Chương 77 - Chương 77: Lá Phiếu Của Người Đã Khuất
Chương 77: Lá Phiếu Của Người Đã Khuất
Phòng họp im xuống trong một nhịp thở rất dài. Dòng chữ trên màn hình lớn quá rõ, rõ đến mức không ai còn có thể giả vờ đó chỉ là lỗi kỹ thuật. Luật sư Tần Dự – đại diện tài liệu di chúc phụ của bà Hạ Lan Uyển – yêu cầu xác nhận quyền phát biểu. Sáu chữ “di chúc phụ” như một bàn tay lạnh đặt lên gáy từng người trong căn phòng này. Tôi nghe tiếng ghế dịch rất khẽ ở hàng đầu, tiếng đầu gậy của Tạ lão phu nhân chạm xuống sàn một tiếng cụt ngủn, và cả tiếng thở bị kìm lại của Tạ Minh Châu phía sau bà. Đời trước, tên mẹ tôi chỉ xuất hiện sau khi mọi thứ đã được định đoạt. Hôm nay, tên bà đến trước khi họ kịp bỏ phiếu.
Tạ Kính Hòa là người phản ứng nhanh nhất. Ông ta không nhìn màn hình quá lâu, chỉ quay sang thư ký hội đồng, giọng vẫn ôn hòa như đang xử lý một thủ tục nhỏ. “Đại hội đang trong trình tự biểu quyết. Một yêu cầu trực tuyến chưa được xác thực không đủ căn cứ để chen vào nghị sự. Tôi đề nghị tiếp tục.” Câu nói ấy rất khéo. Không phủ nhận Tần Dự, không phủ nhận Hạ Lan Uyển, chỉ biến sự xuất hiện của họ thành một sự chen ngang vô lễ. Vài cổ đông vốn đã nghiêng về phương án ổn định lập tức gật đầu. Một người nói nhỏ nhưng cố tình để cả bàn nghe thấy: “Không thể cứ ai gửi yêu cầu là dừng họp được.”
Lâm Tĩnh bật micro trước tôi nửa giây. “Văn phòng công chứng Nam Thành gửi xác nhận đồng thời tới thư ký hội đồng, đại diện pháp lý của cô Tạ Vãn Ninh và email chính thức của Tạ thị. Yêu cầu không phải từ cá nhân tự phát, mà từ người được ghi nhận trong hồ sơ lưu trữ liên quan đến di sản của bà Hạ Lan Uyển. Theo quy tắc đại hội, khi xuất hiện tài liệu có khả năng ảnh hưởng trực tiếp đến quyền biểu quyết, hội đồng phải ghi nhận, xác minh sơ bộ và cho các bên liên quan ý kiến trước khi biểu quyết. Nếu bỏ qua, toàn bộ kết quả biểu quyết có thể bị khiếu nại.”
“Cô Lâm,” Tạ Kính Hòa thở dài, “đừng dùng từ ‘có khả năng’ để trói cả đại hội. Khủng hoảng của Tạ thị không chờ nổi một màn kịch pháp lý nữa.”
Tôi nhìn ông ta. “Bác cả sợ một người đã mất nói thêm vài câu đến vậy sao?”
Lần này, tiếng xao động không còn bị kìm xuống. Tạ Chấn Nam quay sang tôi, ánh mắt sắc lạnh nhưng bên trong đã có vết rạn. “Vãn Ninh, đây không phải nơi con dùng tên mẹ mình để gây sức ép.”
“Tôi không gọi mẹ tôi tới.” Tôi đặt tay lên mép bàn, giọng không cao hơn nhưng từng chữ rơi rất rõ. “Người gọi bà tới là người đã đưa biên bản mang chữ ký của bà vào đại hội lúc sáu giờ mười hai sáng nay. Nếu tài liệu của bác cả có quyền xuất hiện để tước quyền biểu quyết của tôi, tài liệu do luật sư riêng của mẹ tôi giữ cũng có quyền xuất hiện để bảo vệ quyền ấy. Chủ tịch Tạ, quy trình không chỉ hợp lệ khi nó có lợi cho Tạ gia.”
