Chương 7: AX-17
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 7: AX-17
Mưa vẫn rơi trên mái che lối bộ hành, từng nhịp nặng và lạnh như có người đang gõ vào mặt kính của một phòng thí nghiệm cũ. Tống Nghiên đứng dưới ánh đèn trắng, nhìn dòng chữ bị vệt mực đen che mất trên góc bức ảnh. “AX-17 / thân nhân báo cáo đầu tiên / họ Lục…” Không đủ để kết luận, nhưng đủ để khiến mọi suy đoán trước đó đổi hướng. Nếu mẹ Lục Thừa Chu thật sự nằm trong tuyến bệnh nhân đầu tiên của An Tức số 7, vậy anh không chỉ là người thừa kế kho dữ liệu Vĩnh An. Anh cũng là thân nhân của một người chết trong chính vụ án ấy.
Tống Nghiên không đưa tay lau vệt mực. Một động tác quá nhẹ cũng có thể phá hỏng dấu vết còn sót lại trên giấy cũ. Cô đặt bức ảnh, mẩu giấy và chiếc điện thoại dùng một lần vào ba túi chứng cứ riêng, chụp lại thời gian, vị trí, hướng camera và tình trạng từng vật trước khi niêm tạm bằng băng dán trong túi hồ sơ. Những thao tác ấy khiến bàn tay cô bình tĩnh trở lại. Cô đã sống mười hai năm bằng một lời thề, nhưng không thể để lời thề biến cô thành người chỉ tin điều mình muốn tin.
Tiếng bước chân vang lên từ phía cửa ra C. Tống Nghiên ngẩng đầu. Lục Thừa Chu đi qua màn mưa, áo khoác đen bị nước làm sẫm màu ở vai, phía sau là Chu Dịch và một bảo vệ của Lục thị giữ khoảng cách đủ xa để không tạo cảm giác ép sát. Anh nhìn túi hồ sơ trong tay cô, ánh mắt lạnh nhưng không chạm vào. “Cô không đuổi theo hắn là lựa chọn đúng.”
“Tôi không cần Lục tổng đánh giá bài thi nghiệp vụ.” Tống Nghiên kéo khóa túi hồ sơ, giọng rất nhạt. “Anh đến nhanh hơn cả cảnh sát khu vực.”
“Camera ga ghi được người đó rời bằng cầu thang thoát hiểm phía đông. Chu Dịch đã gửi biển số hai xe nghi vấn cho phía quản lý giao thông.” Lục Thừa Chu dừng trước cô hai bước, khoảng cách vừa đủ lịch sự cũng vừa đủ căng thẳng. “Tôi không đến để lấy đồ của cô.”
“Vậy anh đến để làm gì?”
“Để chắc cô còn đứng ở nơi có đèn.”
Câu trả lời quá thẳng khiến Tống Nghiên im trong một nhịp. Đằng sau vẻ lạnh nhạt của anh không phải lời xin lỗi, cũng không phải biện minh. Nó giống một sự cảnh báo được nén lại, mà người nói đã quen nuốt hết phần mềm yếu vào trong. Cô cụp mắt nhìn chiếc điện thoại trong túi chứng cứ. “Người gửi để lại một câu: AX-17 không bắt đầu từ Lục gia, nhưng Lục gia biết người đầu tiên chết vì nó.”
Sắc mặt Lục Thừa Chu gần như không đổi, chỉ có đường gân bên mu bàn tay căng lên rất nhẹ. Tống Nghiên nhìn thấy. Với nghề của cô, sự im lặng đôi khi còn rõ hơn lời khai. “Anh biết câu đó chỉ ai.”
“Biết một phần.”
“Một phần nào?”
“Phần đủ để tôi nói với cô rằng người gửi ảnh không muốn cô tìm sự thật theo chuỗi chứng cứ. Họ muốn cô dùng hận để phá cửa.”
“Còn anh?” Tống Nghiên ngước mắt. “Anh muốn tôi đứng ngoài cửa chờ anh chọn lúc nào mới mở?”
Lục Thừa Chu nhìn cô rất lâu. Dưới ánh đèn trắng của lối bộ hành, gương mặt anh lạnh đến mức gần như không có cảm xúc, nhưng trong mắt lại có một vệt tối khó che. “Tống luật sư, cô quen dùng chứng cứ, vậy đừng kết án tôi bằng cảm xúc.”
