Chương 24 - Chương 24: Thanh Mạch
Chương 24: Thanh Mạch
“Không. Lần này, chúng ta bắt đầu trước.”
Câu nói của Tống Nghiên rơi xuống hành lang tầng B3 lúc 03:14, lạnh hơn cả ánh đèn khẩn cấp còn vương trên tường. Cô đã nhìn thấy cái giá của mười chín phút im lặng, nên khi tiêu đề mới hiện lên, điều đầu tiên cô nghĩ đến không phải là truyền thông hay cổ phiếu, mà là một người bệnh đang nằm trong phòng cấp cứu.
Lục Thừa Chu nhìn cô một thoáng. “Xe đang ở cửa hầm. Tôi đưa cô đến bệnh viện.”
“Tôi cần tài xế, không cần bảo vệ.” Tống Nghiên cất điện thoại vào túi áo, giọng vẫn phẳng. “Và tôi không đến đó bằng danh nghĩa Lục thị.”
“Tôi biết.” Anh không biện minh, cũng không tiến lại gần. “Chu Dịch sẽ đi theo để giữ chuỗi bảo toàn tài liệu. Công chứng viên vừa chứng kiến kho K1 không nên xuất hiện ở bệnh viện. Tôi chỉ điều xe và người ghi nhận thời gian.”
Tống Nghiên dừng nửa nhịp. Sự hợp lý của anh khiến cô khó chịu hơn cả một lời phản bác. Cô nhìn anh, ánh mắt vẫn còn vết đỏ rất nhạt từ kho K1. “Mọi trao đổi từ bây giờ ghi vào nhóm chung. Không gọi riêng, không gửi riêng, không để thêm một câu nào chỉ tồn tại trong trí nhớ của anh.”
“Được.”
Đường Tư Kỳ gọi lại khi xe vừa ra khỏi hầm. Giọng Đường Tư Kỳ khàn vì thức gấp. “Mình đã liên hệ được người đăng bài. Người phụ nữ trong ảnh tên La Vân, em trai cô ấy là La Dục Minh, bốn mươi sáu tuổi, dùng Thanh Mạch theo đơn sau can thiệp tim mạch. Tối qua nhập viện vì rối loạn nhịp nặng, hiện đang ở Bệnh viện Trung tâm Nam Phổ. Bài tố cáo bị gỡ hai lần, tài khoản của cô ấy bị báo vi phạm.”
“Có đồng ý gặp luật sư không?” Tống Nghiên hỏi.
“Đồng ý, nhưng cô ấy sợ. Bệnh viện nói chưa có kết luận nhân quả, bên Thẩm thị đã cử người chăm sóc khách hàng đến. Cụm từ họ dùng rất quen: khả năng cao do bệnh nền tiến triển, không liên quan trực tiếp đến thuốc.” Đường Tư Kỳ im vài giây rồi nói nhỏ hơn. “Tống Nghiên, câu này giống hồ sơ An Tức số 7.”
Tống Nghiên nhắm mắt một thoáng. Người ta không giết sự thật bằng một nhát dao; người ta đổi tên nó trước, làm nhẹ nó, biến nó thành thuật ngữ đủ vô hại để người không chuyên tự nghi ngờ chính nỗi đau của mình.
“Gửi mình toàn bộ ảnh chụp màn hình gốc, thời điểm bài bị gỡ, đường dẫn, ID bài viết và thông tin liên hệ của La Vân. Đừng chỉnh sửa ảnh. Đừng thêm chú thích lên ảnh. Lưu bản gốc riêng.”
Đường Tư Kỳ thở ra. “Biết rồi. Cậu đang ở đâu?”
“Trên đường đến Nam Phổ.”
“Với Lục Thừa Chu?”
Tống Nghiên nhìn qua gương chiếu hậu. Lục Thừa Chu ngồi ở hàng ghế sau xe khác phía sau, khoảng cách hai xe đều đặn như một đường kẻ không được phép vượt. “Với chứng cứ.”
Đường Tư Kỳ không hỏi thêm.
Bệnh viện Trung tâm Nam Phổ lúc 03:52 sáng sáng hơn mọi nơi khác trong thành phố. Ánh đèn trắng phủ lên sảnh cấp cứu, làm mồ hôi trên trán thân nhân bệnh nhân và dấu bánh xe cáng cứu thương đều trở nên rõ ràng. La Vân ngồi ở hàng ghế nhựa sát máy bán nước tự động, hai tay ôm một túi giấy đựng đơn thuốc, hóa đơn và một chiếc điện thoại cũ. Khi thấy Tống Nghiên, cô ấy lập tức đứng dậy.
