Chương 76: Đại Hội Trước Cơn Bão
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 76: Đại Hội Trước Cơn Bão
Tòa nhà Tạ thị đứng trong ánh sáng lạnh của buổi sớm, mặt kính phản chiếu một bầu trời chưa kịp sáng hẳn. Trước cửa chính, phóng viên bị bảo vệ giữ sau dây chắn, nhưng ống kính vẫn chĩa về từng chiếc xe như những mũi kim. Đời trước, tôi từng sợ những ống kính như vậy. Sáng nay, tôi không sợ nữa. Người chết còn bị họ đặt lên bàn cổ đông để tính toán; tôi không có quyền run.
Cố Trầm Chu xuống xe trước, nhưng không vươn tay kéo tôi ra. Anh chỉ đứng bên cạnh cánh cửa đã mở, giữ khoảng cách vừa đủ để tôi tự bước xuống. “Bên trong sẽ không chỉ có cổ đông,” anh nói. “Tạ Kính Hòa đã để truyền thông chờ ngoài sảnh. Ông ta muốn mọi phản ứng của cô đều có thể bị diễn giải thành mất kiểm soát.”
“Tôi không đến đây để khóc trước họ.” Tôi chỉnh lại cổ áo khoác. Trong túi tôi không có thẻ nhớ gốc, không có bản ghi gốc, cũng không có bất kỳ thứ gì có thể bị giật khỏi tay rồi đổi tên thành chứng cứ giả. Những gì tôi mang theo chỉ là bản sao thông báo bảo toàn chứng cứ, biên bản niêm phong, văn bản phản đối nghị sự bổ sung và danh sách người đã nhận được thông báo trước năm giờ sáng. Vũ khí thật sự của tôi không nằm trong túi. Nó nằm ở chỗ Tạ Kính Hòa không còn chắc ông ta có thể biến mọi thứ thành gia sự.
Lâm Tĩnh đi cạnh tôi, giọng thấp đến mức chỉ đủ cho tôi nghe. “Văn phòng hội đồng xác nhận tài liệu của Tạ Kính Hòa được nộp lúc sáu giờ mười hai. Bản họ gửi cho cổ đông là bản scan kèm xác nhận công chứng, không có bản gốc. Người nộp tài liệu và người được đề xuất làm chủ tịch lâm thời là cùng một người.”
“Ông ta sẽ nói tình hình khẩn cấp.”
“Và chúng ta sẽ hỏi ai tạo ra tình hình khẩn cấp đó.”
Sảnh tầng một của Tạ thị chật hơn mọi ngày. Nhân viên đứng ở những góc khuất, không dám nhìn thẳng vào tôi nhưng cũng không rời mắt. Một số cổ đông nhỏ tụ lại thành từng nhóm, thấy tôi bước vào thì tiếng nói lập tức nhỏ xuống. Tên tôi lướt qua giữa những câu thì thầm như một mảnh kính vỡ: di chúc, tai nạn, Cố Tín, Tạ Kính Hòa, chủ tịch lâm thời. Tôi đi xuyên qua họ, không dừng lại giải thích với bất kỳ ai. Đời trước tôi đã giải thích quá nhiều. Người không muốn tin tôi chỉ cần thêm một câu của tôi để cắt thành tội.
Ở cửa thang máy riêng, Tạ Chấn Nam đứng chờ. Ông nhìn tôi, rồi nhìn Cố Trầm Chu phía sau tôi, giọng lạnh đi theo thói quen. “Con nhất định phải đưa người ngoài vào ngày hôm nay?”
“Người đề xuất thay chủ tịch lâm thời là bác cả. Người đưa tài liệu của mẹ tôi vào đại hội cũng là bác cả.” Tôi dừng trước mặt ông. “Nếu Chủ tịch Tạ muốn hỏi vì sao người ngoài có mặt, có lẽ nên hỏi ai đã biến Tạ thị thành bàn cờ của mình trước.”
Mặt ông khựng lại. “Bất kể thế nào, con không được làm cổ phiếu Tạ thị rơi thêm. Người mất đã mất rồi. Người sống còn phải gánh hậu quả.”
“Người chết không phải cái cớ để người sống tiếp tục phạm tội.” Tôi nói rất nhẹ. “Nếu hôm nay Tạ thị rơi, người đẩy nó xuống không phải tôi, mà là người dùng mẹ tôi làm bậc thang.”
