Chương 3: Kho dữ liệu Vĩnh An
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 3: Kho dữ liệu Vĩnh An.
Cửa thang máy khép lại, ánh sáng trắng trên trần hắt xuống lớp kim loại lạnh. Câu nói “Tôi biết cô muốn tìm gì” vẫn treo giữa khoảng không hẹp như một lưỡi dao chưa rơi xuống. Tống Nghiên không lập tức hỏi Lục Thừa Chu biết đến mức nào. Trong một cuộc đối đầu, câu hỏi vội vàng thường để lộ phần mình muốn giấu nhất. Cô chỉ nhìn con số tầng đang lùi dần trên bảng điện tử, giọng đều đến mức gần như vô cảm: “Nếu anh đã biết, vì sao còn mở cửa?”
Lục Thừa Chu đứng cách cô nửa bước. “Vì thứ cô muốn tìm không chỉ thuộc về nhà họ Tống.” Anh nói như thể bản án năm xưa là một căn phòng khóa trái, còn cô chỉ vừa chạm được vào tay nắm cửa. “Lục tổng,” cô nói, “tôi hy vọng anh phân biệt rõ giữa mở cửa và dẫn đường vào mê cung.” Anh nghiêng mắt nhìn cô. “Tống luật sư, người bước vào kho dữ liệu mà không chấp nhận mê cung thường chỉ tìm được thứ người khác đặt sẵn trên bàn.”
Thang máy dừng ở tầng ngầm thứ ba. Cửa mở ra một lối đi dài phủ ánh đèn trắng xanh, hai bên là kính mờ và tường kim loại, cuối lối đặt máy quét vân tay cùng camera xoay chậm. Không khí lạnh, sạch và gần như vô trùng. Nơi này khiến Tống Nghiên nhớ đến nhà xác: mọi thứ được bảo quản quá tốt, quá giống nơi dành cho những điều đã chết nhưng chưa được chôn.
Chu Dịch đứng chờ ở cửa kiểm soát thứ hai, cạnh một nữ nhân viên lưu trữ tên Tần Lộ. Anh ta nhìn hai người đi tới, khóe môi hơi động. “Hai mươi phút của Lục tổng trong truyền thuyết. Tống luật sư, cô nên tận dụng.” Tống Nghiên không đáp lại câu đùa. “Hôm nay mọi thao tác do ai ghi nhận?” Tần Lộ trả lời: “Hệ thống tự động ghi thời gian, tài khoản, thiết bị đầu cuối, cấp quyền và mục đích truy vấn. Bản ghi thuộc kiểm toán nội bộ, phòng pháp chế và văn phòng tổng tài cùng giữ.” Tống Nghiên nhìn sang Lục Thừa Chu. “Một chiếc khóa có ba người giữ vẫn có thể bị thay ổ.” Lục Thừa Chu đặt thẻ quyền hạn lên máy đọc. Đèn xanh sáng lên. “Vậy cô cứ tìm dấu vết đổi ổ.”
Bên trong không có những kệ hồ sơ giấy cao đến trần như Tống Nghiên từng tưởng tượng. Kho dữ liệu Vĩnh An là một phòng lưu trữ lai: một bên là tủ chống cháy chứa đĩa quang, ổ cứng niêm phong và các hộp tài liệu giấy đã số hóa; bên còn lại là dãy máy chủ cũ được cách ly mạng, nối với ba thiết bị đầu cuối. Trên tường có dòng chữ “VA-ARCHIVE / READ ONLY MODE”. Chế độ chỉ đọc bảo vệ dữ liệu sau khi vào kho, nhưng không chứng minh dữ liệu đã nguyên vẹn trước đó.
Tần Lộ mở một máy đầu cuối, nhập tài khoản khách tạm thời. Màn hình hiện danh mục kho Vĩnh An: hồ sơ thử nghiệm lâm sàng, phản ứng phụ sau lưu hành, biên bản chuyển giao tài sản, nhật ký hệ thống QMS, dữ liệu nhân sự bị đình chỉ quyền truy cập, và mục màu xám ghi “tài liệu hạn chế theo quyết định HĐQT”. Tống Nghiên nói ngay: “Tôi muốn biên bản chuyển giao dữ liệu gốc, không phải bản tóm tắt pháp chế.”
Tần Lộ hơi khựng lại. Chu Dịch lập tức nói: “Phạm vi hôm nay chỉ gồm danh mục và biên bản chuyển giao cấp một. Hồ sơ gốc cần yêu cầu riêng.” Tống Nghiên kéo ghế ngồi xuống. “Tôi không yêu cầu nội dung hồ sơ gốc. Tôi yêu cầu metadata: thời gian tạo, thời gian nhập kho, người ký nhận, mã chuỗi lưu trữ và danh sách tệp đính kèm. Nếu Lục thị gọi đây là kiểm toán dữ liệu kế thừa, metadata không phải đặc quyền trang trí.”