Tạ Chấn Nam mím môi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra điều khiến ông khó chịu không phải sự hỗn loạn của đại hội, mà là việc người phụ nữ đã chết nhiều năm vẫn còn một lối đi mà ông không biết. Hạ Lan Uyển từng là vợ ông, là lợi thế của Tạ gia, là cái tên được họ đặt dưới kính trong phòng khách để chứng minh gia tộc này từng có một cuộc hôn nhân đẹp. Nhưng họ chưa bao giờ chấp nhận bà là một người có thể tự chuẩn bị đường lui.
Thư ký hội đồng nhìn Tạ Chấn Nam, rồi nhìn Tạ Kính Hòa, cuối cùng run tay mở kết nối. Màn hình đổi sang giao diện video. Sau vài giây nhiễu nhẹ, gương mặt Tần Dự xuất hiện. Ông già hơn lần tôi gặp ở văn phòng luật sư, tóc bạc nhiều hơn, mắt trũng sâu, phía sau là tường trắng của một phòng họp công chứng. Trên bàn trước mặt ông có một phong bì màu ngà, mép niêm phong đỏ sẫm, bên cạnh là hai người mặc đồng phục của Văn phòng công chứng Nam Thành. Một trong hai người giơ thẻ công tác và đọc số hồ sơ, ngày lưu trữ, mã niêm phong. Không có một chữ thừa, không có một động tác kịch tính. Chính sự khô khan ấy lại khiến căn phòng này lạnh đi.
Tần Dự nhìn vào camera, giọng hơi khàn. “Tôi là Tần Dự, luật sư được bà Hạ Lan Uyển ủy quyền lưu giữ tài liệu di chúc phụ và chỉ thị biểu quyết có điều kiện. Hồ sơ này được lập trước khi bà Hạ qua đời ba ngày, được niêm phong tại Văn phòng công chứng Nam Thành. Điều kiện mở niêm phong là: trong bất kỳ cuộc họp gia tộc hoặc đại hội cổ đông nào, nếu có tài liệu mang chữ ký của bà Hạ được sử dụng để hạn chế, đình chỉ hoặc chuyển giao quyền thừa kế, quyền biểu quyết của con gái bà là Tạ Vãn Ninh, luật sư lưu giữ phải yêu cầu công bố chỉ thị bổ sung trước khi biểu quyết.”
Tôi không biết mình đã siết tay từ lúc nào. Móng tay cấn vào lòng bàn tay, nhưng cảm giác đau ấy không kéo tôi ra khỏi màn hình được. Ba ngày trước khi mẹ tôi chết. Bà đã biết mình không còn nhiều thời gian, hoặc ít nhất, bà đã biết mình không thể tin những người ngủ dưới cùng một mái nhà. Người ta nói người mẹ sắp rời đi sẽ để lại lời dặn dịu dàng cho con gái. Mẹ tôi để lại một lá phiếu. Không phải vì bà lạnh lùng, mà vì bà hiểu ở Tạ gia, nếu không có quyền biểu quyết, ngay cả tình yêu cũng sẽ bị họ ghi thành tài sản vô chủ.
Tạ Kính Hòa chậm rãi đứng lên. “Luật sư Tần, tôi tôn trọng cô Lan Uyển, nhưng ông phải hiểu, người đã qua đời không thể tham gia biểu quyết trong một đại hội cổ đông hiện tại. Di sản chưa hoàn tất chuyển giao thì quyền biểu quyết càng không thể tùy tiện được một luật sư kích hoạt.”
Tần Dự cúi mắt nhìn giấy tờ trước mặt. “Ông Tạ Kính Hòa nói đúng một phần. Người đã mất không thể trực tiếp biểu quyết. Nhưng cổ phần thuộc di sản có thể có chỉ thị biểu quyết được lập hợp lệ trước khi chủ sở hữu qua đời, đặc biệt trong giai đoạn tranh chấp người thừa kế và quản trị di sản. Bà Hạ Lan Uyển không yêu cầu tôi thay bà quyết định mọi vấn đề của Tạ thị. Bà chỉ để lại chỉ thị đối với các nghị sự ảnh hưởng trực tiếp đến quyền của Tạ Vãn Ninh và cơ chế Hội đồng Gia tộc mà hôm nay ông đưa ra.”
