Bỏ qua nội dung

Thiên kim bị đánh cắp

Chương 17: Di Chúc Gọi Tên Tôi

Chương 17: Di Chúc Gọi Tên Tôi

Tin nhắn ấy sáng lên trong lòng bàn tay tôi thêm vài giây rồi màn hình tự tối xuống. Kho lưu trữ công chứng Minh Thẩm, tầng B2. Một địa chỉ không nằm trên các tuyến đường quen thuộc của giới hào môn Lăng Thành, không có tiền sảnh lát đá sáng bóng, không có người phục vụ cúi đầu gọi tôi là Tạ tiểu thư bằng giọng thuộc lòng. Nó giống một cái khe nhỏ bị giấu dưới lớp mặt đường, nơi người ta cất những thứ không muốn bị chạm tới. Tôi bảo tài xế vòng thêm một đoạn trước khi rẽ vào hầm, mắt nhìn kính chiếu hậu suốt quãng đường. Sau đêm nay, tôi không tin bất cứ chiếc xe nào chạy cùng hướng là trùng hợp nữa.

Tài xế liếc tôi qua gương, có lẽ thấy bộ váy dự tiệc và sắc mặt quá bình tĩnh của tôi không hợp với nơi đến lúc gần nửa đêm. Ông ta hỏi có cần đợi không. Tôi trả lời không cần, nhưng vẫn yêu cầu ông gửi hóa đơn điện tử và giữ nguyên ghi nhận lộ trình trong ứng dụng. Người bình thường rời khỏi một lễ đính hôn tan vỡ có thể chỉ cần một chỗ khóc. Tôi thì cần chứng cứ. Từ lúc Tạ gia đặt nước mắt của Tạ Minh Châu lên bàn cân gia tộc, mọi bước chân của tôi đều phải có người nhìn thấy, có hệ thống ghi lại, có thời gian đủ rõ để không bị họ đổi trắng thay đen.

Tầng B2 của Minh Thẩm thấp và lạnh hơn tôi tưởng. Đèn huỳnh quang phủ lên tường bê tông một lớp màu xám nhạt, mùi giấy cũ và chất chống ẩm trộn lẫn với hơi kim loại từ những cánh cửa kho. Trước quầy tiếp nhận có hai camera gắn chéo nhau. Một người phụ nữ mặc vest đen đứng cạnh máy quét căn cước, tóc buộc gọn, trên ngực áo có bảng tên rất nhỏ: Lâm Ý. Cô ta nhìn tôi một giây, không gọi lớn tên tôi, chỉ khẽ cúi đầu. “Tạ tiểu thư, luật sư Tần đang đợi bên trong. Trước khi vào, xin cô xác nhận giấy tờ tùy thân và ký vào sổ ra vào điện tử.”

Tôi đưa căn cước ra, đồng thời đặt điện thoại lên mặt bàn với chế độ ghi âm vẫn mở. Lâm Ý nhìn thấy nhưng không ngăn. Cô ấy quét thẻ, đối chiếu khuôn mặt, rồi đưa cho tôi một bút cảm ứng. Trên màn hình hiện dòng chữ: người yêu cầu tiếp cận hồ sơ niêm phong phải tự mình có mặt, không được ủy quyền bằng văn bản thông thường. Dưới cùng là tên mẹ tôi. Hạ Lan Uyển. Ba chữ ấy nằm giữa những dòng quy định khô khan, nhưng khi nhìn thấy, cổ họng tôi vẫn như bị một sợi chỉ mềm siết lại. Tôi đã sống thêm một đời, tưởng mình quen với việc mẹ chỉ còn là ảnh, là phòng khóa, là chiếc hộp bị giấu. Hóa ra một cái tên được đặt đúng chỗ cũng có thể khiến người ta đau đến vậy.

Cánh cửa kho thứ ba mở ra bằng mã kép. Tần Dự đứng bên trong, người gầy hơn trong ký ức đời trước của tôi rất nhiều. Đời trước, tôi chỉ gặp ông một lần sau khi mọi thứ đã nát, khi ông tránh ánh mắt tôi và nói hồ sơ Hạ Lan Uyển không còn trong tay ông. Lúc ấy tôi từng hận ông. Bây giờ nhìn ông đặt ngón tay lên tập bìa niêm phong, tôi vẫn không có ý định tha thứ cho sự im lặng của ông, nhưng tôi cần sự thật ông đang giữ. Tần Dự không vòng vo chào hỏi. “Cô đến nhanh hơn tôi dự đoán. Có bị theo không?”

