Chương 25: Tội ác lặp lại
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 25: Tội ác lặp lại
“Không phải một bình luận. Là ca này cũng trùng.”
Không ai lập tức nói gì. Sảnh cấp cứu vẫn sáng đến nhức mắt, tiếng bánh xe đẩy cáng lăn qua nền gạch vẫn đều đều, nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh như bị ép xuống dưới một lớp kính lạnh. Tống Nghiên giữ toa thuốc bằng hai tay, mắt dừng ở chuỗi ký tự TM-QX-0917-07. Một con số đặt cạnh tên thuốc có thể chỉ là mã quản lý nội bộ, cũng có thể là đường chỉ may lộ ra trên tấm vải đã được vá quá vội. Cô không kết án bằng linh cảm, càng không cho phép bản thân run vì quá khứ. Cô chỉ quay sang La Vân, đặt toa thuốc trở lại túi giấy trước mặt người nhà bệnh nhân rồi nói: “Chị La, từ bây giờ bất kỳ ai yêu cầu chị giao bản gốc giấy tờ, chị đều có quyền yêu cầu họ lập biên bản tiếp nhận. Nếu họ từ chối lập biên bản, chị có quyền từ chối giao.”
La Vân vừa nhìn phòng hồi sức vừa gật đầu, khuôn mặt trắng bệch vì thức trắng và sợ hãi. “Em tôi có sao không? Họ vừa đổi đèn, tôi không hiểu là tốt hay xấu.”
“Đợi bác sĩ nói.” Tống Nghiên hạ giọng. “Chúng ta giữ chứng cứ không phải để gây rối bệnh viện, mà để sau khi bác sĩ cứu người, không ai có thể nói những thứ này chưa từng tồn tại.”
Chu Dịch đã lấy găng tay dùng một lần trong túi niêm phong, đặt điện thoại lên bàn nhựa nhỏ trước mặt La Vân, đọc rõ thời gian chụp, vị trí chụp và tình trạng vật chứng. Lục Thừa Chu đứng cách họ một đoạn, không chạm vào toa thuốc, cũng không thay Tống Nghiên hỏi thêm một câu. Anh nhìn mã bệnh nhân trên ảnh phóng lớn, đáy mắt nặng xuống. Tống Nghiên biết anh đang nghĩ gì: nếu QX-0917 chỉ xuất hiện trong bình luận bị xóa, họ có thể xem đó là manh mối cần xác minh; nhưng khi nó nằm trên toa thuốc của người bệnh đang cấp cứu trước mặt họ, nó đã không còn là bóng mờ trên mạng.
Một bác sĩ trực bước ra từ phòng hồi sức lúc 04:46. La Vân lao tới trước, túi giấy suýt rơi lần nữa. Bác sĩ nói La Dục Minh đã tạm ổn định nhịp tim, còn cần theo dõi nguy cơ tái phát và xét nghiệm thêm. Khi nghe La Vân hỏi có phải do Thanh Mạch không, vị bác sĩ im lặng rất ngắn, ngắn đến mức người bình thường có thể bỏ qua, nhưng đủ để Tống Nghiên bắt được. Ông nói: “Hiện chưa thể kết luận quan hệ nhân quả. Tuy nhiên bệnh nhân có biểu hiện rối loạn nhịp nặng sau khi dùng thuốc mới, bệnh viện sẽ ghi nhận theo quy trình nghi ngờ phản ứng có hại của thuốc.”
Tống Nghiên tiến lên nửa bước. “Xin bác sĩ ghi đúng cụm từ vừa nói trong bệnh án: nghi ngờ phản ứng có hại của thuốc. Không dùng từ khó chịu thoáng qua hay bệnh nền tiến triển nếu chưa có căn cứ loại trừ.”
Bác sĩ nhìn cô, rồi nhìn Lục Thừa Chu ở phía sau. Có lẽ ông nhận ra người đứng trong sảnh không chỉ là thân nhân bệnh nhân, càng không chỉ là một luật sư đến ghi chép. Nhưng Tống Nghiên không để ánh mắt đó đi quá xa. Cô đưa danh thiếp của mình bằng hai tay, giọng bình tĩnh: “Tôi đại diện hỗ trợ pháp lý cho thân nhân bệnh nhân trong việc bảo toàn hồ sơ. Chúng tôi không yêu cầu bác sĩ đưa ra kết luận ngoài chuyên môn. Chúng tôi chỉ yêu cầu bệnh án phản ánh đúng điều đã xảy ra.”