Màn hình chuyển sang bản scan trang đầu tiên. Tôi nhìn thấy chữ ký của mẹ. Không giống chữ ký sắc gọn trên những hợp đồng Tạ thị từng trưng ra, chữ ký này mềm hơn ở nét cuối, như một hơi thở bị đứt nhưng vẫn cố hoàn thành. Bên dưới là dòng tiêu đề: “Chỉ thị biểu quyết có điều kiện đối với phần cổ phần và quyền lợi tín thác của Hạ Lan Uyển.” Căn phòng vốn đầy người bỗng khiến tôi có cảm giác chỉ còn lại tôi và nét chữ ấy.
Tần Dự đọc từng đoạn. “Trong trường hợp có bất kỳ cá nhân hoặc cơ chế gia tộc nào sử dụng văn bản, biên bản, gia quy hoặc thỏa thuận mang tên tôi để tạm quản, hạn chế, chuyển giao hoặc vô hiệu hóa quyền thừa kế và quyền biểu quyết của Tạ Vãn Ninh, toàn bộ quyền biểu quyết thuộc phần di sản của tôi và phần quyền lợi tín thác liên quan đến Tạ thị sẽ được ghi nhận là phản đối đối với nghị sự đó.” Ông dừng một nhịp, nhìn thẳng vào camera. “Chỉ thị tiếp theo: phản đối mọi đề xuất bổ nhiệm người trực tiếp nộp hoặc hưởng lợi từ tài liệu nói trên vào vị trí chủ tịch lâm thời, người quản lý di sản hoặc người đại diện quyền biểu quyết.”
Không ai nói gì trong vài giây. Sau đó, phòng họp vỡ ra thành những tiếng nói chồng lên nhau. Một cổ đông hỏi tỷ lệ biểu quyết cụ thể, người khác yêu cầu thư ký hiển thị lại thành phần cổ phần liên quan đến di sản của Hạ Lan Uyển. Lâm Tĩnh lập tức đẩy văn bản xác nhận quyền lợi tín thác lên hệ thống nội bộ. Trên màn hình phụ, con số từng bị Tạ gia làm mờ sau nhiều lớp thủ tục cuối cùng hiện ra trước toàn bộ cổ đông: mười tám phần trăm cổ phần trực tiếp và bảy phần trăm quyền lợi biểu quyết trong quỹ tín thác có điều kiện. Hai mươi lăm phần trăm không phải đa số tuyệt đối, nhưng đủ để biến “ổn định” của Tạ Kính Hòa thành một cây cầu gãy.
Tôi nghe Tạ lão phu nhân bật ra một câu rất khẽ: “Nó đã tính đến bước này…” Không rõ bà nói với ai, cũng không rõ chữ “nó” ấy chỉ mẹ tôi hay chỉ đứa cháu gái mà bà từng bắt quỳ trong từ đường. Có lẽ với bà, tất cả những người phụ nữ không chịu làm vật hy sinh đều giống nhau: bất hiếu, khó dạy, không biết nghĩ cho gia tộc. Tạ Chấn Nam nhìn màn hình, sắc mặt trắng bệch theo cách tôi chưa từng thấy. Ông không hề đau khi tôi bị cả thành phố mắng chửi, không hề run khi mẹ tôi bị kéo ra làm công cụ, nhưng một chữ ký của Hạ Lan Uyển đủ khiến ông mất bình tĩnh. “Không thể nào,” ông nói. “Lan Uyển không nói với tôi.”
Tần Dự im lặng một lát. “Bà Hạ nói, nếu một ngày tài liệu này phải mở, nghĩa là người bà không dám nói đã chứng minh vì sao bà không dám nói.”
Câu ấy rơi xuống không nặng, nhưng làm mọi người nghẹn lại. Tôi cúi mắt rất nhanh, không muốn bất kỳ ống kính nội bộ nào bắt được khoảnh khắc cổ họng mình nghẹn đau. Cố Trầm Chu không nói gì. Anh chỉ đưa cốc nước đã nguội hơn về phía tôi thêm một chút, vẫn giữ khoảng cách như lúc ở cửa xe. Tôi không cầm lấy ngay. Tôi cần đứng trong nỗi đau này bằng chính chân mình. Nhưng việc anh không cố thay tôi che chắn, không nhân danh bảo vệ để cắt ngang, khiến tôi biết mình không còn đứng một mình trong một căn phòng toàn người muốn tính toán mẹ tôi.
