Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 5: Không ai sạch tuyệt đối

Chương 5: Không ai sạch tuyệt đối

“Tống luật sư,” Lục Thừa Chu nói, giọng thấp đến mức gần như hòa vào tiếng máy chủ sau lớp kính, “tôi vừa nói file đó hôm nay không được mở.”

Đầu ngón tay Tống Nghiên còn đặt trên mép chuột. Màn hình trước mặt phủ một màu đỏ lạnh, dòng cảnh báo quyền hội đồng quản trị nằm giữa lớp ánh sáng trắng như dấu niêm phong trên quan tài cũ. Cô không rút tay ngay. Vài giây im lặng ấy đủ để Chu Dịch đứng ngoài cửa ngừng thở, Tần Lộ dừng thao tác, còn không khí trong kho dữ liệu siết chặt.

“Tôi chưa mở nội dung,” cô nói. “Tôi chỉ mở rộng metadata.”

“Cô biết hệ thống vừa phân loại nó là hồ sơ cấm.”

“Tôi biết.” Tống Nghiên quay đầu nhìn anh. Ánh mắt cô bình tĩnh, nhưng khớp ngón tay đã trắng bệch. “Tôi cũng biết một hồ sơ khiếu nại thân nhân bị gửi đến Lục Hoài Sơn rồi bị đánh dấu không xử lý không thể chỉ được xem như đời tư. Nó liên quan đến chuỗi xử lý phản ứng phụ, nghĩa vụ báo cáo và việc một nhóm bệnh nhân có thể đã bị buộc im lặng. Nếu anh muốn tôi tin đây là bảo vệ, hãy cho tôi thấy ranh giới giữa bảo vệ và che giấu nằm ở đâu.”

Lục Thừa Chu bước đến bên cạnh cô. Anh không giằng lấy chuột, cũng không dùng thân thể che màn hình, chỉ nhìn cảnh báo đỏ bằng ánh mắt rất lạnh. “Ranh giới nằm ở quy trình.”

Tống Nghiên cười khẽ. Mười hai năm trước, bản án của cha cô cũng được viết bằng những từ như quy trình, kết luận, đủ căn cứ và không có dấu hiệu bất thường. Cô từng tin ngôn ngữ pháp lý sạch như giấy trắng. Sau này cô mới biết giấy càng trắng, máu khô trên đó càng khó nhìn thấy.

“Quy trình từng kết tội cha tôi,” cô nói. “Quy trình cũng từng để hồ sơ phản ứng phụ biến mất khỏi danh sách chính. Lục tổng, anh thật sự muốn dùng hai chữ đó để thuyết phục tôi dừng tay sao?”

“Không.” Lục Thừa Chu đáp. “Tôi dùng nó để cô không tự biến phần chứng cứ này thành thứ không thể dùng trước pháp luật.”

“Vậy anh định làm gì?” cô hỏi.

Lục Thừa Chu nhìn sang Tần Lộ. “Đóng cửa sổ cảnh báo ở trạng thái treo. Không hủy phiên. Xuất log cảnh báo, log yêu cầu quyền hội đồng, hash tệp phụ lục và toàn bộ dấu thời gian liên quan. Nội dung không mở.”

Tần Lộ lập tức gõ lệnh. Chu Dịch đứng ngoài cửa, sắc mặt nghiêm lại. “Lý do này đủ mạnh để giữ trạng thái bảo toàn, nhưng chưa đủ để đọc nội dung. Nếu văn phòng chủ tịch phản đối, họ sẽ yêu cầu thu hồi quyền truy cập của cả nhóm.”

“Vậy ghi luôn yêu cầu phản đối của họ.” Lục Thừa Chu nói. “Từng phút, từng tài khoản, từng câu lệnh. Không ai được phép nói chuyện này chưa từng xảy ra.”

Tống Nghiên nhìn sườn mặt anh. Lần thứ hai trong cùng một buổi tối, anh chọn để lại dấu vết thay vì xóa dấu vết. Nhưng dấu vết không đồng nghĩa với sự thật đầy đủ. Một người có thể mở đèn ở hành lang này, rồi khóa chặt cánh cửa ở hành lang khác. Cô đã học được cách không biết ơn quá sớm.

“Anh rất giỏi giữ lại những thứ anh muốn giữ,” cô nói. “Vậy những thứ anh không muốn tôi thấy thì sao?”

Lục Thừa Chu không né câu hỏi. “Tôi cũng giữ.”

