Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 2: Bảy Ngày Trước Lễ Đính Hôn

Chương 2: Bảy Ngày Trước Lễ Đính Hôn

Bảy ngày trước lễ đính hôn, thứ nằm trong tay tôi không phải nhẫn, mà là một mảnh di chúc bị xé. Hành lang tầng hai biệt thự Tạ gia sáng bằng thứ ánh đèn vàng nhạt, ấm đến giả tạo. Sau lưng tôi là cánh cửa phòng mẹ bị khóa, trước mặt là Cố Trầm Chu đứng dưới bóng tối với ánh mắt bình tĩnh gần như lạnh lùng. Anh vừa nói trang giấy này vốn không nên nằm trong thùng rác của Tạ gia. Một câu rất nhẹ, nhưng đủ khiến người làm đang khiêng thùng hồ sơ khựng lại, quản gia cúi đầu sâu hơn, còn lòng bàn tay tôi chậm rãi siết chặt. Tôi không hỏi ngay vì sao anh biết. Đời trước đã dạy tôi một điều: người nói ra sự thật đầu tiên chưa chắc đáng tin, nhưng người khiến kẻ khác sợ hãi thường đang nắm thứ gì đó đáng giá.

Tôi gấp mảnh giấy lại, giữ nó trong lòng bàn tay. Mép giấy cháy sém cọ vào da, nhắc tôi rằng nó từng bị cố tình hủy đi, không phải vô tình rơi ra. “Cố tổng đến Tạ gia để nhặt rác sao?” Tôi hỏi. Cố Trầm Chu không cau mày. “Tôi đến dự tiệc.” Giọng anh thấp, đều. “Nhưng tài liệu có dấu Cố Tín Capital, dù nằm trong thùng rác của ai, cũng không hẳn là rác.” Tôi nhìn anh. “Anh biết mẹ tôi?” Anh liếc về ổ khóa đồng trên cửa phòng Hạ Lan Uyển. “Tôi biết bà ấy từng là khách hàng của Cố Tín. Còn cô muốn biết bao nhiêu, nên tự tìm trong tài liệu hợp pháp, không nên nghe từ miệng một người cô chưa tin.” Câu trả lời ấy không đủ, nhưng vừa đủ để tôi xác nhận mảnh giấy này không phải may mắn. Nó là một phần của hệ thống hồ sơ từng tồn tại, có dấu, có nơi lưu ký, có người từng cố xóa.

Quản gia hắng giọng rất khẽ. “Đại tiểu thư, lão gia dặn hồ sơ này cần đưa xuống kho cũ trước khi khách lên tầng. Cô xem…” Ông ta không nói hết, nhưng ánh mắt đã đặt vào tay tôi. Tôi biết ông ta muốn mảnh giấy ấy. Ở Tạ gia, người làm lâu năm đều có bản năng rất tốt: thứ khiến chủ nhà không muốn ai nhìn thấy thì nhất định phải biến mất càng nhanh càng tốt. Tôi không mở tay ra. “Hồ sơ của mẹ tôi, chuyển đi phải có danh mục bàn giao.” Quản gia khựng lại. “Việc này do lão gia sắp xếp.” “Vậy càng cần danh mục.” Tôi nhìn thẳng vào ông ta. “Nếu mất một trang, ông chịu trách nhiệm hay cha tôi chịu?”

Câu hỏi ấy khiến hành lang yên xuống. Tôi lấy điện thoại ra, chụp lại nhãn dán trên thùng hồ sơ, số hiệu bằng mực đen, cả vết keo mới dán vội trên nắp. Hai người làm vô thức lùi nửa bước. Quản gia định ngăn, nhưng Cố Trầm Chu đứng đúng giữa luồng sáng và bóng người phía sau, không chạm vào ai, cũng không nói giúp tôi một chữ. Chỉ là sự có mặt của anh đã khiến bàn tay quản gia không thể tùy tiện đưa tới. Tôi không cảm ơn. Anh cũng không cần. Đời trước, rất nhiều sự thật bị chôn không phải vì chúng quá sâu, mà vì tôi phát hiện quá muộn. Lần này, chỉ cần sớm hơn một bước, tôi đã có thể ép họ để lại dấu vết.

Tiếng giày da vang lên ở đầu cầu thang. Tạ Chấn Nam xuất hiện, phía sau là Lục Hành Dã và Tạ Minh Châu. Minh Châu vẫn mặc chiếc váy trắng ban nãy, sắc mặt yếu ớt, đôi mắt hơi đỏ như thể chỉ cần thêm một câu nặng lời là có thể rơi lệ. Lục Hành Dã nhìn tôi trước, rồi nhìn Cố Trầm Chu, ánh mắt thoáng đổi. Trong giới hào môn Lăng Thành, người họ Cố không nhiều lời nhưng không ai thật sự muốn đắc tội. Đời trước, tôi quá bận đau vì Lục Hành Dã nên không để ý: người đàn ông im lặng này ngay từ đầu đã đứng ở vị trí khiến Tạ gia phải kiêng dè.