“Vậy đưa chứng cứ cho tôi.”
Chu Dịch ở phía sau khẽ hít vào, như muốn nhắc điều gì, nhưng Lục Thừa Chu không quay đầu. Anh chỉ hỏi: “Cô muốn chứng cứ nào?”
“Bệnh án người nhà anh liên quan AX-17. Không phải bản tóm tắt nội bộ, không phải lời kể, không phải tài liệu do Lục thị tự viết lại. Tôi muốn bản có nguồn, có thời gian, có dấu vết chuyển giao. Nếu anh không có quyền đưa, tôi sẽ gửi yêu cầu bảo toàn qua thủ tục tố tụng dân sự vào sáng mai.”
Lục Thừa Chu không lập tức đáp. Mưa ngoài mái che rơi dày hơn, làm ánh đèn trước cửa hàng tiện lợi loang thành những vệt trắng trên mặt đất. Cuối cùng anh lấy điện thoại gọi cho ai đó, giọng rất thấp: “Mở phòng hồ sơ tầng mười bảy. Chuẩn bị bản sao niêm phong của hồ sơ DIệp Lan, mã phản ứng phụ AX-17. Chỉ mở bản có dấu nhận của bệnh viện Thụy An và phiếu khiếu nại thân nhân. Không đụng vào bản gốc.”
Tên “Diệp Lan” rơi xuống giữa tiếng mưa như một mảnh thủy tinh. Tống Nghiên biết đó không thể là một cái tên vô nghĩa. Cô từng nhìn thấy họ Diệp trong một dòng phụ lục bị che, nhưng khi đó quyền truy cập bị cắt trước khi cô kịp mở sâu hơn. “Diệp Lan là ai?”
“Mẹ tôi.”
Dù đã đoán trước, khoảnh khắc nghe chính miệng anh nói, Tống Nghiên vẫn thấy ngực mình như bị một bàn tay lạnh siết lại. Người đàn ông cô xem như cánh cửa của tội ác cũng có một người mẹ nằm dưới cùng mã lô thuốc với những bệnh nhân cũ. Điều đó không làm Lục gia vô tội. Nhưng nó khiến bức tranh không còn đơn giản đến mức có thể dùng một chữ “kẻ thù” để gạch ngang.
Hai mươi phút sau, phòng hồ sơ tầng mười bảy của Lục thị sáng lên giữa tòa nhà gần như đã tắt đèn. Tống Nghiên yêu cầu lập biên bản mở hồ sơ ngay tại chỗ, ghi rõ người có mặt, thời gian, số niêm phong bản sao và camera trong phòng. Chu Dịch nhìn cô ký từng dòng, không nhịn được nói nhỏ: “Tống luật sư, cô thậm chí còn không tin giấy trong tay mình nếu chưa tự cân thử trọng lượng.”
“Giấy nhẹ hơn mạng người nhiều.” Cô không ngẩng đầu. “Nên càng phải cân kỹ.”
Chu Dịch im lặng. Lục Thừa Chu đứng bên cửa kính, ánh mắt rơi trên hộp hồ sơ màu xám được nhân viên lưu trữ đặt lên bàn. Trên gáy hộp có dòng mã cũ: Vĩnh An – phản ứng bất lợi cấp nghiêm trọng – AX-17. Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên. Có những thứ khi còn nằm trong hệ thống chỉ là dữ liệu; khi được đặt trước mặt thân nhân, nó mới trở thành vết thương có hình dạng.
Tống Nghiên mở phong bì niêm phong bằng dao rọc giấy mới, cẩn thận giữ nguyên đường cắt. Tờ đầu tiên là phiếu dùng thuốc mở rộng của bệnh viện Thụy An mười hai năm trước. Tên bệnh nhân: Diệp Lan. Thân nhân liên hệ: Lục Hoài Sơn. Thuốc sử dụng: An Tức số 7. Mã lô theo dõi: AX-17. Thời gian xuất hiện phản ứng bất lợi: bốn mươi tám giờ sau lần dùng thứ ba. Mô tả ban đầu: rối loạn nhịp nghiêm trọng, tụt huyết áp, ngừng tuần hoàn thoáng qua. Ở góc dưới có một dòng chữ được đóng dấu đỏ: “Đề nghị báo cáo khẩn cấp lên nhóm giám sát an toàn.”
