Chương 32: Một Cổ Phần Cũng Là Dao
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 32: Một Cổ Phần Cũng Là Dao
Tin nhắn của Tạ Kính Hòa nằm trên màn hình rất lâu. Có vài trang hồ sơ không nên đọc một mình. Câu ấy nghe như lời nhắc nhở của một trưởng bối, nhưng tôi biết trong đó không có nửa phần quan tâm. Người thật sự sợ tôi đọc một mình không phải vì tôi sẽ đau, mà vì tôi sẽ nhìn thẳng vào thứ họ muốn tôi hiểu sai. Tôi đưa điện thoại cho Lâm Tĩnh lưu chứng cứ, rồi trả lời đúng một câu: Sáng mai cháu sẽ đến. Nếu bác muốn nói về hồ sơ, chúng ta nói trước ống kính.
Cố Trầm Chu không hỏi tôi có sợ không. Anh chỉ nhìn kỹ thuật viên niêm phong bản ghi truy vấn LYW-I-03 vào gói chứng cứ độc lập, rồi nói: ‘Cố Tín sẽ có mặt với tư cách bên giữ chứng cứ. Phần còn lại do cô quyết định.’ Tôi gật đầu. Đời trước, quá nhiều người nhân danh thương tôi để thay tôi ký, thay tôi im lặng, thay tôi nhận tội. Đời này, chỉ cần không ai cướp bút khỏi tay tôi, tôi đã có thể tự đi vào nơi từng chôn mình.
Sáng hôm sau, từ đường Tạ gia mở cửa từ rất sớm. Mùi trầm hương phủ kín hành lang gỗ, tượng tổ tiên đặt phía sau lớp khói mỏng. Đời trước, tôi từng quỳ ở nơi này, nghe bà nội nói con gái Tạ gia có thể sai nhưng không được làm mất mặt gia tộc. Khi đó tôi tưởng mình đang bị xét lỗi. Bây giờ tôi mới hiểu, từ đường còn dùng để khiến người sống quên mình có quyền đứng thẳng.
Lâm Tĩnh đi bên trái tôi, Tần Dự theo sau, sắc mặt xám hơn hôm qua nhưng bước chân không lùi. Cố Trầm Chu đứng cách nửa bước, đủ gần để Cố Tín xác nhận tư cách tham dự, đủ xa để mọi người thấy tôi không được ai dắt vào. Người của Tạ gia chặn trước cửa chính, nói buổi đánh giá là việc nội bộ, thiết bị ghi hình không được đưa vào từ đường. Lâm Tĩnh đặt công văn lên bàn: ‘Nếu từ chối bên giữ chứng cứ, buổi đánh giá này không có tư cách sử dụng bất kỳ tài liệu nào lấy từ Lan Uyển Trust 17B.’
Tạ Chấn Nam ngồi ở vị trí chủ tọa, mặt lạnh như đã chuẩn bị sẵn một bản quở trách. Bà nội ngồi bên phải ông, tay đặt trên chuỗi hạt trầm, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một vết nứt trên tấm biển gia phong. Tạ Minh Châu cũng có mặt, váy màu nhạt, gương mặt hơi tái, vừa đủ yếu đuối để người khác nhớ rằng luôn có một cô em gái cần được bảo vệ. Lục Hành Dã đứng phía sau hàng ghế khách, không tiến lên chào tôi.
Tạ Kính Hòa là người bước ra cuối cùng. Ông ta vẫn mang vẻ ôn hòa quen thuộc, giọng nói mềm như thể thật sự chỉ đến để làm dịu tranh chấp. ‘Vãn Ninh, hôm nay không ai muốn kết tội cháu cả. Chúng ta chỉ muốn làm rõ, để cổ phần của mẹ cháu không bị kéo vào chuyện không cần thiết.’ Tôi nhìn ông ta. ‘Một buổi đánh giá đạo đức được triệu tập sau khi điều khoản đạo đức bị phát hiện sửa bất thường, lại nói không ai muốn kết tội tôi. Bác cả, người lập sẵn ghế phán xét thường thích gọi nó là làm rõ.’
Bà nội trầm giọng: ‘Vãn Ninh, nói chuyện với trưởng bối phải có chừng mực.’ Tôi nhìn về phía camera Cố Tín đặt ở góc phòng. ‘Cháu đang nói đúng chừng mực của một người bị triệu tập để xét tư cách thụ hưởng. Nếu các vị muốn nói gia quy, cháu có thể ra về. Nếu muốn nói cổ phần, xin bắt đầu bằng tài liệu.’ Lâm Tĩnh đặt bút ghi âm lên bàn. Tiếng đèn báo đỏ bật lên nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng trong mắt nhiều người Tạ gia, nó còn chói hơn cả ánh đèn sân khấu.
