Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 31 - Chương 31: Điều Khoản Đạo Đức

Chương 31: Điều Khoản Đạo Đức

Tệp ‘Phụ lục đánh giá tư cách thụ hưởng – Điều khoản đạo đức’ được mở trong vùng cách ly. Màn hình phòng họp vốn đã lạnh, nhưng khi dòng thời gian tạo tệp hiện lên trước bữa tiệc gia tộc có chiếc USB, tôi vẫn có cảm giác như có ai đó đặt một bản án cũ xuống trước mặt mình. Đời trước, tôi chỉ biết mình bị kết tội sau khi tất cả đã đồng thanh nói tôi có tội. Hóa ra bản án ấy không được viết vào đêm tôi bị vu oan. Nó đã nằm sẵn trong hồ sơ thừa kế của mẹ tôi, chờ một vết bẩn đủ đẹp để đóng dấu lên tên tôi.

Lâm Tĩnh không lập tức đọc nội dung. Bà yêu cầu kỹ thuật của Cố Tín tách lớp văn bản, lớp chữ ký số và lịch sử phiên bản trước. Cố Trầm Chu đứng cạnh cửa kính, ánh mắt rơi trên thanh tiến trình, không thúc giục cũng không thay tôi quyết định. Chỉ đến khi hệ thống xác nhận tệp chưa được nhập vào lõi Lan Uyển Trust 17B, anh mới nhìn sang tôi. ‘Cô muốn xem toàn văn hay chỉ xem phần thay đổi?’ Tôi đáp: ‘Toàn văn. Tôi muốn biết họ định dùng thứ gì để chứng minh tôi không có tư cách nhận lại tài sản của mẹ mình.’ Anh gật đầu, rồi ra hiệu cho kỹ thuật mở bản đọc độc lập.

Điều khoản đạo đức nghe rất sạch sẽ. Người thụ hưởng không được thực hiện hành vi gây thiệt hại nghiêm trọng cho danh tiếng, tài sản và lợi ích chiến lược của Tạ thị; không được tiết lộ tài liệu mật; không được cấu kết với đối thủ thương mại; không được lợi dụng quyền thụ hưởng để uy hiếp Hội đồng gia tộc. Nếu vi phạm, quyền nhận lợi tức và quyền biểu quyết liên quan đến cổ phần trong quỹ sẽ bị tạm đình chỉ cho đến khi có kết luận đánh giá. Đọc đến đó, tôi gần như muốn cười. Những câu chữ ấy giống một bức tường được sơn trắng: nhìn từ xa thì là bảo vệ, đến gần mới thấy từng viên gạch đều quay mũi nhọn vào tôi.

Tần Dự cúi sát màn hình hơn, sắc mặt càng lúc càng khó coi. ‘Bà Hạ từng nhắc đến một điều khoản đạo đức, nhưng không phải như thế này.’ Ông dừng lại, như đang cân từng chữ để không biến ký ức mơ hồ thành chứng cứ. ‘Ý của bà ấy là nếu người quản lý Tạ thị dùng thủ đoạn làm tổn hại Vãn Ninh, quỹ tín thác có quyền tạm khóa quyền xử lý của bên gây thiệt hại. Điều khoản đó được lập để ngăn gia tộc dùng tài sản của cô như công cụ ép buộc cô. Không phải để gia tộc xét đạo đức của cô.’ Lâm Tĩnh lập tức đánh dấu đoạn thứ ba. Ở đó có một cụm từ rất nhỏ nhưng đủ thay đổi toàn bộ hướng dao: kết luận sơ bộ của đại diện Tạ thị hoặc Hội đồng gia tộc có thể được dùng làm căn cứ tạm đình chỉ.

