Chương 16: Cô Ấy Không Cần Anh Nữa
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 16: Cô Ấy Không Cần Anh Nữa
Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình rất lâu. Thật ra chỉ vài giây, nhưng trong vài giây ấy, tiếng xôn xao phía sau cánh cửa hội trường, ánh mắt của Lục Hành Dã trước mặt và cái tên Hạ Lan Uyển ở cuối tin nhắn đều bị kéo thành một sợi dây mảnh, siết qua cổ tay tôi. Nhưng tin nhắn kia nói rất rõ: đừng về Tạ gia, gặp luật sư Tần trước. Người đang gọi tên tôi không phải vị hôn phu cũ. Là mẹ tôi.
“Ai nhắn cho em?” Lục Hành Dã hỏi. Giọng anh ta thấp hơn lúc nãy, không còn giữ được vẻ dịu dàng hoàn hảo. Tôi tắt màn hình, cất điện thoại vào túi trong của áo khoác. Động tác ấy khiến khóe mắt anh ta khẽ động, giống như lần đầu tiên nhận ra có một cánh cửa trong tôi đã khóa lại mà anh ta không còn chìa khóa. “Không liên quan đến anh.” Anh ta cau mày, hạ giọng khuyên tôi đừng cố chấp, nói rằng nếu tôi tự ý đi gặp người ngoài lúc này, Tạ gia sẽ cho rằng tôi có người đứng sau kích động. Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy câu ấy rất buồn cười.
“Người ngoài?” Tôi hỏi. “Luật sư của mẹ tôi cũng là người ngoài sao?” Sắc mặt Lục Hành Dã thay đổi rất nhanh. Anh ta không hỏi vì sao tôi đột nhiên nhắc tới mẹ, cũng không hỏi Tạ gia đã làm gì với hồ sơ của bà. Anh ta chỉ tiến lên nửa bước, nói: “Anh đưa em đi. Dù em muốn gặp ai, anh cũng có thể đưa em đi. Nhưng em phải để anh xử lý việc sau lưng.” Tôi lùi lại đúng nửa bước, giữ khoảng cách vừa đủ để ánh đèn camera hành lang soi rõ giữa chúng tôi. “Không cần. Nếu anh muốn giúp, tránh đường là đủ.” Vẻ mặt Lục Hành Dã khựng lại. Đó không phải đau lòng. Đó là sự sửng sốt của một người quen được cần đến, bỗng phát hiện mình không còn cần thiết nữa.
Cửa hội trường mở ra sau lưng anh ta. Tạ Chấn Nam bước ra trước, Tạ Kính Hòa theo bên cạnh, phía sau là trợ lý Tạ gia và quản lý khách sạn mặt tái nhợt. Xa hơn một chút, Tạ Minh Châu được dìu ra, mắt đỏ, vai run, như thể người vừa bị đặt vào bẫy là cô ta chứ không phải tôi. Tạ Chấn Nam nhìn tôi như nhìn một bản hợp đồng đã mất kiểm soát. “Lên xe. Về nhà rồi nói.” Tôi hỏi: “Về nhà, hay về từ đường?” Không khí xung quanh lập tức khựng lại. Ông lạnh giọng bảo tôi đừng đem chuyện nhà ra trước mặt người ngoài. Tôi nhìn cánh cửa hội trường sau lưng ông. “Chuyện nhà đã được các người đặt lên sân khấu trước rồi.”
Tạ Kính Hòa bước lên đúng lúc Tạ Chấn Nam sắp nổi giận. Ông ta vẫn giữ nụ cười ôn hòa, giọng chậm và vững như người thật lòng muốn dàn xếp. “Vãn Ninh, hôm nay cháu chịu kích động là chuyện có thể hiểu. Nhưng gặp luật sư Tần cũng không vội trong tối nay. Bác sẽ sắp xếp một buổi gặp chính thức, có người nhà đi cùng, tránh để cháu bị người khác lợi dụng.” Tôi nhìn ông ta. Chỉ một câu thôi, ông ta đã tự đưa mình vào vùng sáng. Tin nhắn tôi nhận không nhắc tên luật sư trước mặt ai. Tạ Kính Hòa đã gọi thẳng “luật sư Tần”. Tôi cười rất nhạt. “Bác cả biết cháu định gặp luật sư Tần nhanh hơn cả cháu nói ra. Xem ra người hỏi địa chỉ văn phòng của ông ấy không phải người xa lạ.” Nụ cười của Tạ Kính Hòa không biến mất, chỉ mỏng đi một tầng.
