Chương 7: Cái Bẫy Tài Liệu Mật
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 7: Cái Bẫy Tài Liệu Mật
Mười chín phút.
Con số ấy nằm lặng ở góc phải màn hình, nhỏ đến mức nếu là đời trước, có lẽ tôi đã không nhìn thấy. Khi đó, thứ tôi nhìn thấy chỉ là tội danh đang lao tới, là gương mặt thất vọng của cha, là ánh mắt thương hại của Lục Hành Dã, là tiếng khóc nghẹn của Tạ Minh Châu khi nói rằng chị ơi, sao chị lại làm vậy. Tôi đã hoảng đến mức làm đúng điều họ muốn nhất: xóa thư, tháo USB, tắt máy, tự biến mọi dấu vết thành một chuỗi hành động che giấu vụng về.
Bây giờ, tay tôi không run. Tôi đặt điện thoại lên chiếc hộp trang sức cạnh bàn, chỉnh góc sao cho ống kính thu được màn hình laptop, đồng hồ hệ thống, phong bì đựng USB và cả mặt bàn còn nguyên vị trí. Tôi bấm quay video, sau đó đọc rất khẽ: “Hai mươi ba giờ bốn mươi hai phút, phòng ngủ của Tạ Vãn Ninh. Máy tính đã mở sẵn trước khi tôi vào phòng. Trong hộp thư có email hẹn giờ gửi lúc không giờ, tiêu đề ‘Tài liệu dự án Vịnh Đông’, đính kèm ‘VD_Confidential_Final.pdf’. USB khắc chữ VĐ chưa từng được cắm vào máy này.”
Tôi không nói để biện hộ với ai. Tôi nói để tương lai không còn chỉ có lời của họ.
Tôi dùng khăn giấy lót đầu ngón tay, không chạm trực tiếp vào bàn phím. Đời trước, họ dùng dấu vân tay của tôi trên bàn phím, lịch sử xóa file và thời gian đăng nhập để dệt thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Lần này, tôi không xóa. Không mở tệp đính kèm. Không gửi thử. Không làm bất cứ hành động nào khiến người khác có cớ nói tôi đã biết nội dung tài liệu. Tôi chỉ mở phần chi tiết hoạt động của tài khoản, nơi bất cứ chủ tài khoản nào cũng có quyền xem.
Dòng đầu tiên hiện ra rất nhanh. Hai mươi mốt giờ năm mươi hai phút, đăng nhập từ trình duyệt lạ. Hai mươi mốt giờ năm mươi bảy phút, tạo thư nháp. Hai mươi hai giờ linh ba phút, thêm tệp đính kèm. Thiết bị không phải laptop của tôi. Mạng truy cập là mạng khách của Tạ trạch. Vị trí nội bộ được hệ thống ghi lại bằng tên thiết bị phát sóng phụ: Study-2F.
Thư phòng tầng hai.
Tôi nhìn ba chữ ấy, trong cổ họng bỗng có vị lạnh. Thư phòng tầng hai không phải nơi người hầu tùy tiện ra vào. Đó là căn phòng nhỏ nằm gần hành lang phía đông, bình thường dùng để tiếp khách thân cận hoặc xử lý vài văn kiện gia tộc khi không muốn xuống phòng làm việc chính. Tạ Chấn Nam dùng nó. Tạ Kính Hòa cũng dùng nó. Tạ Minh Châu thỉnh thoảng mang trà vào đó, rồi đi ra với đôi mắt đỏ, như thể mỗi lần được người lớn thương lượng thay là mỗi lần cô ta bị ép chịu thiệt.
Hóa ra trong căn nhà này, cả nước mắt cũng có lịch trình.
Tôi chụp lại từng dòng hoạt động. Sau đó, tôi mở phần thiết bị đang đăng nhập. Một phiên truy cập khác vẫn sáng. Không hoạt động trong một phút trước. Nghĩa là người kia không chỉ đặt bẫy rồi rời đi. Hắn vẫn đang chờ bên kia màn hình, chờ tôi hoảng, chờ tôi xóa, hoặc chờ đúng không giờ để tội danh tự gửi đi.
Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc ấy.
Ba tiếng rất nhẹ, rất mềm. Nếu không phải tôi vừa nhìn thấy đồng hồ chỉ hai mươi ba giờ bốn mươi bảy phút, có lẽ tôi sẽ tưởng đó chỉ là một em gái lo lắng cho chị sau bữa tối căng thẳng.
“Chị.” Giọng Tạ Minh Châu truyền qua cánh cửa. “Chị ngủ chưa? Ba nói chị không được khỏe. Em mang trà an thần cho chị.”