Phòng đại hội trên tầng ba mươi sáu đã mở toàn bộ đèn. Bàn chủ tọa đặt phía trước, màn hình lớn phía sau hiển thị dòng chữ “Đại hội cổ đông bất thường Tạ thị”. Tạ Kính Hòa ngồi ở hàng ghế đầu bên trái, không ngồi vào vị trí chủ tọa, giống như vẫn giữ lễ với em trai mình. Tạ lão phu nhân ngồi ở ghế quan sát đặc biệt, cây gậy đặt ngang trước gối. Tạ Minh Châu ngồi sau bà, gương mặt trang điểm rất nhạt, hai tay nắm chặt túi xách. Lục Hành Dã cũng có mặt trong khu vực khách mời của Lục gia. Ánh mắt anh ta chạm tôi một giây rồi tránh đi.
Tôi ngồi vào vị trí được ghi tên mình. Bên trái là Lâm Tĩnh, bên phải cách một ghế là Cố Trầm Chu với tư cách đại diện quan sát của Cố Tín Capital theo thư mời liên quan đến khoản hợp tác tái cấu trúc. Anh không nói chuyện với cổ đông, chỉ đặt trước mặt tôi một cốc nước còn ấm. Sau một đêm lạnh ở nghĩa trang và một buổi sáng trong từ đường, hành động nhỏ ấy khiến tôi nhớ mình vẫn còn đứng vững.
Đúng chín giờ, thư ký hội đồng tuyên bố bắt đầu họp. Trình tự ban đầu chỉ có ba nội dung: xác nhận quyền biểu quyết liên quan đến di sản Hạ Lan Uyển, xử lý khủng hoảng truyền thông, và phương án ổn định quản trị. Nhưng ngay sau đó, cô ta đọc tiếp hai nghị sự bổ sung: xem xét biên bản gia tộc do Hạ Lan Uyển ký, và đề xuất bổ nhiệm Tạ Kính Hòa làm Chủ tịch Hội đồng quản trị lâm thời trong thời gian điều tra tranh chấp. Mỗi chữ vang lên qua micro đều rất phẳng, nhưng phòng họp bắt đầu có tiếng xao động. Người kinh doanh có thể không quan tâm một người mẹ đã chết oan hay không, nhưng họ rất nhạy với mùi quyền lực đổi chủ.
Tạ Chấn Nam ngồi trên ghế chủ tọa, mặt không biểu cảm. Tạ Kính Hòa đứng lên đúng lúc tiếng xao động chưa kịp lớn. “Các vị, tôi hiểu nghị sự bổ sung này có thể khiến nhiều người bất ngờ. Nhưng khủng hoảng hiện tại đã vượt khỏi phạm vi cảm xúc gia đình. Tạ thị cần một cơ chế ổn định trước khi tranh chấp cá nhân làm tổn hại quyền lợi của toàn thể cổ đông. Tôi đề nghị trước tiên thảo luận tư cách biểu quyết của cô Tạ Vãn Ninh đối với phần di sản Hạ Lan Uyển, sau đó mới bàn đến phương án quản trị lâm thời.”
Ông ta vẫn dùng giọng ôn hòa ấy. Không dọa, không ép, không nâng cao âm lượng. Người như Tạ Kính Hòa đáng sợ ở chỗ ông ta có thể đặt một con dao lên bàn rồi gọi nó là dụng cụ phẫu thuật.
Lâm Tĩnh bật micro trước khi thư ký kịp chuyển mục. “Tôi thay mặt cô Tạ Vãn Ninh phản đối trình tự này. Thứ nhất, tài liệu được thêm vào sau hạn gửi hồ sơ họp, cổ đông chưa có thời gian kiểm tra bản gốc. Thứ hai, người nộp tài liệu là ông Tạ Kính Hòa đồng thời là người được đề xuất hưởng lợi trực tiếp từ nghị sự thứ hai. Thứ ba, trong thông báo bảo toàn chứng cứ gửi lúc bốn giờ năm mươi tám sáng nay, ông Tạ Kính Hòa là một trong các cá nhân liên quan cần tránh can thiệp vào chứng cứ về tai nạn của bà Hạ Lan Uyển. Việc ông ấy chủ trì hoặc dẫn dắt thảo luận về tài liệu do chính mình nộp là không phù hợp.”
Tiếng xao động lần này rõ hơn. Tạ Kính Hòa không đổi sắc mặt, chỉ nhìn sang tôi. “Vãn Ninh, bác hiểu cháu đau lòng. Nhưng đưa cáo buộc chưa giám định vào đại hội cổ đông không phải hành vi có trách nhiệm.”