Tài liệu đánh giá được đưa tới trong một tập bìa xám. Lâm Tĩnh yêu cầu đọc danh mục trước: báo cáo an ninh bữa tiệc USB, bản tường trình kỹ thuật, ghi nhận thiệt hại danh tiếng, ý kiến nhân chứng về thái độ của tôi sau sự cố, và đề xuất tạm đình chỉ quyền biểu quyết đối với phần cổ phần liên quan đến Lan Uyển Trust trong thời gian thẩm tra. Đến mục cuối, Tạ Chấn Nam nhíu mày rất nhẹ. Còn Tạ Kính Hòa chỉ rót trà, điềm tĩnh đến mức khiến người ta quên ông mới là người bị ghi nhận đang truy vấn LYW-I-03.
Tôi mở đến tờ đề xuất. Trên giấy không viết toàn bộ 18% cổ phần mẹ tôi để lại. Họ chỉ đề nghị khóa quyền biểu quyết của một lô cổ phần đã xác định sơ bộ trong quỹ, tỷ lệ không lớn, được gọi bằng một cụm từ rất sạch: biện pháp bảo toàn tạm thời nhằm tránh ảnh hưởng đến quyết sách doanh nghiệp. Tạ Chấn Nam nhìn tôi, giọng lạnh: ‘Không ai tước đoạt gì của con. Chỉ là tạm thời, chỉ là một phần rất nhỏ.’
Chỉ là một phần rất nhỏ. Đời trước, họ cũng bắt đầu như thế: một lời xin lỗi, một lần nhường Minh Châu, một bản tường trình, một chữ ký nhận trách nhiệm vì đại cục. Mỗi chữ ‘chỉ là’ giống một lớp vải mềm quấn quanh cổ tay, đến khi tôi nhận ra mình bị trói thì dao đã đặt trên cổ. Tôi đặt tờ đề xuất xuống bàn. ‘Khi nghị quyết liên quan đến tài sản gia đình buộc một số cổ đông tránh biểu quyết, một cổ phần cũng có thể quyết định kết quả. Các vị không cần tước toàn bộ phần mẹ tôi để lại. Các vị chỉ cần khóa đúng một mũi dao, rồi để người khác cầm cán dao thay tôi.’
Tạ Minh Châu khẽ gọi: ‘Chị…’ Giọng cô ta run run. ‘Chị đừng nói mọi người như kẻ thù. Ba chỉ muốn bảo vệ Tạ thị. Một cổ phần thì có thể làm gì chứ?’ Tôi quay đầu nhìn cô ta. Khuôn mặt ấy từng khiến cả nhà quên mất tôi cũng biết đau. Hôm nay, nó chỉ khiến tôi thấy kịch bản cũ được thay lớp phấn mới. ‘Một cổ phần cũng là dao, Minh Châu. Người không cầm nó mới nói nó không sắc.’
Lâm Tĩnh lật sang phụ lục sau, ánh mắt hơi dừng lại. Phần ‘người giám quản tạm thời’ không ghi thẳng một cái tên, nhưng lại ghi rõ quyền biểu quyết bị đình chỉ sẽ do đại diện trưởng bối gia tộc thực hiện theo đề cử của hội đồng hòa giải. Ở cuối trang có một dòng ghi chú chưa xóa sạch: phương án KH – điều phối biểu quyết trước cuộc họp bất thường. Hai chữ KH nhỏ đến mức dễ bị xem như ký hiệu vô nghĩa. Nhưng từ hôm qua đến giờ, tôi đã thấy cái đuôi ấy quá nhiều lần.
Tôi ngẩng lên nhìn Tạ Kính Hòa. ‘Bác cả, cố vấn hòa giải độc lập có quyền đề cử người cầm quyền biểu quyết của cháu sao?’ Ông ta đặt chén trà xuống, nét mặt không đổi. ‘Đây chỉ là bản dự thảo do pháp chế chuẩn bị nhiều phương án. Cháu không nên vì một ký hiệu mà suy diễn quá xa.’ Tần Dự bỗng lên tiếng, giọng khàn nhưng rõ: ‘Nếu là nhiều phương án, xin cung cấp các phương án còn lại. Nếu chỉ có một phương án, thì nó không còn là dự thảo tham khảo.’ Lâm Tĩnh ghi nhận yêu cầu. Cố Tín đồng thời chụp lại phụ lục dưới camera.