Câu trả lời quá thẳng khiến Tần Lộ khựng tay. Chu Dịch nhắm mắt trong một khoảnh khắc. Tống Nghiên nhìn Lục Thừa Chu thật lâu, một nụ cười nhạt hiện lên ở khóe môi nhưng không chạm tới mắt.

“Ít nhất anh thành thật hơn những người thích phủ chữ bảo mật lên tất cả.”

“Tôi không sạch đến mức có thể đứng ở đây nói mọi cánh cửa bị khóa đều vì công lý.” Lục Thừa Chu nói. “Lục gia từng sống sót sau vụ Vĩnh An. Tập đoàn này giữ được dây chuyền nghiên cứu, cổ đông giữ được lợi ích, rất nhiều người giữ được vị trí. Trong một vụ án có người chết mà vẫn có người giữ được quá nhiều thứ, không ai nên tự gọi mình sạch tuyệt đối.”

“Không ai sạch tuyệt đối,” cô lặp lại. “Câu này nghe công bằng, nhưng cũng rất nguy hiểm. Nó có thể biến mọi tội lỗi thành màu xám, rồi cuối cùng không ai phải chịu trách nhiệm cả.”

“Vậy đừng để nó thành màu xám.” Lục Thừa Chu nhìn cô. “Ai sửa dữ liệu thì chịu trách nhiệm sửa dữ liệu. Ai khóa hồ sơ thì chịu trách nhiệm khóa hồ sơ. Ai biết mà im lặng thì chịu trách nhiệm im lặng. Ai giết người thì chịu trách nhiệm giết người. Tôi không yêu cầu cô tha cho Lục gia vì mẹ tôi cũng là nạn nhân. Tôi chỉ yêu cầu cô đừng vì hận Lục gia mà bỏ qua kẻ thật sự đã chỉnh sửa dữ liệu.”

“Tôi cần bản sao chứng thực của log này,” cô nói.

“Cô sẽ có bản sao redacted.”

“Không đủ.”

“Đủ cho bước hôm nay.” Lục Thừa Chu đáp. “Nếu cô muốn nội dung phụ lục, cô cần một căn cứ pháp lý độc lập: yêu cầu kiểm toán hội đồng, lệnh bảo toàn chứng cứ hoặc người có quyền lợi liên quan đồng ý mở. Tôi có thể ký yêu cầu bảo toàn. Tôi không thể để cô mở file ngay trước camera khi toàn bộ hội đồng vừa bị kích hoạt.”

“Tôi tưởng anh là tổng tài Lục thị.”

“Tổng tài không có nghĩa là được tùy tiện phá chuỗi lưu trữ. Nhất là khi tôi cũng là thân nhân người bệnh trong hồ sơ liên quan. Nếu tôi tự mở, ngày mai họ sẽ nói tôi và cô thông đồng lựa chọn chứng cứ có lợi.”

Tống Nghiên không thích sự cẩn thận ấy, nhưng không tìm được lỗ hổng trong nó. Cô thu tay khỏi chuột. Một động tác rất nhỏ, lại giống như rút dao về vỏ trong lúc vết thương còn đang rỉ máu.

“Được,” cô nói. “Tôi không mở hôm nay. Nhưng yêu cầu bảo toàn phải được lập ngay, bằng văn bản, có chữ ký điện tử của anh và dấu thời gian của hệ thống. Nội dung phải nêu rõ: phụ lục khiếu nại thân nhân liên quan AX-17 tồn tại trước buổi truy xuất hôm nay, không được di chuyển, chỉnh sửa, tái phân loại hoặc xóa dưới bất kỳ danh nghĩa nào.”

Chu Dịch nhìn Lục Thừa Chu. “Cô ấy đang khóa tay hội đồng.”

Tống Nghiên liếc anh. “Tôi đang khóa tay tất cả những người từng thích dùng hội đồng làm cái khăn lau sạch dấu vết.”

Lần này, khóe môi Chu Dịch động rất nhẹ, không rõ là mỉa mai hay tán thưởng. Lục Thừa Chu không cười. Anh chỉ nói: “Soạn đi.”

Tần Lộ mở biểu mẫu bảo toàn dữ liệu. Tống Nghiên đứng cạnh, sửa từng cụm chữ mơ hồ thành điều khoản ràng buộc: phụ lục không được di chuyển, chỉnh sửa, tái phân loại hoặc xóa nếu chưa có biên bản phê duyệt độc lập. Chu Dịch thêm phần ghi nhận mọi yêu cầu can thiệp từ văn phòng chủ tịch và hội đồng quản trị. Lục Thừa Chu ký cuối cùng, chữ ký điện tử hiện lên cùng dấu thời gian chính xác đến từng giây.