Tôi bật micro. “Tôi chưa cáo buộc bác ở đây. Tôi chỉ yêu cầu ghi nhận xung đột lợi ích và bảo toàn quy trình. Bác cả, nếu tài liệu bác nộp là thật, bác không cần sợ kiểm tra độc lập. Nếu tài liệu đó đủ sức tước quyền biểu quyết của tôi, nó càng phải chịu được ánh sáng.”
Một cổ đông trung niên ở hàng thứ hai gõ bút xuống bàn. “Cô Tạ, chúng tôi cần ổn định giá cổ phiếu. Cô định biến cuộc họp này thành phiên tòa sao?”
“Không.” Tôi quay sang ông ta. “Tôi định ngăn nó biến thành một buổi chia tài sản dưới danh nghĩa ổn định. Giá cổ phiếu sợ sự thật, hay sợ người che sự thật bị phát hiện?”
Tạ Kính Hòa thở dài như một người lớn buộc phải khoan dung với đứa trẻ bướng bỉnh. “Nếu cháu tin quy trình, vậy cứ để cổ đông quyết định. Trước khi bỏ phiếu, bác chỉ nhắc một điều: biên bản gia tộc nêu rất rõ, khi người thừa kế có dấu hiệu bị thế lực bên ngoài thao túng, Hội đồng Gia tộc có quyền tạm quản phần biểu quyết để bảo vệ Tạ thị. Hôm nay, Cố Tín Capital xuất hiện bên cạnh cháu, còn cháu lại dùng chứng cứ chưa giám định để ép đại hội. Cổ đông có quyền nghi ngờ.”
Tôi nhìn ông ta. “Hội đồng Gia tộc mà bác nói gồm những ai?”
Câu hỏi rất đơn giản, nhưng thư ký hội đồng cúi xuống giấy tờ hơi lâu. Tạ lão phu nhân siết đầu gậy. Tạ Chấn Nam cuối cùng ngẩng mắt. Tạ Kính Hòa đáp chậm rãi: “Theo biên bản cũ, gồm đại diện trưởng bối Tạ gia, chủ tịch đương nhiệm và người quản lý quỹ gia tộc.”
“Tức là bà nội, Chủ tịch Tạ và bác.” Tôi nói thay ông ta. “Một tài liệu do bác nộp, trao quyền tạm quản cho một cơ chế có bác, rồi tiếp theo đề xuất bác làm chủ tịch lâm thời. Bác cả, trong mắt cổ đông, đó là bảo vệ Tạ thị hay là tự viết cầu thang cho mình bước lên?”
Phòng họp yên xuống. Lần đầu tiên từ lúc vào cửa, nụ cười của Tạ Kính Hòa mỏng đi. Ông ta không nhìn tôi nữa mà nhìn toàn bộ cổ đông. “Tạ thị không thể bị trói bởi cảm xúc của một người. Tôi đề nghị tiến hành biểu quyết việc chấp nhận biên bản gia tộc làm căn cứ thảo luận.”
Thư ký hội đồng vừa đưa tay về phía hệ thống bỏ phiếu, điện thoại của Lâm Tĩnh rung lên trên bàn. Cô liếc màn hình, động tác vốn ổn định bỗng dừng lại. Tôi nghe cô hạ giọng: “Văn phòng công chứng Nam Thành vừa gửi xác nhận bổ sung.”
“Về biên bản gia tộc?”
“Không.” Cô nhìn tôi, mắt sáng lạnh. “Về một phong bì niêm phong khác của bà Hạ Lan Uyển. Người giữ phong bì yêu cầu phát biểu trực tuyến trước khi đại hội biểu quyết.”
Màn hình lớn phía sau bàn chủ tọa chớp một cái. Thư ký hội đồng nhận được cùng thông báo, sắc mặt tái đi rõ rệt. Trên màn hình, dưới danh sách nghị sự vừa bị Tạ Kính Hòa ép thêm vào, một dòng yêu cầu kết nối khẩn cấp hiện ra bằng chữ đen rõ ràng: “Luật sư Tần Dự – đại diện tài liệu di chúc phụ của bà Hạ Lan Uyển – yêu cầu xác nhận quyền phát biểu.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, ngón tay đặt trên mép bàn chậm rãi siết lại. Cơn bão mà Tạ Kính Hòa gọi tới cuối cùng đã đến. Chỉ là lần này, người đầu tiên bị gió cuốn chưa chắc là tôi.