Không khí im đi trong vài giây. Lục Thừa Chu nhìn màn hình, sau đó nhập mã xác thực của mình vào ô duyệt quyền tạm thời. Tống Nghiên mở mục biên bản chuyển giao, nhanh chóng quét qua các mốc thời gian. Ngày Vĩnh An sụp đổ, dữ liệu được niêm phong lúc 18 giờ 40; quyền truy cập của Tống Kính Thành bị đình chỉ trước đó hai ngày; bản sao lưu đầu tiên chuyển sang Lục thị lúc 23 giờ 12 cùng ngày; bản kiểm kê hoàn tất lúc 02 giờ 17 sáng hôm sau.
Con số 02:17 khiến đầu ngón tay cô dừng lại. Cha cô từng chết trên đường mang tài liệu kháng cáo lúc gần rạng sáng. Hai thời điểm chưa thể kết nối, nhưng cơ thể cô vẫn phản ứng như vết thương cũ bị chạm vào. Cô ép mình tiếp tục đọc. Trong hàng nghìn mã hồ sơ lạnh lẽo, có một cụm ký tự lặp lại hai lần trong hai nhóm khác nhau: AX-17.
Lần đầu, AX-17 nằm dưới thư mục “phân lô thử nghiệm/đối chiếu phân phối”. Lần thứ hai, nó xuất hiện trong mục “báo cáo phản ứng phụ nghiêm trọng – hậu lưu hành”. Điều khiến cô chú ý là thời gian nhập hai mục không giống nhau. Hồ sơ phân phối được nhập trong đợt đầu, còn báo cáo phản ứng phụ được bổ sung sau đó bốn mươi sáu ngày, bởi một tài khoản đã bị đánh dấu “quyền cũ chuyển đổi”.
“AX-17 là mã gì?” cô hỏi.
Tần Lộ kiểm tra nhanh. “Theo danh mục, đó là mã lô phụ của An Tức số 7 trong giai đoạn chuyển tiếp từ thử nghiệm sang theo dõi sau lưu hành. Hồ sơ chi tiết thuộc nhóm hạn chế.”
“Lý do hạn chế?”
“Có dữ liệu bệnh nhân.”
Tống Nghiên quay sang Lục Thừa Chu. “Tôi có thể xem bản đã khử định danh.” Chu Dịch đặt tay lên lưng ghế bên cạnh. “Tống luật sư, bản khử định danh cũng có thể suy ra thân phận nếu cô đối chiếu với thời gian và bệnh viện.” Cô nhìn thẳng anh ta. “Vậy hãy che tên, che số chứng minh, che địa chỉ, giữ lại mã bệnh nhân, thời điểm dùng thuốc, mã lô, phân loại phản ứng phụ và chuỗi chỉnh sửa. Tôi không cần đời tư của người bệnh để biết dữ liệu có bị làm đẹp hay không.”
Chu Dịch im lặng. Lục Thừa Chu đặt tay lên cạnh bàn, ánh mắt rơi trên hai dòng AX-17. Có một khoảnh khắc rất ngắn, sắc mặt anh lạnh hơn. Không phải kiểu đề phòng một luật sư, mà giống một người vừa nghe lại tên ác mộng cũ. “Mở bản khử định danh,” anh nói.
Tần Lộ nhập lệnh. Hệ thống hiện cảnh báo đỏ: “Yêu cầu quyền cấp hai. Tài liệu liên quan hồ sơ bệnh án nhạy cảm.” Lục Thừa Chu tự mình xác nhận lần nữa. Cửa sổ dữ liệu mở ra, phần lớn thông tin đã bị bôi xám. Tống Nghiên kéo xuống từng dòng. AX-17 tương ứng với bảy hồ sơ phản ứng phụ nghiêm trọng. Ba hồ sơ là “khó thở cấp”, hai hồ sơ là “rối loạn nhịp nghiêm trọng”, một hồ sơ tử vong sau bốn mươi tám giờ, một hồ sơ chuyển viện khẩn cấp. Ở cột ghi chú ban đầu, thuật ngữ “nghi liên quan thuốc” bị gạch bằng đường xám, thay bằng “bệnh nền tiến triển”.