Tôi nhìn cụm từ ấy rất lâu. Mẹ tôi hiểu Tạ gia hơn bất kỳ ai. Nếu bà thật sự muốn bảo vệ tôi, bà sẽ không bao giờ đặt quyền phán xét vào tay chính những người có lợi khi tôi bị loại. Một chiếc khóa không thể giao cho kẻ đứng ngoài cửa với dao trong tay. Lâm Tĩnh nói: ‘Nếu bản này được công nhận là phụ lục hợp lệ, chỉ cần Tạ thị lập một báo cáo nội bộ rằng cô làm lộ tài liệu mật, họ có thể yêu cầu Cố Tín đóng băng quyền biểu quyết của phần cổ phần liên quan. Không cần chờ phán quyết cuối cùng. Chỉ cần một kết luận sơ bộ.’ Bà kéo xuống trang kế tiếp, giọng càng lạnh. ‘Trong thời gian đình chỉ, quyền biểu quyết tạm thời do người giám quản gia tộc thực hiện để bảo vệ ổn định doanh nghiệp.’

Ổn định doanh nghiệp. Đời trước, tôi đã nghe bốn chữ ấy quá nhiều lần. Cha tôi nói vì ổn định doanh nghiệp nên tôi phải nhận lỗi. Bà nội nói vì ổn định Tạ gia nên tôi không được cãi. Lục Hành Dã nói vì ổn định hôn ước nên tôi nên nhường Minh Châu một chút. Khi đó tôi tưởng họ đang giữ một ngôi nhà khỏi sập. Bây giờ tôi mới hiểu, căn nhà ấy chưa từng muốn chứa tôi. Nó chỉ cần tôi đứng dưới mái hiên đủ lâu để khi gạch rơi xuống, mọi người có thể nói do tôi làm nứt tường.

Cố Trầm Chu yêu cầu kỹ thuật mở lịch sử phiên bản. Trên màn hình, bốn mốc chỉnh sửa lần lượt hiện ra. Bản đầu tiên chỉ có tên ‘Phụ lục kiểm soát rủi ro người thụ hưởng’. Bản thứ hai thêm cụm ‘đạo đức và danh dự gia tộc’. Bản thứ ba, được chỉnh trước bữa tiệc USB không lâu, thêm hẳn một dòng trong mục căn cứ dự kiến: sự cố làm lộ tài liệu mật Tạ thị. Bản thứ tư xóa tên người soạn, thay bằng tài khoản lưu ký chung của kho trung tâm Tạ thị. Lâm Tĩnh phóng to phần nhật ký ẩn. Người tạo bản thứ ba không hiện tên đầy đủ, nhưng mã phê duyệt nội bộ đi kèm có đuôi KH-GW. Không đủ để kết luận đó là Tạ Kính Hòa, nhưng cũng đủ để tôi nhớ đến giọng ông ta khi gọi tôi là Vãn Ninh bằng vẻ ôn hòa như đang phủ bụi lên lưỡi dao.

‘Mở phụ lục chứng minh dự kiến.’ Tôi nói. Lâm Tĩnh liếc tôi một cái, rồi bấm vào thư mục đính kèm. Bên trong không có chứng cứ thật, chỉ có danh mục những thứ sẽ được bổ sung sau khi sự cố xảy ra: báo cáo an ninh tiệc gia tộc, bản tường trình của bộ phận kỹ thuật Tạ thị, ghi nhận tổn thất truyền thông, ý kiến nhân chứng về quan hệ Lục – Tạ và một mục khiến đầu ngón tay tôi hơi lạnh đi: xác nhận thái độ của Lục Hành Dã đối với người thụ hưởng sau sự cố. Dưới mục đó, tên Lục Hành Dã được nhập sẵn như một chỗ trống đã chờ anh ta bước vào. Hóa ra trong vở kịch đời trước, anh ta không chỉ chọn Minh Châu khi thấy tôi ngã. Chiếc ghế nhân chứng của anh ta đã được đặt trước khi tôi bước vào phòng tiệc.

