Chương 19: Quỳ Xuống Vì Đại Cục
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 19: Quỳ Xuống Vì Đại Cục
Đèn ở dãy phòng phía đông vừa tắt, nhưng bóng tối để lại phía sau không giống bóng tối tự nhiên. Nó quá nhanh, quá gọn, giống như có người đã đứng chờ tôi nhìn thấy rồi mới rút tay khỏi công tắc. Điện thoại trong lòng bàn tay tôi vẫn sáng dòng tin nhắn số lạ: Đừng ký bất cứ thứ gì liên quan đến phòng khóa của Hạ Lan Uyển. Thứ bà ấy để lại trong Tạ gia không chỉ là cổ phần. Tôi đọc đi đọc lại câu ấy, ngực lạnh hơn cả gió đêm. Đời trước, tôi bị đẩy khỏi Tạ gia quá nhanh, nhanh đến mức chưa kịp quay đầu nhìn căn phòng của mẹ lần cuối. Hóa ra có thể không phải họ chỉ muốn tôi rời đi. Họ muốn tôi rời đi trước khi kịp biết bên trong căn phòng ấy còn gì.
Tôi không đi thẳng về nhà chính theo hướng quản gia chỉ. Tôi bước xuống hai bậc đá, rẽ về hành lang dẫn sang phía đông. Quản gia lập tức chắn trước mặt tôi bằng thái độ cung kính vừa đủ. “Đại tiểu thư, bên đó đang sửa khóa, lão phu nhân dặn cô đêm nay nghỉ ở phòng khách phía tây.” Tôi nhìn qua vai ông ta. Dãy hành lang chìm trong tối, nhưng trên nền đá gần bậc thềm vẫn có vết bùn rất nhạt. Trời đêm nay không mưa. Người đi qua đó nếu không từ vườn sau vòng vào, thì chỉ có thể từ cửa phụ mà người hầu bình thường không được dùng. Tôi không cố bước tiếp. Tôi chỉ giơ điện thoại lên chụp một tấm, rồi hỏi: “Sửa khóa lúc nửa đêm?” Quản gia cúi mắt. “Tạ gia có việc, người làm không tiện hỏi.” Tôi cười rất khẽ. “Đúng là gia quy tốt.”
Phòng khách phía tây sạch sẽ, nhưng nó không phải nơi để nghỉ. Ngoài cửa có hai người hầu thay phiên đứng gác, trên bàn đặt nước nóng, trà an thần và một bộ áo ngủ mới. Tôi không chạm vào thứ nào ngoài chiếc ghế cạnh cửa sổ. Sau khi nhắn cho Tần Dự bốn chữ tôi tạm an toàn, tôi gửi ảnh vết bùn, ảnh hành lang phía đông và ảnh tờ biên bản trong từ đường vào hộp thư tự động của mình. Người bị nhốt trong chiếc lồng lót nhung vẫn là bị nhốt. Chỉ khác là lần này tôi không ngủ say trong lòng bàn tay người khác.
Gần sáng, Tạ trạch tỉnh dậy bằng tiếng xe. Từ cửa sổ, tôi nhìn thấy mấy chiếc xe màu đen dừng bên ngoài từ đường. Một chiếc xe của Lục gia cũng lẫn trong đó, biển số tôi từng nhớ rất rõ ở đời trước, vì chính chiếc xe ấy đã chở sính lễ tới khi Tạ Minh Châu thay tôi mặc váy cưới. Bảy giờ, quản gia mời tôi đến từ đường dùng điểm tâm trước mặt trưởng bối. Tôi thay lại chiếc váy đã nhăn từ đêm qua, không dùng bộ đồ họ chuẩn bị. Vết nhẫn trắng trên ngón tay vẫn còn, nhưng tôi không che.
Tạ lão phu nhân ngồi ở chủ vị, sắc mặt sau một đêm còn lạnh hơn. Tạ Chấn Nam đứng bên cạnh bà, còn Tạ Kính Hòa ngồi lệch về sau, tay cầm chén trà, vẫn là dáng vẻ người đến để khuyên hòa. Tạ Minh Châu ngồi gần Vương Nhã Lan, mắt đỏ, môi nhợt, vai khoác áo choàng trắng. Lục Hành Dã đứng phía khách, vừa thấy tôi liền tiến lên nửa bước. “Vãn Ninh, chỉ cần em nhận mình nhất thời kích động, Lục gia sẽ không làm khó em.” Tôi nhìn anh ta. “Lục gia không làm khó tôi, hay Lục gia không muốn liên minh bị báo chí viết thành trò cười?”