Một cơn lạnh lặng lẽ bò lên sống lưng cô. Mười hai năm trước, Tống Kính Thành bị kết tội vì làm giả dữ liệu và hạ nhẹ phản ứng phụ. Nhưng trước mắt cô, dấu vết hạ nhẹ ấy giống một bản ghi bị ai đó viết lại sau khi sự thật đã kịp lưu một lớp mỏng bên dưới. “Tôi muốn xem lịch sử phiên bản của một hồ sơ bất kỳ trong nhóm này,” cô nói. “Chọn mã bệnh nhân thứ ba.”
Tần Lộ nhìn Lục Thừa Chu. Lần này anh không lập tức đồng ý. Tống Nghiên nhận ra sự chần chừ ấy, khóe môi mím lại. “Lục tổng, nếu lịch sử phiên bản chứng minh dữ liệu bị sửa sau khi cha tôi mất quyền truy cập, đây là manh mối kiểm toán, không phải sự tò mò cá nhân.”
“Cô chọn hồ sơ khác,” Lục Thừa Chu nói.
Câu nói rất nhẹ, nhưng toàn bộ phòng lưu trữ dường như đông cứng theo nó. Tống Nghiên chậm rãi buông tay khỏi chuột. “Vì sao?” Lục Thừa Chu nhìn cô, im lặng đủ lâu để câu trả lời chưa nói ra trở thành một kiểu thừa nhận. “Tống luật sư,” anh nói, “hồ sơ đó không thích hợp để cô xem trong ngày đầu tiên.”
“Ngày đầu tiên của hợp tác, hay ngày đầu tiên anh để tôi chạm vào phần sự thật liên quan đến anh?” cô hỏi.
Không ai trong phòng đáp ngay. Tiếng máy chủ sau lớp kính vẫn đều đều, lạnh lùng như nhân chứng chưa từng biết mệt. Tống Nghiên thu lại ánh mắt trước, không phải vì lùi, mà vì cô biết giận dữ là thứ dễ bị người giữ cửa dùng để khóa thêm một cánh cửa. Cô đổi sang mã bệnh nhân thứ hai, mở lịch sử phiên bản. Dữ liệu hiện lên thành từng lớp thời gian: bản gốc ghi “phản ứng phụ cấp độ bốn, nghi liên quan An Tức số 7”; ba ngày sau đổi thành “biến chứng nền bệnh”; mười một ngày sau thêm ghi chú “không đủ cơ sở quy trách nhiệm thuốc”. Người sửa cuối không phải Tống Kính Thành. Tài khoản thuộc nhóm kiểm soát chất lượng cấp cao, nhưng tên người dùng đã bị chuyển đổi thành chuỗi mã sau khi Vĩnh An giải thể.
Tống Nghiên trích xuất bản ghi bằng chức năng được cấp phép, để hệ thống tự đóng dấu thời gian và mã chuỗi lưu trữ. Dòng thời gian này đã đủ chứng minh một khe nứt trong bản án cũ: dữ liệu phản ứng phụ bị làm nhẹ sau khi cha cô đã bị đình chỉ quyền truy cập. Nhưng khe nứt ấy chưa đủ để lật tường. Nó chỉ đủ khiến bức tường cô hận suốt mười hai năm phát ra tiếng rạn đầu tiên.
Đúng lúc cô chuẩn bị thoát khỏi cửa sổ hồ sơ, màn hình phụ bên phải tự động hiện bảng liên kết bệnh án theo mã lô. Tống Nghiên vốn định tắt đi, nhưng ánh mắt cô dừng lại ở dòng thứ ba, chính dòng Lục Thừa Chu vừa bảo cô đổi sang hồ sơ khác. Tên bệnh nhân vẫn bị che, chỉ còn họ viết tắt và năm sinh, nhưng phần người liên hệ khẩn cấp trong bản khử định danh không bị bôi kín hoàn toàn.
Dòng chữ ấy nằm đó, lạnh và rõ đến mức mọi âm thanh xung quanh bỗng lùi xa.
Mã lô: AX-17. Phản ứng phụ: suy tim cấp sau dùng thuốc. Người liên hệ khẩn cấp: Lục Thừa Chu.
Tống Nghiên nhìn màn hình, rồi nhìn sang người đàn ông đứng bên cạnh. Lục Thừa Chu không ngăn cô nữa. Anh chỉ đứng trong ánh đèn trắng của kho dữ liệu Vĩnh An, khuôn mặt lạnh đến mức gần như không còn cảm xúc, nhưng bàn tay đặt trên cạnh bàn đã siết chặt.
Lúc ấy, Tống Nghiên chợt hiểu vì sao khi nghe AX-17, ánh mắt anh lại giống một vết thương bị khâu quá lâu. Mã lô cô vừa tìm thấy không chỉ nằm trong bản án của cha cô. Nó cũng nằm trong một bệnh án của nhà họ Lục.
