Chương 39: Họp Cổ Đông Bất Thường
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 39: Họp Cổ Đông Bất Thường
Rời khỏi phòng lưu ký Cố Tín, tôi mới nhận ra lòng bàn tay mình ướt lạnh. Phong bì hướng dẫn của mẹ đã niêm phong lại, bản sao log nằm trong tay Lâm Tĩnh, còn thông báo họp cổ đông của Tạ thị lạnh lùng như lệnh triệu tập. Cố Trầm Chu đứng sau nửa bước, không che chắn, cũng không lùi ra như người ngoài cuộc. Anh giữ đúng khoảng cách tôi vừa đặt ra. Khoảng cách ấy không làm bí mật giữa chúng tôi biến mất, nhưng đủ nhắc tôi rằng ván cờ tiếp theo không cho phép ai dựa vào cảm giác.
Trong xe, Lâm Tĩnh nói nhanh: “Họ không thể vô hiệu hóa hồ sơ lưu ký tư nhân của Hạ Lan Uyển, nhưng có thể thông qua nghị quyết nội bộ để tạm không công nhận quyền biểu quyết hoặc quyền thụ hưởng phát sinh từ hồ sơ đang tranh chấp. Không phá được khóa thì dựng tường trước cửa.” Tần Dự đã viết xong bản tường trình ngắn về việc từng nghe tên điều dưỡng Hứa Mạn trong cuộc gọi cuối của mẹ tôi. Tôi đặt bản tường trình vào bìa hồ sơ. Một người im lặng quá lâu cuối cùng cũng bắt đầu trả món nợ đầu tiên.
Cố Trầm Chu nhìn tôi. “Tạ Kính Hòa sẽ không hỏi cô có đau không, ông ta sẽ hỏi cô có tư cách không. Cô càng giải thích bằng tình cảm, họ càng dễ biến cô thành người mất kiểm soát.” Tôi nhìn con đường dẫn về Tạ thị. Đời trước, tôi từng bước vào đó với tư cách con gái chủ tịch rồi rời đi như kẻ bị xóa tên. “Tôi sẽ không xin họ tin,” tôi nói. “Tôi chỉ cần họ tự thừa nhận đã buộc tôi chứng minh.” Lâm Tĩnh gật đầu. “Vậy mục tiêu là giữ hồ sơ trong quy trình độc lập và buộc mọi lời công kích huyết thống đi vào biên bản.”
Phòng họp cổ đông ở tầng cao nhất. Tạ Chấn Nam ngồi vị trí chủ tịch, sắc mặt lạnh đến mức gần như không còn nét của một người cha. Bên phải ông là Tạ Kính Hòa, trước mặt đặt xấp tài liệu đã đánh dấu sẵn. Tạ lão phu nhân ngồi ở hàng ghế cố vấn; Tạ Minh Châu đứng sau lưng bà, mắt đỏ như vừa khóc; Lục Hành Dã có mặt với tư cách đại diện liên hệ của Lục gia. Tôi ngồi vào ghế ghi tên Tạ Vãn Ninh, đặt hồ sơ trước mặt, rồi sửa tấm bảng tên cho thẳng.
Tạ Chấn Nam nhìn tôi. “Vãn Ninh, hôm nay không phải nơi để con tùy hứng.” Tôi nâng mắt. “Chủ tịch Tạ, trước mặt cổ đông và đơn vị lưu ký, xin dùng chức danh.” Căn phòng lặng đi một nhịp. Tạ Minh Châu siết nhẹ lưng ghế của bà nội, còn Lục Hành Dã cúi mắt. Tôi không có phần dư để chia cho sự khó xử của họ.
Tạ Kính Hòa mỉm cười. “Cuộc họp hôm nay chỉ có ba điểm: tạm đình chỉ mọi quyền kích hoạt liên quan đến người thụ hưởng đang bị tranh chấp; thành lập tổ xác minh nội bộ do hội đồng cổ đông chỉ định; và đề nghị cháu phối hợp kiểm tra huyết thống tại bệnh viện được Tạ thị công nhận. Nếu cháu thật sự không thẹn với lòng, quy trình càng sớm càng tốt cho cháu.” Ông ta nói “tốt cho cháu” như thể dây thòng lọng chỉ là một dải lụa mềm.
