Chương 38 - Chương 38: Cố Trầm Chu Cũng Có Bí Mật
Chương 38: Cố Trầm Chu Cũng Có Bí Mật
Tờ giấy mỏng trong tay tôi nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, nhưng bốn chữ HLU-BIRTH-01 lại đè lên ngực tôi như một khối chì. Trong phòng lưu ký của Cố Tín, không ai nói ngay. Tiếng máy điều hòa chạy đều đều, tiếng công chứng viên lật bút ghi chú, tiếng Tần Dự thở dốc rất khẽ, tất cả đều bị kéo xa khỏi tai tôi. Tôi nhìn dòng điều kiện mở hồ sơ thêm lần nữa: khi Tạ Vãn Ninh bị buộc chứng minh tư cách thừa kế hoặc tư cách huyết thống. Mẹ tôi không viết “nếu”. Bà viết “khi”. Ngay từ lúc tôi chào đời, cả cái tên lẫn dòng máu của tôi đều đã có thể bị người ta lấy đi.
Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Trầm Chu. “Anh biết hồ sơ này tồn tại.” Câu đó không phải câu hỏi. Cố Trầm Chu đứng dưới ánh đèn trắng của phòng lưu ký, nét mặt không thay đổi nhiều, chỉ có ánh mắt trầm xuống. Anh đáp: “Tôi biết tồn tại một nhóm hồ sơ thân phận do phu nhân Hạ gửi tại Cố Tín. Tôi không biết nội dung cụ thể của HLU-BIRTH-01.” Lâm Tĩnh lập tức đặt bút xuống. “Câu này cần được ghi thành biên bản. Phạm vi biết, thời điểm biết, căn cứ biết, và vì sao chưa thông báo cho người có quyền lợi liên quan.” Cố Trầm Chu nhìn cô ấy, không phản bác. “Được.”
Một chữ ấy khiến căn phòng càng lạnh hơn. Tôi từng ghét những người đàn ông trong Tạ gia vì họ luôn giấu sự thật dưới những cái tên đẹp đẽ: đại cục, mặt mũi, bảo vệ, ổn định. Cố Trầm Chu không dùng những từ đó, nhưng không dùng không có nghĩa là anh không giấu. Tôi đặt tờ danh mục xuống bàn. “Anh biết từ khi nào?” Anh đáp: “Ba năm trước, khi quyền quản trị nhóm lưu ký của Hạ Lan Uyển chuyển từ thế hệ trước của Cố gia sang tôi. Tôi nhận được danh sách rủi ro kế thừa. Trên đó chỉ có mã hồ sơ, điều kiện kích hoạt và một dòng cảnh báo: không được chuyển hồ sơ thân phận qua tay bất kỳ đại diện nào của Tạ gia trước khi người mang tên Tạ Vãn Ninh có luật sư độc lập.”
Tần Dự ngồi phịch xuống ghế, sắc mặt trắng bệch. “Phu nhân Hạ đã dự liệu đến mức đó sao?” Không ai trả lời ông. Câu trả lời vốn đã nằm trong chiếc két lạnh lùng trước mặt chúng tôi. Tôi nhìn Cố Trầm Chu, giọng mình bình tĩnh đến lạ. “Trong ba năm đó, anh đã từng kiểm tra tôi chưa? Từng điều tra hồ sơ bệnh viện của tôi, từng xác minh thân phận của tôi, từng quyết định tôi có đáng được biết sự thật hay không?” Đây mới là điều tôi sợ. Không phải một người biết nhiều. Mà là một người biết nhiều rồi tự cho mình quyền chọn thời điểm tôi được đau.
Cố Trầm Chu im lặng vài giây. Sau đó anh kéo thẻ quyền hạn khỏi cổ tay, đặt lên bàn trước mặt Lâm Tĩnh. “Luật sư Lâm có thể yêu cầu xuất toàn bộ log truy cập dưới tên tôi. Tôi từng mở danh sách rủi ro, từng yêu cầu rà soát tính nguyên vẹn của niêm phong, từng chặn một yêu cầu hỏi hồ sơ từ cố vấn pháp lý của Tạ thị vào năm ngoái. Tôi chưa từng mở nội dung HLU-BIRTH-01, cũng không có quyền mở khi cô chưa kích hoạt điều kiện.” Anh dừng rất ngắn rồi nói tiếp: “Nhưng đúng là tôi đã giấu việc mình biết sự tồn tại của nó.”
