Chương 4: Chiếc Nhẫn Đính Hôn
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 4: Chiếc Nhẫn Đính Hôn
Lục Hành Dã đuổi theo tôi đến dưới mái hiên trước sảnh Tạ thị. Mưa đã tạnh, nhưng nước đọng trên bậc đá còn phản chiếu màu trời xám nhợt, giống như một lớp kính mỏng phủ lên mọi thứ. Anh ta gọi tên tôi hai lần, giọng vẫn dịu như thể chỉ cần hạ thấp âm lượng thì chuyện chiếc nhẫn sẽ biến thành hiểu lầm nhỏ giữa những người sắp đính hôn. Tôi dừng lại, không quay đầu ngay. Trong túi áo khoác, chiếc USB khắc chữ VĐ cộm lên rất nhẹ, nhắc tôi nhớ sáng nay mình vừa tránh được một tờ giấy có thể khóa miệng mình cả đời. Còn trong điện thoại của Lục Hành Dã, một thông báo vài chữ lại mở ra một chiếc khóa khác. Nhẫn nữ size 11. Theo số đo T.M.C.
“Vãn Ninh, em nghe anh giải thích.” Anh ta bước đến bên cạnh, bàn tay giơ lên như muốn chạm vào vai tôi, nhưng cuối cùng dừng giữa không trung. Đời trước, chỉ cần anh ta dùng dáng vẻ do dự như vậy, tôi đã tự động mềm lòng, tự động nghĩ rằng mình nên cho anh ta cơ hội. Bây giờ tôi chỉ nhìn bàn tay ấy rồi ngước mắt. “Chiều nay anh phải đến Lạc Tinh thử nhẫn lần cuối?” Sắc mặt anh ta thoáng cứng lại, rất nhanh lại trở về vẻ ôn hòa. “Chỉ là bên tiệm báo nhẫn hoàn thiện. Anh định tự đi lấy, muốn cho em bất ngờ.” Tôi gật đầu. “Không cần bất ngờ. Tôi đi cùng anh.” “Em vừa họp xong, chắc mệt rồi. Nhẫn anh sẽ xử lý, em chỉ cần nghỉ ngơi…” “Không phải nhẫn đính hôn của tôi sao?” Tôi hỏi rất nhẹ. “Nếu là của tôi, tôi thử trước lễ không có vấn đề gì. Nếu không phải của tôi, anh càng nên nói rõ.”
Một câu nói khiến anh ta không còn lý do từ chối. Trên đường đến Lạc Tinh, trong xe yên tĩnh đến mức tiếng chuyển số cũng trở nên chói tai. Lục Hành Dã mấy lần muốn mở miệng, cuối cùng đều nuốt lại. Tôi nhìn dòng xe ngoài cửa kính, nhớ đến lễ đính hôn đời trước. Khi đó tôi đã đeo chiếc nhẫn ấy trước mặt toàn bộ khách mời, viên kim cương hình giọt nước lạnh buốt trên ngón tay. Nó hơi rộng. Tôi từng lặng lẽ co ngón lại, sợ nhẫn trượt xuống trong lúc nhận lời chúc. Lục Hành Dã khi ấy cúi đầu cười, nói do tôi gầy đi vì lo lắng cho lễ đính hôn. Tôi đã tin. Tôi tin đến mức ngay cả một vòng kim loại không vừa tay cũng có thể tự tìm lý do tha thứ cho người khác. Hóa ra không phải tôi gầy đi. Là ngay từ đầu, nó không được đo cho tôi.