Tôi quay sang quản lý khách sạn trước khi Tạ Chấn Nam kịp ra lệnh lần nữa. “Khách sạn Vân Đỉnh đã nhận email xác nhận của tôi về việc bảo lưu hồ sơ nghi thức và dữ liệu camera khu vực hội trường, đúng không?” Anh ta sững lại. Tôi tiếp tục nói chậm rãi để những người đứng gần đều nghe thấy: “Hiện tại tôi tự nguyện rời khách sạn, không trở về Tạ gia, không lên xe của Lục gia. Xin khách sạn cử nhân viên đưa tôi ra lối có camera hoạt động bình thường và ghi nhận biển số xe tôi sử dụng. Nếu khách sạn từ chối, phiền anh gửi cho tôi xác nhận bằng văn bản.” Một email, một camera, một người quản lý sợ trách nhiệm không đủ chống lại Tạ gia, nhưng chúng đủ kéo những bàn tay muốn bịt miệng tôi từ bóng tối ra trước ánh sáng.
Tạ Chấn Nam hỏi tôi có đang uy hiếp cha mình không. Tôi đáp: “Không. Tôi đang bảo vệ ý chí của mình.” Tạ Minh Châu bỗng bước lên, nước mắt rơi đúng lúc. “Chị, ba chỉ lo cho chị thôi. Chị không muốn về nhà cũng được, vậy để anh Hành Dã đưa chị đi. Dù sao anh ấy cũng là người hiểu chị nhất, chị đi một mình như vậy rất nguy hiểm.” Cô ta nói rất khéo, đẩy Lục Hành Dã trở lại vị trí người bảo vệ, cũng đẩy tôi vào dáng vẻ một người đang giận dỗi chờ được dỗ dành. Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn sang Lục Hành Dã. “Không cần.”
Hai chữ ấy rơi xuống rất nhẹ, nhưng tôi thấy bàn tay Lục Hành Dã khựng lại bên người. “Tôi không cần anh đưa đi, không cần anh đứng giữa, không cần anh giải thích thay tôi với Lục gia, càng không cần anh dùng sự tồn tại của Minh Châu để chứng minh anh vẫn có thể chọn tôi.” Tôi dừng một chút, nhìn vào đôi mắt từng khiến mình đau nhiều năm. “Lục Hành Dã, từ lúc anh bảo tôi đừng kéo Minh Châu vào, anh đã mất tư cách nói hiểu tôi rồi.” Sắc mặt anh ta trắng đi từng chút một. Có lẽ đến giây phút ấy, anh ta mới thật sự nghe ra điều quan trọng trong đêm nay không phải tôi trả lại một chiếc nhẫn, mà là tôi trả lại cả vị trí từng dành cho anh ta trong cuộc đời mình.
“Em nói vậy trước mặt nhiều người chỉ để trả thù anh sao?” anh ta hỏi, giọng khàn đi. Tôi lắc đầu. “Trả thù anh quá lãng phí. Tôi còn có việc quan trọng hơn.” Câu ấy tàn nhẫn hơn mọi lời trách móc. Đêm nay, tôi không mắng Lục Hành Dã phản bội, không hỏi anh ta có từng yêu tôi không, cũng không bắt anh ta chọn giữa tôi và Minh Châu nữa. Tôi chỉ không cần anh ta. Với một người quen được cần đến, đó mới là thất bại khó chấp nhận nhất.
Quản lý khách sạn cuối cùng cũng cúi đầu, gọi bộ đàm yêu cầu một nữ nhân viên lễ tân lên hỗ trợ. Tạ Chấn Nam định ngăn lại, nhưng phía cửa hội trường đã có vài khách mời nhìn ra. Chỉ cần thêm một động tác thô bạo, câu chuyện Tạ gia muốn giấu sẽ không còn là “Vãn Ninh chịu áp lực” nữa, mà là “Tạ gia ép con gái sau khi lễ đính hôn bị tố có phương án thay người”. Tạ Kính Hòa hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Ông ta đặt tay lên vai Tạ Chấn Nam, nhẹ đến mức như khuyên giải, nhưng thật ra là ngăn ông phạm sai lầm trước camera. “Để con bé đi trước,” ông ta nói. “Người nhà vẫn có thể nói chuyện sau.” Tôi nghe thấy bốn chữ người nhà, lòng không còn dao động. Người nhà của họ chỉ xuất hiện khi tôi còn có giá trị để thu hồi.
