Chương 6: Người Đàn Ông Ở Cuối Hành Lang
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 6: Người Đàn Ông Ở Cuối Hành Lang
Cố Trầm Chu.
Cái tên ấy rơi xuống trong đầu tôi không phát ra tiếng, nhưng đủ khiến cả hành lang phía tây lạnh đi một tầng. Đời trước, tôi từng gặp người đàn ông này trong những thời khắc tệ nhất của mình: sau buổi hủy hôn, sau vụ tài liệu mật, sau khi Tạ gia tuyên bố tôi không còn liên quan đến họ. Anh luôn xuất hiện muộn nửa bước, đứng ở nơi ánh đèn không chiếu tới, giống một người biết rất nhiều nhưng không định giải thích cho ai. Khi ấy, tôi đã nghi ngờ anh đứng cùng phe với Tạ gia. Về sau, lúc những manh mối cuối cùng được gửi đến tay tôi, tôi lại không còn đủ sức phân biệt đâu là thiện ý, đâu là một cái bẫy khác được bọc bằng im lặng.
Bây giờ, anh đứng trước cánh cửa phòng mẹ tôi, trong tay cầm tập hồ sơ ghi tên Hạ Lan Uyển.
Tôi nhìn khe cửa hé mở phía sau anh. Căn phòng ấy đã bị khóa từ khi mẹ tôi mất. Tạ Chấn Nam từng nói đồ cũ của người đã khuất không nên tùy tiện chạm vào, Tạ lão phu nhân nói người sống cứ mãi nhìn người chết là điềm không lành. Đời trước, tôi chưa từng bước vào. Tôi đã ngoan đến mức tin cả một cánh cửa cũng có thể là gia quy.
Cố Trầm Chu quay hẳn người lại. Ánh mắt anh vẫn như trong ký ức, lạnh, sâu, không có chút vội vàng dư thừa. Anh không tỏ ra bất ngờ khi thấy tôi, cũng không vội giấu tập hồ sơ đi.
“Cô Tạ.”
Cách xưng hô rất xa. Xa đến mức khiến tôi bình tĩnh lại.
Tôi dừng cách anh ba bước, hỏi thẳng: “Anh đang làm gì trước phòng mẹ tôi?”
“Đợi một người có tư cách hỏi câu đó.”
Ngón tay tôi siết nhẹ lên dây túi. “Vậy anh biết người không có tư cách là ai?”
Ánh mắt anh lướt qua cánh cửa hé mở sau lưng. “Người mở cánh cửa này khi cô vừa rời phòng ăn.”
Tôi không bước tới nữa.
Trên trần hành lang có một camera nhỏ. Tối nay, chấm đỏ trên thân máy vẫn sáng, góc quay vừa vặn thu được cửa phòng mẹ tôi, cũng vừa vặn thu được vị trí tôi đang đứng. Nếu tôi tiến thêm hai bước, chỉ cần đưa tay đẩy cửa, hình ảnh sẽ đủ đẹp để người khác kể thành một câu chuyện: Tạ Vãn Ninh lén vào phòng cấm, lấy tài liệu cũ của mẹ, gây rối trong đêm hai nhà bàn chuyện hôn ước.
Họ không cần sự thật. Họ chỉ cần một đoạn hình có thể cắt đúng phần cần dùng.
Tôi nhìn Cố Trầm Chu. “Anh cũng là một phần của cái bẫy này?”
Anh không phủ nhận ngay. Sự im lặng ngắn ngủi ấy khiến sống lưng tôi lạnh hơn mọi lời biện hộ.
“Có thể.” Anh nói. “Tôi được mời đến để bàn hồ sơ cũ của Cố Tín Capital và Hạ Lan Uyển. Nhưng người dẫn đường đưa tôi lên đây, rồi rời đi. Khi tôi đến, cửa đã hé.”
“Và anh đứng chờ?”
“Đứng chờ tốt hơn bước vào.” Anh nhìn tôi. “Ít nhất, trên camera, người đầu tiên chạm vào cánh cửa không phải cô.”
Tôi không thích cảm giác được nhắc nhở bởi anh. Nó khiến tôi nhớ đến đời trước, nhớ đến những mảnh chứng cứ đến muộn như tro tàn. Nhưng tôi càng không thể phủ nhận: câu nhắc nhở này đã ngăn tôi trở thành nhân vật chính trong đoạn phim họ muốn dựng.
Tiếng bước chân từ cầu thang truyền đến. Tạ Chấn Nam đi đầu, theo sau là Tạ Kính Hòa và quản gia. Sắc mặt ông vẫn còn hơi căng sau bữa tối, có lẽ chiếc nhẫn rơi xuống đĩa trước mặt hai nhà đã khiến sự kiên nhẫn của ông bị mài mỏng đến đáy.