“Được.” Bác sĩ nhận danh thiếp, giọng thấp hơn. “Tôi sẽ ghi theo thực tế lâm sàng.”
Câu đó nhẹ như một mảnh giấy, nhưng Tống Nghiên biết đôi khi một mảnh giấy có thể nặng hơn cả một cuộc họp báo. Mười hai năm trước, cha cô từng thua không phải vì không có người đau, mà vì những cơn đau ấy bị đổi tên trước khi kịp trở thành chứng cứ. “Loạn nhịp thất” thành “hồi hộp nhẹ”. “Nguy cơ sốc tim” thành “khó chịu ngực thoáng qua”. Người bệnh chưa chết trên giấy, nên người gây ra cái chết cũng chưa từng xuất hiện trong báo cáo.
Đến 05:08, nhóm dược cảnh giác của Lục thị gửi vào nhóm chung một bản tổng hợp nguồn công khai về Thanh Mạch. Tống Nghiên không mở ngay. Cô nhìn dòng người ra vào cửa cấp cứu, rồi nhìn Lục Thừa Chu. “Nguồn nào?”
“Bản công bố đăng ký, bản hướng dẫn sử dụng lưu tại nhà thuốc hợp tác, báo cáo tóm tắt hội nghị học thuật Thẩm thị đã phát hành tháng trước, và bản lưu cache của trang giới thiệu sản phẩm trước khi chỉnh sửa.” Lục Thừa Chu trả lời, từng chữ đều đặt xuống đúng nơi cô cần kiểm tra. “Không có dữ liệu nội bộ bất hợp pháp.”
Tống Nghiên mới nhận máy tính bảng từ Chu Dịch. “Tôi sẽ tự kiểm tra đường dẫn và thời gian lưu.”
“Tôi đã yêu cầu họ giữ log truy cập.”
“Gửi vào nhóm.”
“Đã gửi.”
Cuộc đối thoại lạnh đến gần như máy móc. Nhưng chính sự máy móc ấy giúp Tống Nghiên đứng vững. Cô không cần anh dịu dàng, càng không cần anh dùng vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ để đổi lấy một chút mềm lòng của cô. Lúc này, thứ duy nhất có tư cách đứng giữa họ là chứng cứ.
Bản hướng dẫn sử dụng hiện hành của Thanh Mạch viết rất sạch: có thể gặp hồi hộp, khó chịu vùng ngực, thường tự hồi phục sau khi nghỉ ngơi. Bản giới thiệu sản phẩm trước khi chỉnh sửa, được lưu trong cache từ một buổi giới thiệu trực tuyến hai tháng trước, cũng có câu gần giống. Nhưng ở phụ lục hội nghị, trong một bảng nhỏ bị đặt gần cuối tài liệu, Tống Nghiên thấy một cột mang tên “AE nhóm QX”. Cô phóng lớn hình ảnh. Dòng thứ ba viết: bốn trường hợp rối loạn dẫn truyền và nhịp thất mức độ III, đã can thiệp y tế, đánh giá ban đầu không loại trừ liên quan thuốc. Trong bản hướng dẫn hiện hành, bốn trường hợp ấy biến thành: bốn trường hợp hồi hộp thoáng qua, không ảnh hưởng đánh giá an toàn tổng thể.
Đường Tư Kỳ gửi tin nhắn gần như cùng lúc: “Mình tìm được bản chụp màn hình từ một dược sĩ từng đăng bài phân tích Thanh Mạch, bài đó cũng bị xóa. Có bảng thuật ngữ trước – sau. Cụm ‘rối loạn nhịp cần can thiệp’ bị đổi thành ‘khó chịu tim mạch tự giới hạn’. Người đăng nói bị yêu cầu gỡ vì ‘diễn giải gây hoang mang’.”
Tống Nghiên nhìn hai bản tài liệu đặt cạnh nhau, lòng bàn tay lạnh dần. Đây không phải sai sót văn phong. Trong hồ sơ thuốc, thay một từ có thể thay cả trách nhiệm. “Cần can thiệp” nghĩa là đã có bác sĩ bước vào để kéo người bệnh khỏi nguy cơ trước mắt. “Tự giới hạn” nghĩa là cơ thể tự hồi phục, công ty chỉ cần nhắc nhở theo dõi. Một cụm từ bị đổi, sinh mạng từ vị trí trung tâm của báo cáo bị đẩy xuống thành tiếng ồn thống kê.
