Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 40 - Chương 40: Cái Giá Của Một Lá Phiếu

Chương 40: Cái Giá Của Một Lá Phiếu

Tôn Dực hỏi tôi định trả cái giá nào để giữ lại tên mình, câu ấy không lớn nhưng đủ làm phòng họp yên xuống như vừa có người tắt hết âm thanh thừa. Trên màn hình, thanh biểu quyết vẫn dừng ở tỷ lệ treo lơ lửng. Một bên là Tạ Kính Hòa với bản xác nhận có chữ ký Hứa Mạn, một bên là hồ sơ lưu ký của mẹ tôi còn chưa được mở hết. Ở giữa là một lá phiếu 4,8%, nhỏ hơn quyền lực của Tạ Chấn Nam, nhỏ hơn cổ phần của phe bác cả, nhưng đủ để biến tôi thành người bị đình chỉ trước khi kịp chứng minh mình là ai.

Tôi nhìn Tôn Dực. Người đàn ông đó không giống kiểu cổ đông đến họp chỉ để nhận cổ tức. Trên sống mũi ông có vết hằn của kính, cổ tay áo cũ nhưng được ủi rất phẳng, ánh mắt khàn đục mà tỉnh táo. Tôi từng thấy tên ông trong sổ ghi chép của mẹ, bên cạnh vài dòng viết tắt về một khoản đầu tư thất bại bị Tạ thị nuốt lại sau khi mẹ mất. Đời trước, khi tôi bị đẩy ra khỏi Tạ gia, không ai trong phòng họp này từng đứng lên nói giúp tôi một câu. Tôi không biết Tôn Dực khi ấy im lặng vì không biết, vì bất lực, hay vì giống phần lớn người trong giới này: chỉ thương hại người chết khi sự thật không còn ảnh hưởng đến lợi ích của họ.

Tạ Kính Hòa khẽ cười. “Ông Tôn nói thẳng cũng tốt. Vãn Ninh, thương trường vốn là nơi cân nhắc lợi ích. Nếu cháu muốn thuyết phục cổ đông, chỉ nói mình oan là không đủ.” Ông ta vừa đẩy tôi vào một cái bẫy rất sạch. Nếu tôi mặc cả bằng lợi ích, lời buộc tội mua chuộc cổ đông sẽ lập tức trở thành con dao mới. Nếu tôi từ chối trả giá, nghị quyết tạm đình chỉ sẽ đi qua, và mọi thứ mẹ tôi để lại sẽ bị nhốt ngoài cửa dưới danh nghĩa phòng ngừa rủi ro. Một lá phiếu, quả nhiên đắt hơn một bản di chúc khi người chết không thể tự ra giá.

Tôi đặt tay lên mép bàn, chậm rãi đứng dậy. “Ông Tôn, nếu cái giá ông muốn là lợi ích riêng, tôi không trả.” Vài tiếng xì xào lập tức nổi lên. Tạ Minh Châu cúi đầu rất khẽ, như thể không nỡ nhìn tôi tự cắt đường lui. Tôi không nhìn cô ta. Tôi tiếp tục: “Không phải vì tôi trả không nổi, mà vì tên của mẹ tôi và tên của tôi không phải hàng hóa để đổi lấy một lá phiếu. Nếu hôm nay tôi dùng lời hứa lợi ích để đổi sự ủng hộ của ông, ngày mai Tạ thị có quyền nói mọi chứng cứ của tôi đều được mua bằng giao dịch riêng. Tôi không cho họ cái cớ đó.”

Tôn Dực tháo kính đặt xuống bàn. “Vậy cô định dùng gì thuyết phục tôi?”

“Tôi dùng rủi ro của chính mình.” Tôi quay sang thư ký hội đồng. “Xin mở một đề xuất sửa đổi nghị quyết, ghi nguyên văn.” Lâm Tĩnh gần như lập tức hiểu ý, đẩy bút về phía tôi. Tôi nói từng câu một, để mọi người không thể giả vờ nghe nhầm. “Thứ nhất, mọi quyền phát sinh từ hồ sơ HLU-BIRTH-01 không bị Tạ thị phủ nhận bằng nghị quyết nội bộ, nhưng trong thời gian xác minh độc lập, tôi tự nguyện không dùng phần quyền đó để thay đổi ghế hội đồng quản trị, chuyển nhượng, cầm cố hoặc ảnh hưởng đến giao dịch trọng yếu của Tạ thị. Thứ hai, việc xác minh thân phận, tài liệu hộ sinh và hồ sơ lưu ký phải do tổ công chứng, giám định tài liệu và phòng xét nghiệm độc lập do các bên không có lợi ích trực tiếp cùng chỉ định. Thứ ba, nếu kết luận độc lập chứng minh tôi không có tư cách, tôi từ bỏ mọi quyền kích hoạt từ hồ sơ này và chịu toàn bộ trách nhiệm pháp lý phát sinh. Nhưng nếu kết luận xác nhận tôi có tư cách, Tạ thị phải công nhận kết luận ấy, thu hồi mọi tuyên bố tạm đình chỉ, và đưa nguồn gốc bản xác nhận Hứa Mạn vào danh mục giám định.”

