Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 20: Đứa Con Không Biết Điều

Chương 20: Đứa Con Không Biết Điều

Người làm kéo dây niêm phong đến nửa hành lang thì dừng lại, giống như lúc ấy họ mới nhớ ra tôi vẫn đứng đó. Dãy phòng phía đông sau một đêm im lìm bị ánh sáng buổi trưa phơi ra từng lớp bụi mỏng. Cánh cửa gỗ màu nâu đậm của mẹ tôi vẫn đóng, ổ khóa cũ treo bên ngoài, trên khe cửa còn dấu niêm phong đã phai màu của Tạ gia. Nhìn qua thì mọi thứ vẫn nguyên vẹn, nhưng càng nguyên vẹn quá mức, tôi càng thấy lạnh. Họ chỉ muốn ký ức về Hạ Lan Uyển cũng bị phủ bụi như vậy.

Tôi đi tới trước khi quản gia kịp mở miệng. Điện thoại đã bật ghi hình, màn hình hướng thẳng vào ổ khóa, dây niêm phong mới và tờ biên bản trên tay ông ta. Quản gia cúi đầu: ‘Đại tiểu thư, lão phu nhân nói việc niêm phong nên giao cho người trong nhà. Cô quay như vậy e là không hợp quy củ.’ Tôi không hạ điện thoại. ‘Quy củ nào ghi con gái Hạ Lan Uyển không được quay cánh cửa phòng mẹ mình?’ Ông ta im lặng. Tôi nhìn rõ dòng chữ trên tờ niêm phong mới: phòng phía đông, chờ kiểm kê nội bộ, không người ngoài chứng kiến. Ba chữ nội bộ giống một cái khóa khác, khóa lên miệng tất cả những ai không đứng về phe họ.

Tạ Chấn Nam từ cuối hành lang bước tới. Ông mặc áo sơ mi tối màu, cổ tay áo cài chỉnh tề, nhìn giống một chủ tịch quen ra lệnh hơn là một người cha đứng trước phòng người vợ đã khuất. ‘Tạ Vãn Ninh, con nhất định phải biến chuyện trong nhà thành trò hề sao?’ Tôi đáp: ‘Con chỉ muốn lập biên bản hiện trạng dưới camera như đã nói trước mặt các trưởng bối.’ Ông lạnh giọng: ‘Con quay từng người trong nhà để sau này đem ra ngoài làm bằng chứng chống lại Tạ gia. Đây là điều mẹ con dạy con à?’ Đời trước, chỉ cần ông nhắc tới mẹ, tôi sẽ im lặng. Người lấy người chết làm dây buộc tôi, lại dám hỏi mẹ tôi có dạy tôi hay không.

Tôi quay màn hình về phía ổ khóa. ‘Mẹ con dạy con không ký giấy khi chưa đọc phụ lục.’ Tạ Chấn Nam nhìn tôi, ánh mắt lạnh đến mức xa lạ. ‘Con đúng là càng lớn càng không biết điều.’ Đứa con không biết điều. Đời trước tôi đã nghe rất nhiều lần. Không biết điều vì không nhường Minh Châu, không biết điều vì hỏi cổ phần mẹ để lại ở đâu, không biết điều vì bị hủy hôn vẫn không chịu nhận sai. Hóa ra trong Tạ gia, biết điều nghĩa là tự đưa dao cho người khác, sau đó còn phải cảm ơn họ đã không để máu bắn lên nền đá.

Tôi cười khẽ. ‘Vậy hôm nay con tiếp tục không biết điều.’ Tôi mở ghi âm, đặt điện thoại phụ lên bệ cửa sổ, còn điện thoại chính vẫn quay. ‘Xin Chủ tịch Tạ xác nhận: sáng nay trước mặt trưởng bối, con đã yêu cầu niêm phong lại cửa phòng Hạ Lan Uyển dưới camera và lập biên bản hiện trạng. Bây giờ Tạ gia đồng ý hay không?’ Tạ Chấn Nam nhíu mày khi nghe tôi gọi ông là Chủ tịch Tạ. Cách xưng hô ấy cắt một đường mỏng nhưng sâu giữa chúng tôi. Ông không còn là ngọn núi tôi từng ngước nhìn.