Tôi nhìn màn hình máy tính thêm một giây, rồi bước tới cửa. Tôi không mở hẳn, chỉ kéo chốt an toàn, để khe cửa vừa đủ thấy gương mặt trắng nhợt của cô ta. Tạ Minh Châu mặc váy ngủ màu kem, tóc thả xuống vai, trong tay cầm một khay bạc nhỏ. Ly trà trên khay vẫn còn bốc hơi. Hơi nước làm mắt cô ta càng ướt, như thể người chịu ấm ức tối nay không phải tôi mà là cô ta.
“Tôi không uống trà vào giờ này.” Tôi nói.
Cô ta cắn môi. “Chị còn giận chuyện chiếc nhẫn sao? Em biết tối nay mọi người đều căng thẳng, nhưng chị đừng tự làm mình khó chịu. Anh Hành Dã cũng rất lo cho chị.”
Cái tên ấy được đặt xuống rất khéo. Giống một sợi dây mềm, chỉ cần tôi kéo theo, cô ta sẽ có cả một câu chuyện để dẫn tôi vào.
Tôi hỏi: “Lục Hành Dã lo cho tôi, hay lo tôi không nghe lời?”
“Chị, sao chị lại nói vậy?” Tạ Minh Châu hơi nghiêng người, ánh mắt lướt qua khe cửa. Rất nhanh. Nhanh đến mức nếu tôi không quan sát từ đầu, sẽ bỏ qua việc cô ta đang cố nhìn vào trong phòng. “Em chỉ sợ chị ở một mình lại nghĩ quẩn. Đèn phòng chị sáng, em tưởng chị vẫn chưa ngủ.”
“Em nhìn thấy đèn phòng tôi sáng từ đâu?”
Cô ta khựng lại. “Em đi ngang qua.”
“Hành lang phòng tôi không phải đường về phòng em.”
Sắc mặt cô ta trắng thêm một tầng, nhưng giọng vẫn mềm. “Em… em muốn lên hỏi chị một câu. Chị có thật sự không muốn đính hôn với anh Hành Dã nữa không?”
“Muốn hỏi chuyện hôn ước, em có thể chờ đến sáng.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Từ hai mươi mốt giờ năm mươi đến hai mươi hai giờ mười, em ở đâu?”
Ngón tay cô ta siết nhẹ vào mép khay bạc. Ly trà va vào thành khay, phát ra một tiếng rất khẽ. “Em ở dưới nhà. Bà nội không khỏe, em ở cạnh bà.”
“Vậy tốt.” Tôi nói. “Camera và người làm đều sẽ nhớ.”
Lần này, vẻ mềm mại trên mặt Tạ Minh Châu gần như nứt ra. Nhưng cô ta cúi đầu rất nhanh, để tóc che đi nửa gương mặt. “Chị đang nghi ngờ em sao?”
“Tôi chỉ đang nhớ lại thời gian.” Tôi đóng cửa lại trước khi cô ta kịp rơi giọt nước mắt đầu tiên. “Trà để em tự uống đi. Đêm nay tôi cần tỉnh.”
Cánh cửa khép lại. Bên ngoài im lặng vài giây, sau đó tiếng bước chân của Tạ Minh Châu xa dần. Tôi không lập tức quay về bàn. Tôi đứng sau cửa nghe thêm nửa phút, đến khi chắc chắn không còn ai dừng lại bên ngoài, mới trở lại trước màn hình.
Điện thoại trên hộp trang sức vẫn đang quay. Đồng hồ chỉ hai mươi ba giờ năm mươi mốt phút.
Màn hình laptop nhấp nháy một lần. Phiên truy cập lạ vừa hoạt động trở lại.
Tôi kéo hơi thở xuống thật sâu. Người kia biết tôi đã phát hiện email. Tạ Minh Châu lên đây không phải để đưa trà. Cô ta lên để xem tôi đã hoảng chưa, đã xóa chưa, hay đã tự tay cắm USB vào máy tính chưa. Nếu tôi mở cửa cho cô ta bước vào, có lẽ đời trước sẽ lặp lại thêm một lớp nhân chứng: em gái tốt bụng tận mắt nhìn thấy chị mình ngồi trước máy tính, mặt tái nhợt, trên bàn có USB tài liệu mật.
Điện thoại trong tay tôi rung lên. Người gọi là Lục Hành Dã.
Tôi nhìn cái tên ấy đến khi tiếng chuông gần ngắt mới bấm nhận. “Có chuyện gì?”
Giọng anh ta vẫn dịu như cũ, dịu đến mức từng khiến tôi nghĩ đó là nơi duy nhất trong Tạ gia mình có thể dựa vào. “Vãn Ninh, anh nghe nói em đang không ổn. Đừng làm chuyện bốc đồng. Có gì để anh xử lý.”
Tôi bật loa ngoài, đặt điện thoại cạnh laptop để video vẫn thu được âm thanh. “Tôi đang ở trong phòng. Có chuyện gì cần anh xử lý?”
Đầu dây bên kia im rất ngắn. “Anh chỉ lo em vì chuyện chiếc nhẫn mà giận dỗi với bác Tạ.”