Tạ Kính Hòa cuối cùng không còn giữ nụ cười trọn vẹn. “Một chỉ thị được mở trong hoàn cảnh tranh chấp, qua kết nối trực tuyến, chưa đủ để đại hội ghi nhận ngay lập tức. Tôi đề nghị tạm hoãn kiểm tra tài liệu này sau khi biểu quyết xong nghị sự thứ nhất.”
“Tức là dùng tài liệu của mẹ tôi để tước quyền của tôi trước, rồi kiểm tra tài liệu mẹ tôi để lại nhằm ngăn việc đó sau?” Tôi bật micro. “Bác cả, đó không phải quy trình. Đó là chôn người thêm một lần nữa rồi hỏi bà có muốn phản đối không.”
Một vài cổ đông trung lập nhìn nhau. Người vừa công kích tôi vì giá cổ phiếu ban nãy đổi giọng trước tiên. “Nếu phần biểu quyết hai mươi lăm phần trăm ghi nhận phản đối theo chỉ thị có điều kiện, nghị sự chấp nhận biên bản gia tộc không đủ tỷ lệ thông qua theo điều lệ sửa đổi năm ngoái. Tôi đề nghị thư ký kiểm phiếu lại trước khi tiếp tục.” Khi lợi ích đổi hướng, đạo lý của họ cũng đổi hướng rất nhanh. Tôi không thấy buồn cười. Chỉ thấy lạnh. Mẹ tôi đã phải biến lời bảo vệ con gái thành một biến số có giá trị tài chính thì những người này mới chịu nghe.
Thư ký hội đồng nhập lại dữ liệu trong sự giám sát của đại diện pháp lý. Dòng chữ trên màn hình nhấp nháy, sau đó hiện kết quả tạm ghi nhận: phần biểu quyết thuộc di sản Hạ Lan Uyển và quyền lợi tín thác liên quan phản đối nghị sự công nhận biên bản gia tộc làm căn cứ hạn chế quyền của Tạ Vãn Ninh. Nghị sự chưa đủ điều kiện thông qua. Tạ Kính Hòa đứng yên, bàn tay đặt trên lưng ghế siết đến mức khớp ngón tay nổi trắng. Lần đầu tiên, người bác luôn nói như thể cả thế giới cần ông ta phân xử bị buộc phải nghe một người đã chết nói “không”.
Nhưng Tần Dự chưa dừng lại. Ông lật sang tập tài liệu thứ hai, vẻ mặt nặng nề hơn lúc đọc chỉ thị biểu quyết. “Ngoài chỉ thị phản đối, phong bì còn có phụ lục về điều khoản thay thế người thừa kế trong trường hợp Tạ Vãn Ninh bị tuyên bố vi phạm điều khoản đạo đức hoặc bị cơ chế gia tộc tạm quản quyền biểu quyết. Tôi đề nghị đại hội ghi nhận phụ lục này vì nó liên quan trực tiếp đến người có thể hưởng lợi từ việc cô Tạ mất quyền.”
Tim tôi trầm xuống. Tôi đã biết điều khoản đạo đức là con dao họ từng dùng ở đời trước, nhưng tôi chưa từng thấy lưỡi dao được đặt tên đầy đủ như vậy. Trên màn hình, một bản sao đơn đề nghị kích hoạt điều khoản thay thế hiện ra. Ngày ký không phải đời trước. Nó là hồ sơ đã được chuẩn bị từ nhiều năm trước, sau đó được bổ sung bằng bản scan mới trong hệ thống nội bộ Tạ thị. Ở ô người hưởng lợi thay thế, ba chữ Tạ Minh Châu hiện rõ đến chói mắt. Ở cuối trang là chữ ký mềm yếu, quen thuộc của cô ta, bên cạnh dòng người liên hệ xử lý: Tạ Kính Hòa.
Tôi quay đầu nhìn Tạ Minh Châu. Sắc mặt cô ta trắng như giấy. Lục Hành Dã ở khu khách mời cũng đứng bật dậy nhưng không bước lên. Tạ Kính Hòa nhìn màn hình chỉ một giây, rồi chậm rãi quay về phía hàng ghế sau lão phu nhân. Giọng ông ta vẫn ôn hòa, thậm chí còn dịu đi như một trưởng bối đau lòng buộc phải nói sự thật. “Minh Châu,” ông ta nói, “cháu tự giải thích đi. Đơn đề nghị kích hoạt điều khoản thay thế này, là chữ ký của cháu.”
