Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 30: Hồ Sơ Bị Đánh Tráo

Chương 30: Hồ Sơ Bị Đánh Tráo

Cái tên Mạnh Hân nằm trên màn hình như một bàn tay vừa thò ra từ quá khứ. Trong khoảnh khắc ấy, không ai trong phòng họp nói gì. Tần Dự đứng bên cạnh ghế, sắc mặt trắng bệch đến mức tôi tưởng chỉ cần thêm một câu hỏi, ông sẽ lập tức phủ nhận tất cả những gì mình vừa ký. Nhưng tôi không hỏi ông Mạnh Hân đang ở đâu. Người đã biến mất mười hai năm bỗng gửi yêu cầu truy cập vào Cố Tín đúng lúc Tạ thị từ chối giao bản gốc, chuyện đó không giống một sự trùng hợp. Nó giống một sợi dây được kéo đúng nhịp, chờ chúng tôi giật mình rồi tự bước vào bẫy.

Tôi đặt phong bì của mẹ xuống bàn, ngón tay đè lên dòng tên Mạnh Hân trên phiếu giao nhận. ‘Không ai phê duyệt yêu cầu đó.’ Cố Trầm Chu nhìn tôi, không hỏi lại. Anh chỉ nghiêng màn hình về phía bộ phận kỹ thuật đang chờ lệnh bên ngoài phòng kính, giọng thấp và rõ: ‘Đưa vào vùng cách ly, giữ nguyên gói dữ liệu, không trả lời bên gửi.’ Sau đó anh quay lại nhìn tôi. ‘Yêu cầu chưa chạm được vào lõi Lan Uyển Trust 17B. Nó đang xin xác nhận trạng thái hồ sơ liên kết.’ Lâm Tĩnh lập tức hiểu ý. Bà kéo máy tính bảng về phía mình, đọc từng dòng. ‘Không phải mở di chúc. Là xác nhận bản cam kết của Tạ thị có quyền được gắn vào phụ lục LYW-I như tài liệu đối chiếu.’

Tôi khẽ cười. Lần này tiếng cười lạnh hơn cả điều hòa trong phòng. ‘Nghĩa là nếu chúng ta vội vàng từ chối, họ sẽ nói tôi ngăn quy trình xác minh. Nếu chúng ta chấp nhận, một tờ giấy giả sẽ được đưa vào chuỗi lưu chuyển của di chúc.’ Lâm Tĩnh gật đầu. ‘Đúng vậy. Một khi hồ sơ bị nhiễm, sau này dù chứng minh được trang bị sửa, họ vẫn có thể kéo dài tranh chấp bằng câu: bản cam kết từng được người giữ chìa khóa xác nhận.’ Tần Dự bỗng nói rất nhỏ: ‘Mạnh Hân sẽ không làm vậy. Cô ấy là người cuối cùng bà Hạ tin.’ Tôi nhìn ông. ‘Vậy thì người đang dùng tên bà ấy càng không thể được phép bước vào hồ sơ của mẹ tôi.’

Bản ghi truy cập được mở rộng thêm ba lớp. Địa chỉ gửi yêu cầu không đến từ Cố Tín, cũng không phải văn phòng luật sư của Tần Dự. Nó đi qua một thiết bị tiếp nhận hồ sơ của kho trung tâm Tạ thị, rồi được đóng dấu xác thực điện tử bởi một tài khoản lưu ký cũ mang tên Mạnh Hân. Tệp đính kèm có tiêu đề rất gọn: Xác nhận chứng kiến hồ sơ từ bỏ quyền đối chiếu tài sản của Tạ Vãn Ninh. Bên dưới là một mã công chứng Phúc An. Tần Dự nhìn đến bốn chữ Phúc An thì khóe miệng giật nhẹ. ‘Phúc An là văn phòng từng xử lý một số giấy tờ của bà Hạ trước khi mất. Nhưng văn phòng đó đã sáp nhập từ lâu. Mã xác thực hiện tại không còn dùng định dạng này.’

