Chương 18: Từ Đường Tạ Gia
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 18: Từ Đường Tạ Gia
Xe của Tạ gia có mùi da thuộc rất nhạt, loại mùi từng khiến tôi nghĩ đến sự an toàn khi còn nhỏ. Mỗi lần bị bạn học cười vì không giống một tiểu thư đúng nghĩa, mỗi lần Tạ Minh Châu khóc đến mức cả nhà quay sang trách tôi, chỉ cần chiếc xe đen ấy dừng trước cổng trường, tôi lại tự nhủ ít nhất mình vẫn có nơi để về. Đời trước, tôi đã mất rất lâu mới hiểu, có những cái lồng cũng được bọc bằng da mềm và rèm tối. Đêm nay, khi cánh cửa xe khép lại sau lưng, tôi không uống chai nước quản gia đưa, cũng không dựa vào ghế nghỉ mắt. Tôi bật chia sẻ vị trí, gửi cho chính mình thêm một bản sao ghi âm ở Minh Thẩm, rồi đặt điện thoại trên đùi, màn hình hướng xuống nhưng không tắt.
Quản gia ngồi ghế phụ, từ đầu đến cuối không nói thêm câu nào. Sự im lặng của ông ta rất giống Tạ gia: không cần quát mắng, chỉ cần để người bị gọi về tự tưởng tượng những hình phạt đang chờ mình. Xe đi qua cổng chính Tạ trạch lúc kim đồng hồ gần mười một giờ. Biệt thự chính vẫn sáng đèn, nhưng người lái không dừng ở tiền sảnh mà vòng qua con đường đá phía sau, nơi dẫn đến từ đường. Hai bên đường là hàng trúc cắt tỉa thẳng tắp, bóng đổ xuống kính xe thành từng vệt dài giống những song sắt mỏng. Tôi nhìn chúng, bỗng nhớ đời trước cũng có một đêm như vậy. Khi ấy tôi quỳ trong từ đường đến tê cả gối, chỉ để đổi lấy một câu rất nhẹ của cha: biết sai thì vẫn còn là con Tạ gia. Tôi đã tin câu đó. Sau đó họ dùng chính sự ‘biết sai’ ấy để đẩy mọi tội danh lên người tôi.
Từ đường Tạ gia nằm tách khỏi nhà chính, mái cong màu đen, cửa gỗ sơn trầm, hai chiếc đèn lồng trắng treo dưới hiên vì chưa kịp thay sau ngày giỗ gần nhất của một vị trưởng bối. Ánh sáng ấy phủ lên bậc đá một lớp lạnh lẽo. Khi tôi bước xuống xe, gió từ vườn sau thổi qua làm vạt váy dự tiệc đã nhăn khẽ quấn vào cổ chân. Chiếc váy từng được chuẩn bị để tôi trở thành vị hôn thê của Lục Hành Dã, bây giờ lại theo tôi về nơi Tạ gia định biến tôi thành đứa con có tội. Tôi cúi đầu nhìn vệt nhẫn vẫn hằn trên ngón áp út, rồi cười rất khẽ. Một dấu trắng nhỏ cũng có thể nhắc người ta nhớ mình từng bị buộc chặt thế nào.
Bên trong từ đường, hương đã được thắp sẵn. Bài vị tổ tiên Tạ gia xếp thành từng hàng, chính giữa là tấm biển sơn son thếp vàng viết bốn chữ gia phong thanh chính. Mỗi lần nhìn bốn chữ ấy, tôi đều muốn hỏi thanh chính nào cho phép người sống dùng người chết để ép người khác cúi đầu. Tạ lão phu nhân ngồi ở ghế chủ vị, áo khoác màu xanh đậm, tay chống gậy đầu rồng. Tạ Chấn Nam đứng bên trái bà, mặt lạnh đến mức không còn chút dáng vẻ người cha vừa bị con gái hủy hôn trước toàn bộ khách khứa. Tạ Kính Hòa cũng có mặt, vẫn là dáng vẻ ôn hòa quen thuộc, như một người được gọi đến để dàn xếp chứ không phải một trong những bàn tay đã đẩy tôi vào đêm nay. Tạ Minh Châu đứng sau lưng Vương Nhã Lan, mắt đỏ hoe, khoác chiếc áo choàng trắng mỏng như thể người chịu ấm ức nhất trong lễ đính hôn là cô ta.