“Vãn Ninh.” Tạ Chấn Nam mở miệng, giọng lạnh hơn trong phòng khách. “Con đang làm gì ở đây?” Một câu hỏi rất quen. Trong căn nhà này, mỗi khi tôi đứng gần thứ thuộc về mẹ, câu đầu tiên của cha tôi chưa bao giờ là con cần gì, mà luôn là con đang làm gì. Tôi cất điện thoại vào túi áo, bình tĩnh đáp: “Con muốn thay hoa trong phòng mẹ, nhưng phòng bị khóa. Sau đó con thấy người làm chuyển hồ sơ của mẹ đi mà không có danh mục bàn giao.” Tạ Chấn Nam nhìn quản gia. Quản gia lập tức cúi đầu. “Lão gia, tôi chỉ làm theo dặn dò.” Cha tôi quay lại nhìn tôi. “Hồ sơ cũ để lâu bị ẩm, dọn kho là chuyện bình thường. Hôm nay có khách, con đừng làm lớn chuyện.”

“Nếu là chuyện bình thường, lập danh mục cũng không khó.” Minh Châu khẽ bước lên một bước, giọng mềm như nước. “Chị, ba chỉ sợ chị nhìn đồ của dì Hạ rồi buồn thôi. Chúng em thật sự không có ý giấu chị.” Chỉ một câu, cô ta đã biến vấn đề hồ sơ thành vấn đề cảm xúc của tôi, biến việc khóa phòng mẹ thành sự quan tâm của Tạ gia. Đời trước, tôi đã thua vô số lần trước cách nói như vậy, bởi tôi luôn vội giải thích mình không yếu đuối, không cố chấp, không muốn tranh. Lần này, tôi không đi vào cái bẫy đó nữa. “Tôi buồn hay không, không cần em thay tôi quyết định.”

Giọng Minh Châu nghẹn lại. Lục Hành Dã lập tức cau mày. “Vãn Ninh, Minh Châu chỉ lo cho em. Em đừng nói nặng như vậy.” Tôi quay sang nhìn anh ta. Gương mặt ấy vẫn dịu dàng, nhưng phía sau sự dịu dàng đã lộ ra một đường chỉ mảnh của trách móc. “Tôi đang hỏi danh mục tài sản của mẹ tôi.” Tôi hỏi lại, rất chậm. “Anh thấy nặng ở đâu?” Lục Hành Dã im lặng nửa giây. Nửa giây ấy đủ để tôi thấy rõ đáp án. Anh ta không quan tâm hồ sơ của mẹ tôi bị chuyển đi đâu. Anh ta chỉ quan tâm không khí có còn thuận lợi cho Lục gia và Tạ gia ngồi cùng bàn hay không.

Tạ Chấn Nam trầm mặt. “Vãn Ninh, đây là việc nhà họ Tạ.” “Đúng.” Tôi gật đầu. “Vậy con, với tư cách con gái của Hạ Lan Uyển, càng có quyền hỏi.” Hành lang yên đến mức tôi nghe thấy tiếng thở rất khẽ của Minh Châu. Cái tên Hạ Lan Uyển trong Tạ gia giống một chiếc hộp bị niêm phong. Ai cũng có thể lau bụi trên nắp hộp để tỏ ra tiếc thương, nhưng không ai muốn tôi thật sự mở nó ra. Cố Trầm Chu lúc này mới lên tiếng, giọng nhạt: “Tạ chủ tịch, nếu hồ sơ liên quan đến nghiệp vụ từng lưu ký tại Cố Tín, lập danh mục trước khi di chuyển là quy trình tối thiểu. Tránh ngày sau hai bên đều khó giải thích.”

Anh không nói giúp tôi. Anh nói quy trình. Hai chữ ấy đủ làm sắc mặt Tạ Chấn Nam cứng lại. Trong giới này, tình thân có thể bị bỏ qua, nhưng quy trình có thể trở thành trách nhiệm, trách nhiệm có thể thành rủi ro, rủi ro có thể ảnh hưởng cổ đông. Sau vài giây, Tạ Chấn Nam nói với quản gia: “Đưa hồ sơ về kho tạm tầng một. Niêm phong lại. Danh mục để ngày mai phòng thư ký lập.” Quản gia lập tức đáp vâng. Hai người làm cúi đầu khiêng thùng đi xuống, nhưng lần này bước chân của họ chậm hơn, cẩn thận hơn, như thể mấy chiếc thùng giấy đột nhiên biến thành vật dễ nổ.