“Có thể có, nên tôi để lại lộ trình taxi và yêu cầu khách sạn ghi nhận biển số.” Tôi nhìn tập hồ sơ trước mặt ông. “Người dùng giấy ủy quyền đâu?” Tần Dự kéo một bản sao đặt lên bàn, cạnh đó là ảnh chụp từ camera văn phòng chính. Người trong ảnh đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, cầm một tập giấy có kẹp dấu công chứng. Chữ ký ở trang cuối giống chữ ký của tôi đến bảy tám phần, độ nghiêng, nét hất, cả khoảng dừng sau chữ Ninh đều rất khéo. Nếu tôi vẫn là Tạ Vãn Ninh đời trước, có lẽ chỉ cần thấy nó đã hoảng đến mức giải thích loạn lên. Nhưng đêm nay, tôi chỉ hỏi: “Mẫu chữ lấy từ đâu?”

Tần Dự nhìn tôi lâu hơn một chút, như không ngờ câu đầu tiên của tôi lại bình tĩnh đến vậy. “Không phải từ giấy tờ tùy thân. Chữ ký này giống mẫu cô từng ký trên phụ lục hôn ước hơn.” Ngón tay tôi khẽ lạnh đi. Phụ lục hôn ước, bản điều chỉnh quyền lợi sau đính hôn, những tờ giấy Lục Hành Dã từng dịu giọng bảo tôi ký để ‘đỡ phiền người lớn’. Tôi từng nghĩ thứ bán đứng mình là tình yêu. Bây giờ mới hiểu, tình yêu cũ còn biết sao chụp cả nét bút để mở cửa cho người khác bước vào di chúc của mẹ tôi. Tần Dự nói tiếp: “Nhưng nội dung ủy quyền có lỗi. Bà Hạ Lan Uyển đã đặt điều kiện từ mười ba năm trước: hồ sơ gốc không chấp nhận ủy quyền của Tạ gia, Lục gia hoặc bất kỳ bên có lợi ích liên quan nào. Người đến lấy bản sao biết mã hồ sơ cũ, nhưng không biết điều kiện loại trừ này.”

Tôi nhìn hàng chữ trên bản sao, thấy một cụm từ bị đánh máy rất mảnh: xử lý tranh chấp gia quy và danh dự. Đó không phải ngôn ngữ của một văn phòng luật bình thường. Đó là cách Tạ gia viết mọi bản thỏa thuận để biến sự thật thành chuyện nhà, biến lỗi của họ thành nghĩa vụ nhẫn nhịn của tôi. “Giấy này không đủ để lấy hồ sơ, nhưng đủ để thử phản ứng của ông,” tôi nói. “Nếu ông sợ, ông sẽ giao bản sao. Nếu ông không giao, họ biết tôi đã liên lạc với ông.” Tần Dự im lặng. Sự im lặng ấy chính là câu trả lời. Đối phương không chỉ muốn hồ sơ. Họ muốn biết cánh cửa nào đã mở, và tôi đã đứng trước cánh cửa đó chưa.

“Tạ tiểu thư,” Tần Dự nói, giọng thấp đi, “tôi không định thanh minh cho mình. Năm đó tôi nhận ủy thác của mẹ cô, nhưng sau tai nạn, tôi đã lùi lại. Có những người nhắc tôi rằng gia đình tôi cũng cần bình an. Sự hèn nhát của tôi không đáng được cô tha thứ. Nhưng nếu hôm nay cô đã đến, tôi phải nói rõ một chuyện trước: thứ cô sắp thấy không phải toàn bộ di chúc. Nó chỉ là lớp thông báo đầu tiên, dùng để xác nhận người được gọi tên có còn khả năng tự mình yêu cầu mở niêm phong hay không.” Tôi hỏi: “Nếu tôi không đến?” Ông đáp rất chậm: “Sau lễ đính hôn, nếu cô ký thỏa thuận điều đình nội bộ hoặc bị chứng minh mất kiểm soát hành vi trước công chúng, Tạ gia có thể xin hoãn việc mở lớp niêm phong thứ nhất.”