“Vãn Ninh.” Ông dừng lại, nhìn tôi rồi nhìn Cố Trầm Chu. “Con đứng đây làm gì?”
Tôi đáp: “Con cũng muốn hỏi câu đó. Cửa phòng mẹ con mở, Cố tiên sinh đứng trước cửa, trong tay cầm hồ sơ ghi tên mẹ con. Ba định giải thích thế nào?”
Tạ Chấn Nam cau mày. “Đây là chuyện công việc của người lớn. Không liên quan đến con.”
“Con hai mươi bốn tuổi rồi.” Tôi nhìn ông. “Mẹ con mất mười bốn năm. Nếu hồ sơ của bà ấy vẫn có thể được mang ra bàn trong nhà này, con có quyền biết tối thiểu nó là gì.”
Tạ Kính Hòa bước lên nửa bước, nụ cười ôn hòa quen thuộc phủ lên bầu không khí như một tấm khăn sạch đặt trên vết máu. “Vãn Ninh, cháu đừng căng thẳng. Cố tiên sinh đến vì một vài khoản ủy thác đầu tư cũ của mẹ cháu, không phải chuyện gì nghiêm trọng. Bác và cha cháu đang xử lý để khỏi ảnh hưởng đến lễ đính hôn.”
Tôi nhìn ông. “Cháu hỏi hồ sơ gì, bác trả lời là ủy thác đầu tư. Cháu chưa hỏi có nghiêm trọng không, bác đã nói không nghiêm trọng. Cháu cũng chưa nhắc đến lễ đính hôn, bác đã nói không ảnh hưởng đến lễ đính hôn.”
Nụ cười của Tạ Kính Hòa khựng lại rất nhẹ.
Tôi nói tiếp: “Bác cả, có những câu giải thích quá sớm sẽ giống như đã chuẩn bị sẵn.”
Không khí hành lang rơi xuống mức gần như có thể nghe thấy tiếng thở của quản gia. Tạ Chấn Nam trầm giọng quát: “Tạ Vãn Ninh.”
Tôi quay sang ông. “Ba muốn con im lặng vì đại cục, hay vì căn phòng này vốn không nên mở trước mặt con?”
Lần này, người đổi sắc không chỉ có Tạ Chấn Nam. Ánh mắt Tạ Kính Hòa rất nhanh lướt qua tập hồ sơ trong tay Cố Trầm Chu. Chỉ một khoảnh khắc, nhưng đủ để tôi xác nhận: hồ sơ ấy không chỉ là vài khoản đầu tư cũ.
Cố Trầm Chu cuối cùng mở miệng. Giọng anh bình thản, không đứng về phía tôi quá rõ, cũng không thuận theo Tạ gia. “Theo quy trình của Cố Tín, nếu hồ sơ liên quan đến tài sản ký gửi của bà Hạ Lan Uyển, người có khả năng là bên thụ hưởng cần được ghi nhận tình trạng tiếp cận thông tin. Nếu Tạ gia xác nhận cô Tạ hoàn toàn không liên quan, tôi có thể yêu cầu văn bản miễn trừ ngay tối nay.”
Câu nói ấy không phải một lưỡi dao chém xuống. Nó giống một chiếc chốt nhỏ bị rút ra khỏi máy móc. Sắc mặt Tạ Chấn Nam lập tức trầm hơn.
“Cố tiên sinh,” Tạ Kính Hòa vẫn cười, “chuyện nội bộ Tạ gia không cần làm thành thủ tục cứng nhắc như vậy. Vãn Ninh còn trẻ, rất dễ hiểu lầm.”
“Hiểu lầm có thể sửa.” Cố Trầm Chu nói. “Văn bản ký sai thì khó hơn.”
Tôi nhìn anh. Người đàn ông này không cứu người bằng cách đưa tay kéo. Anh chỉ đặt một quy trình ở đó, để người muốn giấu sự thật phải tự cân nhắc có dám bước qua hay không. Cũng vì vậy, anh càng khiến tôi cảnh giác.
Tạ Chấn Nam ra hiệu cho quản gia đóng cửa phòng mẹ tôi. Khi cánh cửa khép lại, gió từ bên trong đẩy ra một mùi rất nhạt, giống giấy cũ và hương gỗ trầm đã tắt từ lâu. Trong khe sáng cuối cùng, tôi nhìn thấy góc bàn làm việc phủ vải trắng, một khung ảnh bị úp xuống, và mép một hộp gỗ màu sẫm đặt trên kệ thấp. Trên miếng nhãn đồng đã xỉn màu, có hai chữ cái khắc rất nhỏ: H.L.