Tôi nhìn qua tất cả bọn họ, cuối cùng dừng ở phía bên phải chính đường. Bài vị của mẹ tôi ở đó. Hạ Lan Uyển. Không nằm ở vị trí cao nhất, cũng không hoàn toàn bị gạt ra ngoài. Tạ gia luôn giỏi những ranh giới mập mờ như vậy: đủ gần để chứng minh họ có tình nghĩa, đủ xa để nhắc bà không thật sự thuộc về trung tâm quyền lực này. Đêm nay, trước bài vị ấy có đặt một chiếc khăn lụa đen gấp gọn. Chỉ một mảnh vải thôi, nhưng ý nghĩa đã quá rõ. Nếu tôi không nghe lời, họ sẽ che tên mẹ tôi lại, rồi nói đó là gia quy.
Tạ lão phu nhân nâng mắt nhìn tôi. “Quỳ xuống.” Bà không hỏi tôi đã đi đâu, không hỏi tôi có lạnh không, cũng không hỏi đêm nay ở khách sạn đã xảy ra những gì. Với bà, một đứa con gái làm gia tộc mất mặt không cần được nghe giải thích trước khi chịu phạt. Tôi đứng ở ngưỡng cửa, không bước lên tấm đệm quỳ đã được đặt sẵn giữa sảnh. “Con về vì bà nhắc đến bài vị của mẹ con. Nếu chỉ để quỳ, bà không cần chờ đến đêm nay.” Sắc mặt Tạ Chấn Nam trầm xuống. “Tạ Vãn Ninh, con biết mình đang nói chuyện với ai không?” Tôi quay sang ông. “Biết. Người vừa để quản gia đến kho công chứng, dùng bài vị mẹ con làm điều kiện để gọi con về.”
Không khí trong từ đường lặng đi một nhịp. Tạ Minh Châu khẽ gọi: “Chị…” Giọng cô ta mềm như sợ một câu nặng lời sẽ khiến tôi càng sai. “Bà nội chỉ lo cho chị thôi. Tối nay chị kích động như vậy, còn bỏ đi một mình, mọi người đều sợ chị bị người ngoài lợi dụng.” Tôi nhìn cô ta. “Em nói người ngoài là luật sư của mẹ chị, hay người đã dùng chữ ký giả của chị để tiếp cận hồ sơ mẹ chị?” Mặt Tạ Minh Châu trắng hơn một chút, nhưng rất nhanh cô ta cúi đầu, để nước mắt treo ở khóe mi. “Em không hiểu chị đang nói gì. Em chỉ mong chị đừng làm cha và bà nội đau lòng thêm.”
Tạ Kính Hòa đúng lúc bước ra nửa bước. “Vãn Ninh, đêm nay ai cũng mệt. Cháu vừa trải qua chuyện hôn ước, cảm xúc khó tránh khỏi mất kiểm soát. Bà nội gọi cháu về không phải để làm khó cháu. Trước hết dâng nén hương cho tổ tiên, sau đó ký một biên bản tạm thời, để gia tộc thay cháu xử lý phần còn lại. Chuyện luật sư Tần, chuyện Lục gia, chuyện truyền thông bên ngoài, người trẻ như cháu không nên tự gánh.” Ông nói rất chậm, mỗi chữ đều giống một chiếc khăn mềm phủ lên lưỡi dao. Trên bàn gỗ cạnh lư hương đã đặt sẵn một tập văn bản. Tôi không cần mở cũng biết bên trong sẽ không chỉ có hai chữ ‘tạm thời’. Tạ gia chưa bao giờ dùng giấy trắng chỉ để an ủi ai.
Tôi bước đến bàn, nhưng không cầm bút. Trang đầu tiên viết: Biên bản điều đình nội bộ về sự cố lễ đính hôn và tranh chấp danh dự gia tộc. Dòng thứ ba ghi rõ tôi thừa nhận do tinh thần bất ổn sau xung đột hôn ước nên đã rời khỏi sự chăm sóc của gia đình, tự ý liên hệ bên thứ ba, gây nguy cơ tổn hại danh dự Tạ thị. Phần dưới mới là trọng điểm: trong thời gian điều đình, tôi tự nguyện ủy quyền cho Tạ Chấn Nam và Tạ Kính Hòa đại diện trao đổi với mọi tổ chức, cá nhân liên quan đến hồ sơ của Hạ Lan Uyển. Tôi đọc đến đó thì dừng lại. Cụm ‘tranh chấp danh dự gia tộc’ giống hệt vết mực đã thấy trong giấy ủy quyền giả ở Minh Thẩm. Người viết văn bản này thậm chí còn không buồn đổi cách dùng từ.
