Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 3: Em Gái Ngoan Của Tạ Gia

Chương 3: Em Gái Ngoan Của Tạ Gia

Sáng hôm sau, tôi đến Tạ thị sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút. Trời Lăng Thành vừa tạnh mưa, mặt kính của tòa nhà phản chiếu một màu xám lạnh. Đời trước, tôi từng bước vào nơi này với tâm thế của một cô con gái muốn được cha công nhận. Còn hôm nay, tôi chỉ kiểm tra lại điện thoại, xác nhận mảnh giấy cháy sém đã được sao lưu, chiếc USB khắc chữ VĐ vẫn nằm trong túi zip riêng, rồi đi thẳng vào sảnh.

Nhân viên lễ tân cúi đầu rất đúng quy tắc. “Đại tiểu thư, chủ tịch đang đợi ở phòng họp nhỏ tầng mười hai.” Tôi hỏi ngoài cha tôi còn có ai. Cô ấy khựng lại nửa giây rồi đáp: “Nhị tiểu thư, Lục thiếu gia, thư ký Nghiêm và đại diện pháp vụ.” Vậy là đủ đông để biến một chữ ký thành sự đồng thuận, nhưng chưa đủ đông để gọi là họp chính thức.

Khi cửa phòng họp mở ra, Tạ Minh Châu là người đầu tiên đứng dậy. Cô ta mặc áo cardigan màu trắng, tóc buộc thấp, trước mặt đặt một tập tài liệu đã được đánh dấu bằng giấy nhớ màu xanh. “Chị, chị đến rồi.” Minh Châu bước tới, giọng mềm đến mức gần như hòa tan trong tiếng máy lạnh. “Em nghe nói tối qua chị ngủ không ngon. Nếu chị mệt, chuyện giấy tờ này để sau cũng được, em không muốn chị vì em mà khó xử.” Tôi nhìn những tờ giấy nhớ dán đúng chỗ cần ký. Một người không muốn nhận ủy quyền sẽ không chuẩn bị kỹ đến vậy.

“Tôi không khó xử.” Tôi kéo ghế ngồi xuống, đặt điện thoại lên bàn, màn hình úp xuống nhưng chế độ ghi chú thời gian đã mở sẵn. “Tôi chỉ muốn đọc rõ thứ người khác cần chữ ký của tôi.” Lục Hành Dã ngồi bên phải Minh Châu, dáng vẻ vẫn ôn hòa như cũ. “Vãn Ninh, không ai ép em cả. Chú Tạ chỉ muốn Minh Châu tạm thời thay em tham gia phần liên lạc ban đầu của dự án Vân Đỉnh. Em còn phải chuẩn bị lễ đính hôn, không cần tự ôm hết mọi việc.” Tôi nghe thấy hai chữ “vì em” ẩn sau câu nói ấy. Đời trước, chính kiểu dịu dàng này đã dỗ tôi ký không biết bao nhiêu tờ giấy.

Tạ Chấn Nam ngồi ở đầu bàn, không vòng vo. “Thỏa thuận chỉ là tạm thời. Minh Châu gần đây học việc ở phòng chiến lược, để nó tiếp xúc dự án trước cũng tốt cho Tạ thị. Con ký xong, pháp vụ sẽ lưu hồ sơ.” Tôi mở tập tài liệu. Điều khoản thứ ba cho phép người được ủy quyền tham gia họp chuẩn bị, tiếp nhận tài liệu, trao đổi với đối tác và ký biên bản không phát sinh nghĩa vụ tài chính trực tiếp. Điều khoản thứ sáu lại ghi bên ủy quyền cam kết không khiếu nại mọi điều chỉnh nhân sự, quyền đại diện và kết quả xử lý dữ liệu trong giai đoạn khởi động. Người viết văn bản này rất hiểu cách khiến thòng lọng trông giống dây lụa.

Tôi lật đến trang cuối, không cầm bút. “Biên bản họp của hội đồng dự án đâu?” Phòng họp yên xuống. Thư ký Nghiêm nhìn Tạ Chấn Nam rồi đáp rất nhanh: “Đây là sắp xếp nội bộ trước khi dự án chính thức khởi động, chưa cần hội đồng dự án thông qua.” “Vậy căn cứ ủy quyền là gì?” Tôi hỏi. “Quyết định của chủ tịch? Nghị quyết phòng chiến lược? Hay chỉ là một cuộc họp nhỏ không có số biên bản?” Đại diện pháp vụ chỉnh lại kính. Tạ Chấn Nam lạnh giọng: “Con học quản trị tài chính, không phải luật. Đừng bắt bẻ chữ nghĩa.” Tôi khép một trang giấy lại. “Con học quản trị tài chính, nên càng biết người ký quyền đại diện dự án không được phép xem chữ nghĩa là chuyện nhỏ.”

