Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 6: Bức ảnh cũ

Chương 6: Bức ảnh cũ

Chiếc xe màu đen biến mất ở cuối con đường ướt mưa, để lại trên mặt kính tòa nhà Lục thị một vệt sáng bị kéo dài như vết cắt. Tống Nghiên đứng yên trước vạch sang đường. Tin nhắn trên màn hình vẫn chưa tắt: “Đừng tin Lục gia. Cha cô từng đứng cạnh một người khác.”

Một người bình thường có lẽ sẽ quay đầu đuổi theo. Một người vừa chạm vào hồ sơ cấm, vừa bị thu hồi quyền truy cập, lại càng dễ bị cảm xúc đẩy đi. Nhưng Tống Nghiên đã làm luật sư đủ lâu để biết, người khác càng muốn cô chạy, cô càng không được chạy theo nhịp của họ.

Cô lùi lại nửa bước, đứng đúng dưới camera an ninh trước cửa phụ của trung tâm thương mại sát bên. Sau đó cô chụp màn hình tin nhắn, ghi lại thời gian, biển số xe còn nhìn được và vị trí người đàn ông đội mũ từng đứng. Làm xong tất cả, cô mới bấm gọi lại số lạ.

Đường dây không tồn tại.

Tống Nghiên nhìn màn hình, khóe môi hơi nhạt. Một số điện thoại có thể biến mất nhanh như vậy thì không phải người đi đường nhất thời nổi lòng tốt. Đối phương chuẩn bị sẵn, biết cô vừa rời Lục thị, biết cha cô là Tống Kính Thành, thậm chí biết câu nào đủ để kéo vết thương cũ trong lòng cô ra khỏi lớp băng mỏng.

Điện thoại rung lần nữa. Vẫn là số đó, nhưng lần này chỉ có một dòng: “Tủ gửi đồ số 27, ga tàu điện ngầm Tân Bắc Lộ. Mã mở: 0617. Ba mươi phút.”

Tống Nghiên nhìn bốn chữ số ấy, đầu ngón tay đang cầm điện thoại bỗng siết lại. 0617. Ngày giỗ của cha cô.

Cô không lập tức đi. Cô chuyển tiếp tin nhắn, ảnh chụp màn hình và vị trí hiện tại cho Đường Tư Kỳ, kèm một câu: “Nếu hai mươi phút nữa tôi không nhắn lại, gọi cảnh sát. Đừng gọi cho Lục thị.”

Đường Tư Kỳ gọi tới gần như ngay lập tức. Cô vừa mắng Tống Nghiên giống người đang tự bước vào tin tức pháp luật xã hội, vừa buộc cô đọc lại nguyên tắc an toàn: không vào chỗ khuất camera, không lên xe lạ, không rời tuyến công cộng. Trước khi cúp máy, Đường Tư Kỳ nói khẽ: “Người lợi dụng thù hận của cậu không nhất thiết đứng cùng phe với sự thật.”

Câu này khiến Tống Nghiên dừng lại trước cửa ga trong một nhịp rất ngắn. Mỗi manh mối cũng có thể là một cái dây; người giữ đầu dây không hẳn muốn kéo cô về phía sự thật.

Ga Tân Bắc Lộ lúc hơn chín giờ tối vẫn còn người qua lại. Tống Nghiên cố ý đi vòng qua máy bán vé để camera ghi được mặt mình, rồi mới đến khu tủ gửi đồ cạnh cửa ra B. Cô đeo găng tay mỏng trong túi tài liệu, nhập mã 0617.

Cửa tủ bật mở.

Bên trong chỉ có một phong bì giấy kraft, không đề tên, không dán tem. Tống Nghiên không mở ngay tại chỗ. Cô chụp lại tình trạng tủ, vị trí phong bì, góc camera gần nhất, rồi mới kẹp phong bì vào túi hồ sơ chống ẩm, như đang xử lý một chứng cứ có thể bị phản bác trước tòa.

Cô bước vào một quán cà phê còn mở ở tầng trên của ga. Bàn gần cửa kính, phía sau là camera thu ngân, trước mặt là dòng người. Chỉ khi chắc chắn mình không ngồi ở góc khuất, cô mới mở phong bì.

Bên trong là một bức ảnh cũ.

Ảnh đã ố vàng ở mép, bề mặt có vài vết xước nhỏ. Ánh đèn trắng trong ảnh chiếu xuống một phòng thí nghiệm cũ. Ở giữa khung hình có ba người đàn ông mặc áo blouse. Người bên trái hơi nghiêng mặt, tay đặt trên một tập hồ sơ dày. Dù trẻ hơn trong trí nhớ của cô rất nhiều, Tống Nghiên vẫn nhận ra ngay.