‘Vậy là họ không chỉ dùng tên Mạnh Hân.’ Tôi đẩy màn hình về phía Lâm Tĩnh. ‘Họ còn dùng một con dấu cũ để làm cho lời chứng giả trông giống được kéo ra từ năm đó.’ Lâm Tĩnh không nói thừa. Bà mở ngay mẫu thông báo bảo toàn chứng cứ, gõ nhanh đến mức tiếng bàn phím vang thành một nhịp khô khốc. Tôi đọc từng dòng trước khi bà gửi: yêu cầu Tạ thị lập tức niêm phong bản gốc, dừng mọi chuyển dịch hồ sơ, cung cấp lịch sử kiểm kê, người tiếp xúc, số túi niêm phong, bản chụp trước và sau khi chuyển kho; mọi thao tác phát sinh sau thời điểm nhận thông báo sẽ bị coi là hành vi làm biến dạng chứng cứ. Đến dòng người yêu cầu, tôi tự mình ký tên. Năm mười tám tuổi, chữ ký của tôi bị họ dùng như một cái khóa. Hôm nay, tôi dùng chính chữ ký ấy để buộc cái khóa mở ra trước ánh sáng.

Tạ thị phản hồi sau mười hai phút. Nhanh đến mức nếu không chuẩn bị sẵn, họ không thể viết được một văn bản tròn trịa như vậy. Trưởng phòng pháp chế của Tạ thị nói bản gốc đang trong quy trình kiểm kê nội bộ, tạm thời không tiếp nhận người ngoài tham gia, nhưng vì tôi là bên liên quan, họ có thể cung cấp bản quét thời gian thực qua kênh bảo mật. Hai chữ người ngoài khiến tôi nhìn màn hình một lúc lâu. Tôi là người bị lấy chữ ký, là người có tên trong hồ sơ của mẹ, là người thừa kế mà họ muốn xóa khỏi di chúc, nhưng trong miệng Tạ thị, tôi vẫn chỉ là người ngoài.

‘Kết nối.’ Tôi nói. Lâm Tĩnh hơi ngẩng đầu. ‘Cô chắc chứ?’ Tôi đáp: ‘Tôi muốn xem họ đã chuẩn bị thứ gì trước khi kịp đốt nó.’ Cố Trầm Chu đứng bên cạnh cửa kính, không chen vào quyết định của tôi. Chỉ khi kết nối được mở, anh mới ra hiệu cho nhân viên Cố Tín bật chế độ ghi nhận độc lập, lưu lại toàn bộ màn hình, âm thanh, thời gian và đường truyền. Trong khung hình, một căn phòng lưu trữ sáng trắng hiện ra. Trên bàn là một túi hồ sơ màu xám có nhãn Tạ thị, bên cạnh đặt găng tay, dao rọc niêm phong và một camera quay cận cảnh. Người của Tạ thị đọc số túi, đọc tiêu đề hồ sơ, đọc lý do kiểm kê. Tất cả đều sạch sẽ, đúng quy trình, đúng đến mức giống một sân khấu đã tập dượt.

Khi lớp niêm phong được rạch ra, tôi không nhìn chữ ký trước. Tôi nhìn mép giấy. Trong bức ảnh Lâm Tĩnh chụp lại từ từ đường, mã LYW-I-04 nằm rất sát lề trái, nét mực hơi nhạt vì giấy đã cũ. Nhưng trên tờ giấy vừa được đặt dưới camera, lề trái sạch bóng. Thay vào đó, góc phải phía trên có mã TK-KK-18-07, giống một tài liệu kiểm kê nội bộ của Tạ thị hơn là phụ lục di chúc mẹ tôi để trong Lan Uyển Trust. Người của Tạ thị lật đến trang có chữ ký. Đó đúng là chữ ký của tôi, ít nhất nhìn qua màn hình thì giống đến mức đủ khiến người ngoài tin. Nhưng bên dưới chữ ký có thêm một dòng xác nhận mà tôi chưa từng thấy: Tôi tự nguyện từ bỏ mọi quyền yêu cầu đối chiếu, truy xuất và khiếu nại đối với tài sản riêng của Hạ Lan Uyển.

