Bỏ qua nội dung

Thuốc giải cho một lời thề

Chương 4: Người cũng mất mẹ

Chương 4: Người cũng mất mẹ

Dòng chữ “người liên hệ khẩn cấp: Lục Thừa Chu” nằm yên trên màn hình, lạnh hơn cả ánh đèn trắng trong kho dữ liệu. Tống Nghiên đã đọc qua hàng nghìn dòng hồ sơ bệnh án, nhưng hiếm khi một hàng chữ ngắn ngủi có thể khiến toàn bộ lập luận trong đầu cô khựng lại. Mã lô AX-17 không chỉ cắt vào bản án của Tống Kính Thành. Nó còn kéo người đàn ông đang đứng bên cạnh cô vào chính vùng máu cũ ấy.

Không ai trong phòng nói trước. Tần Lộ đứng sau ghế vận hành, sắc mặt tái đi. Chu Dịch thôi hẳn vẻ châm biếm, ánh mắt lướt qua Lục Thừa Chu rồi dừng ở tay anh đang đặt trên cạnh bàn. Những ngón tay ấy siết rất chặt, nhưng giọng anh khi mở miệng vẫn phẳng như mặt kính. “Đóng cửa sổ liên kết.”

Tống Nghiên không rời mắt khỏi màn hình. “Tôi chưa hỏi xong.”

“Đó là hồ sơ bệnh án cá nhân.”

“Đó cũng là một mắt xích trong chuỗi dữ liệu AX-17.” Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt đen bình tĩnh đến mức gần như tàn nhẫn. “Lục tổng, khi một hồ sơ phản ứng phụ nghiêm trọng bị đưa khỏi danh sách chính và khóa vào nhóm hạn chế, tôi có quyền hỏi vì sao. Tôi không cần tên bệnh nhân hay đời tư người đã mất. Tôi cần biết ai khóa, khóa khi nào, và khóa để bảo vệ sự thật hay để chôn sự thật.”

Câu cuối rơi xuống rất nhẹ, nhưng làm cả căn phòng lạnh thêm một tầng. Chu Dịch nhíu mày. “Tống luật sư, cô đang dùng từ rất nặng.”

“Người bị kết tội làm giả dữ liệu là cha tôi.” Tống Nghiên đáp. “Với tôi, bất kỳ ổ khóa nào đặt lên dữ liệu năm xưa cũng đều nặng.”

Lục Thừa Chu nhìn cô vài giây. Sau đó anh quay đầu nói với Tần Lộ: “Tạm dừng thao tác, giữ nguyên nhật ký phiên truy xuất. Chu Dịch, đưa người ra ngoài trước.”

Tần Lộ khóa bàn phím ở chế độ treo nhưng không tắt hệ thống. Chu Dịch do dự. “Lục tổng, theo quy trình, hồ sơ liên quan thân nhân nội bộ cần có người giám sát thứ ba.”

“Vậy anh đứng ngoài cửa.” Lục Thừa Chu nói. “Camera vẫn ghi. Nhật ký vẫn chạy. Không ai ở đây có quyền xóa một giây nào.”

Câu đó khiến Tống Nghiên hơi khựng. Trong kho dữ liệu cũ bị bao quanh bởi nghi ngờ, lời cam kết không xóa nhật ký quan trọng hơn mọi câu giải thích. Cô không vì vậy mà dịu đi, chỉ lặng lẽ ghi nhận: ít nhất lúc này, anh không chọn cách tắt đèn.

Cửa kim loại khép lại sau lưng Chu Dịch và Tần Lộ. Kho dữ liệu chỉ còn tiếng máy chủ sau lớp kính, đều đều như nhịp thở của một cơ thể đã ngủ quá lâu. Tống Nghiên đứng trước màn hình, còn Lục Thừa Chu đứng bên cạnh cô, khoảng cách chưa tới một bước nhưng xa hơn cả mười hai năm.

“Người trong hồ sơ đó là ai?” cô hỏi.

Lục Thừa Chu không nhìn màn hình nữa. Ánh mắt anh rơi xuống nền gạch trắng, nơi bóng hai người bị ánh đèn cắt thành những mảnh nhạt màu. “Mẹ tôi.”

Tống Nghiên đã đoán được đáp án trước khi anh nói ra, nhưng khi hai chữ ấy thật sự vang lên, trong ngực cô vẫn có một chỗ trống xuống. Mẹ anh. Một người phụ nữ bị giấu sau mã bệnh nhân, phản ứng phụ và dòng người liên hệ khẩn cấp.

“Bà dùng An Tức số 7?”

“Có.”

“AX-17?”

“Có.”

“Phản ứng phụ sau bốn mươi tám giờ?”