Lạc Tinh nằm ở khu thương mại phía đông Lăng Thành, mặt tiền kính sáng như một hộp trang sức khổng lồ. Nhân viên mặc đồng phục đen mở cửa, cúi đầu chào Lục Hành Dã rất quen thuộc. “Lục tiên sinh, phòng VIP đã chuẩn bị xong.” Cô ấy nhìn sang tôi, nụ cười chuyên nghiệp hơi khựng lại nửa giây, rồi mới bổ sung: “Tạ tiểu thư, mời đi bên này.” Nửa giây ấy không dài, nhưng đủ để tôi biết người cô ấy chờ lúc đầu không phải tôi. Lục Hành Dã cũng nhận ra. Anh ta bước nhanh hơn tôi nửa bước, như muốn dùng bóng lưng mình chắn mọi sai lệch trước khi nó kịp rơi vào mắt tôi.
Phòng VIP đặt ở cuối hành lang, bên trong có mùi hoa trắng và kim loại lạnh. Quản lý tiệm trang sức Lạc Tinh đích thân mang hộp nhẫn vào. Đó là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, nói năng cực kỳ cẩn thận. “Lục tiên sinh, mẫu nhẫn nữ đã hoàn thiện theo yêu cầu. Phần khắc chữ bên trong cũng đã kiểm tra lại.” Cô ta đặt hộp nhung xanh lên bàn, mở nắp. Viên kim cương dưới ánh đèn trong suốt đến mức gần như vô tội. Vành nhẫn mảnh, kiểu dáng tinh tế, đúng gu mà đời trước tôi từng nghĩ Lục Hành Dã hiểu tôi. Tôi đưa tay ra, không để anh ta kịp cầm lấy trước. Chiếc nhẫn trượt qua khớp ngón áp út của tôi quá dễ dàng, rồi lỏng lẻo dừng lại ở gốc ngón tay. Tôi chỉ cần hơi nghiêng tay, nó đã có thể trượt xuống.
Không khí trong phòng lập tức im đi. Lục Hành Dã phản ứng nhanh nhất. “Có lẽ do hôm nay tay em lạnh. Nhẫn mới làm xong, cảm giác sẽ hơi khác.” Tôi xoay nhẹ bàn tay, để chiếc nhẫn lỏng trên ngón tay phát ra một tiếng chạm rất khẽ vào mặt bàn kính. “Tay lạnh không làm ngón tay nhỏ đi hai số.” Quản lý tiệm cười gượng. “Tạ tiểu thư có thể đo lại để chúng tôi điều chỉnh.” Tôi nhìn cô ta. “Đo.” Nhân viên mang thước đo vòng nhẫn đến. Cô ấy đo hai lần, động tác càng lúc càng chậm, sau đó nhỏ giọng nói: “Ngón áp út tay trái của Tạ tiểu thư là size 9. Nếu dùng mẫu hiện tại, cần thu nhỏ khá nhiều.” Lục Hành Dã cau mày. “Vậy chỉnh lại đi. Không có gì lớn.” Tôi tháo chiếc nhẫn đặt về hộp. “Một chiếc nhẫn đính hôn đặt riêng, hoàn thiện trước lễ bảy ngày, nhưng lại sai size khá nhiều. Lục Hành Dã, ai cung cấp size 11 cho anh?”
Anh ta im lặng một thoáng. Vẻ ôn hòa trên mặt giống một lớp men sứ bị gõ nhẹ, chưa vỡ, nhưng đã có tiếng rạn. “Vãn Ninh, lúc trước em bận quá. Minh Châu từng đi ngang qua Lạc Tinh với anh, anh để cô ấy thử mẫu tham khảo vì tay hai người không chênh nhiều. Chỉ là thử giúp, em đừng nghĩ phức tạp.” Tôi nhìn anh ta một lúc lâu. Đời trước, anh ta cũng luôn thích dùng chữ “giúp” để che đi mọi lần Minh Châu bước vào vị trí của tôi. Giúp tôi tiếp khách. Giúp tôi chuẩn bị lễ đính hôn. Giúp tôi ký giấy tờ. Giúp đến cuối cùng, tên tôi chỉ còn là vỏ ngoài hợp pháp cho những thứ cô ta muốn nhận. “Tay tôi size 9. Tay cô ấy size 11. Không chênh nhiều?” Tôi hỏi. “Hay trong mắt anh, chỉ cần là họ Tạ thì ai đeo cũng được?”