Tần Dự chống tay lên bàn. Lần này giọng ông không còn run vì sợ, mà vì tức giận. ‘Không phải bản tôi từng nhìn thấy trong danh mục lưu ký. Văn bản kiểm kê di vật năm cô mười tám tuổi chỉ có hai trang, không có dòng miễn trừ khiếu nại. Và nếu là hồ sơ kiểm kê của Tạ thị, nó càng không thể mang tư cách liên kết vào phụ lục LYW-I.’ Lâm Tĩnh dừng bản ghi ở thời điểm tờ giấy được đưa sát camera. Bà phóng to phần nền giấy, rồi đặt cạnh ảnh cũ của tôi trong từ đường. Hai vết gấp không trùng nhau. Dấu sờn ở mép dưới của bản cũ biến mất trên bản mới, trong khi vết mực nhòe ở chữ ký lại được giữ lại như một vết thương bị cố ý sao chép. Hồ sơ này không phải tờ giấy năm đó được bảo quản quá tốt. Nó là một cơ thể mới được ghép khuôn mặt cũ.

‘Yêu cầu họ lật trang cuối.’ Tôi nói. Lâm Tĩnh chuyển lời bằng giọng pháp lý lạnh như kim loại. Người của Tạ thị ngập ngừng trong chưa đến một giây, nhưng một giây ấy đủ để tất cả chúng tôi thấy. Trang cuối được lật ra. Ở phần người chứng kiến, ba chữ Mạnh Hân xuất hiện dưới một nét ký thanh mảnh. Tần Dự cầm lấy phiếu giao nhận cũ trong phong bì, đặt bên cạnh màn hình. Chữ Mạnh trong chữ ký cũ có nét móc dứt khoát, còn chữ trên trang mới kéo dài mềm hơn, giống người cố bắt chước sự thanh nhã nhưng không hiểu thói quen của chủ nhân. Tôi không cần Tần Dự nói thêm cũng biết: người ký trên màn hình không phải người đã nhận chìa khóa của mẹ tôi.

Điện thoại của tôi rung lên đúng lúc đó. Một số lạ gửi đến một tin nhắn ngắn: Vãn Ninh, hồ sơ cũ nhiều năm, kiểm kê nhầm là chuyện thường. Đừng để người ngoài lợi dụng cháu đối đầu với Tạ gia. Không có chữ ký, nhưng giọng điệu ôn hòa đến mức tôi gần như nghe thấy tiếng Tạ Kính Hòa qua từng dấu chấm. Ngay sau đó, cuộc gọi của ông ta hiện lên. Tôi bật loa ngoài. ‘Vãn Ninh,’ ông ta nói, vẫn dịu dàng như người lớn trong nhà đang khuyên một đứa trẻ bướng bỉnh, ‘bác biết cháu đang nóng ruột. Nhưng kho trung tâm có hàng ngàn hồ sơ. Một vài sai lệch trong kiểm kê không có nghĩa là có người hại cháu.’

Tôi nhìn tờ giấy giả trên màn hình. ‘Một vài sai lệch không khiến nhân chứng biến mất mười hai năm ký tên vào sáng nay.’ Đầu dây bên kia yên lặng nửa nhịp. Tạ Kính Hòa rất giỏi kiểm soát hơi thở, nhưng người quá giỏi kiểm soát thường chỉ lộ sơ hở khi gặp một câu không có trong kịch bản. Ông ta cười nhẹ. ‘Nếu Mạnh Hân thật sự đã trở về, bác có thể giúp cháu liên hệ. Dù sao chuyện của chị Lan Uyển năm đó, bác cũng luôn thấy áy náy.’ Tôi cụp mắt xuống phiếu giao nhận của mẹ, nơi hai chữ Ninh Ninh vẫn nằm im như một vết ấm giữa đống giấy lạnh. ‘Không cần. Người của mẹ tôi, tôi sẽ tự tìm. Còn người dùng tên bà ấy, tôi cũng sẽ tự kéo ra.’