Tống Kính Thành.

Cha cô trong bức ảnh không cười. Ông nhìn ống kính bằng ánh mắt nghiêm đến gần như cảnh giác, một tay giữ mép tập hồ sơ như không muốn ai chạm vào. Người đứng cạnh ông lại đang cười, ôn hòa và nhã nhặn đúng kiểu gương mặt thường xuất hiện trong các bản tin về Thẩm thị Sinh Dược.

Thẩm Kính Viễn.

Người thứ ba đứng ở rìa ảnh chỉ lộ nửa vai và một phần gò má, không đủ để nhận diện. Phía sau họ, trên bảng trắng của phòng thí nghiệm có mấy dòng chữ bị nhòe. Tống Nghiên đưa ảnh lại gần đèn bàn, đọc được vài ký tự rời rạc: “An Tức số 7”, “nhóm phản ứng bất lợi”, và ở góc dưới cùng, một mã được khoanh tròn bằng bút đỏ.

AX-17.

Hơi lạnh từ ly nước đá bên cạnh bỗng lan vào đầu ngón tay cô. AX-17 vừa xuất hiện trong metadata của phụ lục khiếu nại thân nhân, vừa liên quan đến bệnh án người nhà Lục Thừa Chu, giờ lại nằm trong một bức ảnh cũ nơi cha cô đứng cạnh Thẩm Kính Viễn. Nếu bức ảnh là thật, vụ Vĩnh An không còn là đường thẳng dẫn từ Tống Kính Thành đến Lục gia. Nó là một mạng lưới có nhiều người đứng quanh bàn thí nghiệm, nhiều người đã nhìn thấy cùng một mã, cùng một loại thuốc, cùng một nhóm bệnh nhân.

Tống Nghiên lật mặt sau bức ảnh. Ở đó có một dòng chữ viết tay rất nhỏ: “17/06, phòng thử nghiệm số 3. Trước khi đổi mẫu.”

Mực đã phai, nhưng nét chữ vẫn gọn và nghiêng nhẹ. Không giống chữ của cha cô. Tống Nghiên chụp lại hai mặt ảnh, lưu thành ba bản: một bản trong máy, một bản gửi vào hộp thư bảo mật của văn phòng luật, một bản gửi cho Đường Tư Kỳ với lời nhắn “chỉ lưu, chưa phân tích”. Sau đó cô nhét ảnh vào túi chứng cứ tạm. Bức ảnh này chưa phải chứng cứ. Nó là nguồn tin chưa xác thực, có thể bị dàn dựng, có thể bị cắt xén, cũng có thể là cánh cửa đầu tiên dẫn đến người thật sự đứng sau vụ án.

Điện thoại lại rung. Lần này là Lục Thừa Chu.

“Tống luật sư,” giọng anh truyền qua đường dây, thấp và nén, “cô đang ở đâu?”

“Lục tổng đổi nghề sang quản lý lịch trình của luật sư bên ngoài rồi sao?”

“Người chụp ảnh cô trước cửa Lục thị dùng xe biển giả. Camera giao thông ghi được xe đổi hướng ba lần rồi biến mất ở khu Tân Bắc Lộ.”

Ánh mắt Tống Nghiên hơi trầm xuống. “Anh đang theo dõi tôi?”

“Tôi đang theo dõi chiếc xe bám theo cô.”

“Khác nhau nhiều sao?”

“Khác ở mục đích.” Lục Thừa Chu im một nhịp. “Cô nhận được thứ gì rồi?”

Câu hỏi ấy quá chuẩn xác. Tống Nghiên nhìn bức ảnh nằm trong túi chứng cứ, ánh mắt lạnh đi. “Anh biết người đó sẽ gửi gì cho tôi?”

“Tôi biết họ sẽ không chỉ gửi một câu cảnh báo.”

“Vậy anh biết trong ảnh có ai không?”

Bên kia im lặng. Cuối cùng anh nói: “Nếu ảnh đó liên quan đến Thẩm Kính Viễn, cô càng không được gặp người gửi một mình.”

Cái tên ấy từ miệng anh rơi xuống quá bình tĩnh, như một quân cờ anh đã biết từ lâu nhưng chưa đặt lên bàn. Tống Nghiên siết chặt điện thoại. “Lục Thừa Chu, anh rốt cuộc còn giấu bao nhiêu lớp cửa?”

“Tống Nghiên, người gửi ảnh muốn cô hỏi câu đó với tôi. Điều cô nên hỏi là: tại sao họ gửi ảnh ngay sau khi phụ lục AX-17 bị bảo toàn.”