Không có lời xin lỗi vội vã. Cũng không có câu “tôi làm vậy vì cô”. Chính sự thẳng thắn ấy làm cơn giận trong tôi không bùng lên được, chỉ âm ỉ như một mảnh thủy tinh cắm trong thịt. Lâm Tĩnh nhận thẻ, yêu cầu nhân viên tuân thủ xuất log ngay tại chỗ. Từng dòng thời gian được in ra: ngày tiếp nhận quyền quản trị, ngày kiểm tra niêm phong, ngày từ chối yêu cầu truy vấn từ phía Tạ thị, ngày bổ sung cảnh báo không giao hồ sơ qua đại diện gia tộc. Tất cả đều có dấu của Cố Tín, không có dòng nào mở nội dung gốc. Tôi nhìn bản log, rồi nhìn anh. “Anh luôn biết cách khiến mình đứng đúng quy trình.”
“Đó là cách duy nhất để một ngày nào đó cô có thể dùng được hồ sơ này,” anh nói. “Nếu tôi nói với cô khi chưa có điều kiện mở, cô sẽ chỉ có thêm một bí mật không thể chứng minh. Nếu tôi tự mở, hồ sơ sẽ mất giá trị pháp lý. Nếu tôi chuyển cho cô qua đường riêng, nó sẽ trở thành một món nợ.” Tôi cười rất nhạt. “Còn bây giờ thì sao? Nó không phải nợ à?” Cố Trầm Chu nhìn tôi. “Bây giờ nó là quyền của cô. Cô có thể để tôi rời khỏi phòng trước khi mở bất kỳ thứ gì liên quan đến thân phận.”
Tôi không lập tức trả lời. Đời trước, tôi đã chết vì quá nhiều người thay tôi quyết định: cha quyết định tôi phải nhận sai, Lục Hành Dã quyết định tôi nên nhường, Tạ Minh Châu quyết định tôi nên biến mất khỏi trung tâm gia đình, còn Tạ Kính Hòa quyết định cả cuộc đời tôi chỉ đáng làm một con dấu bị gạch bỏ. Đời này, tôi không cần ai quỳ xuống xin tha thứ vì đã đến muộn. Tôi chỉ cần không ai được cầm tay tôi ký thêm một bản án dưới danh nghĩa bảo vệ. “Anh không cần ra ngoài,” tôi nói. “Nhưng từ giờ trở đi, bất cứ thứ gì anh biết về mẹ tôi, về hồ sơ của tôi, về Tạ gia, phải được đặt lên bàn trước khi tôi tự đụng vào nó. Một nửa sự thật cũng có thể là một cái bẫy.”
Ánh mắt Cố Trầm Chu khẽ động. “Tôi nhớ.” Lâm Tĩnh liếc sang tôi, xác nhận bằng một cái gật rất nhỏ rồi yêu cầu mở phong bì hướng dẫn thủ tục đi kèm HLU-BIRTH-01, không mở nội dung chứng cứ gốc. Nhân viên tuân thủ kiểm tra điều kiện: cảnh báo bất lợi từ Tạ thị đã chính thức đặt nghi vấn người thụ hưởng, đủ căn cứ để kích hoạt phần hướng dẫn bảo toàn và danh mục phụ trợ, nhưng việc mở bản chứng cứ gốc vẫn cần công chứng độc lập bên ngoài và thông báo đối ứng theo quy trình. Tôi đồng ý. Tôi không muốn thắng bằng cách phá khóa. Tôi muốn chính chiếc khóa mà mẹ tôi để lại tự nhận tôi là người có quyền mở.
Phong bì hướng dẫn được lấy ra từ ngăn phụ của két. Bên ngoài không có tên tôi, chỉ có nét chữ thanh mảnh mà tôi đã từng nhìn thấy trong vài cuốn sách cũ trong phòng mẹ: “Giao cho người quản lý Cố Tín đương nhiệm khi người mang tên Tạ Vãn Ninh bị buộc chứng minh mình là ai.” Tần Dự vừa nhìn thấy dòng chữ đó đã run tay. “Là chữ của phu nhân Hạ.” Công chứng viên chụp ảnh, đóng dấu thời gian, rồi Lâm Tĩnh mới mở phong bì. Bên trong có một bản hướng dẫn thủ tục và một mảnh ghi chú ngắn. Tôi nhìn thấy tên mình trên đó, không phải kiểu tên bị che, bị gạch, bị đặt trong câu nghi vấn, mà là nét chữ của mẹ tôi: Vãn Ninh.