Đầu ngón tay Tống Nghiên dừng ở dòng chữ ấy rất lâu. Trong bức ảnh cũ, bảng trắng cũng ghi “nhóm phản ứng bất lợi”. Ở phụ lục khiếu nại, AX-17 từng xuất hiện như một mã bị lặp. Bây giờ, bệnh án của Diệp Lan nối ba điểm rời ấy lại thành một đường. Không phải chứng minh toàn bộ tội ác, nhưng chứng minh đủ một điều: mẹ Lục Thừa Chu từng dùng An Tức số 7, và AX-17 không phải ký hiệu vô tình.
Cô lật sang phiếu khiếu nại thân nhân. Người ký không phải Lục Thừa Chu. Mười hai năm trước anh mới hai mươi mốt tuổi, chưa phải người đứng đầu Lục thị. Dòng chữ ký ở cuối trang thuộc về Lục Hoài Sơn. Nội dung khiếu nại rất ngắn, gần như bị cắt cho còn vừa đủ: yêu cầu giải thích vì sao bệnh nhân Diệp Lan được xếp vào nhóm “bệnh nền tiến triển tự nhiên” thay vì “nghi ngờ phản ứng bất lợi nghiêm trọng”. Bên cạnh có dấu tiếp nhận của Vĩnh An, rồi một dòng ghi chú bằng bút xanh: “Chuyển nhóm xử lý nội bộ. Không đối ngoại.”
Tống Nghiên ngẩng đầu nhìn Lục Thừa Chu. “Cha anh từng khiếu nại.”
“Ông ấy từng làm nhiều việc.” Giọng anh khàn hơn lúc ở ga. “Rồi dừng lại trước việc quan trọng nhất.”
“Lên tiếng công khai?”
“Ừ.”
Một chữ rất ngắn, nhưng đủ làm không khí trong phòng nặng xuống. Tống Nghiên nghĩ đến Tống Kính Thành bị đẩy thành người làm giả dữ liệu, nghĩ đến những bệnh nhân bị ép im lặng, nghĩ đến một người đàn ông họ Lục từng cầm đơn khiếu nại trong tay rồi cuối cùng để nó nằm lại trong hồ sơ nội bộ. Lục Hoài Sơn không phải Thẩm Kính Viễn. Nhưng sự im lặng của ông ta cũng có trọng lượng riêng của nó, một thứ trọng lượng có thể đè lên người sống suốt mười hai năm.
“Anh giữ hồ sơ này bao lâu rồi?” cô hỏi.
“Từ khi tôi tiếp quản Lục thị.”
“Và anh để tôi tự lần từng mã trong kho dữ liệu, để tôi phát hiện một nửa, đoán một nửa?”
“Tôi không thể đưa cô thẳng vào hồ sơ mẹ tôi khi chưa biết người trong Lục thị còn bao nhiêu kẻ của Thẩm Kính Viễn.” Lục Thừa Chu nhìn thẳng vào cô. “Cô vừa bị dẫn ra ga Tân Bắc Lộ sau chưa đầy một giờ phụ lục AX-17 được bảo toàn. Điều đó chứng minh bên trong có người theo dõi tiến độ của cô.”
Tống Nghiên muốn phản bác, nhưng không tìm được câu nào đủ chắc. Người gửi ảnh biết quá nhanh, chọn đúng mã, đúng ngày giỗ, đúng vết thương. Nếu đây là một ván cờ, cô không chỉ đang cầm quân. Cô cũng có thể đang bị người khác đặt vào vị trí dễ bị hy sinh nhất.
Cô tiếp tục lật hồ sơ. Sau phiếu khiếu nại là bản tóm tắt phản ứng bất lợi cấp nghiêm trọng. Trang đầu đánh số 01. Trang thứ hai là 02. Đến trang 06, nội dung mô tả bắt đầu chuyển giọng, từ “nghi ngờ liên quan thuốc” thành “chưa đủ cơ sở loại trừ bệnh lý nền”. Tống Nghiên cau mày. Ngôn ngữ này quá quen. Nó không phủ nhận thẳng, chỉ đổi trọng tâm, làm trách nhiệm trôi khỏi thuốc như một giọt nước bị nghiêng khỏi mặt kính.
Đến trang 09, cô dừng lại.
Số trang tiếp theo là 13.
