Chương 2: Lục tổng, tôi không đến để cúi đầu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 2: Lục tổng, tôi không đến để cúi đầu.
Trong nghĩa trang ngoại ô phía tây, màn hình điện thoại vẫn sáng giữa gió lạnh. Hai dòng chữ “Kho dữ liệu Vĩnh An” và “Lục Thừa Chu” nằm cạnh nhau, giống như một vết cắt vừa mở trên bản án đã đóng bụi mười hai năm. Tống Nghiên đứng trước mộ cha rất lâu mới khóa màn hình. Cô không lập tức trả lời email, vì một cánh cửa mở ra không có nghĩa là bên trong không có bẫy.
Đường Tư Kỳ gọi đến khi cô vừa ra khỏi cổng nghĩa trang. “Cậu thấy thư chưa? Lục thị chủ động mời cậu, lại còn đúng lúc hot search bị đè xuống. Tống Nghiên, chuyện này không sạch.” Tống Nghiên đứng dưới mái che trạm xe, nhìn những hạt nước còn đọng trên tán cây nhỏ xuống từng giọt. “Tớ biết. Vì không sạch nên mới đáng đi. Nếu họ chỉ cần một luật sư làm đẹp báo cáo tuân thủ, họ có thể chọn người ít phiền phức hơn. Lục thị biết tên Tống Kính Thành đặt cạnh Vĩnh An sẽ kéo theo bao nhiêu rủi ro. Họ vẫn gửi thư mời, nghĩa là Lục Thừa Chu muốn một việc khác.”
“Hoặc muốn dùng cậu làm bình phong.” Đường Tư Kỳ nói. Tống Nghiên khẽ cười, nhưng nụ cười ấy mỏng đến mức không có chút ấm áp nào. “Vậy tớ càng phải biết anh ta dựng bình phong để che thứ gì.” Đêm đó, trong văn phòng luật vắng người, cô mở lại hồ sơ công khai về thương vụ Lục thị tiếp nhận tài sản Vĩnh An. Trong những thuật ngữ hợp pháp và sạch sẽ, thứ cô cần nhất chỉ nằm trong một dòng nhỏ: dữ liệu lưu trữ thụ động, phục vụ truy xuất lịch sử và kiểm toán nội bộ.
Sáng hôm sau, Thượng Hải chìm trong lớp sương mỏng sau mưa. Trụ sở Lục thị Dược Nghiệp đứng giữa khu tài chính như một khối kính xám, lạnh và im lặng. Tống Nghiên bước qua cửa xoay với bộ vest đen như hôm qua, tay cầm cặp tài liệu mỏng. Trên màn hình phía sau quầy, tên cô đã được ghi trong danh sách khách hẹn lúc chín giờ: Tống Nghiên, luật sư tư vấn bên ngoài.
Người xuống đón cô là Chu Dịch, giám đốc pháp chế Lục thị. Anh ta khoảng ngoài ba mươi, áo sơ mi xám, cà vạt buộc lỏng hơn tiêu chuẩn của một lãnh đạo tập đoàn, khóe môi luôn có vẻ như vừa nghe một câu chuyện không đáng cười. “Tống luật sư, rất vinh hạnh cuối cùng cũng được gặp người khiến phòng truyền thông của chúng tôi mất ngủ từ tối qua.” Tống Nghiên nhận thẻ khách từ tay anh ta. “Nếu Lục thị sợ mất ngủ, ngay từ đầu không nên gửi email.” Chu Dịch nhướng mày. “Tôi đã nói với Lục tổng câu tương tự. Đáng tiếc, anh ấy không phải kiểu người vì một đêm mất ngủ mà đổi quyết định.”
Phòng họp trên tầng ba mươi sáu không lớn, nhưng cửa kính nhìn thẳng xuống nửa thành phố. Trên bàn đã đặt sẵn thỏa thuận bảo mật, mô tả phạm vi công việc, danh mục dữ liệu được phép rà soát và một tập hồ sơ mỏng đóng dấu “nội bộ”. Tống Nghiên không ngồi ngay. Cô đứng cạnh bàn, nhìn từng nhãn dán màu xám trên gáy hồ sơ, như thể chỉ cần nhìn đủ lâu, cô có thể thấy phần bị giấu sau những chữ in sạch sẽ ấy.