Tôi ngắt máy trước khi ông ta kịp nói thêm. Lâm Tĩnh nhìn tôi một giây rồi quay lại biên bản phản đối tiếp nhận. ‘Chúng ta có thể yêu cầu Cố Tín từ chối bản thay thế này.’ Tôi lắc đầu. ‘Không. Đừng từ chối như một tài liệu vô giá trị. Hãy tiếp nhận nó như vật chứng bị nghi ngờ làm giả, niêm phong cùng toàn bộ metadata, đường truyền và lịch sử phiên bản.’ Lâm Tĩnh hiểu ngay. Nếu tờ giấy giả bị đẩy ra ngoài, Tạ thị có thể làm biến mất nó rồi nói tất cả chỉ là hiểu nhầm trong quá trình kiểm kê. Nhưng nếu Cố Tín nhận nó vào vùng chứng cứ nhiễm, mỗi lần họ cố sửa một dòng, mỗi lần họ dùng một tài khoản cũ, mỗi lần họ mượn tên người đã biến mất, đều sẽ trở thành vết chân trên nền tuyết.

Tần Dự ký thêm một xác nhận bổ sung, lần này nhanh hơn trước. Ông xác nhận hồ sơ đang trình chiếu không phù hợp danh mục lưu ký ông từng chứng kiến, chữ ký Mạnh Hân trên trang cuối không đủ cơ sở đồng nhất với chữ ký trên phiếu giao nhận chìa khóa, và mọi liên kết giữa bản cam kết này với phụ lục LYW-I phải bị tạm đình chỉ cho đến khi người giữ chìa khóa được xác minh trực tiếp. Khi ông đặt bút xuống, tôi thấy vai ông hơi sụp. Có lẽ đây là lần đầu tiên sau mười hai năm, ông không chỉ trốn khỏi nỗi sợ mà còn quay lại chỉ mặt nó.

Cố Tín hoàn tất niêm phong điện tử sau ba phút. Trên màn hình, trạng thái của gói dữ liệu đổi từ chờ xác nhận sang chuỗi chứng cứ tranh chấp. Tôi chưa kịp thở ra thì hệ thống lại bật lên một cảnh báo mới. Không phải từ Mạnh Hân. Không phải từ Tạ thị pháp chế. Nó đến từ cùng kho trung tâm, nhưng lần này tên tệp khiến cả căn phòng chìm xuống một lớp lạnh khác: Phụ lục đánh giá tư cách thụ hưởng – Điều khoản đạo đức. Lâm Tĩnh mở phần thông tin phiên bản, sắc mặt nghiêm lại. Tệp này không được tạo hôm nay. Nó được lập trước bữa tiệc gia tộc nơi chiếc USB tài liệu mật xuất hiện, và trong mục căn cứ dự kiến mất tư cách thụ hưởng, có một dòng đã được nhập sẵn: Sự cố làm lộ tài liệu mật Tạ thị.

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Đời trước, tôi từng nghĩ mình bị vu oan vì Tạ Minh Châu cần thắng một lần, vì Lục Hành Dã cần chọn phe, vì cha tôi cần một lý do để đẩy tôi ra khỏi Tạ gia. Nhưng hóa ra cái bẫy ấy không được dựng sau khi tôi phạm lỗi. Nó được viết sẵn trong hồ sơ thừa kế của mẹ tôi, chờ một đêm thích hợp để biến tôi thành người không đủ tư cách nhận lại tên mình.