Tạ Chấn Nam nhìn mảnh giấy vẫn nằm trong tay tôi. “Đó là gì?” Tôi mở tay ra một chút, chỉ để ông thấy mặt giấy trắng bị cháy sém, không lộ dòng chữ bên trong. “Giấy kẹt ở thùng, con nhặt lên xem có phải danh sách cũ không.” Tôi không nói dối hoàn toàn. Ở Tạ gia, nói thật một nửa đôi khi hữu dụng hơn nói dối trọn vẹn. Cha tôi nhìn tôi thêm một lúc, cuối cùng không hỏi nữa vì Cố Trầm Chu vẫn đang đứng đó. Minh Châu bỗng ho nhẹ. Lục Hành Dã lập tức đỡ cánh tay cô ta. Cảnh tượng ấy quen thuộc đến mức buồn cười. Mỗi lần tôi sắp chạm vào câu trả lời, Minh Châu luôn có cách khiến mọi ánh mắt rời khỏi tôi.

Tôi cất mảnh giấy vào túi áo trong, quay người định rời đi. Lục Hành Dã gọi tôi lại. “Vãn Ninh, lát nữa anh đưa em xuống dưới. Có vài trưởng bối Lục gia muốn gặp em.” Bảy ngày nữa chúng tôi sẽ đính hôn. Đời trước, tôi từng vì câu “trưởng bối muốn gặp” mà sửa váy, đổi trang sức, học cách mỉm cười đúng độ, rồi tự tay ký vào những tờ giấy mình không đọc kỹ vì tin anh ta sẽ không hại mình. “Tôi hơi mệt.” Tôi nói. “Tối nay không gặp nữa.” Anh ta sững lại. “Nhưng lễ đính hôn sắp đến, em nên…” “Nên hiểu đại cục?” Tôi ngắt lời, giọng rất nhẹ. “Câu đó hôm nay tôi nghe đủ rồi.”

Trước khi rời hành lang, Cố Trầm Chu đi ngang qua tôi. Anh không dừng lâu, chỉ để lại một câu rất thấp, đủ cho một mình tôi nghe thấy. “Tạ tiểu thư, giấy bị xé không đủ làm chứng cứ. Nhưng thứ từng bị xé sẽ để lại cạnh còn lại.” Tôi ngước mắt. Anh đã đi về phía cầu thang, lưng thẳng, bước chân không nhanh không chậm. Câu ấy giống một chìa khóa ném xuống trước cửa, không mở hộ tôi, cũng không buộc tôi phải nhặt. Nếu mảnh giấy này là phần bị xé khỏi một tập hồ sơ hoàn chỉnh, vậy ở đâu đó vẫn còn nửa kia. Người muốn hủy nó có thể đốt một trang, nhưng không thể khiến toàn bộ dấu vết lưu chuyển, mã hồ sơ, bản sao lưu ký và danh mục bàn giao cùng biến mất trong một đêm.

Tôi trở về phòng, khóa trái cửa, kéo rèm và tắt bớt đèn. Chiếc USB khắc VĐ vẫn nằm trong túi zip trong ngăn tủ riêng, yên tĩnh như một con dao chưa rút khỏi vỏ. Tôi đặt mảnh giấy lên bàn, chụp mặt trước, mặt sau, mép cháy, dấu niêm phong và phần chữ còn lại. Sau đó, tôi mở một tài khoản lưu trữ cá nhân mới, tải ảnh lên rồi lưu thêm một bản ngoại tuyến trong thẻ nhớ cũ của máy ảnh mẹ để lại. Làm xong, tôi bọc mảnh giấy bằng lớp giấy chống ẩm mỏng rồi kẹp vào giữa mặt lưng điện thoại và ốp máy. Nơi nguy hiểm nhất đôi khi không an toàn nhất, nhưng là nơi ít ai nghĩ đến nhất khi lục soát phòng một cô gái họ vẫn cho rằng chỉ biết khóc.

Điện thoại rung lên lúc gần nửa đêm. Người gửi là thư ký riêng của Tạ Chấn Nam, nội dung rất ngắn: “Đại tiểu thư, sáng mai chín giờ mời cô đến phòng họp nhỏ Tạ thị. Chủ tịch cần cô ký xác nhận sắp xếp đại diện gia tộc trước lễ đính hôn.” Bên dưới là một tệp đính kèm. Tôi mở bản xem trước. Tiêu đề văn bản hiện ra trên nền trắng lạnh: Thỏa thuận ủy quyền tạm thời quyền đại diện dự án Vân Đỉnh. Dòng người được ủy quyền ghi rõ ba chữ Tạ Minh Châu. Còn ở cuối trang, ngay dưới điều khoản cam kết không khiếu nại mọi sắp xếp nhân sự và quyền đại diện trong thời gian dự án khởi động, là ô chữ ký trống mang tên tôi. Tôi nhìn ô trống ấy rất lâu, rồi bật cười không thành tiếng. Hóa ra chiếc USB chỉ là cái bẫy để hủy tôi trước mặt người ngoài. Còn tờ giấy này mới là con dao họ muốn tôi tự cầm, tự đặt vào cổ mình. Bảy ngày trước lễ đính hôn, bản án đầu tiên đã được gửi đến. Chỉ khác lần này, người ký sẽ không còn là Tạ Vãn Ninh của đời trước.