“Tôi không biết bài đó có phạm luật không,” La Vân nói rất nhanh. “Tôi chỉ muốn hỏi vì sao em tôi uống thuốc ba ngày thì thành ra như vậy. Họ nói tôi kích động dư luận, nói tôi không hiểu y học, nói nếu tiếp tục đăng thì ảnh hưởng điều trị.”
Tống Nghiên không đưa danh thiếp ngay. Cô kéo một chiếc ghế thấp, ngồi xuống ngang tầm với La Vân. “Tôi là Tống Nghiên, luật sư tranh chấp dược phẩm. Trước khi nghe chị kể, tôi cần nói rõ: tôi không thể hứa thuốc chắc chắn có vấn đề, cũng không thể thay bác sĩ kết luận nhân quả. Việc tôi có thể làm là giúp chị giữ lại những thứ đáng lẽ không được biến mất.”
La Vân nhìn cô, mắt đỏ lên. Tống Nghiên mở chế độ ghi âm trước mặt cô ấy, đọc rõ thời gian, địa điểm và mục đích ghi nhận, rồi xin La Vân xác nhận đồng ý. Cô hỏi từng điểm: thời điểm dùng thuốc, liều dùng, bác sĩ kê đơn, triệu chứng đầu tiên, ai thu vỏ thuốc, ai yêu cầu ký giấy im lặng. La Vân run rẩy lấy trong túi giấy ra hai vỉ thuốc còn một viên, một toa thuốc có dấu khoa tim mạch và một bản sao tờ giải thích dùng thuốc. Trên tờ giải thích, dòng “khó chịu thoáng qua vùng ngực, thường tự hồi phục” được in ở mục phản ứng có thể gặp.
Tống Nghiên nhìn dòng chữ ấy. “Chị nói lúc nhập viện, bác sĩ dùng từ gì?”
“Rối loạn nhịp thất, có lúc họ nói nguy cơ sốc tim. Tôi không hiểu hết, chỉ nghe thấy họ gọi thêm bác sĩ trực cấp cứu.”
Chu Dịch vừa đến sảnh đã dừng cách ba bước, đặt túi niêm phong chứng cứ dùng một lần lên bàn. Tống Nghiên chỉ nói: “Chụp ảnh từng trang trước mặt La Vân, để chị ấy giữ bản gốc. Vỏ thuốc niêm phong theo mẫu chứng cứ dân sự, ghi rõ không phải thu giữ bắt buộc mà là tự nguyện giao bản sao vật chứng tạm thời. Bản gốc nếu bệnh viện yêu cầu đối chiếu, chị La có quyền yêu cầu lập biên bản.”
La Vân nắm chặt túi giấy. “Họ vừa bảo tôi ký một bản hòa giải tạm thời. Nói Thẩm thị sẽ hỗ trợ chi phí điều trị, nhưng tôi không được tiếp tục đăng bài.”
Lục Thừa Chu nói: “Chị chưa ký thì đừng ký. Nếu họ nói chi phí chỉ được hỗ trợ khi im lặng, chị yêu cầu họ ghi câu đó vào văn bản.”
La Vân ngơ ngác nhìn anh. Tống Nghiên thì quay đầu, ánh mắt lạnh lập tức chạm ánh mắt anh. “Lục tổng, thân nhân bệnh nhân không phải chiến trường để anh ra lệnh.”
Anh dừng một nhịp, rồi nhìn La Vân. “Xin lỗi. Tôi nói lại: chị có quyền yêu cầu mọi điều kiện hỗ trợ được viết rõ. Không ai có quyền dùng tiền điều trị để đổi lấy im lặng ngoài văn bản.”
Tống Nghiên thu ánh mắt về. Cô không tha thứ vì một câu sửa lại, nhưng câu sửa lại ấy không làm hỏng hiện trường.