Nữ nhân viên lễ tân dẫn tôi đi qua hành lang phụ. Lục Hành Dã vẫn đi theo, cách vài bước, không chạm vào tôi. Khi cửa thang máy dịch vụ khép lại trước mặt Tạ gia, tôi nhìn thấy Tạ Minh Châu đứng sau lưng Tạ Chấn Nam, nước mắt chưa khô nhưng ánh mắt đã không còn mềm như lúc ở sân khấu. Cô ta cũng bắt đầu hiểu, chiếc váy champagne tối nay không đưa cô ta lên vị trí cô dâu. Nó chỉ đẩy cô ta ra ánh sáng cùng với phương án B. Một quân cờ được đặt sẵn quá sớm sẽ không còn dễ giả vờ là người vô tình đi ngang qua bàn cờ.
Xuống đến tầng hầm, gió lạnh từ bãi xe thổi qua khiến vệt trắng trên ngón áp út của tôi hơi rát. Lục Hành Dã bước nhanh lên, chắn bên cạnh cửa ra. “Ít nhất để anh đưa em đến nơi an toàn.” Tôi nhìn chiếc xe Lục gia đang đậu cách đó không xa, tài xế đã mở sẵn cửa sau. “Anh có dám để điện thoại của tôi ghi âm suốt dọc đường, không hỏi địa chỉ, không gọi cho người nhà anh, không báo cho Tạ gia, và để khách sạn ghi nhận toàn bộ lộ trình không?” Lục Hành Dã im lặng. Sự im lặng ấy còn thật hơn mọi câu ‘vì em’ anh ta từng nói. Tôi gật đầu như đã nhận được câu trả lời, rồi quay sang nhân viên khách sạn. “Phiền cô gọi taxi theo quy trình của khách sạn. Biển số gửi vào email xác nhận cho tôi.”
Chiếc taxi được điều tới sau vài phút. Khi tôi mở cửa xe, Lục Hành Dã bỗng gọi: “Vãn Ninh. Trước kia, dù giận thế nào, em cũng sẽ nghe anh giải thích.” Tôi đặt tay lên thành cửa, không quay đầu. “Trước kia tôi tưởng mình cần anh.” Tôi không nói phần còn lại, nhưng có lẽ anh ta đã nghe thấy. Bây giờ thì không. Xe rời khỏi khách sạn Vân Đỉnh bằng lối chính, không phải lối sau. Trong kính chiếu hậu, Lục Hành Dã vẫn đứng nguyên dưới ánh đèn tầng hầm. Anh ta không đuổi theo nữa.
Điện thoại rung lên ngay khi xe nhập vào làn đường chính. Số máy bàn lúc trước gọi lại, lần này là giọng nữ trợ lý, nhanh và căng hơn tin nhắn: “Tạ tiểu thư, luật sư Tần đổi điểm gặp. Đừng đến văn phòng chính. Vừa có người mang giấy ủy quyền có chữ ký của cô tới yêu cầu lấy bản sao hồ sơ của bà Hạ Lan Uyển.” Tôi nhắm mắt một giây rồi mở ra. “Tôi chưa từng ký.” “Chúng tôi biết, nên hồ sơ chính vẫn an toàn. Nhưng đối phương biết mã hồ sơ cũ, cũng biết tên điều khoản. Luật sư Tần đang chuyển bản niêm phong tới điểm gặp phụ.” Tôi nhìn vệt nhẫn trên tay mình dưới ánh đèn xe chạy qua từng quãng sáng tối. Chiếc nhẫn đã bị tôi trả lại, nhưng có người vẫn đang dùng chữ ký của tôi để lấy thứ thuộc về mẹ tôi. “Gửi địa chỉ.” Tin nhắn đến gần như ngay lập tức. Kho lưu trữ công chứng Minh Thẩm, tầng B2. Bên dưới địa chỉ là một dòng ngắn, lạnh và rõ như một nhát dao đặt lên mặt bàn: “Mang theo giấy tờ tùy thân của cô. Di chúc của bà Hạ Lan Uyển chỉ nhận Tạ Vãn Ninh.”
