Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 75 - Chương 75: Kẻ Đứng Sau Bàn Thờ Gia Tộc

Chương 75: Kẻ Đứng Sau Bàn Thờ Gia Tộc

Tin nhắn của Tạ Kính Hòa nằm yên trong điện thoại tôi như một mảnh tro chưa tắt. Năm giờ sáng, từ đường. Mang theo thứ cháu gọi là chứng cứ. Ông ta viết rất ngắn, nhưng mỗi chữ đều đặt đúng vị trí để ép người khác bước vào chỗ ông ta đã chuẩn bị sẵn. Đêm ở nghĩa trang Vĩnh An chưa tan, Lưu Thành vừa ký xong lời khai, còn thẻ nhớ về đêm Nam Viên đã nằm trong túi niêm phong có mã số giám định. Đời trước đã dạy tôi một điều rất đắt: trong Tạ gia, sự thật không tự có trọng lượng. Nó chỉ có trọng lượng khi người cầm nó không để kẻ khác đổi tên.

Lâm Tĩnh đọc tin nhắn xong, không hỏi tôi có đi hay không. Cô ấy chỉ viết xuống ba đầu việc bằng nét bút rất nhanh. “Nhân chứng tách xe. Vật chứng đi theo giám định viên. Thông báo bảo toàn chứng cứ gửi hội đồng quản trị, văn phòng chủ tịch và phòng pháp chế trước năm giờ.” Cô ngẩng lên nhìn tôi. “Ông ta muốn cô mang bản gốc vào nơi không có camera độc lập, không có quy trình niêm phong, rồi biến tranh chấp pháp lý thành gia sự.”

“Tôi biết.” Tôi cất điện thoại vào túi áo. “Vì vậy tôi sẽ đi tay không.”

Cố Trầm Chu không khuyên tôi tránh đi, cũng không nói để anh thay tôi xử lý. Anh chỉ đưa tôi đến cổng từ đường như tôi yêu cầu, rồi dừng bên ngoài. Nếu Tạ gia không cho luật sư vào, tôi sẽ quay đi ngay.

Bốn giờ năm mươi hai, xe dừng trước cửa hông Tạ trạch. Tôi từng quỳ trong từ đường này ở đời trước, từng bị ép nhận những lỗi không thuộc về mình chỉ để giữ mặt mũi cho người khác. Khi ấy, mùi trầm hương làm tôi sợ. Nó giống như mùi của một cái lồng được đánh bóng bằng danh dự.

Sáng nay, cửa từ đường mở sẵn. Trên án thờ, những bài vị xếp tầng trong ánh nến vàng nhạt. Tạ lão phu nhân ngồi ở ghế chủ vị, khuôn mặt lạnh như tượng gỗ. Tạ Chấn Nam đứng bên trái bà. Tạ Minh Châu đứng phía sau Vương Nhã Lan, sắc mặt trắng bệch. Còn Tạ Kính Hòa không ngồi. Ông ta đứng sau án thờ, đang châm ba nén hương, động tác khoan thai như người chủ trì một lễ tế.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu vì sao tin nhắn của ông ta chọn hai chữ “từ đường”. Ông ta không muốn gặp tôi dưới tư cách cổ đông, càng không muốn gặp tôi dưới tư cách người bị nêu tên trong lời khai của nhân chứng. Ông ta muốn đứng sau bàn thờ gia tộc, mượn mắt người chết để nhìn xuống tôi.

Người quản gia bước lên chặn Lâm Tĩnh. “Luật sư Lâm, từ đường là nơi nội bộ Tạ gia.”

Tôi dừng lại ngay trước bậc cửa. “Vậy tôi không vào.”

Tạ lão phu nhân đập nhẹ đầu gậy xuống nền đá. “Tạ Vãn Ninh, cháu còn biết đây là nơi nào không?”

“Tôi biết.” Tôi nhìn thẳng vào bà. “Chính vì biết, tôi mới không để một cuộc ép cung được gọi là gia lễ.”

Tạ Chấn Nam nhíu mày. “Con nói chuyện với bà nội như vậy à?”

“Chủ tịch Tạ, nếu cuộc gặp này liên quan đến quyền biểu quyết, chứng cứ tai nạn và tư cách thừa kế, luật sư của tôi phải có mặt. Nếu đây chỉ là chuyện gia đình, tôi không có gì để nói với những người đã dùng gia đình làm lý do giấu cái chết của mẹ tôi suốt mười hai năm.”

Không khí trong từ đường đông lại. Tạ Kính Hòa cuối cùng cũng cắm hương vào lư đồng, rồi quay lại, giọng vẫn dịu. “Để luật sư Lâm vào đi. Vãn Ninh đã lớn rồi, có cảnh giác cũng là chuyện tốt.”

Tôi bước qua ngưỡng cửa. Lâm Tĩnh đi cạnh tôi, túi tài liệu trong tay cô chỉ có bản sao biên bản, phiếu niêm phong và thông báo bảo toàn chứng cứ, không có vật gốc. Tạ Kính Hòa liếc ra hiên, khóe môi hơi cong. “Cố tổng thật có lòng với gia sự Tạ gia.”