Hạ Lan.
Cửa đóng lại. Tiếng khóa vang lên khô khốc.
Tạ Chấn Nam nhìn tôi. “Tối nay con về phòng nghỉ. Chuyện chiếc nhẫn, ngày mai cha sẽ nói lại với con. Còn chuyện ở đây, không được nhắc với bất kỳ ai.”
“Bất kỳ ai là người ngoài,” tôi hỏi, “hay là cả con?”
Ông không trả lời. Câu im lặng ấy cũng đủ rõ.
Cố Trầm Chu giao tập hồ sơ cho trợ lý vừa bước lên từ cầu thang, nhưng trước khi xoay người rời đi, anh dừng bên cạnh tôi một giây. Khoảng cách rất gần, giọng anh vẫn vừa đủ để chỉ mình tôi nghe thấy.
“Đừng xóa bất cứ thứ gì trong máy tính của cô.”
Tôi nghiêng mắt nhìn anh. “Anh biết gì?”
“Biết quá ít nên không nên nói nhiều.” Anh nhìn về phía cuối hành lang, nơi quản gia đang cúi đầu nhưng tai vẫn hướng về phía chúng tôi. “Chụp lại trước. Sau đó hãy hỏi: ai cần cô trở thành người làm lộ tài liệu nhất.”
Anh đi xuống cầu thang, không ngoảnh lại.
Tôi đứng tại chỗ thêm vài giây, để Tạ Chấn Nam tưởng rằng mình đã bị câu cảnh cáo của ông ép im. Sau đó, tôi xoay người về phòng.
Cửa phòng tôi vẫn khóa. Ổ khóa không có dấu vết bị cạy. Nhưng tấm thảm nhỏ trước cửa bị lệch nửa đốt ngón tay. Đời trước, tôi chưa từng chú ý những chi tiết như vậy. Tôi luôn nghĩ chỉ cần mình không làm sai thì không ai có thể vu oan mãi. Bây giờ tôi biết, một người muốn biến tôi thành tội nhân không cần tôi làm sai. Họ chỉ cần tôi không kịp nhìn thấy bàn tay đặt dao vào túi mình.
Tôi vào phòng, đóng cửa, không bật hết đèn. Máy tính xách tay trên bàn trang điểm đang sáng ở chế độ chờ. Tôi nhớ rõ trước khi ra ngoài, nó đã được tắt hẳn.
Tôi không chạm vào bàn phím ngay. Tôi lấy điện thoại chụp lại màn hình, chụp đồng hồ góc phải, chụp cả vị trí máy tính, dây sạc và mặt bàn. Sau đó, tôi mới dùng khăn giấy mỏng lót dưới đầu ngón tay, mở nắp máy thêm một chút.
Trên màn hình là hộp thư của tôi.
Trong mục thư nháp, một email chưa gửi nằm ở dòng đầu tiên. Tiêu đề rất ngắn: “Tài liệu dự án Vịnh Đông.” Người nhận là một địa chỉ truyền thông tài chính và một hộp thư nội bộ của Lục gia. Tệp đính kèm mang tên “VD_Confidential_Final.pdf”. Thời gian tạo thư: hai mươi mốt giờ năm mươi bảy phút. Khi ấy, tôi đang đứng trước bàn ăn Tạ gia, nhìn chiếc nhẫn không vừa tay mình rơi xuống đĩa sứ.
Tôi mở túi xách. USB khắc chữ VĐ vẫn nằm trong ngăn trong cùng, lạnh ngắt dưới đầu ngón tay. Tôi chưa từng cắm nó vào máy tính này.
Vậy tệp đính kèm kia từ đâu ra?
Tôi nhìn xuống dòng nhỏ ở cuối cửa sổ thư. Người đặt bẫy rất cẩn thận, cẩn thận đến mức không cần tôi tự tay bấm gửi.
Email đã được hẹn giờ.
00:00.
Đồng hồ góc phải màn hình chỉ 23:41.
Mười chín phút nữa, nếu tôi không làm gì, cả Lăng Thành sẽ có một câu chuyện mới để kể: Tạ Vãn Ninh vì bị ép hôn ước, bất mãn với gia tộc, đánh cắp và gửi tài liệu mật của Tạ thị ra ngoài. Cái bẫy đầu tiên của đời trước không hề biến mất. Nó chỉ thay một căn phòng, thay một chiếc USB, rồi nằm im trong máy tính của tôi, chờ đúng nửa đêm để tự đóng dấu tội danh lên tên tôi.