“Chuẩn bị từ khi nào?” tôi hỏi. Tạ Chấn Nam lạnh giọng: “Từ khi con biến lễ đính hôn thành trò cười.” “Không.” Tôi đặt trang giấy xuống, đầu ngón tay đè đúng lên cụm tên của mẹ. “Văn bản này được chuẩn bị trước khi mọi người biết con đến Minh Thẩm. Nếu không, sẽ không kịp cài điều khoản đại diện hồ sơ Hạ Lan Uyển vào giữa một biên bản xin lỗi lễ đính hôn.” Tạ Kính Hòa nhìn tôi, ánh mắt ôn hòa vẫn không đổi, nhưng nếp nhăn nơi khóe mắt khẽ siết lại. “Cháu đang nghi ngờ người nhà mình?” Tôi đáp: “Không. Cháu đang đọc giấy.”
Tạ lão phu nhân đập nhẹ đầu gậy xuống nền đá. Tiếng vang không lớn, nhưng đủ làm người hầu đứng hai bên cúi thấp đầu hơn. “Đọc đủ rồi thì ký. Tạ gia nuôi cô lớn, không phải để cô quay đầu cắn ngược. Hôn ước với Lục gia không phải chuyện của riêng cô. Minh Châu bị cô làm nhục trước mặt bao nhiêu người, cha cô phải đi thu dọn tàn cuộc, còn cô nửa đêm chạy đến gặp luật sư ngoài. Cô còn muốn chứng minh mình không mất kiểm soát bằng cách nào?” Tôi nhìn bà. “Bằng cách không ký vào một tờ giấy nói con mất kiểm soát.”
Sắc mặt bà lạnh hẳn. Vương Nhã Lan bước lên, giọng dịu nhưng đáy mắt đầy trách cứ. “Vãn Ninh, con chỉ cần quỳ dâng hương, nhận mình nhất thời hồ đồ. Không ai thật sự trách con. Chúng ta là người một nhà, đóng cửa bảo nhau vẫn hơn để người ngoài xem trò cười.” Tôi bỗng thấy câu ‘người một nhà’ thật tiện. Khi họ cần tôi nhường hôn ước, tôi là chị gái. Khi họ cần tôi nhận tội, tôi là con Tạ gia. Khi di chúc của mẹ gọi tên tôi, tôi lại trở thành đứa trẻ không đủ tỉnh táo, cần người lớn thay mặt xử lý. Tôi quay đầu nhìn bài vị mẹ, giọng bình tĩnh đến mức chính mình cũng thấy lạnh. “Nếu là người một nhà, dì Vương hãy nói cho con biết, ai định đưa bài vị mẹ con khỏi chính đường?”
Chiếc khăn lụa đen nằm im trước bài vị. Không ai trả lời. Sự im lặng ấy còn rõ hơn bất kỳ lời thú nhận nào. Tạ Chấn Nam cau mày. “Đó là quyết định của trưởng bối. Con đã không biết kính trên nhường dưới, thì mẹ con cũng không nên tiếp tục hưởng hương khói ở vị trí này.” Lúc ông nói câu đó, lòng tôi không đau như tôi tưởng. Có lẽ đau đớn cũng có giới hạn, vượt qua rồi chỉ còn một mặt băng rất mỏng, chạm vào đâu cũng sắc. Tôi hỏi: “Ông định dùng tư cách gì để dời bài vị của mẹ? Chồng hợp pháp của bà ấy, hay chủ tịch Tạ thị đang muốn cản con gái bà ấy mở hồ sơ di chúc?”
“Tạ Vãn Ninh!” Ông bước lên một bước, nhưng Tạ Kính Hòa đưa tay cản lại. Bác cả của tôi thở dài, giống như đang đau lòng thật sự. “Đừng biến chuyện nhà thành kiện tụng. Cháu càng nói như vậy, bà nội càng khó giữ thể diện cho cháu.” Tôi lấy điện thoại lên, mở màn hình để họ thấy biểu tượng đồng bộ vừa hoàn tất. “Từ lúc con bước qua cổng, vị trí của con đã gửi cho luật sư Tần. Nếu sau hai giờ con không báo an toàn, biên bản người giả mạo chữ ký của con để tiếp cận hồ sơ mẹ con sẽ được gửi đi. Con không muốn biến chuyện nhà thành kiện tụng. Nhưng nếu Tạ gia nhất định dùng người đã chết để ép người sống ký giấy, con sẽ để mọi thứ có thời gian, địa điểm và nhân chứng rõ ràng.”
Người hầu bên cạnh bài vị mẹ tôi khựng tay. Tạ lão phu nhân nhìn điện thoại của tôi, ánh mắt đục đi vì giận. “Cô dám uy hiếp gia tộc?” “Không.” Tôi đặt điện thoại trở lại lòng bàn tay, không cất đi. “Con chỉ học theo gia tộc, chuẩn bị trước một chút.” Câu đó khiến từ đường im phăng phắc. Đời trước, tôi từng nghĩ im lặng là khuất phục. Đời này tôi mới hiểu, có lúc im lặng là vì người ta đang tính lại cái giá của một nước cờ. Tạ gia có thể không sợ tôi, nhưng họ sợ chứng cứ bị đưa ra khỏi căn nhà này. Họ có thể dùng gia quy để ép tôi quỳ, nhưng không muốn để người ngoài biết gia quy ấy được vận hành bằng giấy ủy quyền giả và bài vị của một người đã mất.