Mặt Lục Hành Dã cứng lại trong chớp mắt. Tạ Chấn Nam lạnh giọng cắt ngang: “Đủ rồi. Trước mặt trưởng bối, con còn muốn nói năng kiểu đó đến bao giờ?” Ông chỉ xuống tấm đệm quỳ. “Quỳ xuống. Xin lỗi bà nội, xin lỗi các chú bác, xin lỗi Minh Châu và Lục gia. Đại cục của Tạ thị không thể vì tính khí của một mình con mà sụp.” Hai chữ đại cục rơi xuống nền đá, nặng như một hòn đá quen thuộc. Đời trước, đại cục cần tôi nhường hôn ước, nhận sai, im miệng trước nước mắt của Tạ Minh Châu, rồi biến mất đúng lúc di chúc của mẹ bắt đầu có hiệu lực.
Tôi không nhìn tấm đệm quỳ. Tôi nhìn tập văn bản đặt trên bàn gỗ cạnh lư hương. Lần này Tạ Kính Hòa chuẩn bị kỹ hơn. Trang đầu chỉ viết cam kết hòa giải gia tộc, không còn những cụm từ lộ liễu như tinh thần bất ổn hay ủy quyền toàn quyền. Nhưng ở phụ lục thứ hai có một câu rất nhỏ: trong thời gian gia tộc kiểm kê di vật của Hạ Lan Uyển, Tạ Vãn Ninh không được tự ý vào phòng phía đông, không được can thiệp, sao chụp, di chuyển hoặc yêu cầu bên thứ ba chứng kiến nếu chưa có sự đồng ý của hội đồng gia tộc. Tôi đặt ngón tay lên dòng chữ ấy. Tin nhắn số lạ đêm qua không sai. Họ muốn biến việc tôi quỳ thành bằng chứng rằng tôi tự nguyện giao căn phòng của mẹ cho họ.
“Văn bản này cũng được chuẩn bị vì đại cục sao?” tôi hỏi. Một người chú họ cau mày. “Gia tộc kiểm kê di vật của mẹ cô thì có gì không đúng?” Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta. “Vậy mời chú ký vào đây, xác nhận sáng nay mọi người yêu cầu kiểm kê phòng Hạ Lan Uyển mà không có luật sư riêng, không có người đại diện độc lập, không có biên bản niêm phong hiện trạng, và yêu cầu con gái ruột của bà ấy quỳ nhận sai trước khi từ bỏ quyền chứng kiến.” Tôi kéo một tờ giấy trắng từ cạnh tập văn bản, đẩy về giữa bàn. “Nếu đây thật sự là đại cục, xin các vị viết rõ đại cục là gì. Là danh dự Tạ gia, hôn ước Lục gia, hay căn phòng mẹ tôi bị mở trong đêm?”
Tạ Minh Châu bật khóc đúng lúc. “Chị, chị đừng nói như vậy nữa. Không ai muốn cướp đồ của dì Hạ. Chỉ là chị đang bị người ngoài xúi giục, mọi người sợ chị làm mất thứ quan trọng…” Cô ta nói đến đó thì khựng lại. Tôi quay sang nhìn cô ta. “Em biết trong phòng mẹ chị có thứ quan trọng?” Mặt cô ta trắng đi. Vương Nhã Lan lập tức nắm tay cô ta, dịu dàng trách tôi: “Minh Châu chỉ lo cho con. Con càng như vậy càng khiến người ta nghi ngờ con không đủ bình tĩnh xử lý di vật của mẹ.” Tôi đáp: “Tôi không đủ bình tĩnh, nên các người muốn tôi ký giấy. Nhưng nếu tôi đủ bình tĩnh để đọc giấy, các người lại muốn tôi quỳ.”
Tạ lão phu nhân đập gậy xuống nền. “Tạ Vãn Ninh, cô thật sự cho rằng trước mặt nhiều trưởng bối như vậy, không ai trị được cô sao?” Tôi bước đến trước tấm đệm quỳ, cúi người nhặt nó lên. Vài người tưởng tôi đã chịu mềm, ngay cả Lục Hành Dã cũng thở ra rất nhẹ. Nhưng tôi chỉ đem tấm đệm đặt sang một bên, dưới bậc thấp trước bài vị của mẹ. “Nếu phải quỳ, con chỉ quỳ trước mẹ con vào ngày con tự tay lấy lại công bằng cho bà ấy. Hôm nay, ai muốn con quỳ vì đại cục, xin viết rõ đại cục ấy cần con mất quyền gì.” Không ai bước lên ký. Không ai muốn để tên mình nằm cạnh cụm phòng Hạ Lan Uyển khi chưa biết bên trong căn phòng ấy có thể kéo ra bao nhiêu bí mật.