Điện thoại tôi sáng lên. Trên màn hình là tin nhắn của Lục Hành Dã: Anh nghe nói em đang ở Cố Tín. Có vài chuyện không đơn giản như em nghĩ. Đừng để người ngoài lợi dụng em chống lại Tạ gia. Tôi nhìn dòng chữ ấy, trong lòng không còn đau như đời trước. Có những vết thương khi bị rạch lần đầu sẽ khiến người ta không thở nổi, nhưng đến lần thứ hai, thứ còn lại chỉ là sự sáng tỏ. Tôi úp điện thoại xuống bàn. ‘Ghi nhận thời điểm tin nhắn.’ Lâm Tĩnh hiểu ý, lập biên bản bổ sung. Một người từng được dự kiến làm nhân chứng trong điều khoản đạo đức lại nhắn cho tôi đúng lúc tệp bị phát hiện. Trùng hợp cũng phải học cách đứng cho có tư cách.

‘Nếu họ kích hoạt điều khoản này, chúng ta có thể yêu cầu vô hiệu ngay không?’ Tôi hỏi. Lâm Tĩnh đáp: ‘Có thể, nhưng nếu chỉ yêu cầu vô hiệu, họ sẽ nói đây là tranh chấp giải thích điều khoản. Họ vẫn kéo được thời gian. Cô cần chứng minh điều khoản bị sửa theo hướng có lợi cho người muốn loại cô, và sự cố tài liệu mật được chuẩn bị như căn cứ từ trước.’ Tần Dự đặt tay lên mép bàn, giọng khàn hơn trước. ‘Tôi có thể làm chứng về ý chí ban đầu của bà Hạ, nhưng bản thảo gốc ở đâu tôi chưa chắc.’ Ông cúi đầu, một lúc sau mới nói tiếp. ‘Tôi nhớ bà ấy từng nói một câu: không ai được dùng vết bẩn do chính mình tạo ra để kết tội đứa trẻ. Nếu trang gốc còn tồn tại, câu đó hẳn nằm trong phần giải thích điều khoản.’

Câu nói ấy khiến căn phòng yên lặng. Tôi không nhớ mẹ từng nói với tôi điều gì tương tự. Khi bà mất, tôi còn quá nhỏ để hiểu tài sản là gì, quyền biểu quyết là gì, và vì sao một người mẹ phải dùng ngôn ngữ pháp lý để bảo vệ con gái mình khỏi chính gia đình của con bé. Nhưng tôi hiểu cảm giác của một người đã nhìn thấy nguy hiểm mà không thể ở lại. Mẹ không để lại điều khoản đạo đức để hỏi tôi có đủ trong sạch không. Bà để lại nó để ngăn người khác ném bùn lên người tôi rồi nhân danh bùn đất tước đi mọi thứ.

Tôi kéo máy tính bảng về phía mình. ‘Không yêu cầu vô hiệu ngay.’ Lâm Tĩnh hơi nhíu mày. Tôi nói tiếp: ‘Gửi văn bản yêu cầu Tạ thị giải trình nguồn gốc điều khoản. Hỏi rõ ngày lập, người soạn, người phê duyệt, danh sách Hội đồng gia tộc có quyền đưa ra kết luận sơ bộ, cơ chế chọn người giám quản tạm thời, căn cứ nào khiến sự cố tài liệu mật được nhập vào bản dự thảo trước khi sự cố xảy ra. Đồng thời yêu cầu Cố Tín bảo toàn mọi phiên bản và từ chối bất kỳ yêu cầu thực thi nào cho đến khi có xác minh độc lập.’ Tôi dừng một chút, nhìn dòng ‘người giám quản gia tộc’ trên màn hình. ‘Nếu họ đã chuẩn bị một cái bẫy bằng quy trình, tôi muốn họ tự dùng quy trình ký tên dưới cái bẫy đó.’