Mảnh ghi chú rất ngắn. Mẹ viết rằng nếu một ngày tôi phải tự chứng minh huyết thống, hồ sơ bệnh viện sau đêm thứ ba không còn là nguồn duy nhất đáng tin; mọi bản sao phải đối chiếu với mẫu lưu máu gót chân, ảnh nhận dạng sơ sinh, vết bớt sau tai trái và lời chứng của điều dưỡng Hứa Mạn. Tôi bất giác đưa tay chạm lên phía sau tai. Chỗ ấy có một vết bớt rất nhạt, gần như bị tóc che kín. Khi còn nhỏ, Tạ Minh Châu từng nhìn thấy nó rồi cười bảo tôi có dấu xấu. Hóa ra trên cơ thể tôi, ngay cả thứ từng bị họ biến thành trò đùa cũng có thể là một dấu niêm phong mà mẹ để lại.
Cơn đau lần này không sắc như khi thấy tên Tạ Kính Hòa. Nó sâu hơn, giống một căn phòng tối bỗng được mở cửa và tôi nhận ra mình đã đứng trong đó từ khi chưa biết đi. Lâm Tĩnh yêu cầu sao lưu mảnh ghi chú vào hồ sơ bảo toàn, đồng thời lập yêu cầu triệu tập công chứng độc lập và xác minh điều dưỡng Hứa Mạn. Tần Dự khàn giọng nói ông từng nghe cái tên ấy trong cuộc gọi cuối cùng của Hạ Lan Uyển, nhưng khi ông quay lại bệnh viện để tìm, hồ sơ nhân sự đã ghi bà ấy nghỉ việc vì lý do cá nhân. Tôi không trách ông ngay lúc ấy. Có những món nợ không cần mắng mới nặng.
Đúng lúc Lâm Tĩnh niêm phong lại bản ghi chú, màn hình hệ thống của nhân viên tuân thủ bật lên một thông báo mới. Anh ta nhìn Cố Trầm Chu, rồi nhìn tôi, rõ ràng do dự. Cố Trầm Chu nói: “Đọc.” Nhân viên kia nuốt khan. “Văn phòng cổ đông cấp cao Tạ thị vừa gửi thông báo triệu tập họp cổ đông bất thường lúc ba giờ chiều nay. Nội dung: tạm đình chỉ mọi quyền kích hoạt liên quan đến người thụ hưởng đang bị tranh chấp, yêu cầu Cố Tín Capital cử đại diện tham dự với tư cách đơn vị lưu ký, đồng thời yêu cầu cô Tạ Vãn Ninh giải trình tư cách huyết thống trước hội đồng cổ đông.”
Tạ Kính Hòa ra tay nhanh hơn cả tôi dự đoán. Ông ta muốn kéo tôi khỏi phòng lưu ký của Cố Tín, ném tôi vào phòng họp của Tạ thị, nơi từng ánh mắt và từng cái gõ bút đều có thể biến một người thành tội đồ trước khi chứng cứ kịp lên tiếng. Nhưng lần này, tôi không còn bước vào đó với hai bàn tay trống. Tôi nhìn mảnh ghi chú đã được niêm phong lại, rồi nhìn dòng điều kiện mở HLU-BIRTH-01 trên màn hình. Tạ Kính Hòa muốn buộc tôi chứng minh mình là ai. Chính ông ta đã tự tay đọc lớn điều kiện mà mẹ tôi chờ suốt nhiều năm. Tôi nhặt bản sao log, bản cảnh báo bất lợi và danh mục hồ sơ sinh, chậm rãi nói: “Vậy thì ba giờ chiều, chúng ta đi họp cổ đông.”
Cố Trầm Chu nhìn tôi. “Cô muốn Cố Tín cử ai đi?” Tôi đóng tập hồ sơ lại. “Anh.” Tôi thấy ánh mắt anh thoáng dừng, nhưng lần này tôi không tránh. “Không phải vì tôi tin anh hoàn toàn. Mà vì bí mật của anh đã được đặt lên bàn. Từ giờ đến khi tôi lấy lại tên mình, ai còn giấu bài thì tự rời khỏi ván cờ.” Ngoài lớp cửa thép, buổi sáng của Lăng Thành vẫn sáng đến lạnh lùng. Còn tôi biết, từ giây phút ấy, cuộc chiến không còn chỉ là mở một bản di chúc. Họ muốn hỏi tôi có tư cách gì đứng trước Tạ thị. Tôi sẽ đem chiếc chìa khóa mẹ để lại, từng bước mở cho họ xem người bị đánh cắp thật sự là ai.