Tạ Kính Hòa đến đúng lúc sự im lặng bắt đầu khó coi. Ông vẫn giữ nụ cười ôn hòa, tay cầm một tập hồ sơ mỏng. ‘Vãn Ninh, cháu đừng kích động. Bác đã cho người kiểm tra camera hành lang rồi. Đáng tiếc là rạng sáng nay hệ thống bảo trì tự động, đoạn từ một giờ mười hai đến một giờ hai mươi chín bị mất tín hiệu. Đây là lỗi kỹ thuật, không liên quan đến ai cả.’ Tôi nhìn ông ta. Mười bảy phút. Đúng khoảng thời gian đủ để một người mở cửa, lấy một món đồ, rồi khóa lại như cũ. Đời trước tôi từng tin những sự cố như vậy là vận rủi. Bây giờ vận rủi có người viết biên bản giúp nó hợp pháp.

Tôi hỏi: ‘Bản ghi lỗi hệ thống đâu?’ Quản gia lập tức đưa ra một tờ giấy có dấu bộ phận an ninh Tạ trạch. Tôi không nhận ngay, chỉ chụp lại trước. Dòng thời gian viết rất sạch: mất tín hiệu do bảo trì định kỳ, không phát hiện xâm nhập bất thường, đề xuất tiếp tục kiểm kê theo gia quy. Tôi chỉ vào chữ định kỳ. ‘Nếu là định kỳ, lịch bảo trì được duyệt từ ngày nào?’ Quản gia sững lại. Tạ Kính Hòa thở dài: ‘Cháu nghi ngờ cả người làm đã phục vụ Tạ gia mấy chục năm sao?’ Tôi đáp: ‘Không. Cháu nghi ngờ người ra lệnh cho họ.’ Bàn tay đặt trên tập hồ sơ của ông siết lại một chút.

Tạ lão phu nhân cũng được dìu tới. Bà nhìn điện thoại trên bệ cửa sổ rồi nhìn tôi: ‘Tắt đi.’ Tôi không động. Bà chống gậy xuống nền. ‘Trong phòng này là di vật của mẹ cô, không phải chiến lợi phẩm để cô đem ra mặc cả với gia tộc.’ Tôi nhìn cánh cửa. Trên mép dưới gỗ có một vệt xước rất mảnh, mới hơn màu bụi quanh đó. ‘Nếu là di vật của mẹ con, tại sao con không được tự bảo vệ? Nếu là tài sản của Tạ gia, tại sao các người phải dùng danh nghĩa mẹ con để ép con im miệng?’ Phía sau bà, Tạ Minh Châu đứng cạnh Vương Nhã Lan. Cô ta nhìn ổ khóa nhiều hơn nhìn tôi.

Tạ Chấn Nam đặt một bản xác nhận lên chiếc bàn nhỏ. ‘Ký vào đây. Chỉ xác nhận con tự nguyện tham gia kiểm kê, đồng ý quá trình do hội đồng gia tộc chủ trì và không tự ý công bố hình ảnh ra ngoài làm tổn hại danh dự Tạ gia.’ Tôi lật đến cuối trang thứ hai. Dòng chữ nhỏ hơn nằm sát mép giấy: mọi tranh chấp phát sinh từ hiện trạng phòng khóa trước thời điểm kiểm kê sẽ được xem là chưa đủ căn cứ nếu không được hội đồng gia tộc xác nhận. Tôi ngẩng đầu. ‘Nghĩa là nếu trong phòng đã mất đồ từ đêm qua, chỉ cần hội đồng gia tộc nói không biết, thì con không có căn cứ.’ Tạ Chấn Nam lạnh mặt. ‘Con đừng dùng ác ý để đo người nhà mình.’ Tôi đặt giấy xuống. ‘Vậy người nhà đừng dùng chữ nhỏ để đo trí nhớ của con.’

Tạ Minh Châu khẽ gọi: ‘Chị…’ ‘Chị cứ ký đi. Mọi người chỉ sợ chị hiểu lầm. Nếu thật sự có thứ dì Hạ để lại cho chị, chẳng lẽ ba và bà nội lại không đưa cho chị sao?’ Tôi quay sang nhìn cô ta. ‘Minh Châu, em vừa nói nếu có thứ mẹ chị để lại cho chị. Em biết trong phòng này có thứ thuộc về chị à?’ Mặt Tạ Minh Châu trắng đi. Vương Nhã Lan lập tức bước lên che đi phản ứng của cô ta. ‘Vãn Ninh, con đừng bắt bẻ từng câu. Minh Châu chỉ thương con.’ Tôi nhìn bàn tay bà ta đặt lên vai Minh Châu, dịu dàng và vững vàng như đã luyện sẵn. ‘Tôi không cần thứ tình thương luôn xuất hiện đúng lúc tôi phải ký giấy.’