Tôi nói trước khi Cố Trầm Chu đáp: “Bác cả nhắn cho tôi mang chứng cứ đến. Tôi đến rồi. Người đứng ngoài cửa không phải trọng tâm.”

“Cháu nói đúng.” Tạ Kính Hòa kéo một chiếc ghế ra. “Trọng tâm là chứng cứ. Lưu Thành từng bị Nhân Hòa kỷ luật nội bộ, lời khai của ông ta nếu bị người có ý lợi dụng sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến Tạ thị trước đại hội cổ đông. Bác không ngăn cháu tìm sự thật, nhưng sự thật cũng cần được xác minh trong khuôn khổ gia tộc trước khi đưa ra ngoài.”

Lâm Tĩnh đặt máy ghi âm lên bàn. “Xin xác nhận, ông Tạ Kính Hòa đang đề nghị thân chủ tôi giao vật chứng đã niêm phong cho cơ chế xác minh nội bộ của Tạ gia?”

Tạ Kính Hòa cười nhẹ. “Tôi chỉ mong cháu gái mình đừng vì đau lòng mà bị người ngoài dẫn sai đường.”

Một tập văn kiện được đặt trước mặt tôi. Tiêu đề là “Thỏa thuận tạm đình chỉ thực hiện quyền biểu quyết liên quan đến di sản Hạ Lan Uyển trong thời gian xác minh tranh chấp.” Trang sau ghi rõ những cụm từ được chọn rất khéo: thu thập chứng cứ không đúng trình tự, tiếp xúc nhân chứng trong điều kiện gây áp lực, phối hợp với tổ chức tài chính bên ngoài để ảnh hưởng quyền quản trị Tạ thị.

Tôi bật cười rất khẽ. “Bác cả, bác gọi tôi về lúc năm giờ sáng để ký giấy tự trói tay mình trước chín giờ?”

Tạ lão phu nhân lạnh giọng. “Nếu cháu còn xem mình là người Tạ gia, trước tiên phải bảo vệ Tạ gia.”

“Mẹ tôi chết trong một vụ tai nạn bị dàn dựng.” Tôi gấp văn kiện lại, đẩy về phía trước. “Đó không phải chuyện nhà. Đó là một tội lỗi được nhà họ Tạ cất sau bài vị tổ tiên.”

Tạ Chấn Nam quát thấp: “Vãn Ninh!”

Tôi quay sang ông. “Chủ tịch Tạ, tối qua ông nghe tên mẹ tôi bị dùng làm lý do đổi tuyến xe. Sáng nay điều đầu tiên ông muốn hỏi vẫn là tôi có làm mất mặt Tạ gia không?”

Ông há miệng, nhưng không nói được. Tạ Kính Hòa thở dài. “Một lời khai chưa giám định, một thẻ nhớ chưa mở, một tài xế từng bị sa thải, cháu nghĩ đủ để lật lại chuyện mười hai năm trước sao?”

“Không đủ.” Tôi đáp rất bình tĩnh. “Cho nên tôi không kết luận thay cơ quan giám định. Tôi cũng không đem vật gốc vào từ đường cho bác kiểm tra bằng gia quy.”

Ánh mắt Tạ Kính Hòa hơi trầm xuống. “Cháu chắc vật chứng ở ngoài sẽ an toàn hơn ở Tạ gia?”

“Tối qua, người bị nêu tên trong lời khai là bác. Sáng nay, người yêu cầu tôi giao vật chứng cũng là bác.” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Nếu tôi thật sự mang bản gốc đến đây, mẹ tôi mới là người thất vọng.”

Tạ Kính Hòa xoay người, mở ngăn gỗ sau án thờ. Từ bên trong, ông ta lấy ra một tập hồ sơ bìa đen. “Nếu cháu tin vào giấy tờ hơn gia đình, vậy xem cái này đi.”

Lâm Tĩnh lập tức đứng lên. “Tài liệu mới cần được xác nhận nguồn gốc trước khi sử dụng trong bất kỳ cuộc họp nào.”

“Đây không phải tài liệu mới.” Tạ Kính Hòa đặt hồ sơ xuống bàn. “Đây là biên bản gia tộc được lập trước khi Lan Uyển xảy ra chuyện. Cô ấy đồng ý trong trường hợp người thừa kế liên quan đến tranh chấp đạo đức hoặc bị thế lực bên ngoài thao túng, quyền biểu quyết thuộc phần di sản sẽ do Hội đồng Gia tộc Tạ thị tạm quản. Sáng nay, bản sao công chứng sẽ được trình trước cổ đông.”

Tạ Chấn Nam biến sắc trước cả tôi. Điều đó nói cho tôi biết ít nhất ông ta không biết toàn bộ quân bài này. Tạ lão phu nhân thì nhìn xuống chén trà trong tay, không ngạc nhiên. Bà đã biết.