Không phải giấy bị xé. Không có mép rách trong bản sao. Mục lục bên ngoài vẫn ghi đủ “phân tích nhóm bệnh nhân đồng mã lô”, “bảng đối chiếu thời điểm dùng thuốc” và “ý kiến giám sát an toàn”. Nhưng trong tập hồ sơ trên bàn, ba trang ấy biến mất sạch sẽ như chưa từng tồn tại. Sạch đến mức chỉ người quen đọc hồ sơ mới nhận ra chỗ trống.
Tống Nghiên đặt ngón tay lên khoảng nhảy số. “Ba trang đâu?”
Chu Dịch bước tới, sắc mặt cũng đổi. “Bản sao niêm phong này lấy từ kho dữ liệu chuyển giao Vĩnh An. Nếu bản sao đã thiếu, bản lưu trữ lúc Lục thị nhận về có thể cũng thiếu từ đầu.”
“Hoặc thiếu sau khi vào tay Lục thị.” Tống Nghiên nói rất chậm.
Không ai trong phòng phủ nhận. Lục Thừa Chu nhìn ba con số 09 và 13 trên hai mép giấy, đôi mắt tối lại. “Tôi sẽ cho người đối chiếu với bản mục lục gốc và log chuyển giao.”
“Không.” Tống Nghiên khép hồ sơ lại một nửa. “Từ giờ trở đi, mọi thao tác trên hồ sơ AX-17 phải có bên thứ ba hoặc biên bản độc lập. Anh muốn tôi tin chứng cứ, vậy đừng để chứng cứ tiếp tục đi qua một hành lang chỉ có người của Lục thị.”
Lục Thừa Chu không tức giận. Anh chỉ nhìn cô, nhìn sự phòng bị dựng lên từng lớp trong mắt cô như nhìn một cánh cửa biết chắc mình không có quyền đẩy mạnh. “Được.”
Sự đồng ý quá nhanh khiến Tống Nghiên khựng lại. Có lẽ cô đã chuẩn bị sẵn một cuộc đối đầu, chuẩn bị sẵn những câu lạnh hơn, sắc hơn, nhưng anh lại không cho cô lý do để dùng chúng. Điều đó không làm cô nhẹ nhõm. Nó chỉ khiến vết nứt trong lòng cô rối hơn.
Điện thoại của Chu Dịch đột nhiên sáng lên. Anh nhìn màn hình, sắc mặt lập tức nghiêm lại. “Lục tổng, hệ thống cảnh báo có người vừa cố truy xuất mục lục gốc của hồ sơ AX-17 bằng tài khoản lưu trữ cũ. Tài khoản đó đáng lẽ đã bị khóa từ tám năm trước.”
Tống Nghiên quay phắt sang anh. “Ai?”
Chu Dịch nhìn Lục Thừa Chu trước, rồi mới đáp: “Tên đăng nhập thuộc nhóm kiểm nghiệm Vĩnh An cũ. Chủ tài khoản đã chết.”
Không khí trong phòng như bị rút sạch. Tống Nghiên nhìn tập hồ sơ thiếu ba trang trên bàn, rồi nhìn bức ảnh cũ nằm trong túi chứng cứ bên cạnh. Một người đã chết, một mã thuốc bị chôn, một hồ sơ mất trang, và một kẻ nặc danh biết chính xác nên đẩy cô đến đâu. Tất cả những gì tưởng rời rạc đang bắt đầu khớp với nhau bằng cách lạnh lẽo nhất.
Lục Thừa Chu bước tới, dừng trước mặt cô. Giọng anh rất thấp, không phải ra lệnh, cũng không giống cầu xin. “Tống Nghiên, từ giờ đừng điều tra một mình.”
Cô siết mép hồ sơ, ánh mắt vẫn cứng. “Anh sợ tôi chạm vào bí mật của Lục gia, hay sợ tôi chạm vào bí mật của Thẩm Kính Viễn?”
Lục Thừa Chu nhìn thẳng vào cô. Trong khoảnh khắc ấy, vẻ lạnh lùng trên mặt anh rạn ra một đường rất mỏng, để lộ phía sau nó là thứ mệt mỏi đã bị ép xuống quá lâu. “Tôi sợ cô đi đến đúng nơi cha cô từng đi.”
Tống Nghiên im lặng.
Anh cúi mắt nhìn mã AX-17 trên gáy hồ sơ, rồi nói từng chữ một, nặng như đặt xuống bàn một mảnh chứng cứ chưa thể công khai: “Cô chưa biết mình đang chạm vào thứ gì đâu.”