“Giận dỗi thì liên quan gì đến anh?”
“Em biết tài liệu Vịnh Đông không phải thứ có thể đem ra làm trò trả đũa.” Lục Hành Dã hạ giọng, như thể đang nhẫn nại với một đứa trẻ không hiểu chuyện. “Một khi gửi nhầm ra ngoài, không chỉ Tạ gia bị ảnh hưởng. Em cũng sẽ không gánh nổi hậu quả.”
Tôi nhìn email hẹn giờ trên màn hình. “Tài liệu Vịnh Đông?”
Anh ta dừng lại.
Tôi hỏi tiếp: “Tôi đã nói với anh tôi có tài liệu đó sao?”
“Minh Châu thấy em cầm USB trong bữa tối.”
“Cô ấy thấy tôi cầm USB, nên anh biết có email hẹn giờ gửi ra ngoài?”
Lần này, sự im lặng dài hơn.
Tôi không vội ép. Đời trước, tôi luôn sợ im lặng, sợ nếu mình không giải thích ngay thì người khác sẽ tin vào phiên bản xấu nhất. Bây giờ tôi mới hiểu, có những khoảng im lặng không phải để mình lấp đầy. Nó là cái hố để người đối diện tự bước xuống.
Lục Hành Dã thở ra. “Vãn Ninh, anh không muốn cãi nhau với em. Anh chỉ muốn giúp em. Nếu email kia chưa gửi, em hủy đi. Anh có thể coi như chưa từng biết.”
Tôi nhắm mắt một giây. Rất nhẹ. Không phải vì đau, mà vì cuối cùng cũng nghe được câu cần nghe.
“Email kia?” Tôi hỏi. “Email nào?”
Không còn tiếng thở dịu dàng ở đầu dây bên kia nữa. Chỉ có một khoảng trống rất lạnh.
Tôi bấm kết thúc cuộc gọi trước. Không cần nhiều hơn. Một câu là đủ. Đời trước, Lục Hành Dã làm chứng rằng anh ta chỉ biết chuyện sau khi Tạ thị nhận được tin tài liệu bị phát tán. Đêm nay, trước khi không giờ đến, anh ta đã biết tiêu đề dự án, biết email và biết tôi có thể hủy. Người yêu cũ của tôi đúng là vẫn diễn hay. Chỉ tiếc, sân khấu lần này có máy quay.
Hai mươi ba giờ năm mươi sáu phút.
Tôi mở phần bảo mật tài khoản, chọn đăng xuất khỏi tất cả thiết bị khác. Hệ thống yêu cầu xác thực qua điện thoại. Tôi xác nhận bằng vân tay, rồi đổi mật khẩu ngay trước ống kính đang quay. Từng thao tác đều chậm, rõ, không xóa bất kỳ nội dung nào trong thư. Sau đó tôi quay lại email hẹn giờ. Nút “hủy gửi theo lịch” nằm ở góc dưới, nhỏ đến mức trông như một lối thoát không đáng tin.
Tôi nhìn nó trong hai giây. Nếu hủy, họ có thể nói tôi tự sửa chứng cứ. Nếu không hủy, tài liệu sẽ ra ngoài và Tạ thị có thể thật sự chịu tổn thất. Tôi không định báo thù bằng cách đốt cả căn nhà rồi đứng cười trên đống tro. Thứ tôi muốn không phải Tạ gia sụp xuống vì một tệp tài liệu bị lộ. Thứ tôi muốn là bàn tay đặt tệp tài liệu đó vào tài khoản của tôi phải bị nhìn thấy.
Tôi bấm hủy.
Email trở về thư nháp. Tệp đính kèm vẫn còn. Tiêu đề vẫn còn. Dấu thời gian vẫn còn trong video. Lịch sử đăng nhập vẫn đang mở ở cửa sổ bên cạnh. Không có gì biến mất ngoài quả bom đã được đặt giờ.
Không giờ đến.
Căn phòng yên lặng đến mức tôi nghe được tiếng kim đồng hồ treo tường dịch qua một nấc rất nhỏ. Không có email gửi đi. Không có tiếng thông báo từ hộp thư. Không có tội danh mới rơi xuống đầu tôi.
Nhưng màn hình bảo mật bỗng hiện thêm một dòng cảnh báo màu xám.
Không giờ một phút. Có thiết bị khác cố khôi phục phiên đăng nhập đã bị đăng xuất. Vị trí nội bộ: Study-2F. Thao tác bị từ chối.
Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi chậm rãi xoay đầu về phía cửa. Bên kia hành lang, từ rất xa, truyền đến một tiếng động khô khốc như vật sứ rơi xuống nền gỗ. Một tiếng. Rồi im bặt.
Người đặt bẫy vẫn còn trong Tạ gia. Và vừa rồi, chính hắn đã tự đưa tay chạm vào dây chuông tôi treo sẵn.