Tạ Minh Châu nức nở rất khẽ. “Chị, chị thật sự muốn đẩy mọi chuyện đến mức này sao? Chỉ cần chị nhận lỗi với bà nội, Lục gia bên kia cũng sẽ bớt giận. Chị không cần vì em mà làm đến vậy…” Tôi nhìn cô ta, nhớ đến đời trước từng có bao nhiêu tội danh bắt đầu bằng câu ‘vì em’. Vì Minh Châu yếu, tôi phải nhường. Vì Minh Châu sợ, tôi phải xin lỗi. Vì Minh Châu khóc, tôi phải chứng minh mình không ác. Tôi nói: “Tạ Minh Châu, em muốn chị quỳ thay em lần thứ mấy?” Nước mắt cô ta rơi xuống ngay, nhưng lần này trong từ đường không ai lập tức mắng tôi. Có lẽ vì trước mặt họ, tờ biên bản vẫn nằm trên bàn, và trong tờ biên bản ấy, cái bẫy dành cho tôi đã lộ ra quá rõ.
Tạ Kính Hòa chậm rãi thu lại văn bản, nhưng không đưa nó đi. Ông chỉ xếp ngay ngắn, đặt cạnh lư hương như thể vẫn tin một tờ giấy được đặt trước tổ tiên sẽ có thêm sức nặng. “Vãn Ninh, cháu thông minh hơn trước rất nhiều. Đây là chuyện tốt. Nhưng thông minh không có nghĩa là có thể một mình chống cả gia tộc. Đêm nay cháu không ký, bác không ép. Bài vị của mẹ cháu cũng tạm thời không động. Nhưng sáng mai, các chi trong họ sẽ đến. Lục gia cần một lời giải thích, cổ đông Tạ thị cũng cần thấy nhà họ Tạ còn quy củ. Khi đó cháu quỳ hay không, ký hay không, không còn là chuyện giữa vài người trong căn phòng này nữa.”
Tôi nhìn ông, bỗng thấy rõ hơn bao giờ hết vì sao đời trước mình thua thảm như vậy. Tạ Chấn Nam là ngọn núi trước mặt, lạnh và nặng. Tạ lão phu nhân là gia quy treo trên đầu. Nhưng người thật sự biết chuyển từng sợi dây, biết lúc nào nên mềm, lúc nào nên để người khác ra tay, lại luôn đứng ở vị trí hòa giải. Tôi không trả lời ngay. Chỉ đi đến trước bài vị mẹ, cầm ba nén hương chưa châm trên bàn lên, rồi đặt trở lại nguyên vị trí. “Hương này con sẽ dâng khi không ai dùng tên mẹ con để ép con nhận sai. Còn sáng mai, nếu các chi trong họ muốn xem Tạ Vãn Ninh quỳ vì đại cục, con cũng muốn xem có bao nhiêu người dám ký tên dưới lý do dời bài vị Hạ Lan Uyển.”
Tạ lão phu nhân siết chặt gậy, nhưng cuối cùng không ra lệnh nữa. Người hầu lặng lẽ rút chiếc khăn lụa đen khỏi trước bài vị mẹ tôi. Đó không phải chiến thắng. Tôi biết rất rõ. Tôi chỉ vừa giành được một đêm, và một đêm trong Tạ gia chưa bao giờ đủ an toàn để ngủ yên. Khi quản gia dẫn tôi ra khỏi chính đường, điện thoại trong tay rung nhẹ. Tôi tưởng là tin nhắn phản hồi từ Tần Dự, nhưng màn hình hiện một số lạ không lưu tên. Nội dung chỉ có một dòng: Đừng ký bất cứ thứ gì liên quan đến phòng khóa của Hạ Lan Uyển. Thứ bà ấy để lại trong Tạ gia không chỉ là cổ phần.
Tôi dừng bước dưới mái hiên từ đường. Phía sau lưng, hương khói vẫn lặng lẽ bay lên trước những bài vị lạnh lẽo. Phía trước, hành lang dẫn về nhà chính tối hơn lúc tôi đến, như một cái miệng dài đang chờ nuốt người. Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu, rồi ngẩng đầu về phía dãy phòng phía đông đã bị khóa suốt nhiều năm. Đèn ở đó vừa tắt.