Cửa phòng mở đúng chín giờ. Lục Thừa Chu bước vào, không có đoàn trợ lý theo sau, cũng không cần ai giới thiệu. Người đàn ông ấy cao, vai rộng, mặc vest sẫm màu, đường nét khuôn mặt lạnh và sạch. Ánh mắt anh lướt qua thẻ khách trên ngực Tống Nghiên, rồi dừng lại trên tập hồ sơ cô đang đặt tay lên. “Tống luật sư. Cô đến rất đúng giờ.”
“Luật sư đến muộn thường khiến thân chủ hiểu lầm rằng thời gian của họ rẻ.” Tống Nghiên ngẩng mắt nhìn anh. “Nhưng trước khi dùng từ thân chủ, tôi cần xác nhận một việc. Tôi đến đây với tư cách luật sư độc lập, không phải người làm thuê để viết một bản báo cáo giúp Lục thị yên tâm.” Lục Thừa Chu kéo ghế ngồi xuống. “Nếu tôi cần một bản báo cáo khiến Lục thị yên tâm, tôi sẽ không mời cô.”
“Vậy anh mời tôi vì tên tôi đủ phiền phức?” Tống Nghiên hỏi. Lục Thừa Chu đáp rất bình thản: “Vì cô đọc dữ liệu theo cách không ai trong phòng pháp chế của tôi dám đọc.” Khoảng cách giữa hai người là một mặt bàn dài, nhưng Chu Dịch lại có cảm giác đó không phải phòng họp, mà là phòng thẩm vấn. Một bên là tổng tài đang nắm quyền mở kho dữ liệu, một bên là luật sư đã mang theo bản án của cha mình như mang theo lưỡi dao.
Tống Nghiên mở thỏa thuận bảo mật trước mặt. Đến trang thứ ba, đầu ngón tay cô dừng trên một điều khoản. “Quyền tiếp cận theo cấp độ dự án. Lục tổng, câu này trong ngôn ngữ doanh nghiệp thường có nghĩa là bên mời có thể cho tôi xem những gì họ muốn, và gọi phần còn lại là bí mật thương mại.” Lục Thừa Chu nhìn cô. “Trong ngôn ngữ pháp lý, nó có nghĩa là cô phải xin quyền truy xuất theo từng nhóm hồ sơ, ghi rõ mục đích, thời gian và người chịu trách nhiệm.”
“Ai duyệt?” Cô hỏi. “Tôi.” Tống Nghiên khép hồ sơ lại, tiếng giấy chạm nhau rất nhẹ nhưng sắc. “Vậy anh vẫn là người đứng giữa tôi và kho dữ liệu Vĩnh An.” Lục Thừa Chu không phủ nhận. “Đúng. Và cô vẫn là người đứng giữa Lục thị và khả năng bị chính dữ liệu cũ kéo vào một cuộc điều tra mới. Chúng ta không cần giả vờ rằng cuộc hợp tác này được xây bằng niềm tin.”
Tống Nghiên đặt bút xuống cạnh thỏa thuận, hỏi: “Tối qua, hot search về tôi bị đè xuống. Không phải phía tôi làm.” Chu Dịch khẽ ho một tiếng, như muốn nhắc cuộc đối thoại đang trượt khỏi phần việc chính thức. Lục Thừa Chu vẫn nhìn cô. “Là tôi.”
Không khí trong phòng như lạnh thêm một tầng. Tống Nghiên không cảm ơn, cũng không nổi giận ngay. “Lý do?” Lục Thừa Chu nói: “Tôi không muốn dự án bắt đầu bằng việc luật sư tư vấn bên ngoài bị truyền thông định nghĩa trước khi bước vào Lục thị.” Cô hỏi lại: “Hay anh không muốn dư luận nhắc quá nhiều đến Tống Kính Thành và Vĩnh An trong cùng một ngày?” Lần này, Chu Dịch thật sự im lặng. Lục Thừa Chu hơi cụp mắt. “Cả hai.”
