Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 1: Ngày Thiên Kim Bị Xóa Tên

Chương 1: Ngày Thiên Kim Bị Xóa Tên

Ngày tôi chết, Lăng Thành đang mưa. Mưa rất nhỏ, không đủ rửa sạch vết máu trên danh dự của tôi, cũng không đủ che đi tiếng cười của những người từng gọi tôi là đại tiểu thư Tạ gia. Trên màn hình điện thoại nứt vỡ, tin tức về lễ đính hôn của Lục Hành Dã và Tạ Minh Châu vẫn treo ở đầu bảng nóng. Người ta nói cô ấy cuối cùng cũng có được hạnh phúc xứng đáng. Người ta nói tôi là vết nhơ bị Tạ gia gạch khỏi gia phả. Người ta nói rất nhiều, nhưng không một ai hỏi tại sao tài liệu mật của Tạ thị lại xuất hiện trong túi tôi, tại sao vị hôn phu của tôi lại làm chứng chống lại tôi, tại sao cha tôi ký giấy đoạn tuyệt quan hệ nhanh đến mức như đã chờ sẵn ngày ấy từ lâu.

Trước khi ý thức chìm hẳn, tôi nhận được một tin nhắn nặc danh. Chỉ có một dòng ngắn ngủi: “Đừng ký bất cứ giấy từ bỏ nào. Mẹ cô để lại nhiều hơn họ nói.” Bên dưới là một tệp đính kèm, tên file bị cắt mất nửa, còn lại mấy chữ lộn xộn: di_chuc_HaLanUyen. Tôi đưa ngón tay run rẩy chạm vào màn hình, nhưng mưa đã làm cảm ứng loạn đi. Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi chỉ nhìn thấy một dấu niêm phong mờ và một cái tên khiến tim mình đau đến nghẹt thở: Cố Tín Capital. Sau đó, tất cả tối sầm.

Khi mở mắt lần nữa, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy không phải trần nhà trắng bệch của phòng bệnh, mà là chiếc đèn pha lê trong phòng ngủ tầng ba biệt thự Tạ gia. Ánh sáng vàng nhạt rơi xuống tấm chăn lụa, trên cổ tay tôi không có vết kim truyền dịch, trên người không có mùi thuốc sát trùng, chỉ có hương gỗ trầm rất nhạt mà Tạ gia vẫn dùng để che đi sự lạnh lẽo của căn nhà này. Tôi nằm yên rất lâu, lâu đến mức tiếng đồng hồ trên tường nghe như từng nhát dao. Sau đó, tôi với lấy điện thoại trên bàn đầu giường. Ngày mười bảy tháng chín. Bảy ngày trước lễ đính hôn của tôi và Lục Hành Dã. Cũng là ngày, ở đời trước, cái tên Tạ Vãn Ninh bắt đầu bị xóa khỏi mọi thứ thuộc về Tạ gia.

Tôi không bật khóc. Có lẽ vì nước mắt của đời trước đã bị vắt cạn từ lâu. Tôi chỉ ngồi dậy, nhìn gương mặt mình trong gương trang điểm. Hai mươi bốn tuổi, sắc mặt hơi nhợt, đôi mắt vẫn còn thói quen nhẫn nhịn. Đời trước, tôi từng nghĩ nhẫn nhịn là cách để được yêu. Cha lạnh nhạt, tôi tự nhủ ông bận vì Tạ thị. Bà nội thiên vị Minh Châu, tôi tự nhủ cô ấy thân thể yếu, cần được chăm sóc hơn. Lục Hành Dã luôn bảo tôi nhường một bước, tôi tự nhủ tình yêu vốn cần hi sinh. Kết quả của tất cả những lần tự nhủ ấy là tôi mất tên, mất nhà, mất cả phần sự thật mẹ để lại cho mình.