Lâm Tĩnh lập tức mở máy ghi âm công chứng. “Tôi phản đối cách diễn đạt ‘người thụ hưởng đang bị tranh chấp’. Tranh chấp hiện tại do chính Tạ thị phát sinh, chưa có kết luận độc lập nào xác định thân phận của thân chủ tôi có vấn đề. Hồ sơ lưu ký của bà Hạ Lan Uyển tại Cố Tín Capital cũng không thuộc quyền kiểm soát của Tạ thị.” Một cổ đông cau mày. “Nhưng nếu hồ sơ đó liên quan đến quyền biểu quyết của Tạ thị thì công ty có quyền phòng ngừa rủi ro.” Tôi nhìn ông ta. “Phòng ngừa rủi ro không đồng nghĩa với việc để người hưởng lợi từ nghi vấn thân phận trở thành người giữ chìa khóa.”
Tạ Chấn Nam đập nhẹ tay xuống bàn. “Cố Tín Capital hôm nay có mặt với tư cách đơn vị lưu ký, tôi muốn nghe lập trường chính thức.” Cố Trầm Chu đặt một văn bản lên bàn. “Cố Tín xác nhận điều kiện kích hoạt phần hướng dẫn của mã HLU-BIRTH-01 đã được đáp ứng bởi chính thông báo yêu cầu cô Tạ Vãn Ninh chứng minh tư cách huyết thống và thừa kế. Cố Tín không giao hồ sơ cho đại diện Tạ thị, không chấp nhận tổ xác minh nội bộ thay thế công chứng độc lập, và không đình chỉ quy trình lưu ký dựa trên tranh chấp do bên có lợi ích trực tiếp tạo ra.”
Một người ngồi gần Tạ Kính Hòa cười lạnh. “Nhưng Cố Tín đang tham gia gói tư vấn tái cấu trúc tài chính của Tạ thị. Nếu vừa làm đối tác vừa đứng ra chống nghị quyết cổ đông, có phải xung đột lợi ích không?” Đây mới là dao thật. Cố Trầm Chu ngẩng lên. “Để loại bỏ mọi nghi vấn xung đột lợi ích, Cố Tín Capital rút khỏi gói tư vấn tái cấu trúc tài chính đang chờ phê duyệt của Tạ thị, hiệu lực từ thời điểm văn bản này được gửi vào hòm thư thư ký hội đồng. Nhưng nghĩa vụ lưu ký với hồ sơ của bà Hạ Lan Uyển không vì thế mà thay đổi.” Căn phòng im hẳn.
Tôi biết đó là một khoản lợi ích thật bị đặt xuống bàn. Tôi không quay sang cảm ơn anh, vì trước mặt Tạ gia, bất kỳ sự mềm đi nào của tôi cũng sẽ bị diễn giải thành dựa dẫm. Tôi chỉ mở tập hồ sơ, đưa bản sao thông báo triệu tập lên màn chiếu phụ. “Tạ thị yêu cầu tôi giải trình tư cách huyết thống trước hội đồng cổ đông. Xin thư ký ghi rõ câu này vào biên bản.” Sau đó tôi đặt tiếp bản xác nhận của Cố Tín. “Điều kiện mẹ tôi để lại là khi tôi bị buộc chứng minh tư cách thừa kế hoặc huyết thống. Vì vậy, cảm ơn hội đồng đã giúp tôi kích hoạt đúng quy trình.” Nụ cười của Tạ Kính Hòa mỏng đi.
Tôi đưa tiếp bản log truy cập lên màn hình. “Năm ngoái, cố vấn pháp lý của Tạ thị từng yêu cầu truy vấn nhóm hồ sơ thân phận tại Cố Tín và bị từ chối. Yêu cầu này do ai phê duyệt? Nếu chỉ là kiểm tra rủi ro thông thường, vì sao lại kiểm tra đúng hồ sơ do Hạ Lan Uyển gửi?” Tạ Kính Hòa nhẹ nhàng đáp: “Những kiểm tra như vậy có thể do cấp dưới xử lý.” Lâm Tĩnh lập tức nói: “Xin ghi vào biên bản: đại diện cổ đông Tạ Kính Hòa xác nhận có khả năng tồn tại yêu cầu truy vấn từ cấp dưới Tạ thị và chưa xuất trình nghị quyết phê duyệt.”
Tạ Minh Châu bước lên nửa bước, mắt đỏ, giọng mềm đến mức giống lo lắng thật. “Chị, nếu chị là con gái của ba, chỉ cần làm một xét nghiệm độc lập, không phải mọi người đều yên tâm sao? Bà nội đã lớn tuổi rồi, Tạ thị cũng không chịu nổi thêm scandal.” Tôi bỗng nhớ vết bớt sau tai trái từng bị cô ta cười là dấu xấu. Hóa ra cô ta đã quen biến dấu hiệu tồn tại của tôi thành một thứ đáng xấu hổ.