Cô im lặng. Một phần trong cô ghét việc anh nói đúng. Bức ảnh xuất hiện đúng sau khi log AX-17 được niêm phong, nghĩa là người gửi hoặc biết rất nhanh chuyện trong Lục thị, hoặc đã chờ đúng thời điểm để đẩy cô rời khỏi tuyến dữ liệu chính.

“Gửi vị trí cho tôi,” Lục Thừa Chu nói.

“Không.”

“Tống luật sư.”

“Tôi không phải nhân viên của anh, càng không phải người cần anh phê duyệt từng bước điều tra. Nếu anh thật sự muốn tôi tin chứng cứ, vậy đừng yêu cầu tôi giao chứng cứ chưa xác thực cho một người đang nằm trong vùng nghi ngờ.”

Lục Thừa Chu không nổi giận. Anh chỉ nói: “Ít nhất đừng rời khu có camera. Và đừng tin người muốn cô chỉ nhìn thấy nửa bức ảnh.”

Câu ấy khiến Tống Nghiên khựng lại. Cô chưa kịp hỏi, đầu dây bên kia đã có tiếng Chu Dịch rất nhỏ gọi anh, nói gì đó về camera ga Tân Bắc Lộ. Tống Nghiên lập tức tắt máy. Nếu Lục Thừa Chu có thể lần tới đây nhanh như vậy, người gửi ảnh cũng có thể biết cô đang ở đây. Cả hai bên đều đang chạy trên một đường dây mà cô chưa nhìn thấy hết.

Tin nhắn mới xuất hiện: “Cửa ra C, lối bộ hành phía đông. Năm phút.”

Tống Nghiên gửi vị trí gần đúng cho Đường Tư Kỳ, không gửi cho Lục Thừa Chu, rồi rời quán cà phê. Cửa ra C nối với một lối bộ hành có mái che, bên ngoài là dòng xe và hai cửa hàng tiện lợi còn sáng đèn. Người đàn ông đội mũ đen đứng ở cuối lối bộ hành. Lần này cô nhìn thấy rõ dáng người hắn qua lớp kính phản chiếu: cao, gầy, vai hơi lệch, tay trái luôn đặt trong túi áo. Hắn không đến gần. Khi ánh mắt hai người vừa chạm nhau, hắn lập tức quay đi.

“Tôi đã đến,” Tống Nghiên nói lớn, giọng không cao nhưng đủ rõ giữa tiếng mưa. “Anh muốn tôi nhìn thấy ảnh. Ít nhất phải nói tôi nên kiểm chứng nó từ đâu.”

Người kia dừng lại trong nửa giây. Rồi hắn ném một vật nhỏ xuống thùng rác bên cạnh, xoay người bước nhanh về phía cầu thang thoát hiểm.

Tống Nghiên không chạy theo ngay. Cô nhìn về phía cửa hàng tiện lợi, chắc chắn nhân viên trong đó đã ngẩng đầu vì tiếng cô, rồi mới bước nhanh. Khi cô đến cầu thang, cánh cửa kim loại vẫn còn rung nhẹ. Bên dưới là hai lối rẽ tối, không có bóng người.

Cô dừng lại. Không đuổi nữa.

Tống Nghiên quay lại thùng rác. Bằng khăn giấy và găng tay, cô lấy vật hắn ném xuống ra. Đó là một chiếc điện thoại dùng một lần, màn hình đã tắt, khe sim bị bẻ gãy. Dưới vỏ máy có kẹp một mẩu giấy nhỏ.

Trên giấy chỉ có một dòng: “AX-17 không bắt đầu từ Lục gia. Nhưng Lục gia biết người đầu tiên chết vì nó.”

Mưa ngoài mái che bất ngờ nặng hạt. Tống Nghiên đứng dưới ánh đèn trắng của lối bộ hành, trong tay là bức ảnh cũ, chiếc điện thoại hỏng và một câu nói đủ để kéo cả Lục gia lẫn Thẩm Kính Viễn vào cùng một vòng nghi ngờ. Người gửi ảnh đã biến mất trước khi cô kịp gặp. Nhưng trước khi biến mất, hắn đã để lại một cánh cửa khác.

Cô cúi nhìn góc bức ảnh bị gập. Khi miết nhẹ lớp giấy cũ, một phần nhãn hồ sơ trên bàn thí nghiệm hiện ra rõ hơn: “AX-17 / thân nhân báo cáo đầu tiên / họ Lục…”

Tên phía sau bị vệt mực đen che mất.