Tạ Chấn Nam nhìn tôi rất lâu. “Con làm cha rất thất vọng.” Tôi đáp: “Ông thất vọng vì con không quỳ, hay vì con đọc được phụ lục?” Mấy người họ Tạ xì xào. Tạ Kính Hòa cuối cùng đặt chén trà xuống. Ông thở dài, giọng ôn hòa vừa đủ để kéo mọi người khỏi thế cứng. “Vãn Ninh đã hiểu lầm ý gia tộc. Phụ lục này chỉ nhằm bảo vệ hiện trạng di vật. Nếu cháu không yên tâm, buổi kiểm kê chiều nay cháu có thể có mặt.” Ông nhìn tôi bằng ánh mắt hiền hòa. “Nhưng luật sư ngoài thì không cần. Đây vẫn là chuyện nhà.”
Chuyện nhà. Lại là chuyện nhà. Một cái cớ mềm đến mức đủ để bọc mọi lưỡi dao. Tôi nhìn Tạ Kính Hòa, càng chắc chắn đêm qua người cho mở phòng phía đông không thể chỉ là Tạ Chấn Nam. Ông ta lùi một bước, nhưng đồng thời đổi chiến trường sang buổi chiều. Nếu tôi không đi, họ có lý do ghi biên bản tôi từ bỏ chứng kiến. Nếu tôi đi một mình, tôi bước vào căn phòng đã bị họ chuẩn bị sẵn. Nếu tôi yêu cầu luật sư, họ sẽ nói tôi kéo người ngoài vào từ đường và bất hiếu với mẹ. Tạ gia không cần thắng trong một câu nói. Họ chỉ cần sắp đủ những cánh cửa để tôi mở cánh nào cũng bị tính là sai.
Tôi cầm điện thoại lên trước mặt mọi người, gửi một tin nhắn ngắn cho Tần Dự: Chiều nay Tạ gia kiểm kê phòng phía đông của Hạ Lan Uyển. Nếu tôi mất liên lạc quá ba mươi phút, gửi toàn bộ ảnh và ghi âm cho người nhận dự phòng. Sau đó tôi tắt màn hình. “Con sẽ có mặt.” Tôi nhìn Tạ Kính Hòa. “Nhưng trước khi kiểm kê, con yêu cầu niêm phong lại cửa phòng dưới camera của Tạ trạch và lập biên bản hiện trạng ngay bây giờ. Người nhà họ Tạ đã ngồi đủ ở đây, chắc không ai sợ một ổ khóa bị nhìn thấy trước ống kính.” Nụ cười nơi khóe môi ông khựng lại rất nhẹ. Nhẹ đến mức nếu là tôi của đời trước, chắc chắn sẽ bỏ qua.
Buổi họp gia tộc kết thúc không có tiếng quỳ xuống nào được thực hiện. Tạ lão phu nhân rời đi trước, Tạ Chấn Nam theo sau, còn Tạ Minh Châu được Vương Nhã Lan dìu ra như vừa chịu một trận ấm ức lớn. Lục Hành Dã đi ngang qua tôi, thấp giọng nói: “Em đang tự đẩy mình đến chỗ không còn đường lùi.” Tôi nhìn thẳng về phía bài vị mẹ. “Đường đó đời trước anh đã giúp họ lấp rồi. Đời này tôi tự đào cũng không phiền anh đứng xem.” Bước chân anh ta khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn rời đi.
Khi từ đường chỉ còn mùi hương lạnh và ánh sáng nhạt của buổi sáng, điện thoại tôi rung lên lần nữa. Vẫn là số lạ đêm qua. Nội dung lần này ngắn hơn: Đừng tin biên bản kiểm kê. Nhìn chân bàn trang điểm. Mật mã không nằm trên ổ khóa. Tôi siết chặt điện thoại. Ngoài sân, người làm đã bắt đầu kéo dây niêm phong về phía dãy phòng phía đông. Chiếc cửa từng ngủ yên nhiều năm sắp mở ra, nhưng tôi biết thứ chờ mình sau cánh cửa ấy không chỉ là bụi, di vật hay ký ức về mẹ. Tạ gia muốn tôi quỳ để lấy đại cục. Còn mẹ tôi, có lẽ đã dùng chính căn phòng ấy để cất một đại cục khác, một đại cục mà bọn họ sợ đến mức phải mở khóa trong đêm.
