầu trang không ghi “An Tức số 7”, chỉ có dòng “thỏa thuận hỗ trợ nhân đạo và bảo mật thông tin”. Mục bồi thường được ghi dưới danh nghĩa hỗ trợ khó khăn gia đình. Mục nghĩa vụ của thân nhân lại rất rõ: không tiếp xúc truyền thông, không khiếu nại tập thể, không công bố chi tiết điều trị, không nhắc đến lô thuốc trong bất kỳ văn bản công khai nào.
Tống Nghiên không chạm ngay vào tờ giấy. Cô hỏi: “Bà có đồng ý để tôi chụp, lập biên bản nguồn gốc và sau đó gửi giám định bản photo không?”
“Chụp đi.” Lâm Tố Cầm đẩy tờ giấy tới, giọng đã mệt. “Tôi ký rồi. Mười hai năm nay, tôi cũng không còn gì sạch để giữ nữa.”
“Không.” Tống Nghiên ngẩng lên. “Người bị ép chọn giữa sự thật và mạng sống của con không bẩn. Người đặt bà vào lựa chọn đó mới bẩn.”
Lâm Tố Cầm nhìn cô, đôi mắt khô cằn cuối cùng cũng có một lớp nước mỏng. Rất lâu sau, bà nói: “Cha cô năm đó có gọi cho tôi một lần.”
Không khí trong tiệm như bị rút hết âm thanh. Tống Nghiên cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh đi. “Khi nào?”
“Sau khi tôi ký hai ngày. Ông ấy nói ông ấy là Tống Kính Thành của bộ phận kiểm soát chất lượng. Ông ấy hỏi tôi có ai đến yêu cầu tôi sửa lời kể không, có ai bảo tôi nhận tiền rồi quên chuyện thuốc không. Tôi chửi ông ấy.” Lâm Tố Cầm nhắm mắt. “Tôi nói nếu ông thật sự là người kiểm soát chất lượng, sao chồng tôi vẫn chết. Ông ấy không cãi. Ông ấy chỉ nói, nếu có ngày tôi còn muốn nói lại, hãy giữ tất cả giấy tờ có ngày tháng. Đừng giữ bản chính một mình. Đừng tin bất kỳ văn bản nào không ghi tên thuốc.”
Tống Nghiên đứng rất yên. Trong mười hai năm, cô đã dựng lại cha mình bằng những mảnh ký ức ít ỏi: bóng lưng trước bàn làm việc, bàn tay mùi thuốc sát khuẩn, câu nói công lý không được sợ người giàu. Nhưng đây là lần đầu một người ngoài hồ sơ kể rằng ông từng gọi cho thân nhân bệnh nhân, không phải để bịt miệng họ, mà để dặn họ giữ ngày tháng. Nỗi đau dâng lên quá nhanh khiến cổ họng cô nghẹn lại. Cô cúi xuống, dùng việc chỉnh lại góc máy ghi âm để che đi một nhịp mắt đỏ.
Lục Thừa Chu thấy động tác ấy. Anh không bước tới. Anh chỉ lặng lẽ kéo rèm cửa kính xuống một nửa khi phát hiện bên ngoài có người giơ điện thoại về phía tiệm giặt. Hành động của anh rất nhẹ, không cắt ngang lời khai, cũng không tạo cảm giác che giấu. Sau đó, anh nhắn một tin cho Chu Dịch: ghi nhận nguồn quay lén bên ngoài, bảo toàn, không xung đột.
Lâm Tố Cầm cũng nhìn thấy bóng người ngoài cửa. Nỗi sợ lướt qua mặt bà nhanh đến mức gần như bản năng. “Các người đi đi. Tôi không muốn con trai tôi lại bị tìm đến. Nó vừa thi vào bệnh viện thực tập, nó không chịu nổi chuyện này.”
Tống Nghiên lập tức tắt ghi âm. “Được. Những gì bà vừa cung cấp sẽ không được công khai tên nếu chưa có sự đồng ý của bà. Tôi sẽ chỉ dùng nó để đối chiếu hướng điều tra và tìm nguồn chứng cứ độc lập.”
“Cô nói được thì phải làm được.”
“Tôi là luật sư.” Tống Nghiên cất máy ghi âm, giọng bình tĩnh nhưng từng chữ rất rõ. “Nếu tôi dùng nỗi đau của bà sai cách, bà có thể kiện tôi.”