Lần này Lục Thừa Chu im lâu hơn. “Bốn mươi sáu giờ.”

Tống Nghiên bỗng không hỏi tiếp được ngay. Trong hồ sơ, chênh lệch hai giờ có thể chỉ là sai số nhập liệu. Nhưng với thân nhân, hai giờ có thể là quãng đường từ sân bay về bệnh viện, là thời gian đứng ngoài phòng cấp cứu, là một câu cuối cùng không kịp nghe. Cha cô cũng từng bị biến thành vài dòng trong bản án: tử vong do tai nạn giao thông, không phát hiện dấu hiệu hình sự rõ ràng. Không có câu nào nói ông đã mang tài liệu kháng cáo trong túi áo.

Cô hạ giọng, nhưng không mềm đi hoàn toàn. “Vì sao hồ sơ của mẹ anh bị khóa riêng?”

“Sau khi Lục thị tiếp nhận một phần tài sản và dữ liệu của Vĩnh An, tất cả hồ sơ liên quan đến thân nhân người trong Lục gia bị đưa vào nhóm hạn chế theo quyết định hội đồng quản trị.”

“Lý do chính thức?”

“Bảo mật đời tư, tránh xung đột lợi ích, tránh truyền thông khai thác.”

“Còn lý do không chính thức?”

Khóe môi Lục Thừa Chu không động. “Cô đã có sẵn đáp án rồi.”

Tống Nghiên nhìn lại màn hình treo. Phần tên bệnh nhân bị bôi xám, nhưng cột mã lô và thời gian phản ứng phụ vẫn còn đó. “Đưa hồ sơ của nạn nhân vào vùng không ai chạm tới là cách nhanh nhất để khiến một người chết lần thứ hai. Lần đầu vì thuốc, lần sau vì im lặng.”

“Đúng.”

Một chữ rất ngắn, không biện hộ, không phản kích. Chính vì vậy, nó khiến Tống Nghiên khó chịu hơn. Cô quen đối thủ né tránh hoặc dùng quyền lực ép cô dừng lại. Cô không quen một người đứng trước vết thương của chính mình mà vẫn thừa nhận nó là một phần của sai lầm.

“Anh biết mẹ mình liên quan AX-17 từ bao giờ?”

“Mười hai năm trước.”

“Vậy anh cũng biết cha tôi bị đẩy ra chịu tội trong vụ này?”

“Sau này mới biết.”

“Từ khi nào?”

Lục Thừa Chu nhìn cô. “Từ khi tôi đủ quyền đọc những thứ cha tôi không muốn tôi đọc.”

Câu nói ấy mở ra một cánh cửa khác, nhưng lại đặt thêm một ổ khóa trước mặt Tống Nghiên. Cha anh. Lục Hoài Sơn. Người từng có mặt trong thương vụ chôn vùi Vĩnh An, người mà Lục Thừa Chu chưa từng chủ động nhắc tên. Cô thấy sự im lặng giữa các thế hệ trong một khoảnh khắc rất ngắn: mẹ chết vì thuốc, cha im lặng, con trai lớn lên trong một tập đoàn thừa hưởng dữ liệu lẫn tội lỗi chưa được gọi tên.

Nhưng thương xót không phải chứng cứ. Một nỗi đau giống nhau không làm mất đi câu hỏi ai đã được lợi, ai đã biết, ai đã chọn im lặng.

“Tôi có thể hiểu anh mất mẹ,” Tống Nghiên nói chậm rãi, “nhưng điều đó không chứng minh Lục gia vô tội.”

“Tôi chưa từng nói Lục gia vô tội.”

“Cũng không chứng minh anh vô tội.”

“Tống luật sư.” Lục Thừa Chu nhìn thẳng vào cô, ánh mắt lạnh mà mệt. “Nếu cô muốn kết án tôi, hãy dùng chứng cứ. Đừng dùng việc tôi mất mẹ để tha thứ cho tôi, cũng đừng dùng nó để buộc tôi phải sạch hơn người khác.”

Câu ấy làm cổ họng Tống Nghiên nghẹn lại. Cô ghét việc anh nói đúng, ghét hơn nữa là anh đặt nỗi đau của mình ở đó mà không xin thương hại. Điều đó khiến cô không thể đơn giản xếp anh vào phía đối diện như một cái tên trên sơ đồ lợi ích.

Màn hình bỗng phát ra một tiếng cảnh báo nhỏ. Dòng chữ đỏ hiện lên ở góc dưới: “Truy vấn liên kết hồ sơ thân nhân nội bộ đã kích hoạt thông báo cấp hội đồng.” Gần như cùng lúc, điện thoại nội bộ ngoài cửa vang lên. Qua lớp kính mờ, bóng Chu Dịch nghiêng người nghe máy, sau đó gõ hai tiếng lên cửa.

