Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 5: Bữa Tối Gia Tộc

Chương 5: Bữa Tối Gia Tộc

Chiếc xe dừng trước cổng Tạ gia lúc đèn sân vừa bật sáng. Sau cơn mưa chiều, những phiến đá trong vườn ướt đẫm, phản chiếu ánh đèn vàng lạnh như mặt nước tù. Tôi ngồi trong xe thêm vài giây, nhìn tòa biệt thự quen thuộc qua lớp kính, bỗng thấy nơi này không giống nhà, mà giống một chiếc hộp quá lớn, chuyên dùng để cất những thứ không được phép phát ra tiếng. Đời trước, mỗi lần Tạ Chấn Nam bảo tôi về ăn cơm, tôi đều chỉnh lại váy áo, nghĩ xem lát nữa nên nói câu nào để không làm ông cau mày. Bây giờ, trong túi tôi là USB khắc chữ VĐ và tờ xác nhận của Lạc Tinh. Tôi không còn nghĩ cách làm một đứa con ngoan nữa. Tôi chỉ nghĩ, tối nay ai sẽ là người đầu tiên yêu cầu tôi im lặng.

Quản gia mở cửa xe cho tôi, cúi đầu cung kính hơn thường ngày. “Đại tiểu thư, lão phu nhân và Chủ tịch đang chờ trong phòng ăn.” Hai chữ “đại tiểu thư” lọt vào tai tôi rất nhẹ. Ở Tạ gia, danh xưng không bao giờ chỉ là danh xưng. Khi họ cần tôi giữ mặt mũi, tôi là đại tiểu thư; khi họ cần tôi nhận lỗi, tôi là đứa con không hiểu chuyện.

Phòng ăn tối nay đông hơn tôi tưởng. Tạ lão phu nhân ngồi ở ghế chủ vị, gương mặt nghiêm lạnh như một bức tượng đã quen được người khác thờ phụng. Tạ Chấn Nam ngồi bên phải bà, bên cạnh là Vương Nhã Lan và Tạ Minh Châu trong chiếc váy màu kem mềm mại. Phía đối diện là người nhà Lục gia. Lục Hành Dã đã thay một bộ vest khác, trên mặt vẫn là vẻ ôn hòa được luyện đến hoàn hảo. Trước mặt anh ta, hộp nhung xanh của Lạc Tinh đặt lặng lẽ cạnh ly rượu vang.

Tôi nhìn chiếc hộp ấy một giây. Lúc rời Lạc Tinh, tôi chưa nhận chiếc nhẫn. Tờ xác nhận vẫn còn trong túi tôi, ghi rõ khách hàng chưa nhận sản phẩm vì sai số đo. Vậy mà chiếc hộp đã xuất hiện trên bàn ăn Tạ gia. Thứ không thuộc về tay tôi luôn có cách tìm đường đến trước mặt tôi, chỉ cần đủ người muốn tôi đeo nó.

“Về rồi thì ngồi đi.” Tạ Chấn Nam nói, giọng lạnh và ngắn. “Cả nhà đang chờ con.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống vị trí còn trống, đúng giữa Lục Hành Dã và Tạ Minh Châu. Cách sắp xếp này rất giống Tạ gia: đặt người bị tổn thương vào giữa người gây tổn thương và người giả vờ vô tội, rồi gọi đó là hòa thuận. Tạ Minh Châu nhìn tôi, mắt đã hơi đỏ. “Chị, chị về rồi. Em cứ sợ chị còn giận chuyện chiều nay.”

Tôi đặt khăn ăn lên đùi, bình tĩnh hỏi: “Chuyện nào?”

Cô ta nghẹn lại nửa nhịp. Lục Hành Dã lập tức tiếp lời: “Vãn Ninh, chuyện chiếc nhẫn anh sẽ xử lý. Anh đã bảo Lạc Tinh chỉnh lại ngay. Tối nay hai nhà chỉ muốn cùng ăn một bữa cơm, đừng để một hiểu lầm nhỏ làm người lớn lo lắng.”

“Hiểu lầm nhỏ?” Tôi nhìn chiếc hộp nhung trước mặt anh ta. “Tôi nhớ mình chưa nhận nhẫn.”

Mẹ Lục Hành Dã mỉm cười. “Hành Dã là người đặt nhẫn, mang về trước cũng không có gì lạ. Dù sao chỉ là chỉnh số đo, không ảnh hưởng đến lễ đính hôn. Con gái trước khi cưới hay nhạy cảm, chúng ta đều hiểu.”

Tôi nghe rất rõ. Một chiếc nhẫn đặt theo tay người khác, sau khi bị phát hiện thì trở thành “chỉnh số đo”. Bữa tối còn chưa bắt đầu, họ đã dọn sẵn món chính: bắt tôi nuốt xuống.