Quản lý Lạc Tinh lập tức cúi đầu nhìn tài liệu, cố làm như không nghe thấy. Lục Hành Dã nén giọng. “Em nhất định phải nói khó nghe như vậy sao? Minh Châu không có ý gì. Cô ấy sợ anh chọn sai kiểu nên mới giúp xem mẫu. Lễ đính hôn là chuyện của hai nhà, không phải chỉ cảm xúc của một mình em.” Tôi bỗng thấy buồn cười, nhưng cổ họng không có chút ý cười nào. Hôn ước của tôi, nhẫn của tôi, bàn tay của tôi, cuối cùng lại bị đặt sau “chuyện của hai nhà”. Tôi không tranh cãi tiếp. Tranh cãi chỉ giúp anh ta kéo chuyện sai size thành chuyện tôi nhạy cảm. Tôi quay sang quản lý tiệm. “Tôi cần bản ghi nhận thử nhẫn hôm nay. Nội dung gồm số đo thực tế của tôi, size hiện tại của nhẫn, thời gian thử, và việc tôi chưa nhận sản phẩm vì nhẫn không phù hợp số đo.”
Quản lý khựng lại. “Tạ tiểu thư, chuyện này chúng tôi có thể điều chỉnh ngay. Không cần lập biên bản nghiêm trọng như vậy.” Tôi đặt chiếc nhẫn trở lại đúng vị trí trong hộp, nắp hộp vẫn mở. “Tôi không yêu cầu bồi thường, không yêu cầu công khai, chỉ yêu cầu một ghi nhận dịch vụ bình thường. Một sản phẩm đặt riêng cho lễ đính hôn mà sai size, cửa hàng không có quy trình ghi nhận sao?” Câu hỏi ấy khiến cô ta không thể tiếp tục né. Lạc Tinh là thương hiệu lớn, thứ họ sợ nhất không phải một khách hàng hào môn tức giận, mà là không có hồ sơ dịch vụ khi xảy ra tranh chấp. Lục Hành Dã nhìn tôi, giọng thấp xuống. “Vãn Ninh, em muốn dùng một chiếc nhẫn làm bằng chứng chống lại anh?” Tôi khẽ ngẩng đầu. “Tôi chỉ học từ buổi họp sáng nay. Mọi chuyện quan trọng đều nên có dấu vết.”
Nhân viên in ra một tờ xác nhận điều chỉnh. Tôi cầm lên đọc từng dòng. Mẫu nhẫn nữ, mã đơn LT-VD0417, size hiện tại 11, khách hàng thử ngày hôm nay Tạ Vãn Ninh, số đo thực tế size 9, chưa nhận hàng, đề nghị tạm hoãn điều chỉnh chờ xác nhận lại. Ở phần ghi chú nội bộ, có một dòng bị in mờ do hệ thống tự kéo dữ liệu cũ: “Lần thử mẫu trước: T.M.C.” Quản lý vừa nhìn thấy đã biến sắc, lập tức muốn lấy lại tờ giấy. Tôi đặt đầu ngón tay lên mép giấy. “Không cần sửa. Một tờ ghi nhận đã in ra thì cứ để nguyên.” Lục Hành Dã đứng bật dậy. “Vãn Ninh.” Tôi ngẩng mắt nhìn anh ta. “Anh sợ dòng nào?”
Điện thoại của anh ta rung đúng lúc ấy. Màn hình sáng lên trên mặt bàn, lần này anh ta chưa kịp úp xuống. Tạ Minh Châu gửi đến một tin nhắn rất ngắn: “Anh Hành Dã, em đang ở gần Lạc Tinh. Nếu chị không thích kiểu nhẫn này, anh đừng nói là em từng thử giúp, em sợ chị lại hiểu lầm.” Tin nhắn ấy mềm mại đến mức gần như đáng thương, nhưng thời gian gửi lại quá vừa vặn. Cô ta không ở trong phòng, nhưng nước mắt của cô ta đã đến trước. Tôi nhìn dòng chữ, rồi nhìn Lục Hành Dã. Anh ta tắt màn hình, sắc mặt rốt cuộc không giữ được bình tĩnh. “Cô ấy chỉ sợ em khó chịu.” “Không.” Tôi cất tờ xác nhận vào túi tài liệu nhỏ mang theo. “Cô ấy sợ thứ nên ở trong bóng tối bị viết thành chữ.”