Không khí trong phòng họp thay đổi rất nhẹ. Nó không ấm lên, chỉ bớt giống một cuộc hành quyết đã định sẵn. Những cổ đông trung lập bắt đầu nhìn nhau. Điều họ sợ không phải tôi đau, cũng không phải tôi bị oan; họ sợ một người vừa bị kích hoạt quyền thừa kế bất ngờ sẽ dùng cổ phần của Hạ Lan Uyển để lật bàn ngay trong tuần này. Tôi đặt con dao xuống trước mặt họ, nhưng không giao chuôi dao cho Tạ gia. Đó là cái giá thật: tôi phải nhịn một bước ở nơi lẽ ra tôi có quyền đòi lại tất cả, để đổi lấy một quy trình không nằm trong tay kẻ muốn xóa tên tôi.

Tạ Kính Hòa gõ nhẹ lên mặt bàn. “Nghe có vẻ công bằng, nhưng đây vẫn là sự thừa nhận rằng quyền của cháu chưa ổn định. Vậy hội đồng càng có lý do đình chỉ trước.”

“Không,” Lâm Tĩnh nói ngay, giọng lạnh và rõ. “Thân chủ tôi đưa ra biện pháp tự hạn chế quyền trong thời gian xác minh, khác hoàn toàn với việc Tạ thị phủ nhận tư cách của cô ấy. Một bên là bảo toàn hiện trạng để chờ kết luận độc lập; một bên là để người có lợi ích trực tiếp chiếm quyền định nghĩa sự thật. Xin thư ký ghi rõ sự khác biệt này.”

Tôn Dực nhìn tôi rất lâu. “Cô biết tự hạn chế quyền như vậy đồng nghĩa với việc bỏ lỡ thời cơ gây áp lực lên Tạ thị. Người mẹ cô để lại cổ phần không phải để cô đem khóa vào két.”

Cổ họng tôi nghẹn lại trong một nhịp rất nhỏ. Ông ta nhắc đến mẹ tôi bằng giọng không thân thiết, nhưng không lạnh. Tôi nhớ trang giấy cũ có nét chữ của mẹ: Tôn Dực – không dễ tin, nhưng không nợ người vô tội. Hóa ra mẹ tôi cũng từng cân nhắc người đàn ông này giống cách tôi đang cân nhắc ông ta bây giờ. Tôi đáp: “Mẹ tôi để lại cổ phần để tôi có tư cách sống dưới tên mình, không phải để tôi học cách dùng quyền lực giống Tạ gia. Nếu tôi phải khóa một phần quyền trong ba mươi ngày để giữ quy trình sạch, tôi chấp nhận. Nhưng tôi không chấp nhận để Tạ thị dùng ba mươi năm im lặng của họ làm căn cứ phán xét tôi trong ba phút biểu quyết.”

Tạ Chấn Nam bỗng nhìn tôi. Ánh mắt ông rất sâu, như thể lần đầu tiên phát hiện đứa con gái từng cúi đầu trong nhà không còn cần ông gật đầu mới dám nói. Nhưng sự kinh ngạc ấy không làm tôi mềm lòng. Đời trước, tôi đã dùng quá nhiều năm để chờ ông nhìn thấy mình. Đời này, cái nhìn của ông chỉ là một phản ứng trong biên bản.

Tạ Minh Châu cắn môi. “Chị, chị nói vậy nghe rất mạnh mẽ, nhưng nếu cuối cùng kết quả làm tổn thương ba thì sao? Ba cũng là người bị kéo vào chuyện này.” Cô ta luôn giỏi đặt Tạ Chấn Nam vào giữa câu nói, để mọi người quên rằng người bị buộc chứng minh thân phận là tôi. Tôi nhìn cô ta, bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Minh Châu, nếu sự thật làm tổn thương Chủ tịch Tạ, lỗi không nằm ở người tìm ra sự thật. Cô nên sợ người đã tạo ra nó.”