Không khí trong hành lang căng đến mức người hầu bê khay trà cũng không dám tiến lại. Tạ Kính Hòa cuối cùng lấy ra một bản mới. ‘Thôi được. Bác lùi một bước. Cháu có thể ghi hình quá trình niêm phong, nhưng trước khi vào phòng, cháu giao điện thoại cho quản gia giữ. Chúng ta sẽ dùng máy quay của Tạ gia lưu lại toàn bộ quá trình, bản sao giao cho cháu sau.’ Tôi nhìn chiếc máy quay nhỏ trong tay người của bộ phận an ninh. Thẻ nhớ có thể tháo, thời gian có thể chỉnh. Tin nhắn số lạ lại hiện lên trong đầu tôi: đừng tin biên bản kiểm kê. Nhìn chân bàn trang điểm. Mật mã không nằm trên ổ khóa.

Tôi lấy trong túi ra một miếng giấy niêm phong nhỏ đã ký tên mình ở mép, dán chéo lên khe cửa bên phải, nơi vệt xước mới nằm thấp hơn tầm mắt người lớn. ‘Tôi không giao điện thoại. Tôi cũng không phản đối máy quay của Tạ gia. Hai bên cùng ghi. Biên bản phải ghi rõ camera hành lang mất tín hiệu mười bảy phút, lịch bảo trì chưa xuất trình được, khóa có vết xước mới, và trước khi mở cửa không ai được chạm vào bàn trang điểm nếu không có tôi đứng cạnh.’ Ba chữ bàn trang điểm vừa ra khỏi miệng, Tạ Minh Châu vô thức ngước mắt. Rất nhanh, nhưng đủ để tôi bắt được. Cô ta biết trong căn phòng ấy có một nơi không được để tôi nhìn thấy trước.

Tạ Kính Hòa nhìn tôi thật lâu. ‘Ai nói với cháu về bàn trang điểm?’ Giọng ông vẫn ôn hòa, nhưng lưỡi dao trong câu hỏi đã lộ ra. Tôi thu lại nét mặt. ‘Mẹ con từng dùng bàn trang điểm. Con muốn nhìn nó đầu tiên, lạ lắm sao?’ Ông im lặng nửa giây rồi cười. ‘Không lạ. Chỉ là cháu càng ngày càng giống mẹ.’ Từ miệng ông ta, câu ấy giống một lời cảnh cáo. Tôi cũng cười. ‘Vậy chắc bác càng nên cẩn thận. Người giống mẹ con thường không dễ bị lừa hai lần.’

Cuối cùng, họ không thể ép tôi ký bản xác nhận kia. Tạ Chấn Nam cũng không thể bắt tôi giao điện thoại, vì càng giằng co càng chứng minh họ sợ bị ghi lại. Biên bản mới được viết lại ngay tại hành lang. Các điểm bất thường được thêm vào trong sự im lặng nặng nề. Khi tôi ký tên mình ở dòng người chứng kiến, tay tôi không run. Tôi không còn là đứa con cố viết chữ thật đẹp để được cha khen. Tôi là người đang dùng từng nét chữ kéo mẹ mình ra khỏi lớp bụi họ muốn phủ lên bà.

Ba giờ chiều, chìa khóa cũ được đặt lên khay bạc. Tạ lão phu nhân tự tay đưa nó cho quản gia như trao một nghi thức thiêng liêng. Nhưng lúc quản gia đưa chìa vào ổ, âm thanh kim loại vang lên không khớp với thứ tôi nhớ. Ổ khóa quá trơn. Một căn phòng bị khóa nhiều năm không nên mở ra bằng tiếng nhẹ như vậy. Tôi hạ mắt xuống chân cửa. Miếng niêm phong cũ bên mép trái có một góc bị dán lại lệch chưa đến một li. Rất nhỏ, nhưng không đủ qua mắt tôi. Ổ khóa bật mở. Cánh cửa chậm rãi hé ra, một luồng mùi gỗ trầm cũ và hương phấn nhạt đã ngủ quên nhiều năm tràn ra ngoài. Trước khi quản gia kịp đẩy cửa rộng hơn, tôi nhìn thấy trên nền bụi bên trong có hai dấu chân chồng lên nhau. Một dấu cũ hướng vào trong, một dấu mới hướng ra ngoài. Và ở phía xa, dưới chân bàn trang điểm, có một góc vải màu xanh sẫm lộ ra như thể vừa bị ai đó nhét vội vào bóng tối.