Tạ lão phu nhân đặt đũa xuống. Âm thanh chạm vào mặt bàn không lớn, nhưng đủ khiến người làm đứng quanh phòng ăn cúi thấp đầu hơn. “Vãn Ninh, hôn ước Lục – Tạ đã thông báo ra ngoài. Bảy ngày nữa là lễ đính hôn, khách mời đều là người có mặt mũi ở Lăng Thành. Một chiếc nhẫn mà cũng làm ầm lên, con định để người ngoài nhìn Tạ gia thế nào?”

Tôi nhìn bà. Đời trước, tôi từng sợ ánh mắt này, sợ bà thất vọng, sợ cha tôi lạnh mặt, sợ người làm lén nói đại tiểu thư không được thương bằng em gái nuôi. Nhưng thứ đáng sợ nhất là việc tôi từng tự nguyện cúi đầu trước ánh mắt ấy.

“Con không làm ầm.” Tôi nói. “Con chỉ không nhận một sản phẩm đặt riêng nhưng sai số đo.”

Tạ Chấn Nam cau mày. “Lời này nói ở cửa hàng là đủ rồi. Về đến nhà, trước mặt trưởng bối hai bên, con còn muốn lặp lại bao nhiêu lần?”

Tôi lấy tờ xác nhận của Lạc Tinh từ túi tài liệu, nhưng chỉ mở đến phần ghi số đo, cố ý để phần ghi chú nội bộ bị mép giấy che lại. “Con lặp lại vì chiếc nhẫn chưa được chỉnh nhưng đã xuất hiện ở đây. Theo ghi nhận lúc chiều, nhẫn nữ hiện tại size 11, số đo thực tế của con size 9, khách hàng chưa nhận sản phẩm. Con muốn biết, ai đã ký nhận thay con?”

Không khí trên bàn ăn lập tức chìm xuống. Lục Hành Dã nhìn tờ giấy trong tay tôi, ánh mắt thoáng nặng đi. Tạ Minh Châu cúi đầu, đầu ngón tay siết nhẹ khăn ăn. Cô ta rất giỏi khóc đúng lúc, nhưng lúc này khóc quá sớm sẽ giống thừa nhận. Vì vậy cô ta chọn run rẩy.

Tạ Kính Hòa cuối cùng mở miệng. Giọng bác cả vẫn ôn hòa như mọi lần. “Vãn Ninh, chuyện này có thể là quy trình bên cửa hàng không rõ. Hành Dã cũng chỉ muốn lễ đính hôn thuận lợi. Người một nhà, không cần dùng chữ ký nhận nghiêm trọng như vậy.”

Tôi quay sang ông. “Bác cả nói đúng. Vì là người một nhà, nên càng không nên có người thay con nhận một chiếc nhẫn không vừa tay con.”

Tạ Minh Châu bỗng ngẩng đầu, mắt đỏ hoe. “Chị, nếu chị khó chịu vì em từng thử mẫu thì em xin lỗi. Hôm đó anh Hành Dã chỉ hỏi em kiểu nhẫn có hợp với chị không. Em thật sự không nghĩ nhiều như vậy. Em càng không biết size tay em lại khiến cửa hàng hiểu lầm. Chị đừng vì em mà giận anh ấy, được không?”

Câu nói rất mềm, rất khéo. Cô ta vừa nhận lỗi, vừa biến mình thành người giúp đỡ vụng về, vừa đẩy tôi vào vị trí người chị hẹp hòi. Đời trước, mỗi lần Minh Châu nói “em không nghĩ nhiều”, người phải nghĩ thay cô ta luôn là tôi.

Tôi nhìn cô ta, giọng vẫn thấp. “Minh Châu, chị chỉ hỏi ai ký nhận thay chị. Em đang trả lời câu nào?”

Mặt cô ta trắng đi. Lục Hành Dã lập tức đặt tay lên mép bàn. “Vãn Ninh, em đừng ép cô ấy. Là anh bảo cửa hàng giao nhẫn trước. Anh nghĩ đem về cho người lớn xem xong lại mang đi chỉnh cũng không muộn.”

“Vậy là anh biết nó chưa chỉnh.” Tôi nói.

Anh ta im lặng.

Tôi gập tờ xác nhận lại, đặt bên cạnh ly nước của mình. “Anh biết nhẫn chưa chỉnh, biết nó không vừa tay tôi, nhưng vẫn mang đến bữa tối gia tộc. Nếu tôi không hỏi, lát nữa mọi người định để tôi đeo nó lên, chụp vài tấm ảnh, rồi nói với khách mời rằng hôn ước Lục – Tạ rất tốt đẹp?”