Tạ Kính Hòa thở dài rất nhẹ, như thể tiếc cho một đứa cháu không biết điều. ‘Vãn Ninh, cháu đang biến tranh chấp nội bộ thành đối đầu pháp lý. Một khi chuyện này ra ngoài, danh tiếng của cháu cũng bị tổn hại. Người thụ hưởng không chỉ có quyền, còn có nghĩa vụ giữ thanh danh cho tài sản mình nhận.’ Tôi biết câu ấy mới là lưỡi dao thật. Ông ta không cần chứng minh tôi làm lộ tài liệu mật. Chỉ cần chứng minh tôi đang làm Tạ gia mất mặt, điều khoản đạo đức đã có thể trở thành sợi dây siết cổ.
Tôi nhìn thẳng vào ông. ‘Thanh danh của tài sản không quan trọng hơn nguồn gốc của tài sản. Nếu phần cổ phần đó đến từ mẹ tôi, nghĩa vụ đầu tiên là giữ đúng ý chí của bà, không phải bắt con gái bà im lặng để bảo vệ mặt mũi Tạ gia.’ Lục Hành Dã lúc này mới bước lên một bước. ‘Vãn Ninh, anh không muốn làm nhân chứng chống lại em.’ Tôi nghiêng mắt nhìn anh ta. ‘Vậy anh được mời đến để làm gì?’
Tạ Kính Hòa ôn hòa nói: ‘Hành Dã chỉ xác nhận thái độ của cháu sau sự cố. Cậu ấy là người ngoài, lời nói khách quan hơn.’ Tôi đặt tập tài liệu sang trước mặt Lục Hành Dã. ‘Người ngoài khách quan trước tiên phải khai báo lợi ích liên quan. Lục gia có đang đàm phán hạn mức tín dụng hoặc thỏa thuận hợp tác nào phụ thuộc vào việc Tạ thị giữ nguyên nhóm kiểm soát hiện tại không?’ Lục Hành Dã không trả lời. Sự im lặng ấy không đủ làm chứng cứ, nhưng đủ để giải thích vì sao tên anh ta xuất hiện sẵn trong phụ lục chứng minh dự kiến.
Buổi đánh giá không thể tiếp tục theo kịch bản Tạ gia muốn. Lâm Tĩnh chính thức yêu cầu đình chỉ phiên họp, niêm phong toàn bộ tài liệu vừa nộp và xác nhận xung đột lợi ích của người được gọi là cố vấn hòa giải. Tạ Chấn Nam đập tay xuống bàn. ‘Tạ Vãn Ninh, con có biết mình đang làm gì không?’ Tôi nhìn người đàn ông từng là cha tôi trên danh nghĩa. ‘Tôi biết. Tôi đang ngăn các vị dùng một cổ phần của mẹ tôi để cắt cổ chính tôi.’
Không ai trong từ đường nói gì trong vài giây. Khói trầm vẫn bay lên trước bài vị tổ tiên, nhưng lần đầu tiên tôi thấy nơi này không còn đáng sợ như ký ức. Nó chỉ là một căn phòng cũ, đầy người sợ ánh sáng hơn sợ bất hiếu. Cố Trầm Chu thu lại bản sao niêm phong, không xen vào cuộc đối đầu, chỉ nói với Lâm Tĩnh: ‘Dữ liệu đủ để lập biên bản bảo toàn.’ Tạ Kính Hòa nhìn tôi, ánh mắt vẫn hiền như cũ, nhưng đáy mắt đã không còn hoàn toàn yên ổn.
Chúng tôi vừa rời khỏi cửa từ đường, kỹ thuật viên của Cố Tín đã chạy tới, trên tay cầm máy tính bảng. ‘Cô Tạ, cô Lâm, tài liệu Tạ thị nộp có metadata chưa xóa sạch. Phụ lục phương án KH từng được trích xuất từ một thư mục cũ cùng nhóm với ảnh thu nhỏ LYW-I-03.’ Anh ta phóng to dòng nguồn: Archive_HLW_Assistant_MH.
MH. Mạnh Hân. Cái tên từng xuất hiện trong hồ sơ bị đánh tráo, giờ lại nằm cạnh dấu vết trang LYW-I-03. Tôi chợt hiểu Tạ Kính Hòa không phải người duy nhất biết trang đó còn tồn tại. Trước khi bản di chúc của mẹ tôi bị xé khỏi ánh sáng, có một người cũ của Hạ Lan Uyển đã chạm vào nó. Nếu Mạnh Hân thật sự còn giữ một mảnh bản gốc, buổi đánh giá hôm nay không phải kết thúc. Nó chỉ là tiếng dao đầu tiên chạm vào vỏ.