Lâm Tố Cầm nhìn cô như nhìn một người trẻ đang nói điều quá cứng ở nơi quá đau. Nhưng chính sự cứng đó lại khiến bà tin hơn những lời an ủi mềm. Bà kéo ngăn kéo dưới quầy, lấy ra một tấm danh thiếp cũ đã bị cắt mất góc. Trên danh thiếp là tên Hứa Duy Bình, chức danh phụ trách kiểm nghiệm lâm sàng Vĩnh An. Mặt sau có một dòng chữ viết tay đã phai: “Nếu tôi không còn liên lạc được, tìm Hứa Mạn.”
Tim Tống Nghiên đập lệch một nhịp. “Hứa Mạn là ai?”
“Con gái bác sĩ Hứa.” Lâm Tố Cầm nói. “Năm đó, trước khi chồng tôi chết hẳn, bác sĩ Hứa từng lén nói với tôi rằng không chỉ có một ca. Ông ấy bảo có ít nhất mười hai gia đình được thông báo miệng, nhưng hồ sơ sẽ không để họ đứng cạnh nhau. Sau đó ông ấy chết. Người ta nói tai nạn y khoa. Tôi không biết thật giả. Tôi chỉ biết trước khi chết, ông ấy từng nhờ tôi nếu có người còn dám hỏi chuyện AX-17, hãy nói người đó đi tìm Hứa Mạn.”
Ngoài cửa kính, bóng người quay lén đã biến mất vào cuối ngõ. Trong tiệm giặt, máy vắt dừng lại, để lại một khoảng lặng đột ngột đến nhức tai. Tống Nghiên nhìn dòng chữ trên mặt sau danh thiếp. Ba trang đã biến mất, một tài khoản người chết đã sống lại lúc nửa đêm, và bây giờ, thân nhân bệnh nhân đầu tiên nhắc đến cùng một cái họ.
Cô cất danh thiếp vào túi chứng cứ nhỏ, niêm lại trước mặt Lâm Tố Cầm. Khi ngẩng đầu, mắt cô vẫn đỏ rất nhạt, nhưng giọng đã trở lại sự sắc lạnh quen thuộc. “Bà Lâm, từ hôm nay, nếu có bất kỳ ai tìm đến bà vì chuyện này, hãy gọi cho tôi trước khi mở cửa.”
Lâm Tố Cầm hỏi: “Cô thật sự tin người chết còn có thể được trả lại công bằng sao?”
Tống Nghiên nhìn bà, rồi nhìn bản thỏa thuận bảo mật ố vàng trên quầy. “Tôi không tin người chết có thể quay lại. Tôi chỉ tin người sống không được phép tiếp tục ký thay họ vào sự im lặng.”
Ra khỏi tiệm giặt, gió sáng thổi qua con ngõ hẹp, mang theo mùi bột giặt và mưa cũ. Lục Thừa Chu đi bên cạnh cô, giữ khoảng cách vừa đủ để không chạm vào vai cô. Khi đến xe, anh mới nói: “Tôi sẽ cho người xác minh tình trạng hiện tại của Hứa Mạn.”
Tống Nghiên nhìn tấm danh thiếp trong túi chứng cứ trong suốt. “Không cần ‘cho người’ trước mặt tôi. Mọi thông tin về Hứa Mạn, tôi muốn có nguồn, thời gian truy xuất và biên bản.”
Lục Thừa Chu khẽ gật đầu. “Được.”
Điện thoại của Tống Nghiên rung lên đúng lúc ấy. Đường Tư Kỳ gửi tới một ảnh chụp mới: tài khoản marketing vừa cập nhật thêm một dòng, nói cô “ép thân nhân nạn nhân cũ đổi lời để rửa tội cho cha”. Tống Nghiên nhìn màn hình, rồi nhìn lại tiệm giặt sau lưng. Một lần nữa, người sống vừa mở miệng đã bị kéo trở lại bàn cờ của người khác.
Cô tắt điện thoại, mở túi chứng cứ thêm một lần. Trên mặt sau danh thiếp, ba chữ “Hứa Mạn” nằm im dưới lớp nilon niêm phong, mỏng manh mà sắc như lưỡi dao.