Lục Thừa Chu mở khóa. Chu Dịch đứng bên ngoài, sắc mặt đã nghiêm hẳn. “Văn phòng chủ tịch Lục Hoài Sơn gọi xuống. Họ hỏi vì sao hồ sơ phu nhân bị truy xuất.”

Ba chữ “Lục Hoài Sơn” khiến ánh mắt Tống Nghiên hơi động. Lục Thừa Chu không quay lại nhìn cô. “Nói với họ, đây là kiểm toán dữ liệu kế thừa theo quyền tổng tài.”

“Bên đó yêu cầu lập tức chấm dứt phiên truy xuất.”

“Ghi yêu cầu vào nhật ký.”

Chu Dịch hít một hơi rất khẽ. “Lục tổng, nếu ghi vào nhật ký, sau này hội đồng sẽ không thể nói họ chưa từng can thiệp.”

“Vậy càng nên ghi.”

Không gian im đi. Tống Nghiên nhìn lưng Lục Thừa Chu. Lần đầu tiên từ khi bước vào Lục thị, cô thấy anh dùng quyền lực không phải để đóng một cánh cửa trước mặt cô, mà để buộc cánh cửa đang bị kéo từ bên kia phải để lại dấu tay.

Tần Lộ trở lại bàn vận hành theo lệnh của Lục Thừa Chu, mở trang nhật ký truy vấn. Mỗi dòng thao tác hiện lên cùng thời gian, tài khoản và cấp phê duyệt. Lục Thừa Chu yêu cầu cô xuất riêng metadata của hồ sơ AX-17 liên quan mẹ mình, chỉ bao gồm mã bệnh nhân, mã lô, thời điểm nhập kho, thời điểm khóa hạn chế, tài khoản phê duyệt và các lần thay đổi trạng thái. Nội dung bệnh án, tên bệnh nhân và thông tin nhận dạng vẫn bị che.

Tống Nghiên không từ chối. Đây là phần dữ liệu cô có thể dùng mà không giẫm lên phẩm giá riêng tư của người đã mất. Khi tệp trích xuất được hệ thống đóng dấu chuỗi lưu trữ, cô nhìn thấy một dòng khiến đầu ngón tay mình lạnh lại: hồ sơ được chuyển vào nhóm hạn chế không phải ngay sau khi Vĩnh An sụp đổ, mà là mười chín ngày sau khi bản án sơ thẩm của Tống Kính Thành được công bố. Người phê duyệt: văn phòng chủ tịch Lục thị. Người thực hiện kỹ thuật: tài khoản chuyển đổi từ hệ thống Vĩnh An cũ.

“Cha anh phê duyệt?” cô hỏi.

Lục Thừa Chu nhìn dòng dữ liệu ấy, vẻ mặt không đổi. “Theo metadata, đúng.”

“Anh đã biết?”

“Biết có quyết định hạn chế. Không biết mốc thời gian này.”

“Anh muốn tôi tin?”

“Tôi muốn cô lưu lại nó.”

Tống Nghiên không đáp. Cô xuất bản ghi theo đúng quy trình, không thêm một thao tác thừa. Nhưng khi Tần Lộ chuyển sang màn hình xác nhận cuối cùng, một danh mục liên kết vừa được hệ thống tự động bung ra dưới hồ sơ AX-17: “Phụ lục khiếu nại thân nhân – quyền HĐQT”. Tiêu đề tệp bị che một phần, song dòng metadata bên dưới vẫn còn đủ đọc: “Người nhận ban đầu: Lục Hoài Sơn. Trạng thái: không xử lý. Lý do khóa: tài liệu nhạy cảm, cấm truy cập thường.”

Tim Tống Nghiên đập mạnh một cái. Khiếu nại thân nhân. Không xử lý. Người nhận là Lục Hoài Sơn. Những chữ ấy đặt cạnh thời điểm cha cô bị kết tội như hai mảnh kim loại lạnh. Cô đưa tay chạm vào chuột, không mở nội dung, chỉ bấm vào biểu tượng metadata mở rộng để xem thời gian tạo phụ lục.

Màn hình lập tức chuyển sang màu đỏ.

“Cảnh báo: hồ sơ cấm. Yêu cầu quyền hội đồng quản trị.”

Cửa sau lưng mở ra đúng lúc ấy. Giọng Lục Thừa Chu vang lên, thấp và lạnh hơn trước.

“Tống luật sư,” anh nói, “tôi vừa nói file đó hôm nay không được mở.”