Tiếng gõ cửa vang lên đúng ba tiếng. Dì Trịnh, người giúp việc lâu năm của Tạ gia, bước vào với nụ cười cung kính đã được đo ni đóng giày. Trên tay bà ta là một chiếc hộp nhung màu trắng. “Đại tiểu thư, đây là túi xách lão gia dặn chuẩn bị cho buổi tối nay. Nhị tiểu thư nói màu này hợp với váy của cô.” Hai chữ đại tiểu thư từ miệng bà ta mềm như lụa, nhưng tôi nhớ rất rõ, bảy ngày sau, cũng chính bà ta đứng trước mặt phóng viên nói rằng đã tận mắt thấy tôi lén lút mang túi ra khỏi thư phòng. Khi ấy, mọi ánh mắt nhìn tôi không còn như nhìn con gái Tạ gia, mà như nhìn một món đồ bẩn cần ném đi để giữ sạch mặt tiền.

Tôi nhận chiếc hộp, không hỏi thêm. Dì Trịnh hình như đã chuẩn bị sẵn một câu khuyên tôi nên xuống lầu sớm, nhưng thấy tôi quá bình tĩnh, bà ta khựng lại nửa nhịp rồi lui ra. Cánh cửa vừa đóng, tôi mở khóa hộp. Bên trong là một chiếc clutch nhỏ, lớp lót màu đen được may rất khéo. Ở đời trước, tôi không hề kiểm tra nó. Tôi mang chiếc túi xuống lầu, uống một ly rượu do Minh Châu đưa, bị cô ấy vô tình làm đổ nước lên váy, rồi trong lúc mọi người rối lên, chiếc túi này trở thành chứng cứ sắt đá: một USB chứa tài liệu đấu thầu dự án Vân Đỉnh nằm trong ngăn phụ. Không ai tin tôi không biết nó ở đó. Không ai muốn tin.

Lần này, tôi lật lớp lót trong cùng lên. Một vật nhỏ màu đen rơi vào lòng bàn tay. Trên thân USB có khắc hai chữ cái rất mảnh: VĐ. Vân Đỉnh. Dự án bất động sản cao cấp mà Tạ thị chuẩn bị công bố, cũng là ván cờ đầu tiên khiến tôi bị loại khỏi tư cách người thừa kế trong mắt cổ đông. Tôi nhìn vật nhỏ ấy, bỗng cảm thấy buồn cười. Đời trước, chỉ vì một thứ được nhét vào túi mình, tôi đã phải dùng nửa đời còn lại để chứng minh mình trong sạch. Hóa ra đôi khi một người bị hủy hoại không cần con dao lớn. Chỉ cần một chiếc USB, một căn phòng không có camera, và vài người thân cùng đồng ý im lặng.

Tôi lấy điện thoại chụp lại vị trí của USB trong lớp lót, chụp thời gian, chụp cả mã vạch còn dán dưới đáy hộp. Sau đó, tôi dùng khăn tay sạch bọc nó lại, cho vào túi zip đựng trang sức rồi khóa vào ngăn tủ riêng trong phòng. Không hủy, không ném, cũng không vội vã đem ra chất vấn. Chất vấn là việc của người còn mong được giải thích. Còn tôi, từ giây phút mở mắt trở lại, đã không định cầu xin ai tin mình nữa. Tôi chỉ cần giữ lại chứng cứ trước khi những người kia kịp biến nó thành bản án.

Khi tôi xuống lầu, phòng khách Tạ gia đã sáng rực. Tạ Minh Châu ngồi trên sofa cạnh Lục Hành Dã, váy trắng phủ qua đầu gối, sắc mặt yếu ớt vừa đủ khiến người khác mềm lòng. Thấy tôi, cô ta lập tức đứng lên. “Chị, cuối cùng chị cũng xuống rồi. Em còn sợ chị giận vì tối nay ba để em thay chị tiếp khách.” Câu nói ấy nhẹ như lông vũ, rơi xuống lại có gai. Đời trước, tôi đã hỏi tại sao người thay tôi tiếp khách lại là cô ta, tại sao danh sách đại diện Tạ gia trên thiệp mời không có tên tôi. Câu hỏi ấy khiến cha tôi cau mày, Lục Hành Dã thở dài, còn Minh Châu đỏ mắt nói mình không hề muốn tranh gì với tôi. Cuối cùng, người vô lý trở thành tôi.