Chu Dịch mở bản đối chiếu dữ liệu An Tức số 7 từ kho K1, chỉ hiển thị phần đã lập biên bản tối qua. Anh không nói thừa, chỉ đặt hai dòng lên màn hình: AX7-QX-0917, “rối loạn nhịp thất không bền bỉ, cần theo dõi cấp cứu”, bản công bố sau cùng ghi “hồi hộp nhẹ sau dùng thuốc, tự hồi phục”. Bên dưới là Thanh Mạch: TM-QX-0917, “rối loạn dẫn truyền và nhịp thất mức độ III, đã can thiệp y tế”, bản hiện hành ghi “hồi hộp thoáng qua, không ảnh hưởng đánh giá an toàn”.
La Vân không hiểu hết thuật ngữ, nhưng cô ấy hiểu sắc mặt của ba người trước mặt. “Nghĩa là sao? Họ biết thuốc có thể làm em tôi nguy hiểm từ trước sao?”
Không ai nên trả lời câu hỏi ấy bằng một lời kết tội vội. Tống Nghiên quay màn hình để La Vân nhìn thấy hai cột đối chiếu, chậm rãi nói: “Nghĩa là trong tài liệu từng có cách mô tả nghiêm trọng hơn, nhưng bản hiện hành dùng cách mô tả nhẹ hơn. Chúng tôi chưa thể nói họ biết đến mức nào, ai sửa, sửa khi nào. Nhưng đây là lý do chị không được ký bất kỳ thỏa thuận im lặng nào trước khi có tư vấn độc lập.”
La Vân bật khóc không thành tiếng. Cô ấy ngồi xuống ghế, hai bàn tay ôm chặt túi giấy như ôm thứ duy nhất còn có thể giúp em trai mình được nhìn thấy. Tống Nghiên nhìn cô ấy, trong một thoáng rất ngắn, cô thấy hình bóng mình năm mười bảy tuổi ôm chiếc cặp da cũ của cha trước cửa phòng thẩm vấn. Khi người lớn nói “quy trình đang diễn ra”, cô đã tưởng quy trình là thứ dẫn con người đến sự thật. Sau này cô mới hiểu, nếu người cầm bút không chịu ghi đúng, quy trình cũng có thể trở thành hành lang dài đưa sự thật đi lạc.
Một người đàn ông mặc vest xám xuất hiện ở cuối hành lang, tự giới thiệu là đại diện bộ phận quan hệ bệnh nhân do Thẩm thị ủy quyền phối hợp. Anh ta nói rất lịch sự, mang theo cả thẻ công tác và một túi tài liệu hỗ trợ chi phí. “Chị La, chúng tôi hiểu tâm trạng gia đình. Công ty rất coi trọng trường hợp của anh La Dục Minh, nên muốn hỗ trợ trước một khoản điều trị. Nhưng mong gia đình tạm thời không lan truyền thông tin chưa được xác minh, tránh ảnh hưởng đến quá trình đánh giá chuyên môn.”
Tống Nghiên đứng dậy trước khi La Vân kịp nhận túi tài liệu. “Điều kiện hỗ trợ có được ghi trong văn bản không?”
Người đàn ông nhìn cô. “Cô là?”
“Luật sư của thân nhân bệnh nhân trong phần bảo toàn quyền lợi dân sự.”
Anh ta mỉm cười rất chuẩn. “Chúng tôi không nói đây là điều kiện, chỉ là thiện chí.”
“Vậy bỏ câu không lan truyền khỏi văn bản thiện chí.”
Nụ cười ấy khựng một nhịp. “Cô Tống, truyền thông thiếu kiểm soát có thể gây hiểu lầm rất lớn với công chúng.”
“Không.” Tống Nghiên nhìn thẳng vào anh ta. “Điều gây hiểu lầm rất lớn với công chúng là biến rối loạn nhịp cần can thiệp thành khó chịu thoáng qua, rồi dùng tiền điều trị để yêu cầu thân nhân im lặng. Nếu Thẩm thị thật sự chỉ hỗ trợ nhân đạo, hãy chuyển tiền qua bệnh viện, không gắn bất kỳ nghĩa vụ im lặng nào, không yêu cầu rút bài, không thu bản gốc hồ sơ.”