Lục Hành Dã hơi nhúc nhích, như muốn bước đến. Tôi không cho anh ta cơ hội. “Lục thiếu, trước khi anh lại nói vì tôi, xin nhớ anh đang ngồi ở đây với tư cách người của Lục gia. Mỗi câu anh nói sẽ được hiểu là lập trường của Lục gia. Đừng dùng tình cũ để che một lá phiếu lợi ích.” Sắc mặt anh ta trắng đi, nhưng cuối cùng vẫn im. Có lẽ đây là lần đầu anh ta nhận ra sự dịu dàng từng khiến tôi dao động đã mất tác dụng trước máy ghi âm công chứng.

Tạ Kính Hòa không nhìn Lục Hành Dã. Ông ta lấy lại tiết tấu rất nhanh. “Được, nếu muốn nói đến độc lập, vậy bản xác nhận Hứa Mạn cũng nên được xem là tài liệu tham chiếu độc lập. Dù sao người ký là nhân chứng trực tiếp trong ca sinh năm đó.”

Tôi chờ đúng câu ấy. “Xin bác cả cung cấp bản gốc, nguồn nhận tài liệu, người bàn giao, thời điểm nhận, và xác nhận tình trạng lưu trữ.”

Nụ cười của Tạ Kính Hòa dừng trong một khoảnh khắc quá ngắn, nhưng đủ để tôi thấy. “Bản sao này được lấy từ hồ sơ bệnh viện cũ. Bản gốc đang trong quá trình đối chiếu.”

“Vậy trước khi có bản gốc và chuỗi lưu giữ, nó không thể làm căn cứ biểu quyết,” tôi nói. “Bác có thể đưa nó vào danh mục cần giám định. Nhưng nếu bác dùng nó để yêu cầu hội đồng đình chỉ quyền của tôi ngay bây giờ, xin ghi rõ vào biên bản: đại diện cổ đông Tạ Kính Hòa sử dụng bản sao chưa có nguồn gốc xác thực, mang chữ ký của nhân chứng mà chính ông đã biết trước khi thân chủ tôi công khai tên người này trong cuộc họp.”

Lâm Tĩnh lập tức lặp lại yêu cầu với thư ký. Tần Dự cũng đứng lên, hai tay nắm chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch. “Tôi bổ sung với tư cách người từng xử lý một phần hồ sơ pháp lý của bà Hạ Lan Uyển: mọi tài liệu liên quan Hứa Mạn phải được giám định chữ ký và đối chiếu với hồ sơ ca trực gốc. Không thể lấy một bản sao không rõ nguồn làm căn cứ triệt tiêu điều kiện lưu ký đã được kích hoạt.” Giọng ông run, nhưng ông không ngồi xuống. Trong sự run ấy có nỗi sợ cũ đang buộc mình trả nợ.

Tôn Dực đeo kính lại. “Tôi có thêm một điều kiện cho lá phiếu của mình.” Cả phòng lập tức nhìn về phía ông. Ông không nhìn Tạ Kính Hòa, cũng không nhìn Tạ Chấn Nam. Ông nhìn tôi. “Trong thời gian ba mươi ngày, nếu cô phát hiện tài liệu bất lợi cho chính mình, cô cũng phải đưa vào quy trình độc lập. Không được giấu chỉ vì nó làm cô mất ưu thế.”

Tôi đáp không do dự: “Được. Nhưng điều kiện ấy áp dụng cho tất cả các bên. Tạ thị, Tạ Kính Hòa, Tạ Chấn Nam, Tạ Minh Châu và cả Lục gia nếu nắm tài liệu liên quan đều phải đưa vào danh mục chứng cứ trong vòng ba ngày làm việc. Ai giữ lại hoặc hủy tài liệu, người đó chịu trách nhiệm.” Tôi dừng một chút rồi nhìn thẳng vào Tạ Kính Hòa. “Sự thật không thể chỉ là nghĩa vụ của người bị nghi ngờ.”