Tôi nói: “Minh Châu, cô đang yêu cầu tôi chứng minh mình vô tội bằng phòng xét nghiệm do những người hưởng lợi từ việc tôi bị nghi ngờ lựa chọn. Đây không phải yên tâm. Đây là để người cầm dao kiểm tra vết thương.” Lục Hành Dã khẽ gọi: “Vãn Ninh…” Tôi ngắt lời anh ta. “Lục thiếu, những câu vì tôi của anh luôn có giá quá đắt. Tôi trả không nổi nữa.” Mặt anh ta cứng lại. Ký ức là dao, không phải thứ đem ra khoe trước đám đông.
Tạ Kính Hòa khép tập tài liệu. “Nếu cô Tạ Vãn Ninh từ chối phối hợp với tổ xác minh nội bộ, hội đồng có quyền biểu quyết thông qua nghị quyết tạm thời: chưa công nhận bất kỳ quyền biểu quyết, quyền thụ hưởng hoặc quyền đại diện nào phát sinh từ nhóm hồ sơ Hạ Lan Uyển cho đến khi có kết luận được Tạ thị chấp nhận.” Ông ta cố ý nhấn bốn chữ “Tạ thị chấp nhận”. Cố Trầm Chu nói: “Kết luận được bên có lợi ích chấp nhận không thay thế kết luận độc lập.” Tôi đặt tay lên bìa hồ sơ. “Nội bộ của Tạ thị không bao gồm quyền sửa tên mẹ tôi để lại.”
Ngay khi thư ký chuẩn bị phát phiếu biểu quyết, trợ lý của Tạ Kính Hòa bước vào, đặt một phong bì nâu lên bàn. Ông ta mở phong bì rất chậm. “Vì Vãn Ninh liên tục nhắc đến hồ sơ sinh và nhân chứng độc lập, tôi cũng chuẩn bị một bản sao để hội đồng tham khảo.” Tờ giấy được chiếu lên màn hình. Dòng tiêu đề khiến tim tôi chìm xuống: bản xác nhận quy trình hộ sinh năm đó. Phần chữ ký cuối trang ghi hai chữ Hứa Mạn.
Tần Dự bật đứng dậy, mặt trắng bệch. Nội dung bản xác nhận nói ca sinh của Hạ Lan Uyển không có bất thường, mẫu máu gót chân đã xử lý theo quy định, không tồn tại ảnh nhận dạng hay dấu hiệu tráo đổi ngoài hồ sơ bệnh viện. Một bản xác nhận quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức giống như được viết ra để chặn chính từng dòng mẹ tôi để lại. Tôi ngẩng đầu nhìn Tạ Kính Hòa. “Bác cả, từ lúc bước vào phòng này, cháu chưa từng nói tên điều dưỡng đó trước hội đồng. Vì sao tài liệu phản bác của bác lại chuẩn bị sẵn chữ ký Hứa Mạn?”
Sự im lặng rơi xuống rất nặng. Tạ Chấn Nam quay phắt sang Tạ Kính Hòa, còn Tạ Minh Châu cúi đầu nhanh đến mức tóc che khuất nửa mặt. Tạ Kính Hòa chỉ mỉm cười. “Vãn Ninh, người muốn tìm sự thật không chỉ có cháu.” Đúng lúc đó, màn hình biểu quyết sáng lên. Phe Tạ Kính Hòa và Tạ Chấn Nam đã nghiêng về tạm đình chỉ, nhóm cổ đông trung lập còn chia đôi. Dòng cuối cùng dừng ở một cái tên tôi từng thấy trong sổ ghi chép cũ của mẹ: Tôn Dực, cổ đông 4,8%, cựu đối tác đầu tư của Hạ Lan Uyển.
Người đàn ông tóc hoa râm ngồi cuối bàn chậm rãi tháo kính, nhìn thẳng về phía tôi. “Cô Tạ,” ông ta nói, giọng khàn như giấy cũ, “một lá phiếu đôi khi đắt hơn một bản di chúc. Tôi muốn biết cô định trả cái giá nào để giữ lại cái tên của mình.” Ba giờ chiều ở Tạ thị không phải nơi họp để hỏi tôi là ai. Nó là chợ đấu giá, nơi họ định đem tên tôi và sự im lặng của người chết ra mặc cả. Nếu họ muốn định giá một lá phiếu, tôi sẽ khiến từng người trong căn phòng này hiểu: có những thứ Tạ gia đã lấy, nhưng không có quyền rao bán.