Minh Châu cúi mắt, hàng mi run nhẹ đúng lúc. “Chị, em biết chị không thích em tham gia việc của Tạ thị. Nhưng ba thật sự chỉ muốn em giúp chị. Nếu chị thấy em không đủ tư cách, em có thể không nhận.” Nếu tôi nói cô ta không đủ tư cách, tôi sẽ thành người chị ghen ghét. Nếu tôi nói cô ta đủ tư cách, tôi phải ký. Tôi nhìn cô ta một lúc, rồi hỏi: “Em đã nhận tài liệu nền của Vân Đỉnh chưa?” Minh Châu ngẩng lên, ánh mắt thoáng lướt qua Lục Hành Dã. “Chưa ạ. Em chưa nhận bất kỳ tài liệu mật nào. Em chỉ nghe ba nói sơ qua.”

Tôi gật đầu. “Vậy ghi vào biên bản. Tạ Minh Châu xác nhận trước thời điểm ủy quyền có hiệu lực, cô ấy chưa tiếp xúc, chưa sao chép, chưa lưu giữ bất kỳ tài liệu nền, dữ liệu kỹ thuật, danh mục đối tác hoặc phụ lục khởi động nào của dự án Vân Đỉnh.” Sắc mặt Minh Châu trắng đi. Lục Hành Dã cau mày. “Vãn Ninh, em không cần làm căng như vậy.” Tôi quay sang anh ta. “Nếu cô ấy thật sự chưa nhận, một dòng xác nhận có gì căng?” Anh ta im lặng. Đại diện pháp vụ khẽ nói: “Về nguyên tắc, xác nhận phạm vi tài liệu đã tiếp xúc trước khi ủy quyền là hợp lý.” Ông ta nói rất nhỏ, nhưng đủ khiến Tạ Chấn Nam không thể lập tức ép tôi dừng lại.

Minh Châu cắn môi. “Chị, em… em chỉ xem qua danh mục do anh Hành Dã chuyển cho em tối qua, không phải tài liệu mật. Em sợ hôm nay không hiểu gì sẽ làm chị mất mặt trước pháp vụ.” Lời vừa dứt, vẻ mặt Lục Hành Dã thay đổi. Tạ Chấn Nam cũng nhìn sang anh ta. Vậy là đủ. Tôi chưa cần lật chiếc USB ra. Chỉ một câu của Minh Châu đã chứng minh trước khi có ủy quyền, tài liệu Vân Đỉnh đã đi qua tay người không có tư cách nhận, lại còn đi qua Lục Hành Dã. Đời trước, khi USB tài liệu mật được tìm thấy trong clutch của tôi, không ai hỏi tài liệu ban đầu từ đâu đến. Lần này, câu hỏi ấy phải xuất hiện trước khi cái bẫy khép miệng.

“Ghi thêm.” Tôi nói với thư ký Nghiêm. “Tạ Minh Châu xác nhận tối qua đã xem danh mục liên quan dự án Vân Đỉnh do Lục Hành Dã chuyển. Nguồn tài liệu, phạm vi tài liệu và quyền truy cập cần được bổ sung bằng văn bản trước khi tôi xem xét bất kỳ ủy quyền nào.” Minh Châu lập tức ngẩng đầu. “Chị, em không có ý đó…” “Tôi biết.” Tôi ngắt lời, giọng vẫn rất nhẹ. “Em luôn không có ý. Nhưng tài liệu không vì em không có ý mà tự biến thành hợp lệ.” Mắt cô ta đỏ lên. Hôm nay, tôi chỉ cần một dòng biên bản là có thể khiến nước mắt ấy không còn sạch sẽ như trước.

Tạ Chấn Nam đặt mạnh tay xuống bàn. “Vãn Ninh, con đang biến một việc nhà thành cuộc thẩm vấn.” Tôi nhìn ông, lòng ngực không còn đau như đời trước, chỉ còn cảm giác lạnh rỗng. “Không, con đang biến một việc nhà thành quy trình công ty, để sau này nếu Vân Đỉnh xảy ra rò rỉ, Tạ thị biết nên tìm ai trước.” Câu cuối cùng khiến ông khựng lại. Nếu tôi ký, Minh Châu có quyền tiếp xúc tài liệu. Nếu tài liệu rò rỉ, điều khoản không khiếu nại sẽ khóa miệng tôi. Nếu USB xuất hiện trong túi tôi, họ sẽ có cả động cơ, điều kiện lẫn chữ ký để biến tôi thành kẻ bị loại khỏi mọi quyền thừa kế.