Khi tệp yêu cầu bảo toàn được đóng dấu, điện thoại của Chu Dịch rung liên tục. Anh nhìn màn hình, sắc mặt trầm xuống. “Văn phòng chủ tịch gửi thông báo thu hồi quyền truy cập tạm thời của Tống luật sư, lý do là vi phạm phạm vi ủy quyền.”

Tống Nghiên không bất ngờ. “Nhanh hơn tôi nghĩ.”

“Ghi vào nhật ký.” Lục Thừa Chu nói.

Chu Dịch ngẩng lên. “Nếu ghi, đối đầu sẽ chính thức hóa.”

“Nó đã chính thức từ mười hai năm trước rồi.” Giọng Lục Thừa Chu rất thấp. “Chỉ là hôm nay mới có người chịu ghi lại.”

Phiên truy xuất kết thúc lúc gần chín giờ tối. Tần Lộ niêm phong bản log vào thư mục bảo toàn, Chu Dịch lập biên bản bàn giao bản sao redacted cho Tống Nghiên. Cô kiểm tra dấu thời gian, mã hash, chữ ký điện tử của từng người, rồi mới đặt USB niêm phong vào túi tài liệu chống ẩm. Chỉ khi ngón tay lướt qua dòng “trạng thái: không xử lý”, cô mới khựng lại trong một nhịp rất ngắn.

Ra khỏi kho dữ liệu, hành lang Lục thị vắng đến mức tiếng giày của họ trở nên quá rõ. Đến trước thang máy, Lục Thừa Chu mới lên tiếng.

“Tống luật sư.”

“Nếu anh định nói tôi đừng điều tra một mình, tôi đã nghe quá nhiều lần rồi.”

“Vậy lần này cô có định nghe không?”

“Còn tùy anh nói với tư cách gì.” Cô quay lại nhìn anh. “Tổng tài Lục thị muốn kiểm soát rủi ro, hay thân nhân nạn nhân muốn bảo vệ một người đang chạm vào cùng vết thương?”

Lục Thừa Chu nhìn cô. Ánh đèn trên cao rơi xuống sống mũi anh, cắt gương mặt ấy thành hai nửa sáng tối. “Cả hai tư cách đều không sạch tuyệt đối.”

“Vậy tôi cũng nói rõ,” cô đáp. “Nếu một ngày chứng cứ chỉ về phía anh, tôi sẽ không dừng lại vì mẹ anh từng là nạn nhân.”

“Tốt.”

“Cũng sẽ không vì hôm nay anh ký yêu cầu bảo toàn.”

“Tốt.”

“Càng không vì anh đứng ở đây nói vài câu nghe giống người có lương tâm.”

Lần này Lục Thừa Chu im một lát, rồi nói: “Tôi không cần cô tin lương tâm của tôi. Tin log là đủ.”

Cửa thang máy mở ra. Tống Nghiên bước vào, nhìn anh qua khe cửa đang khép lại. Cô muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ để im lặng lấp đầy khoảng cách. Có những câu trả lời không nên đến quá sớm. Có những vết thương không vì tìm thấy người cùng đau mà bỗng nhiên lành lại.

Bên ngoài tòa nhà Lục thị, mưa nhỏ rơi xuống mặt kính xe như những dòng dữ liệu bị kéo dài. Tống Nghiên không gọi tài xế. Cô đi bộ qua quảng trường trước trụ sở, tay giữ túi tài liệu sát bên người. Khi đi đến bậc tam cấp cuối cùng, cô bỗng nhìn thấy bóng mình trên mặt kính cửa xoay, phía sau có một bóng người vừa khựng lại.

Cô không quay đầu ngay. Thay vào đó, cô rẽ sang lối có camera an ninh, bước chậm hơn nửa nhịp. Bóng người kia cũng chậm theo. Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai màu đen đứng bên kia đường, tay cầm điện thoại nhưng ống kính không hướng về tòa nhà Lục thị. Nó hướng về cô.

Tống Nghiên dừng lại trước vạch sang đường. Màn hình điện thoại trong túi cô sáng lên vì một tin nhắn từ số lạ.

“Đừng tin Lục gia. Cha cô từng đứng cạnh một người khác.”

Ngay khi cô ngẩng đầu, chiếc xe màu đen bên kia đường chậm rãi lăn bánh. Qua lớp kính mưa, người đàn ông đội mũ giơ điện thoại lên lần cuối. Ánh flash rất nhỏ lóe lên, trắng lạnh như cảnh báo trên màn hình hồ sơ cấm.