Sắc mặt người đàn ông tối đi, nhưng trước mặt Lục Thừa Chu và Chu Dịch, anh ta không thể tiếp tục ép. Anh ta nói sẽ xin ý kiến cấp trên, rồi quay đi. Điện thoại của Lục Thừa Chu sáng lên ngay sau đó. Anh nhìn màn hình, hàng mày hơi nhíu. Tống Nghiên không hỏi. Anh chủ động xoay máy về phía cô. Một tin từ bộ phận công quan Lục thị: tài khoản ẩn danh đang lan truyền tin Tống Nghiên lợi dụng bệnh nhân để đánh Thẩm thị và kéo Lục thị vào cuộc chiến thương mại.
“Không cần thay tôi xử lý bằng danh nghĩa Lục thị.” Tống Nghiên nói.
“Tôi biết.” Lục Thừa Chu tắt màn hình. “Tôi sẽ để pháp chế ghi nhận vu khống, không phát biểu thay cô.”
Cô nhìn anh một giây. “Và không chặn bài bằng cách âm thầm.”
“Không chặn.” Anh đáp. “Chỉ lưu chứng cứ.”
Đến 05:37, điện thoại của Tống Nghiên rung. Người gửi là một số lạ, nhưng dòng đầu tiên khiến cô lập tức đứng thẳng: “Tôi là Hứa Mạn. Đừng tìm ‘rối loạn nhịp’ trong bản hiện hành. Họ đã đổi nó thành ‘khó chịu thoáng qua’. QX-0917 không phải mã ngẫu nhiên, đó là nhóm từng bị loại khỏi phân tích chính.”
Tống Nghiên gọi lại ngay. Không ai bắt máy. Tin nhắn thứ hai đến sau mười ba giây: “Tôi đã giữ bảng thuật ngữ trước khi họ thay. Có người đang kiểm tra máy của tôi. Nếu trong mười phút nữa tôi không trả lời, đừng đến căn hộ. Trung tâm nghiên cứu số 4, bãi xe phía bắc, tủ khóa B17.”
Lục Thừa Chu nhìn thấy sắc mặt cô thay đổi. “Hứa Mạn?”
“Tất cả vào nhóm chung.” Tống Nghiên chụp màn hình, gửi tin nhắn, rồi gọi Đường Tư Kỳ. “Tư Kỳ, khóa thời gian nhận tin, lưu bản gốc, đừng chuyển tiếp bằng ảnh nén. Chu Dịch, tra vị trí Trung tâm nghiên cứu số 4 bằng nguồn công khai và báo bảo vệ bệnh viện giữ La Vân lại khu vực camera. Lục tổng, nếu anh muốn điều người, phải ghi rõ ai đi, đi bằng xe nào, đến nơi lúc mấy giờ.”
Lục Thừa Chu không hỏi vì sao cô ra lệnh như một người đang thẩm vấn chính anh. Anh chỉ nói: “Được.”
Cuộc gọi từ số lạ bất ngờ kết nối trước khi Tống Nghiên kịp bấm lần nữa. Trong loa chỉ có tiếng thở rất gấp, tiếng bước chân dội trong không gian kín, rồi giọng Hứa Mạn mỏng đến gần như bị cắt đôi: “Tống luật sư, họ đang lặp lại y như năm đó. Còn một thứ nữa… bản ghi âm…”
Một tiếng va mạnh vang lên. Đường dây im bặt.
Tống Nghiên nhìn màn hình chuyển sang trạng thái mất kết nối. Ngoài cửa kính bệnh viện, trời vẫn chưa sáng hẳn; màu xanh xám của rạng đông phủ lên thành phố như một lớp thuốc tê chưa đủ liều. Cô siết điện thoại, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: “Đi.”
Lục Thừa Chu đã xoay người trước cô nửa bước, nhưng lần này anh dừng lại, để cô đi ngang qua trước. Trong nhóm chung, tin nhắn cuối cùng của Hứa Mạn hiện lên cùng một biểu tượng gửi thất bại màu đỏ: “Đừng tin bản ghi chỉ có nửa câu.”