Lần này, tôi chỉ nhìn cô ta. “Ừ.” Một chữ rất ngắn, không có chất vấn, không có tức giận. Nụ cười trên mặt Minh Châu hơi cứng lại, nhưng cô ta che rất nhanh. Lục Hành Dã đứng dậy, tiến về phía tôi bằng vẻ dịu dàng quen thuộc. Anh ta vẫn mặc sơ mi màu nhạt, cổ tay áo cài khuy bạc tôi tặng vào sinh nhật năm ngoái. Đời trước, tôi từng nghĩ sự dịu dàng ấy là nơi mình có thể dựa vào. Sau này tôi mới biết, người đàn ông luôn nói vì tôi ấy chưa từng chọn tôi khi lợi ích đặt lên bàn cân. “Vãn Ninh,” anh ta hạ giọng, “chuyện tiếp khách chỉ là sắp xếp tạm thời. Minh Châu quen vài vị phu nhân hơn em. Em đừng nghĩ nhiều.”

Tôi nhìn chiếc khuy bạc trên cổ tay anh ta, đột nhiên nhớ đến ngày anh ta đứng trước phóng viên nói: “Tôi tin Tạ gia đã cho Vãn Ninh đủ cơ hội.” Một câu tin thôi, nhưng tin gia tộc, không tin tôi. Tôi thu mắt lại, đáp: “Tôi không nghĩ nhiều.” Lục Hành Dã ngẩn ra. Có lẽ anh ta đã quen với việc tôi buồn, tôi hỏi, tôi cần anh ta dỗ dành. Một người nếu quen được người khác đặt ở trung tâm, sẽ rất khó chịu khi đột nhiên bị rút khỏi vị trí ấy. Tạ Minh Châu khẽ cúi đầu, ngón tay siết khăn giấy, như thể tôi vừa làm cô ta tổn thương bằng sự yên tĩnh của mình.

Tạ Chấn Nam từ thư phòng bước ra đúng lúc ấy. Cha tôi vẫn giống trong ký ức: áo vest phẳng phiu, ánh mắt lạnh, giọng nói đủ trầm để mọi người tự động im lặng. “Tối nay có khách quan trọng. Vãn Ninh, con đừng gây chuyện.” Chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng lời cảnh cáo đã đặt sẵn trên đầu tôi. Đời trước, tôi đã đau vì câu ấy. Tôi đã hỏi tại sao cha luôn cho rằng tôi sẽ gây chuyện. Ông đáp vì tôi là chị, phải hiểu đại cục. Bây giờ nghe lại, tôi chỉ thấy lòng mình lặng xuống như mặt hồ đóng băng. Hóa ra người ta không cần bằng chứng để kết tội một đứa con không được yêu. Họ chỉ cần thói quen.

“Con biết.” Tôi nói. Tạ Chấn Nam nhìn tôi thêm một giây, có lẽ ngạc nhiên vì sự ngoan ngoãn quá mức. Rồi ông đưa cho quản gia một tập giấy. Từ góc đứng của mình, tôi nhìn thấy hàng chữ trên trang đầu: danh sách đại diện gia tộc tham dự tiệc công bố dự án Vân Đỉnh. Dưới mục thân quyến chủ tịch, tên Tạ Minh Châu nằm ở dòng đầu. Tên tôi không có ở đó. Một đời trước, tôi đã vì một danh sách mà tự đẩy mình vào bẫy, tưởng chỉ cần tranh luận đủ rõ, họ sẽ trả lại vị trí của tôi. Nhưng vị trí ấy chưa từng bị lấy nhầm. Nó được lấy đi có chủ đích, bằng sự đồng thuận rất yên tĩnh của cả căn nhà này.

Bữa tối diễn ra như một vở kịch đã tập nhiều lần. Minh Châu mềm giọng hỏi vì sao tôi không dùng chiếc túi cô ta chọn. Tôi đặt ly nước xuống, bình thản đáp rằng tôi không thích người khác chuẩn bị đồ cá nhân cho mình. Không khí trên bàn ăn khựng lại. Lục Hành Dã lập tức cười xoa dịu, nói tôi chỉ hơi cầu toàn. Tạ Chấn Nam liếc tôi, còn Minh Châu cúi đầu, khóe mắt đỏ lên đúng lúc. Nếu là đời trước, tôi sẽ giải thích mình không có ý trách cô ta. Bây giờ, tôi không giải thích nữa. Một người muốn khóc thì cứ khóc. Tôi không có nghĩa vụ đưa dao cho họ rồi chứng minh tay mình không có máu.