Lục Hành Dã đi theo tôi ra khỏi phòng VIP. Ở hành lang, ánh sáng phản lên những tủ kính bày đầy nhẫn cưới, mỗi chiếc đều được đặt trên một đế nhung riêng như thể tình yêu cũng có thể được niêm phong thành hàng hóa cao cấp. Anh ta kéo chậm bước chân, giọng khàn hơn trước. “Em thật sự muốn vì chuyện này mà làm hỏng lễ đính hôn sao?” Tôi dừng lại trước một tủ kính. Bên trong có một cặp nhẫn trơn, không kim cương, không khắc chữ, sạch sẽ đến mức xa lạ. “Lễ đính hôn của tôi đã hỏng từ lúc anh để người khác thử nhẫn thay tôi.” “Anh không phản bội em.” Anh ta nói rất nhanh, như thể chỉ cần phủ nhận đủ dứt khoát, sự thật sẽ xấu hổ mà lùi lại. Tôi quay sang anh ta. “Phản bội không nhất thiết phải bắt đầu từ một cái ôm hay một nụ hôn. Có khi nó bắt đầu từ việc anh thấy bàn tay người khác vừa hơn bàn tay tôi, rồi vẫn định để tôi đeo chiếc nhẫn ấy trước mặt mọi người.”
Anh ta không đáp được. Tôi bước ra khỏi Lạc Tinh trước. Gió sau mưa thổi qua con phố thương mại, lạnh và sạch. Tôi không thấy nhẹ nhõm. Mỗi bằng chứng mới giống như một mảnh kính được nhặt lên từ đời trước, sắc bén nhưng vẫn dính máu cũ. Tôi biết một tờ xác nhận của tiệm trang sức chưa đủ chấm dứt hôn ước Lục – Tạ. Nó chỉ là một đường nứt nhỏ trên lớp vỏ hoàn mỹ mà họ chuẩn bị cho lễ đính hôn. Nhưng đường nứt này có ngày giờ, có số đo, có mã đơn, có tên viết tắt. Và quan trọng nhất, nó chứng minh một điều: trước khi tôi bị buộc phải đeo nhẫn, chiếc nhẫn ấy đã từng đi qua tay Tạ Minh Châu.
Vừa lên xe, điện thoại của tôi sáng lên. Người gửi là Tạ Chấn Nam. Tin nhắn chỉ có hai câu, lạnh và ngắn như một mệnh lệnh đã được quyết định trước: “Tối nay về nhà ăn cơm. Lục gia cũng đến, nhớ mang nhẫn đính hôn về.” Tôi nhìn màn hình rất lâu. Sáng nay họ muốn tôi ký giấy. Chiều nay chiếc nhẫn lộ ra số đo của người khác. Tối nay, cả hai nhà lại muốn ngồi cùng một bàn, dùng bữa cơm gia tộc để buộc mọi vết nứt trở về trạng thái im lặng. Tôi khóa điện thoại, đặt tờ xác nhận của Lạc Tinh vào cùng túi zip với USB VĐ. Một chiếc USB, một tờ giấy, một chiếc nhẫn chưa nhận. Bảy ngày trước lễ đính hôn, tôi cuối cùng cũng hiểu: thứ Tạ gia muốn tôi mang về không phải nhẫn. Là xiềng xích được đánh bóng bằng danh dự của hai nhà. Lần này, tôi sẽ mang nó về. Nhưng không phải để đeo.