Cố Trầm Chu nhìn tôi. Trong mắt anh không có thương hại, cũng không có vẻ muốn thay tôi làm phần còn lại. Anh chỉ đặt một mẫu ủy quyền trống lên bàn. ‘Cố Tín có thể tham gia với tư cách bên giữ chứng cứ và quản lý tín thác. Nhưng để phản hồi yêu cầu thực thi, cần chữ ký của cô.’ Tôi cầm bút. Đầu bút chạm xuống giấy rất nhẹ, nhưng trong tiếng sột soạt ấy, tôi nghe thấy âm thanh của một cánh cửa cũ mở ra. Năm mười tám tuổi, chữ ký của tôi bị nhốt trong một bản cam kết giả. Hôm nay, tôi dùng nó để buộc từng người đã cầm dao phải bước ra khỏi bóng tối.

Văn bản còn chưa gửi xong, hộp thư bảo mật của Lâm Tĩnh đã báo có tài liệu mới từ Tạ thị. Tiêu đề rất gọn: Thông báo triệu tập đánh giá đạo đức người thụ hưởng. Thời gian là chín giờ sáng mai. Địa điểm là từ đường Tạ gia. Thành phần đánh giá gồm đại diện Chủ tịch Tạ thị, đại diện trưởng bối gia tộc và cố vấn hòa giải độc lập. Ở dòng cuối cùng, tên cố vấn được ghi bằng nét chữ điện tử ngay ngắn: Tạ Kính Hòa. Tôi không ngạc nhiên. Một người đủ kiên nhẫn viết sẵn bản án sẽ không để phiên tòa của mình thiếu ghế chủ tọa.

Lâm Tĩnh nói: ‘Nếu cô không đi, họ sẽ nói cô né tránh đánh giá. Nếu cô đi, họ sẽ cố biến từ đường thành nơi phán xét đạo đức của cô.’ Tôi nhìn thông báo ấy, rồi nói: ‘Vậy chúng ta đi. Nhưng gửi trả điều kiện của tôi: toàn bộ buổi đánh giá phải được ghi âm ghi hình, Cố Tín có mặt với tư cách bên giữ chứng cứ, luật sư của tôi tham dự, và mọi tài liệu họ dùng để đánh giá phải được nộp trước thời điểm bắt đầu. Nếu họ từ chối, chính họ là người sợ ánh sáng.’ Tần Dự ngẩng lên nhìn tôi, trong ánh mắt có một thứ gì đó giống hối hận muộn màng. Tôi không nhận nó. Hối hận của người khác không thể thay thế chứng cứ, cũng không thể trả lại cho tôi những năm tháng đã bị đánh cắp.

Đúng lúc Lâm Tĩnh chuẩn bị gửi phản hồi, hệ thống Cố Tín lại vang lên một tiếng cảnh báo ngắn. Lần này không phải yêu cầu truy cập mới, mà là một ghi nhận xem trước từ khóa cũ. Kỹ thuật viên phóng to dòng log, giọng anh ta thấp hẳn xuống: ‘Có người vừa dùng mã nội bộ của Tạ thị để truy vấn ảnh thu nhỏ của trang LYW-I-03. Truy vấn không thành công, nhưng hệ thống ghi được định danh người yêu cầu.’ Cố Trầm Chu bước đến gần màn hình. Tôi cũng nhìn theo. Dưới mục người yêu cầu, ba chữ Tạ Kính Hòa hiện lên rõ ràng hơn bất kỳ lời thú nhận nào.

Ngay sau đó, điện thoại của tôi nhận được một tin nhắn mới. Không dài, không đe dọa, vẫn là giọng điệu ôn hòa đến mức gần như quan tâm: Vãn Ninh, có vài trang hồ sơ không nên đọc một mình. Sáng mai bác chờ cháu ở từ đường. Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn lại cảnh báo trên màn hình. Tạ Kính Hòa không hỏi tôi đã thấy trang quan trọng chưa. Ông ta biết. Và nếu ông ta biết tôi đã chạm đến LYW-I-03, nghĩa là trang bị xé khỏi di chúc của mẹ tôi vẫn chưa biến mất hoàn toàn. Nó đang nằm đâu đó giữa tay người muốn dùng đạo đức để kết tội tôi và người mẹ đã chết vẫn cố giữ lại cho tôi một lối ra.