Tôi không chạm vào hồ sơ. Mẹ tôi từng chuẩn bị rời Tạ gia, từng cất chứng cứ trong nghĩa trang, từng dùng di chúc hai lớp để bảo vệ tôi. Bà có thể ký giấy tờ vì chiến lược, vì trì hoãn, vì tự cứu, nhưng bà sẽ không tự nguyện giao lá phiếu cuối cùng của mình cho chính cái lồng bà muốn đưa tôi thoát ra.

“Bác cả, nếu tài liệu này thật, tại sao mười hai năm qua nó không xuất hiện? Tại sao chỉ sau khi Lưu Thành khai tên bác, nó mới nằm trên bàn thờ vào lúc năm giờ sáng?”

Tạ Kính Hòa mỉm cười. “Vì trước đây không ai muốn dùng đến bước này.”

“Không.” Tôi lấy từ túi tài liệu của Lâm Tĩnh một phong thư đã đóng dấu thời gian điện tử, đặt lên bàn. “Vì trước đây chưa ai yêu cầu bảo toàn toàn bộ biên bản gia tộc, sổ sử dụng ấn tín, camera hành lang từ đường và danh sách người ra vào phòng hồ sơ trong mười hai năm qua. Bác vừa lấy hồ sơ từ ngăn gỗ sau án thờ trước mặt luật sư của tôi. Từ giờ trở đi, nếu tập hồ sơ này thiếu một trang, đổi một dấu, hoặc biến mất trước đại hội cổ đông, người phải giải thích đầu tiên là bác.”

Lần này, sự im lặng trong từ đường không còn thuộc về Tạ Kính Hòa nữa. Tạ lão phu nhân siết chặt đầu gậy. “Cháu dám giám sát từ đường?”

“Từ đường không phải nơi miễn trừ pháp luật.” Tôi đáp. “Và mẹ tôi không phải đồ cúng để các người muốn đặt lên bàn lúc nào thì đặt.”

Tạ Kính Hòa nhìn tôi rất lâu. Đằng sau lớp hương mỏng, đôi mắt ông ta cuối cùng không còn giống một người hòa giải. Chúng bình thản, sâu và lạnh. “Vãn Ninh, cháu thông minh hơn đời trước rất nhiều.”

Câu ấy nhẹ đến mức gần như lẫn vào tiếng nến cháy. Nhưng tôi nghe rõ. Lâm Tĩnh cũng nghe rõ, bàn tay cô đặt trên máy ghi âm khựng lại nửa nhịp. Tạ Chấn Nam nhíu mày, không hiểu vì sao một câu nói bình thường lại làm sắc mặt tôi lạnh xuống. Đời trước. Hai chữ ấy không nên xuất hiện trong miệng ông ta. Có thể ông ta chỉ đang nói về quá khứ của tôi, nhưng cũng có thể đây là cách ông ta cố ý thăm dò, hoặc đơn giản là sự tự tin của một kẻ từng thắng quá trọn vẹn nên xem bi kịch của tôi như một đời đã khép lại.

Tôi đứng dậy. “Vậy bác nên bắt đầu học cách đối phó với tôi của hiện tại.”

Tạ Kính Hòa không giữ tôi. Ông ta chỉ nói phía sau lưng: “Chín giờ gặp ở Tạ thị. Nhớ rằng cổ đông không thờ mẹ cháu. Họ thờ lợi ích.”

Tôi dừng ở ngưỡng cửa, quay đầu nhìn bàn thờ gia tộc lần cuối. “Đúng. Vì vậy hôm nay tôi sẽ cho họ thấy người nào đã dùng lợi ích để giết cả sự thật.”

Khi tôi bước ra hiên, trời vừa sáng xám. Cố Trầm Chu nhìn tôi, không hỏi bên trong đã xảy ra chuyện gì, chỉ mở cửa xe. Đến lúc xe rời Tạ trạch, điện thoại Lâm Tĩnh vang lên.

Cô ấy nghe chưa đầy mười giây, sắc mặt đã trầm hẳn. “Văn phòng hội đồng vừa cập nhật tài liệu cho đại hội cổ đông. Ngoài nghị sự đình chỉ quyền biểu quyết của cô, Tạ Kính Hòa nộp thêm một bản biên bản gia tộc do Hạ Lan Uyển ký, yêu cầu đưa vào mục thảo luận đầu tiên.”

Tôi nhắm mắt một giây rồi mở ra. “Còn gì nữa?”

Lâm Tĩnh nhìn tôi qua gương chiếu hậu. “Nghị sự thứ hai cũng vừa được thêm. Đề xuất Tạ Kính Hòa giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị lâm thời trong thời gian Tạ thị xử lý khủng hoảng.”

Ngoài cửa kính, tòa nhà Tạ thị hiện dần trong ánh sáng lạnh của buổi sớm. Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình điện thoại, bỗng hiểu trận đánh ở nghĩa trang chỉ là cánh cửa. Người đứng sau bàn thờ gia tộc đã bước ra trước bàn cổ đông. Và lần này, ông ta không định che giấu việc mình muốn ngồi lên vị trí cao nhất nữa.