Đến 04:27, phía Thẩm thị phát thông cáo đầu tiên. Chu Dịch đưa máy tính bảng cho Tống Nghiên. Thông cáo viết: Thẩm thị Sinh Dược đã chú ý đến phản ánh cá biệt liên quan sản phẩm Thanh Mạch. Hiện chưa có bằng chứng cho thấy phản ứng của bệnh nhân có quan hệ nhân quả trực tiếp với thuốc. Công ty đã khởi động quy trình quan tâm nhân đạo và phối hợp cùng bệnh viện đánh giá tình trạng bệnh nền tiến triển.
“Quan tâm nhân đạo,” Tống Nghiên đọc lại bốn chữ đó. “Không phải bồi thường, không phải hỗ trợ y tế độc lập, mà là quan tâm nhân đạo. Một cụm từ để sau này họ nói mình chỉ giúp vì tử tế, không thừa nhận bất kỳ rủi ro nào.”
Chu Dịch đẩy gọng kính. “Từ khóa ‘phản ánh cá biệt’ cũng đáng chú ý. Nếu còn ca khác, họ đã đặt sẵn khung để tách từng ca thành ngoại lệ.”
Lục Thừa Chu nói: “Tôi đã yêu cầu bộ phận dược cảnh giác Lục thị rà soát dữ liệu công khai của Thanh Mạch, chỉ lấy nguồn hợp pháp: đăng ký thử nghiệm, bản tóm tắt đánh giá, báo cáo cập nhật an toàn nếu có. Kết quả gửi vào nhóm chung.”
Tống Nghiên không đáp. Cô đang nhìn một ảnh chụp màn hình Đường Tư Kỳ vừa gửi. Trước khi bài của La Vân bị gỡ, có một bình luận bị xóa rất nhanh: mẹ tôi cũng dùng Thanh Mạch, bệnh viện bảo là bệnh nền, mã hồ sơ của bà là TM-QX-0917-03. Bình luận không có ảnh, không thể xem là chứng cứ, nhưng con số 0917 khiến đầu ngón tay Tống Nghiên khựng lại trên mép máy tính bảng.
“Chu Dịch,” cô nói, “trong dữ liệu An Tức số 7 đã xuất đêm qua, nhóm bệnh nhân phản ứng nghiêm trọng bản B có mã mẫu nào bắt đầu bằng phân tầng QX không?”
Chu Dịch nhìn sang Lục Thừa Chu. Anh không ra lệnh thay cô, chỉ gật đầu rất nhẹ. Chu Dịch mở máy tính, truy cập bản sao hash đã xuất từ kho K1. Anh chỉ đối chiếu trường mã đã được phép ghi nhận trong biên bản đêm qua. Năm phút sau, sắc mặt anh thay đổi.
“Có một nhóm mã cũ của An Tức số 7 dùng cấu trúc AX7-QX-0917. QX là phân tầng bệnh nhân có can thiệp tim mạch trong vòng sáu tháng, 0917 là ngày khóa dữ liệu bản B.”
Tống Nghiên nhìn lại bình luận đã bị xóa. TM-QX-0917-03. Thanh Mạch dùng tiền tố khác, nhưng phần lõi không khác. Một cấu trúc mã không tự trùng với dự án tai tiếng mười hai năm trước nếu không có cùng thói quen, cùng bộ mẫu, hoặc cùng một bàn tay.
Lục Thừa Chu đứng dưới ánh đèn trắng của sảnh cấp cứu, gương mặt lạnh đi rõ rệt. “Đây chưa đủ để công bố.”
“Tôi biết.” Tống Nghiên chụp màn hình bình luận, lưu bản gốc vào thư mục chứng cứ tạm và gửi cho Đường Tư Kỳ yêu cầu truy người bình luận bằng cách hợp pháp. Sau đó cô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng đủ để biết chúng ta đang nhìn cùng một bản đồ.”
Bên trong hành lang cấp cứu, đèn phòng hồi sức đổi từ đỏ sang vàng. La Vân bật dậy, túi giấy trong tay rơi xuống sàn, toa thuốc Thanh Mạch trượt ra, góc giấy dừng ngay dưới chân Tống Nghiên. Trên toa thuốc, mã bệnh nhân của La Dục Minh nằm cạnh tên thuốc như một dòng chữ vô tội: TM-QX-0917-07.
Tống Nghiên cúi xuống nhặt tờ giấy lên. Lần này, tay cô không run. Cô đưa toa thuốc cho Lục Thừa Chu xem, từng chữ rất thấp nhưng rõ đến tàn nhẫn: “Không phải một bình luận. Là ca này cũng trùng.”