Mẹ Lục Hành Dã hơi đổi sắc. “Tạ tiểu thư, nói như vậy quá khó nghe. Hai nhà kết thân, quan trọng là đại cục. Nhẫn rộng thì chỉnh, tình cảm không nên tính toán từng li.”

“Tình cảm không nên tính toán từng li.” Tôi nhìn Lục Hành Dã. “Nhưng hôn ước giữa hai nhà tính cổ phần, tính dự án, tính danh dự, tính cả thời điểm công bố. Vậy tại sao đến lượt tôi, thứ duy nhất không được tính lại là cảm giác của tôi?”

Không ai đáp ngay. Trên bàn, bát đĩa tinh xảo bỗng trở nên dư thừa. Những món ăn đắt tiền bốc hơi trong im lặng.

Tạ Chấn Nam trầm giọng: “Đủ rồi. Đeo thử cho bà nội và Lục bá mẫu xem. Sau bữa tối, Hành Dã sẽ mang đi chỉnh. Chuyện này dừng ở đây.”

Tôi nhìn ông rất lâu. Đây không phải lời đề nghị. Đây là mệnh lệnh. Lục Hành Dã mở hộp nhung, lấy chiếc nhẫn ra, bước đến bên tôi. Ánh đèn trên viên kim cương lạnh đến chói mắt. Tôi không lùi. Tôi chỉ đưa tay trái ra.

Chiếc nhẫn trượt qua khớp ngón quá dễ dàng. Nó lỏng lẻo dừng lại ở gốc ngón tay tôi, như một lời nói dối không đủ kiên nhẫn để giả vờ. Tôi xoay nhẹ bàn tay. Chiếc nhẫn rơi khỏi ngón áp út, chạm vào chiếc đĩa sứ trắng trước mặt, phát ra một tiếng “keng” rất mảnh nhưng sắc đến mức cả phòng ăn đều nghe thấy.

Tôi đặt tay xuống, nhìn Tạ lão phu nhân. “Bà thấy rồi. Nó không thuộc về tay con.”

Tạ Minh Châu bật khóc thật sự lần này. Lục Hành Dã cúi xuống nhặt nhẫn, động tác chậm hơn trước rất nhiều. Tạ Chấn Nam nhìn tôi, trong mắt có giận dữ, nhưng còn có một thứ khác mơ hồ hơn: ông phát hiện đứa con gái từng chỉ cần ông lạnh mặt đã tự biết nhận sai, hôm nay không còn đứng ở chỗ cũ nữa.

Bữa tối sau đó vẫn tiếp tục, nhưng không ai còn nếm ra vị món ăn. Tạ Kính Hòa nói vài câu hòa giải, Lục gia giữ thể diện bằng cách chuyển sang chuyện hợp tác quý sau, Tạ lão phu nhân không nhắc chiếc nhẫn nữa. Tôi cũng không nói thêm. Tờ xác nhận đã đủ cho tối nay. Dòng “T.M.C.”, tin nhắn của Minh Châu và USB VĐ vẫn nằm trong túi tôi. Lá bài có giá trị nhất không nên đặt lên bàn khi đối thủ mới chỉ vừa lộ tay áo.

Sau bữa ăn, tôi đứng dậy định rời đi thì quản gia bước nhanh vào, cúi người nói nhỏ bên tai Tạ Chấn Nam. Tôi không nghe rõ toàn bộ, chỉ bắt được hai chữ “Cố tiên sinh”. Sắc mặt Tạ Chấn Nam khựng lại trong thoáng chốc. Tạ lão phu nhân nhìn sang Tạ Kính Hòa. Bác cả vẫn cười, nhưng nụ cười ấy mỏng đi rất nhiều.

“Vãn Ninh.” Tạ Chấn Nam gọi tôi lại. “Con lên lầu trước. Chuyện tối nay lát nữa nói tiếp.”

Tôi đáp một tiếng rất nhẹ, xoay người đi về phía cầu thang. Hành lang tầng hai của Tạ gia vẫn treo những bức tranh phong cảnh cũ, nhưng cuối hành lang phía tây, cánh cửa phòng mẹ tôi vốn luôn khóa im lìm lại hé ra một khe rất nhỏ. Ánh đèn từ bên trong rơi xuống sàn như một vệt dao mỏng. Trước cánh cửa ấy, một người đàn ông mặc vest đen đang đứng nghiêng người, trong tay cầm một tập hồ sơ màu xám. Trên góc bìa, tôi nhìn thấy ba chữ được viết bằng bút máy: Hạ Lan Uyển.

Anh ta quay đầu lại. Đôi mắt lạnh, sâu và quá đỗi quen thuộc từ một đời khác rơi thẳng vào tôi.

Cố Trầm Chu.