Tôn Dực cúi đầu ký vào phiếu giấy bên cạnh màn hình điện tử. “Tôi phản đối nghị quyết tạm đình chỉ do Tạ thị đề xuất, và ủng hộ đề xuất sửa đổi: bảo toàn hiện trạng, xác minh độc lập, niêm phong tất cả tài liệu liên quan.” Thanh biểu quyết trên màn hình nhảy số. Một vài cổ đông trung lập vốn đứng giữa cũng đổi lựa chọn sau khi thấy hướng gió đã có lối thoát không quá mạo hiểm. Nghị quyết tạm đình chỉ của Tạ Kính Hòa không đủ tỷ lệ thông qua. Đề xuất sửa đổi được đưa vào biên bản và thông qua ở mức tối thiểu vừa đủ.

Không ai vỗ tay. Thắng lợi kiểu này không đáng để ăn mừng. Tôi giữ được cánh cửa mẹ tôi để lại, nhưng phải tự đặt khóa thời hạn lên một phần quyền của mình. Tạ Kính Hòa vẫn còn bản sao Hứa Mạn. Tạ thị vẫn còn ba mươi ngày để sửa câu chuyện. Và tôi biết rõ, người quen làm giả sự thật sẽ không vì một lần biểu quyết thất bại mà dừng tay.

Cuộc họp kết thúc trong tiếng ghế kéo rất khẽ. Tạ Chấn Nam đi ngang qua tôi, dừng lại nửa giây rồi chỉ nói: “Con càng ngày càng giống mẹ con.” Nếu là đời trước, có lẽ tôi sẽ vì một câu ấy mà đau đến không thở nổi, tưởng rằng đó là khen, là nhớ, là một mảnh tình thân sót lại. Bây giờ tôi chỉ nhìn ông. “Vậy Chủ tịch Tạ nên nhớ mẹ tôi đã kết thúc thế nào trong Tạ gia.” Mặt ông thoáng cứng, nhưng tôi đã quay đi.

Tôn Dực chờ tôi ở cửa phòng họp. Ông đưa lại tấm phiếu giấy đã được photo đóng dấu tiếp nhận. “Tôi không bán lá phiếu cho cô,” ông nói thấp giọng. “Tôi thu lãi một món nợ cũ của Hạ Lan Uyển. Năm đó bà ấy từng nói, nếu có ngày con gái bà phải đứng trước cổ đông để xin giữ tên, người lớn trong phòng này đều đã thua rồi.” Tôi cầm tờ giấy, mép giấy lạnh cứng dưới đầu ngón tay. “Ông biết gì về mẹ tôi?” Ông nhìn về cuối hành lang, nơi Tạ Kính Hòa vừa biến mất sau cánh cửa thang máy. “Đủ để biết bản sao có chữ ký Hứa Mạn xuất hiện quá sớm. Và đủ để khuyên cô đừng chỉ tìm một điều dưỡng. Hãy tìm người đã khiến điều dưỡng đó phải biến thành chữ ký.”

Tôi còn chưa kịp hỏi thêm, điện thoại của Lâm Tĩnh vang lên. Cô ấy nhìn màn hình, sắc mặt thoáng đổi. “Cố Tín vừa gửi thông báo mở danh mục phụ lục sau biểu quyết. Vì đề xuất xác minh độc lập được thông qua, một phần hồ sơ truyền tin liên quan HLU-BIRTH-01 được phép cho cô xem trước.” Cố Trầm Chu đứng cách tôi hai bước. Anh không bước tới, nhưng bàn tay cầm tập tài liệu siết lại rất nhẹ. Tôi nhận ra sự thay đổi ấy, nhỏ đến mức nếu không từng nghi ngờ anh quá nhiều, có lẽ tôi đã bỏ qua.

Lâm Tĩnh mở tập tin đầu tiên. Trên màn hình điện thoại hiện ra một đoạn tin nhắn không có tên người gửi, chỉ có mã lưu trữ và thời gian được niêm phong bởi Cố Tín. Dòng đầu tiên đập vào mắt tôi như tiếng cửa sắt đóng lại trong ký ức: “Tạ Vãn Ninh, đừng tin bản xét nghiệm do Tạ thị đưa ra.” Máu trong người tôi lạnh xuống. Đời trước, ba ngày trước khi tôi chết, tôi cũng từng nhận được một tin nhắn bắt đầu bằng đúng câu ấy. Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn Cố Trầm Chu. Lần này, không phải Tạ gia đang đòi tôi trả giá. Là quá khứ của anh, cuối cùng đã tự đưa mình lên bàn.