Tôi lấy bút từ khay trước mặt, nhưng không ký vào ô chữ ký trống họ chờ đợi. Tôi lật sang mặt sau của trang cuối, viết từng chữ thật rõ: “Đã nhận bản dự thảo thỏa thuận ủy quyền ngày hôm nay. Chưa đồng ý, chưa ký ủy quyền, chưa phát sinh hiệu lực đại diện. Đề nghị cung cấp căn cứ phê duyệt, danh mục tài liệu đã lưu chuyển, biên bản truy cập dữ liệu và ý kiến pháp vụ độc lập trước khi xem xét tiếp.” Viết xong, tôi ký tên dưới dòng xác nhận nhận dự thảo, chụp lại trang giấy, rồi gửi ngay một email cho thư ký Nghiêm, pháp vụ, Tạ Chấn Nam và chính mình. Tiếng thông báo email vang lên liên tiếp trong phòng họp. Một cái bẫy được dựng bằng chữ ký, tôi không xé nó. Tôi chỉ đóng lên nó một mốc thời gian mà họ không thể tùy tiện sửa.

Minh Châu nhìn tôi, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. “Chị, từ bao giờ chị không tin em đến mức này?” Tôi cất điện thoại vào túi. “Từ lúc tôi hiểu tin tưởng không thể thay thế trách nhiệm.” Cửa phòng họp khép lại sau lưng tôi, giữ lại tiếng khóc rất khẽ của cô ta bên trong. Lục Hành Dã đi theo tôi vào thang máy. Anh ta im lặng rất lâu mới nói: “Em không cần phải đẩy Minh Châu vào thế khó. Cô ấy thật sự chỉ muốn giúp em.” Tôi nhìn con số tầng giảm dần. “Anh chuyển danh mục Vân Đỉnh cho cô ấy khi chưa có ủy quyền?” Anh ta cứng người, nhưng rất nhanh đã đổi giọng mềm xuống. “Chỉ là vài mục không quan trọng. Anh sợ cô ấy vào họp mà không hiểu gì sẽ bị người khác xem thường. Vãn Ninh, em là chị, em nên…” “Nên nhường?” Tôi hỏi. Anh ta thở ra. “Anh chỉ mong em đừng vì chuyện nhỏ mà làm hỏng không khí trước lễ đính hôn.”

Thang máy xuống đến tầng một. Khi cửa mở, điện thoại của Lục Hành Dã sáng lên trong tay anh ta. Anh ta định úp xuống, nhưng tôi đã kịp nhìn thấy dòng thông báo hiện trên màn hình. Người gửi là quản lý tiệm trang sức Lạc Tinh: “Lục tiên sinh, nhẫn nữ size 11 theo số đo T.M.C. đã hoàn thiện, chiều nay có thể đến thử lần cuối.” Cả sảnh lớn ồn ào, nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghe thấy tiếng máu mình chậm rãi lạnh đi. T.M.C. Tạ Minh Châu. Cỡ nhẫn số 11, không phải số đo của tôi. Đời trước, tôi từng đeo chiếc nhẫn ấy trong lễ đính hôn, từng nghĩ nó hơi rộng là vì mình gầy đi sau nhiều đêm mất ngủ. Hóa ra không phải. Ngay cả chiếc nhẫn mang danh nghĩa thuộc về tôi, từ đầu cũng đã được đo theo tay người khác.

Lục Hành Dã tắt màn hình rất nhanh. “Vãn Ninh, em nghe anh giải thích…” Tôi bước qua anh ta, không quay đầu. Ngoài cửa kính, mưa đã ngừng hẳn, nhưng mặt đường vẫn ướt và lạnh. Tôi chợt thấy đời trước của mình giống hệt chiếc nhẫn kia: được đặt vào vị trí đại tiểu thư, được công bố bằng tên tôi, nhưng mọi kích thước bên trong đều âm thầm đo cho Tạ Minh Châu. Tôi đã tưởng hôm nay chỉ là buổi ký giấy. Không ngờ Tạ gia còn chuẩn bị cho tôi một câu trả lời khác. Bảy ngày trước lễ đính hôn, chiếc nhẫn vẫn chưa đeo lên tay tôi. Vậy thì tốt. Trước khi nó trở thành xiềng xích, tôi sẽ nhìn rõ xem bên trong đã khắc tên ai.