Câu trả lời ấy không làm Tống Nghiên bất ngờ, nhưng khiến đáy mắt cô tối đi. Mười hai năm qua, cô ghét nhất những câu nói nhân danh bảo vệ nhưng thực chất là kiểm soát. Đè hot search có thể giúp cô thoát khỏi một đợt công kích, cũng có thể biến cô thành người mang nợ trong mắt người ra tay. Cô nhấc bút lên, nhưng chưa ký. “Lục tổng, tôi không đến để cúi đầu. Nếu anh mời tôi vì nghĩ tôi sẽ cảm kích khi anh cho tôi một cơ hội tiếp cận kho dữ liệu, vậy chúng ta có thể dừng ở đây. Tôi muốn dữ liệu, nhưng tôi sẽ không đổi tư cách độc lập của mình lấy một chiếc thẻ ra vào.”
Lục Thừa Chu nhìn cô rất lâu. Trong mắt anh không có vẻ bị xúc phạm, chỉ có một độ sâu khó đoán. “Tôi chưa từng cần cô cúi đầu.” Tống Nghiên hỏi: “Vậy anh cần gì?” Anh đẩy tập hồ sơ đóng dấu nội bộ về phía cô. “Tôi cần cô đủ tỉnh táo để phân biệt giữa người giữ cửa và người chôn xác.”
Câu nói ấy đánh vào một nơi rất kín trong ngực cô. Trong bản đồ nghi ngờ của Tống Nghiên, Lục thị luôn đứng ở rìa vùng tối: không đủ chứng cứ để kết án, nhưng cũng không đủ sạch để bước ra ngoài. Cô mở bìa hồ sơ. Trang đầu là danh sách tài sản dữ liệu Vĩnh An được chuyển vào hệ thống lưu trữ của Lục thị mười hai năm trước. Một số dòng bị bôi xám theo quy định bảo mật, nhưng không bị xóa sạch.
Tống Nghiên nhìn thấy cụm “báo cáo phản ứng phụ giai đoạn III”, “bản ghi quyền truy cập hệ thống QMS”, “nhật ký chuyển đổi máy chủ” và một ký hiệu cũ khiến tay cô khựng lại: AT-7. An Tức số 7 không được viết đầy đủ, chỉ còn lại mã dự án. Nhưng với cô, hai ký tự ấy vẫn đủ làm không khí xung quanh nghẹt lại. Cô giữ mặt không đổi, song đầu ngón tay đang chạm trên mép giấy đã lạnh đi. Lục Thừa Chu thấy điều đó, nhưng không vạch trần.
“Đây chỉ là danh mục.” Cô nói. “Chương trình kiểm toán bắt đầu từ danh mục.” Anh đáp. Tống Nghiên ngẩng lên. “Và kết thúc ở nơi người duyệt quyền muốn nó kết thúc.” Lục Thừa Chu nhìn thẳng vào cô. “Vậy cô phải viết yêu cầu đủ sắc để tôi không có lý do hợp pháp từ chối.” Lần đầu tiên từ khi bước vào phòng, cô cảm thấy cuộc đối thoại này không chỉ là đối đầu. Nó giống một thế cờ mà đối phương cố tình để lộ một đường đi.
“Tôi sẽ thêm phụ lục điều kiện.” Tống Nghiên nói. “Mọi bản sao trích xuất cho tôi phải có dấu thời gian và mã chuỗi lưu trữ. Nếu tôi phát hiện dấu hiệu tài liệu bị sửa sau khi Tống Kính Thành mất quyền truy cập, Lục thị không được dùng danh nghĩa bí mật thương mại để ngăn tôi ghi nhận trong báo cáo. Người duyệt cuối không được can thiệp vào kết luận chuyên môn của tôi.” Chu Dịch nhìn Lục Thừa Chu. Hiếm có ai ngồi trong trụ sở Lục thị mà đặt điều kiện như đang chuẩn bị kiện chính Lục thị.