Tôi chợt nhớ đến ánh mắt của Tạ Chấn Nam ngoài hành lang khách sạn, nhớ câu ông nói lên xe, về nhà rồi nói, nhớ Tạ Kính Hòa nhẹ nhàng gọi tên luật sư Tần như thể chỉ vô tình biết trước. Họ không cần kéo tôi về để đánh hay mắng ngay. Họ chỉ cần đặt tôi trong từ đường, trước bài vị tổ tiên, trước bà nội và những người gọi là trưởng bối, ép tôi ký một tờ giấy thừa nhận mình kích động vì hôn ước. Chỉ một câu ‘tôi tự nguyện giao việc xử lý cho gia tộc’ cũng đủ biến tôi thành người không còn đứng vững trước di chúc của mẹ. Đời trước, có bao nhiêu lần tôi đã tự tay ký vào sự im lặng của mình mà không hay biết?

Lâm Ý đặt một hộp niêm phong màu xám lên bàn. Tần Dự nhập mã, sau đó quay màn hình về phía tôi. “Cô đọc kỹ, rồi ký nhận đã xem thông báo. Ký hay không ký là quyền của cô. Nhưng một khi ký, hệ thống Minh Thẩm sẽ ghi nhận cô đã tự mình tiếp cận hồ sơ. Tạ gia không thể nói cô bị người khác dụ đi trong đêm nay nữa.” Tôi nhìn bản điện tử hiện ra. Dòng đầu tiên là số hồ sơ, dòng thứ hai là ngày mẹ tôi lập chỉ định. Phía dưới, nét chữ của luật sư cũ khô cứng đến tàn nhẫn: Người được quyền nhận thông báo, yêu cầu bảo toàn và khởi động thủ tục mở niêm phong: Tạ Vãn Ninh, con gái của Hạ Lan Uyển.

Con gái của Hạ Lan Uyển. Tôi đã nghe người ta gọi mình là đại tiểu thư Tạ gia, là chị gái của Minh Châu, là vị hôn thê của Lục Hành Dã, là đứa con không biết điều của Tạ Chấn Nam. Những danh xưng ấy đời trước từng buộc tôi sống cho người khác nhìn, khóc cho người khác xét, nhường cho người khác yên tâm. Chỉ có dòng chữ này không yêu cầu tôi phải ngoan, phải nhịn, phải xứng đáng với mặt mũi của ai. Nó gọi tôi bằng quan hệ mà không ai trong Tạ gia có quyền ban phát hay tước đi. Mẹ tôi không viết rằng tôi là tài sản của Tạ gia. Bà viết tôi là con gái của bà.

Tôi ký. Nét bút điện tử hiện lên dưới tên mình, không run. Ngay sau đó, hệ thống in ra một tờ xác nhận mỏng. Tần Dự đặt thêm một phong bì nhỏ bên cạnh. “Đây là bản sao biên bản người dùng giấy ủy quyền giả đến văn phòng chính, kèm thời gian, hình ảnh và thông báo từ chối. Tôi chỉ có thể đưa bản có che một phần thông tin nội bộ, nhưng đủ để chứng minh tối nay có người cố tiếp cận hồ sơ trước cô.” Tôi cầm phong bì lên. “Tôi cần bản đầy đủ sau khi ông nộp xác nhận tới công chứng.” Ông gật đầu. “Sáng mai.” “Không phải sáng mai,” tôi nói. “Ngay khi hệ thống mở giờ làm việc, gửi qua email có ký số. Tôi không muốn thêm một lần ‘sau này’ trong chuyện của mẹ tôi.”

Ánh mắt Tần Dự tối đi một chút. Ông không phản bác. Có lẽ ông hiểu ‘sau này’ từng giết chết quá nhiều sự thật. Đúng lúc đó, bên ngoài cửa kho vang lên tiếng tranh cãi rất nhỏ. Lâm Ý bước ra, chưa đầy nửa phút sau quay lại, sắc mặt vẫn giữ được bình tĩnh nhưng giọng đã căng. “Có người của Tạ gia ở quầy tiếp nhận. Họ nói Tạ tiểu thư đang chịu kích động sau lễ đính hôn, yêu cầu chúng tôi phối hợp đưa cô về nhà theo ý gia đình.” Tần Dự nhìn tôi. “Cô muốn đi cửa phụ không?” Tôi cất phong bì vào túi trong áo khoác, nơi trước đó từng đặt chiếc nhẫn. “Không. Cửa nào có camera rõ nhất?”