Sau bữa tối, khi khách chưa đến đủ, tôi rời phòng khách bằng lý do thay hoa trong phòng mẹ. Căn phòng của Hạ Lan Uyển nằm cuối hành lang tầng hai, cửa gỗ sẫm màu, khóa đồng đã cũ nhưng sáng bóng vì được lau mỗi ngày. Đời trước, tôi từng bị cấm bước vào đó sau lễ đính hôn. Họ nói nhìn vật nhớ người chỉ khiến tôi yếu đuối. Sau này tôi mới hiểu, căn phòng ấy không khóa để bảo vệ ký ức của mẹ, mà để ngăn tôi chạm vào thứ mẹ để lại. Tôi đặt tay lên tay nắm cửa. Khóa không xoay. Phía sau lưng, giọng quản gia vang lên rất thấp: “Đại tiểu thư, lão gia dặn căn phòng này tạm thời không được mở.”

Tôi quay lại. “Tạm thời từ khi nào?” Ông ta cúi mắt, không trả lời. Cùng lúc đó, hai người làm từ cuối hành lang đi tới, khiêng một thùng tài liệu cũ. Trên nắp thùng dán nhãn: hồ sơ lưu trữ Hạ phu nhân. Một góc giấy bị kẹt ở mép thùng, rơi xuống gần chân tôi. Người làm vội cúi xuống nhặt, nhưng tôi đã nhanh hơn. Đó là một mảnh giấy bị xé, mép cháy sém, chỉ còn vài dòng chữ không liền mạch. Hạ Lan Uyển. Quỹ tín thác. Điều kiện thừa kế. Và ở dòng gần cuối, dưới vết mực nhòe, tên tôi hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn: Tạ Vãn Ninh.

Tim tôi đập mạnh một nhịp, không phải vì vui, mà vì cơn lạnh từ đời trước bất ngờ bò lên sống lưng. Họ đã nói mẹ tôi không để lại gì ngoài vài món trang sức. Họ đã nói mọi tài sản của mẹ đã nhập vào Tạ thị theo thỏa thuận hôn nhân. Họ đã nói tôi không có tư cách hỏi, không có quyền nghi ngờ, không có gì đứng dưới tên mình. Nhưng mảnh giấy trong tay tôi lại giống một cái tát rơi thẳng vào tất cả những lời dối trá ấy. Tôi siết nó trong lòng bàn tay, nghe phía cuối hành lang vang lên tiếng giày da dừng lại.

Một người đàn ông đứng dưới bóng đèn mờ. Áo khoác đen, dáng người cao, ánh mắt lạnh đến mức không giống khách lạc đường trong biệt thự hào môn. Tôi nhận ra anh gần như ngay lập tức, dù đời trước chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần ngắn ngủi trước khi mọi thứ quá muộn. Cố Trầm Chu. Người thừa kế Cố gia. Cũng là cái tên gắn với dòng cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi chết. Anh nhìn mảnh giấy trong tay tôi, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi. Giọng anh thấp, không có vẻ thương hại, cũng không có ý ra lệnh. “Tạ tiểu thư, trang đó vốn không nên nằm trong thùng rác của Tạ gia.”

Tôi cúi xuống nhìn lại mảnh giấy. Bên cạnh tên tôi, một dấu niêm phong mờ hiện ra dưới ánh sáng hành lang: Cố Tín Capital. Và ở góc giấy bị xé mất phân nửa, còn sót lại bốn chữ khiến hơi thở của tôi ngừng lại trong khoảnh khắc. Người thụ hưởng chính. Đêm ấy, lần đầu tiên sau khi trọng sinh, tôi thật sự hiểu: tôi không chỉ quay về để tránh một cái bẫy. Tôi quay về để lấy lại cái tên đã bị họ giấu trong di chúc của mẹ tôi.