Lục Thừa Chu chỉ cầm bút, gạch một dòng trong bản dự thảo, rồi nói: “Thêm vào.” Tống Nghiên khựng lại rất nhẹ. Sự đồng ý quá nhanh không làm cô nhẹ nhõm; nó chỉ chứng minh anh đã tính trước việc cô sẽ yêu cầu những gì. “Anh biết tôi sẽ đòi điều này.” Anh nói: “Tôi biết cô sẽ không ký nếu không có điều này.” Cô nhìn anh, ánh mắt lạnh đi. “Thử phản ứng của luật sư không phải cách tốt để xây dựng hợp tác.” Lục Thừa Chu đặt bút xuống. “Tôi không xây dựng hợp tác bằng thiện cảm. Tôi xây dựng nó bằng ranh giới rõ ràng.”
Cô ký tên. Nét bút đi xuống dứt khoát, không run. Tống Nghiên không quên cha từng dạy chữ ký là trách nhiệm của mình. Mỗi lần ký tên sau năm mười bảy tuổi, cô đều có cảm giác mình đang ký thay cả một người đã không còn cơ hội tự bảo vệ.
Chu Dịch thu bản thỏa thuận, nói ngắn gọn: “Quyền truy cập tạm thời sẽ được kích hoạt trong hôm nay. Phạm vi đầu tiên là danh mục kho Vĩnh An và biên bản chuyển giao dữ liệu. Hồ sơ gốc cần yêu cầu riêng.” Tống Nghiên đứng dậy. “Tôi muốn bắt đầu từ biên bản chuyển giao.” Lục Thừa Chu cũng đứng lên. “Tầng lưu trữ không mở cho khách vào ngày đầu tiên.” Cô đáp ngay: “Tôi vừa ký thỏa thuận, không phải khách. Càng là luật sư tư vấn bên ngoài, tôi càng nên xem nơi dữ liệu được giữ trước khi viết bất kỳ nhận định nào.”
Đối thoại dừng lại ở đó. Cửa kính phản chiếu hai bóng người đứng đối diện nhau, một lạnh, một sắc, không ai có ý định lùi trước. Cuối cùng, Lục Thừa Chu cầm thẻ quyền hạn trên bàn, đi ngang qua cô về phía cửa. “Hai mươi phút. Không chạm vào máy chủ, không tự ý chụp ảnh, không rời khỏi tuyến giám sát.” Tống Nghiên cầm cặp tài liệu đi theo. “Anh sợ tôi lấy cắp dữ liệu?” Anh không quay đầu. “Tôi sợ cô chưa kịp lấy gì đã bị người khác biết cô đang tìm gì.”
Bước chân cô chậm lại nửa nhịp. Hành lang bên ngoài phòng họp yên tĩnh đến mức tiếng thẻ từ trong tay Lục Thừa Chu chạm vào nhau cũng trở nên rõ ràng. Tống Nghiên nhìn nghiêng khuôn mặt anh, lần đầu tiên thấy trong sự lạnh lùng ấy không chỉ có kiểm soát, mà còn có một thứ cảnh báo được nén rất sâu. Cô hỏi: “Lục tổng, rốt cuộc anh mời tôi đến vì muốn tôi tìm sự thật, hay muốn nhìn xem tôi đã biết đến đâu?”
Lục Thừa Chu dừng trước cửa thang máy. Đèn trắng từ trần nhà rơi xuống sống mũi anh, chia khuôn mặt ấy thành hai nửa sáng tối. Anh quay đầu nhìn cô, ánh mắt bình thản như mặt nước đóng băng. “Tống luật sư,” anh nói, “tôi biết cô muốn tìm gì.”
Cửa thang máy mở ra sau lưng anh, để lộ một khoang sáng lạnh dẫn xuống tầng lưu trữ ngầm. Tống Nghiên đứng yên, bàn tay siết chặt quai cặp. Trong một câu nói, Lục Thừa Chu đã biến toàn bộ cuộc gặp hôm nay thành một lời thừa nhận mơ hồ: anh không chỉ biết cô muốn kho dữ liệu Vĩnh An, anh còn biết phía sau kho dữ liệu ấy có một người cha đã chết, một lời thề chưa tan và một bản án cũ đang chờ bị lật lại.