Khi tôi bước ra quầy, người đứng đó không phải Tạ Chấn Nam hay Lục Hành Dã, mà là quản gia cũ của Tạ trạch, phía sau còn có hai vệ sĩ mặc đồ đen. Ông ta cúi đầu với tôi rất đúng quy củ, nhưng câu nói lại lạnh như lệnh đã được chuẩn bị sẵn. “Đại tiểu thư, lão phu nhân mời cô về từ đường. Chủ tịch và các trưởng bối đều đang đợi. Chuyện tối nay làm Tạ gia mất mặt, không thể để người ngoài xen vào thêm.” Tôi nhìn camera trên trần, rồi nhìn bảng ghi âm đang sáng trên điện thoại của mình. “Tôi đang làm việc với luật sư của mẹ tôi. Người ngoài ở đây là ai?” Quản gia khựng lại, nhưng rất nhanh đã cúi thấp hơn. “Lão phu nhân nói, trước khi cô là con gái của bà Hạ, cô vẫn là người họ Tạ.”

Câu ấy cuối cùng cũng lộ ra phần xương thật của Tạ gia. Họ không phủ nhận Hạ Lan Uyển nữa, nhưng muốn đặt họ Tạ lên trước tên mẹ tôi. Tần Dự đứng cạnh tôi, không thay tôi trả lời. Điều đó khiến tôi dễ chịu hơn bất kỳ câu bảo vệ nào. Tôi tự mình nhìn thẳng vào quản gia. “Nói với bà nội, tôi sẽ về. Nhưng không phải để quỳ, cũng không phải để ký giấy nhận sai.” Vệ sĩ phía sau khẽ động, Lâm Ý lập tức nhắc rằng khu vực tiếp nhận có camera và mọi hành vi cưỡng chế sẽ được ghi vào biên bản công chứng. Quản gia im lặng vài giây, rồi lùi nửa bước. Ông ta không dám kéo tôi đi trước một hệ thống mà Tạ gia chưa kịp mua im.

Điện thoại của quản gia rung lên. Ông ta nghe máy, chỉ đáp một tiếng vâng, sau đó đưa màn hình về phía tôi. Tin nhắn không ký tên, nhưng cách viết quá quen thuộc: Nếu còn nhận mình là người Tạ gia, trước mười một giờ về từ đường. Nếu không, bài vị Hạ Lan Uyển sẽ được đưa khỏi chính đường ngay trong đêm. Tôi nhìn hàng chữ ấy, bỗng thấy lòng mình yên xuống một cách lạ lùng. Họ cuối cùng cũng dùng đến mẹ tôi. Dùng một người đã chết để ép một người còn sống cúi đầu. Nhưng lần này, trong túi áo tôi có xác nhận di chúc gọi tên mình, có biên bản giấy ủy quyền giả, có đoạn ghi âm người Tạ gia mời tôi về từ đường vì ‘mất mặt’. Tôi ngẩng đầu nhìn quản gia, cười rất nhẹ. “Được. Nói với họ, tôi về.”

Khi rời Minh Thẩm, gió đêm thổi qua cửa hầm lạnh đến mức vệt nhẫn trên tay tôi lại nhói lên. Từ một chiếc nhẫn bị trả lại đến một bản di chúc được mở lớp đầu tiên, đêm nay tôi mất đi vị hôn phu, mất thêm một ảo tưởng cuối cùng về Tạ gia, nhưng lần đầu tiên cầm được thứ thật sự thuộc về mình. Xe của Tạ gia đợi ở lối ra. Tôi không lên ngay, chỉ đứng dưới camera, gửi cho chính mình bản ghi âm, ảnh phong bì và hóa đơn taxi. Sau đó tôi nhắn cho Tần Dự một dòng: Nếu sau hai giờ tôi không xác nhận an toàn, gửi biên bản giả mạo cho hòm thư đã hẹn. Rồi tôi bước về phía chiếc xe đang mở cửa. Đèn từ đường Tạ gia đã sáng, và lần này, người bị gọi về không chỉ là một đứa con phải cúi đầu. Là người thừa kế được di chúc của Hạ Lan Uyển gọi tên.